>
Trang 1/4 1 2 3 4 cuốicuối
kết quả từ 1 tới 10 trên 31

Ðề tài: [Fic] [w-inds. fic] Untitled ( chưa biết đặt tên gì ^^)

  1. #1
    ~ Mều V.I.P ~
    Kasumi's Avatar


    Thành Viên Thứ: 61
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: Châu Á
    Tổng số bài viết: 12,056
    Thanks
    3,030
    Thanked 21,120 Times in 5,744 Posts

    [Fic] [w-inds. fic] Untitled ( chưa biết đặt tên gì ^^)

    Lần đầu tập tành viết fic cho các anh ^^ Nói trước là fic hơi chán vì ko có tình củm chi chi hết ^^, cũng nói trước là văn vẻ không được ưa Ka lắm nên.... cứ xem rồi biết. Fic có nội dung chán phèo về cuộc đời của các anh. Fic xin phép bắt đầu ^^

    Chap 1

    Xin chào các bạn, tôi tên là Ogata Ryuichi, năm nay 13 tuổi, con số xui xẻo hứa hẹn 1 năm đầy xui xẻo của tôi. Tôi là 1 thằng nhóc xấu xí trong khi các thành viên trong nhà ai cũng đẹp. Người tôi kính trọng nhất là bố, tôi luôn muốn sau này mình sẽ trở thành 1 người đàn ông tuyệt vời và là 1 nhạc công tài năng như bố. Người tôi iu wí nhất là mẹ. Mẹ tôi hiền, xinh đẹp và nấu ăn rất ngon. Còn người tôi ghét nhất trên đời là bà chị Manami . Lí do ư? Đơn giản lắm, vì chị ấy suốt ngày chỉ biết bắt nạt tôi. Giá mà bố mẹ sinh tôi ra trước nhỉ ? Cũng vì tôi "bị" sinh sau nên chị ấy mới lấy hết các nét đẹp từ bố mẹ. Tôi là một thằng nhóc xấu xí...

    Hôm nay là một ngày tồi tệ đối với tôi. Vừa đi học về đã nghe "hung tin": sắp dọn nhà. Cái lí do bực bội của tôi nói ra thì hơi dài, thôi thì vắn tắt là thế này: xung quanh nhà tôi tự nhiên mọc lên mấy cái công trình ồn ào ko chịu được, nó làm bố tôi ko thể tập trung cho các sáng tác của ông. Vậy là chuyển nhà. Nhà mới cách đây 4, 5 dãy phố nếu học ở trừong cũ thì hơi xa và rất bất tiện vì tôi phải băng wa đường nhiều lần. Thế nên bố mẹ tôi bảo phải chuyển trường. Thật bực mình. Tôi ko muốn là 1 kẻ chạy trốn. Ồ, hơi khó hiểu nhỉ. Vậy thì để tôi nói kĩ hơn 1 tí vậy. Lí do khiến tôi ko muốn học ở trường mới là vì tôi chưa tính xong món nợ ở trường cũ. Tôi còn chưa trừng phạt thằng Oda vì dám nói tôi trắng như con búp bê của em gái nó. Trông bà Manami mà xem, tôi đen xì xì í chứ . Cả thằng Tatsuo, tôi còn chưa xử nó vì cái tội véo cho hai má tôi đỏ ửng lên trong lúc tôi ngủ trưa, nó lại còn bảo hai má tôi như hai cái bánh bao mẹ nó hay làm để bán. Gì chứ?? Mắt nó có vấn đề à. Bánh bao nó to thế này này ( xòe tay ra) còn má tôi chỉ có từng này thôi ( chụm tay lại). Cả bọn thằng Shinta nhiều lần nhét mấy hòn bi ve vào hộp cơm nhằm làm gãy cái răng khểnh của tôi nữa. Đúng là bọn ác độc. Bọn con gái chúng nó đâu có ghét tôi, thế mà lũ con trai cứ tìm mọi cách phá tôi. Tôi phải trả thù tất cả bọn chúng. Vậy mà khi tôi vừa nghĩ ra cách thì đã phải chuyển trường. Ko bực mới sợ !!!!! Bây giờ mà chuyển trường thể nào tụi nó cũng cho là tôi sợ nên phải nghỉ học. Còn lâu nhé !! Ôi, nhưng dù sao bố mẹ tôi cũng đã quyết định rồi.

    Hôm nay là ngày đầu tiên ở trường mới. Chán ko chịu được. Ai cũng nhìn tôi soi mói. Nhìn gì chứ?? Người ta cũng hai con mắt một cái miệng như tôi thôi, có gì đáng nhìn ???? Mấy con nhỏ mặt đầy tàn nhang ngồi bàn đầu chăm chú ngó tôi. Khó chịu chết được !! Ông thầy sau khi giới thiệu tôi với lớp thì xếp cho tôi ngồi ở hàng ghế thứ 3 vì lí do "em hơi nhỏ con". Đáng ghét!! Tôi cao hơn thằng Oda những hai đốt ngón tay mà bảo tôi nhỏ con à? Nó là thằng lùn nhất lớp, tôi "nhỏ con" mà cao hơn nó hả???? Từ lúc đó tôi biết ông thầy ko ưa tôi.

    Vừa ngồi vào chổ bọn nó ( lũ bạn cùng lớp í) xúm lại hỏi đủ thứ, mà toàn những câu ngớ ngẫn mới điên chứ !! Nào là " Cậu là học sinh mới à? " , rồi lại "Cậu mới chuyển trường à?" v.v và v.v... Ngốc không thể tả. Ông thầy kia chả phải mới nói xong còn gì ?? Con bé bàn trên way xuống nhìn tôi, cười nhe cái hàm răng sún và hỏi:" Cậu tên gì?" Tôi giả vờ nhìn ra cửa sổ như ko nghe thấy. Rõ ngốc, cái bảng tên gắn chình ình trên ngực áo, ko thấy sao còn hỏi? Một nhỏ khác lại hỏi :" Từ nay cậu sẽ học chung với chúng tớ đúng ko?" Lạy Chúa, từ giây phút đó tôi thề là sau này sẽ ko lấy vợ, hoặc có thì cũng ko phải là những đứa con gái chuyên hỏi những câu ngớ ngẩn thế. Mà hình như sau năm mẹ tôi sinh ra thì trên đời ko còn lấy 1 đứa con gái nào thông minh nữa. Mà ko nói về cái lũ ngốc đó nữa.Đúng là một ngày bực bội !!
    thay đổi nội dung bởi: Kasumi, 08-03-2008 lúc 10:39 PM
    Chữ ký của Kasumi
    JaPaNest _______

  2. #2
    ~ Mều V.I.P ~
    Kasumi's Avatar


    Thành Viên Thứ: 61
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: Châu Á
    Tổng số bài viết: 12,056
    Thanks
    3,030
    Thanked 21,120 Times in 5,744 Posts
    À, trong lớp tôi có một thằng nhóc kì lạ. Nó học chung lớp với tôi nhưng ko hiểu sao có một vài đứa lại gọi nó là "anh". Hay tên nó là "anh"? Cái tên gì nghe kì chết được. Tôi có nói nó là 1 người kì lạ, đúng, lạ thật đó ! Nó suốt ngày toe toét cười, may mà ko có cái răng sún nào !! Ôi, trông nó kìa, cười nhìn mà nhe hết cả hàm răng, hai con mắt thì híp lại, phát ghét !! Tự nhiên tôi lại nghĩ mình sẽ không chơi với đứa nào giống như thế !!

    Bỗng, thằng nhóc , miệng vẫn giữ nguyên cái nụ cười đáng ghét, mon men lại gần tôi. Mặt tôi có dính gì hay là buồn cười lắm sao???? Nó đặt hộp cơm xuống bàn ( à wên ko nói , bây giờ là giờ nghỉ trưa), nhìn tôi, nói:

    - Tớ ngồi đây nhé!

    Ơ, lạ cái tên nhóc này, nó đã ngồi xuống rồi đấy thôi ?? Nó nói tiếp :

    - Tên tớ là Ryohei, chào cậu Ogata.

    Tôi liếc nhìn cái bẳng tên của nó. Ủa, tên Chiba mà, sao lại nói là Ryohei? Như hiểu được thắc mắc của tôi, nó giải thíc :

    - Tớ thíc mọi người gọi tớ là Ryohei! Mọi người đều là bạn nên gọi Chiba thì xa cách lắm !! Cậu muốn tớ gọi cậu là gì ??

    Tôi nhìn vẻ mặt lúc giải thíc của nó. Một vẻ rạng rỡ làm tôi thấy ghét. Tôi trả lời ( câu nói đầu tiên trong ngày):

    - Tớ là Ogata, chào cậu!

    Nó lại cười với tôi. Tôi thấy hơi bực mình. Cười gì chứ nhóc ?? Tôi nghĩ thì nghĩ thế thôi, chứ ko nói ra, tôi vốn là đứa rất tiết kiệm lời nói mà. Ngược với tôi, từ nãy giờ, tên nhóc đó cứ huyên thuyên:

    - Cậu nó nghe một vài bạn gọi tớ là "anh" ko? Vì tớ lớn hơn mọi người 1 tuổi, nhưng học trễ một năm. Tớ đã bảo là cứ gọi tớ là Ryohei nhưng có vài bạn lại thíc gọi là "anh" hơn. Cậu cứ gọi tớ là Ryohei nhé !!

    Nói thừa, có muốn ta đây gọi bằng "anh" cũng ko được đâu nhá!!!! Tôi ngồi yên nghe nó nói suốt buổi. Nó nhìu chuyện thật đấy. Cho nó là em của bà Manami mới đúng !! Suốt buổi tôi chẳng hỏi gì mà cũng biết nhà nó ở gần trường,nhà gồm bố, mẹ và một bà chị, còn biết nhà nó có nuôi bao nhiêu con chó và tên từng con nữa chứ, còn nhiều, nhiều lắm mà tôi ko sao nhớ hết. Nhớ chi cho mệt !!! Tôi ko ưa nó thật nhưng cũng thấy khâm phục vì nó có thể vừa ăn, vừa nói mà thậm chí là vừa cười. Tôi thì tôi chịu.

    Ngày đầu tiên ở trường mới của tôi là thế. Suốt buổi cơm trưa phải nghe chuyện của tên nhóc ấy. Tôi mà bị đau bao tử thì nó ko yên với tôi.

    Mấy ngày tiếp theo cũng chả có gì tiến triển. Cái mặt đáng ghét của nó nhìn mãi cũng wen. Mà nó cũng quái, thấy tôi ko nói gì nên ngày nào cũng sang ngồi ăn với tôi. Một lần, nó hỏi:

    - Sao cậu ko nói chuyện với tớ ? Lúc nào cũng chỉ có mình tớ nói! Cậu ghét tớ à? Mà cũng ko thấy cậu nói chuyện với ai hết !!?

    Giá mà tôi có thể nói :" Ừ đấy, tớ ghét cậu vì cậu nói tranh hết cả phần của tớ". Nhưng nhìn thấy cái vẻ mặt tồi tội đáng ghét của nó tôi lại thôi, ko nói ra. Nó tiếp:

    - Cậu ít nói thật đấy! Cậu ko thấy buồn à?

    Buồn nỗi gì khi cứ bị nó làm phiền. Tôi lắc đầu:

    - Tớ