>
Trang 5/5 đầuđầu 1 2 3 4 5
kết quả từ 41 tới 43 trên 43

Ðề tài: Tiếng Việt

  1. #41
    Samurai
    Acmagiro's Avatar


    Thành Viên Thứ: 945
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 575
    Thanks
    0
    Thanked 276 Times in 107 Posts
    Thời điểm cuối năm đã cận kề, nhà nhà đều tất bật với việc trang hoàng, mua sắm chuẩn bị cho cái Tết đến. Đây cũng là thời điểm những kẻ tha phương cầu thực nơi xứ xa bỗng dưng nhớ về quê cũ, lòng bỗng thấy chạnh lại khi nghe tiếng nhạc văng vẳng phương xa:

    “Tết con không về chắc mẹ buồn lắm, mái tranh nghèo không người sửa sang”

    Không một bà mẹ nào lại không trông ngóng đứa con trở về sum họp với gia đình trong ba ngày Tết. “Về quê ăn Tết” là cụm từ cửa miệng của các bà mẹ trong thời gian này, nhắc nhở đứa con luôn nhớ về truyền thống của dân tộc. Tôi nghe bỗng thấy mỉm cười trong lòng. Hóa ra truyền thống đã “ăn” sâu vào tiềm thức của dân mình đấy chứ nhỉ. Tại sao lại phải “ăn” Tết? Trong khi thật tế là ngày nay, người ta chơi nhiều hơn là ăn uống trong ba ngày nay. Ấy thế mà từ “ăn Tết” đã trở thành cố hữu trong tâm trí mỗi người, và có lẽ không ai nghĩ đến chuyện thay nó bằng từ khác như “chơi Tết”, “hưởng Tết”,....
    Tương tự, tiếng Việt cũng có rất nhiều từ đi với “ăn” khác, như “ăn cưới”, “ăn hỏi”, “ăn cỗ”, “ăn tiệc”, “ăn chận”, “ăn cướp”,....(và thậm chí là trong miền Nam còn có từ “ăn đám ma”, “ăn đám giỗ” nữa). Không phải là nhà nghiên cứu ngôn ngữ nhưng người viết nhận thấy từ “ăn” trong tiếng Việt không đơn thuần chỉ hành động đưa thức ăn vào mồm, bắt đầu một quy trình tiêu hóa và hấp thụ mà còn chỉ sự, hành động liên quan đến sự hưởng thụ nữa. Chẳng hạn, nếu như “ăn cưới” ít nhiều liên quan trực tiếp đến hành động ăn thì “ăn hối lộ” lại liên quan đến sự hưởng thụ. Ngoài ra, người viết còn nghe được từ “ăn hiếp” (bắt nạt) ở một số địa phương phía Nam nữa. Có lẽ từ “ăn” trong trường hợp này chỉ là ghép vào để thuận miệng mà nói, giống như trường hợp “chợ búa”.
    Người ta nói ngôn ngữ là tấm gương phản chiếu lề thói sinh hoạt, cá tánh hay lối suy nghĩ của một dân tộc rõ nét nhất. Như vậy có thể thấy ông cha ta ngày xưa đã bị chuyện ăn uống ám ảnh như thế nào. Miền Bắc không được thiên nhiên ưu đãi, canh tác trồng trọt khó khăn nên có lẽ lịch sử dân tộc Việt Nam là một chuỗi đói nghèo khốn khổ triền miên. Con người lao động quần quật quanh năm mà không đủ ăn, lúc nào cũng mong ngóng đến một dịp nào đó để ăn uống cho thỏa thê. Có lẽ vì vậy mà “ăn Tết”, “ăn cỗ” đã mọc rễ vững chắc trong tâm trí người Việt, dù cho sau này ông cha ta khai phá miền Nam, vùng đất màu mỡ nhưng cũng không bỏ được nếp nghĩ này. Trong dân gian cũng có lưu truyền câu chuyện con cá gỗ, và theo tìm hiểu của người viết thì người Việt Nam có thói quen ăn mặn hơn so với các dân tộc khác. Người viết còn nghe được câu chuyện ngày xưa, khi Tết nhất đến thì những gia đình nghèo đông con nấu món “thịt kho Tàu” cho rất nhiều muối để chỉ cần một ít thức ăn cũng đủ cho cả buổi cơm gia đình. Những chi tiết này cho biết ngày xưa dân tộc ta đã phải lao khổ như thế nào.
    Ngày nay, kinh tế nước nhà phát triển theo đà tiến của Thế giới, người dân không còn nghĩ đến chuyện ăn no mặc ấm nữa mà hướng đến chuyện ăn ngon mặc đẹp. Những thế hệ sinh sau đẻ muộn có lẽ không biết đến đói rét là gì, nhưng dân tộc Việt Nam không được phép quên lịch sử của bản thân mình. Rằng ngày xưa chúng ta đã phải khổ cực như thế nào, rằng thậm chí đến bây giờ, ở đâu đó trên mảnh đất quê hương vẫn còn có những người chật vật với mưu sinh hàng ngày....

    Vương Trí Như
    Chữ ký của Acmagiro
    Nam Mô Đại Cường Tinh Tấn Dũng Mãnh Phật

    Thường độc hành- Thường độc bộ

    Quyển sách thứ hai tớ dịch đã được xuất bản rồi, mọi người ủng hộ nhé ^^

    http://japanest.com/forum/showthread...721#post121721

    My Blog
    http://vn.myblog.yahoo.com/nippon_bujutsu


  2. #42
    Hyakusho
    Fuji Yakumo's Avatar


    Thành Viên Thứ: 40283
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 51
    Thanks
    0
    Thanked 2 Times in 2 Posts
    Thực ra không hẳn đã là do cuộc sống quá khó khăn, lao động vất vả mà người xưa thường chỉ nghĩ tới miếng ăn, thành ra cái gì cũng ghép với từ ăn. Đúng là "Có thực mới vực được đạo", nhưng theo tôi nghĩ, một phần không nhỏ nguyên nhân ở đây là do người VN ảnh hưởng khá nhiều bởi người TQ sau cả ngàn năm Bắc thuộc. Người TQ rất xem trọng chuyện ăn uống, với họ ăn uống là cách hưởng thụ và còn là một thú vui tao nhã, thể hiện đẳng cấp của mình. Bạn nào đọc và xem nhiều film của TQ vào thởi phong kiến sẽ rõ chuyện người TQ cầu kì chuyện ăn uống thế nào, như "Hồng Lâu Mộng" - một trong Tứ Đại Kì Thư của TQ, chỉ để lấy hơi của gà luộc xông lên cho mấy cọng cải phơi khô mà nhà họ Giả đã dùng mất 7x7=49 con gà, điều đó đủ thấy sự xa hoa và coi trọng chuyện ăn uống thế nào của người TQ.
    Một số từ "Ăn đám ma", "Ăn đám giỗ" có lẽ là do người Việt nói tắt đi, nguyên văn của nó có thể hiểu là :"Ăn ở đám ma" hay "Ăn ở đám giỗ".

  3. #43
    Samurai
    Acmagiro's Avatar


    Thành Viên Thứ: 945
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 575
    Thanks
    0
    Thanked 276 Times in 107 Posts
    Đồng tiền ngày càng trượt giá. Nhớ chục năm trước, thiên hạ còn dùng tờ 100đ. Thêm chục năm trở về trước nữa thì 50đ là tờ cơ bản. Ấy vậy mà giờ đây tờ 500đ đã sắp phải bỏ xó. Nghe nói có nhiều nơi người ta còn không nhận tờ tiền này nữa cơ.

    Bây giờ, muốn làm gì, muốn mua gì thì đơn vị tính không còn là "trăm" nữa, mà là "nghìn" trở lên, hay nói theo ngôn ngữ của thế hệ mới là k. Hai trăm nghìn thì nói, viết là 200k. Mười nghìn là 10k. Quá đơn giản.

    OK. Nhưng từ "k" này xuất phát từ đâu ra? Người viết chưa từng nghe ai đề cập đến vấn đề này, cũng như chưa từng thấy ai thắc mắc. Có lẽ nó quá nhỏ nhặt để bận tâm. Nhưng theo suy đoán của người viết thì ngôn từ này xuất phát từ dân IT (đọc là "ai ti", hay "i tờ" theo cách của e-chip). Trong tin học, ta có đơn vị kb (đọc là "ký lô bai") = 1024 byte(s). Nhưng có nhu liệu hay trong Windows quy định 1kb=1000 byte(s). Dân trong nghề thường nói tắt

    1000b = 1k

    24000b= 24k

    .....

    Có lẽ vì thế mà thuật ngữ "k" được dân IT Việt dùng để chỉ đơn vị nghìn trong tiền tệ. Tương tự, dân ăn nhậu thì gọi đơn vị trăm nghìn là "xị" và đơn vị hàng triệu là "chai".

    Chẳng hạn: "Tao mới chuyển về làm chỗ mới, lương tháng bốn chai hai (xị)".

    Sự biến đổi của ngôn ngữ thật thú vị. Giá như Nguyễn Huệ có sống dậy cũng không thể hiểu nỗi con cháu ông ta đang nói gì, nghĩ gì.
    Chữ ký của Acmagiro
    Nam Mô Đại Cường Tinh Tấn Dũng Mãnh Phật

    Thường độc hành- Thường độc bộ

    Quyển sách thứ hai tớ dịch đã được xuất bản rồi, mọi người ủng hộ nhé ^^

    http://japanest.com/forum/showthread...721#post121721

    My Blog
    http://vn.myblog.yahoo.com/nippon_bujutsu


Trang 5/5 đầuđầu 1 2 3 4 5

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Bookmarks

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •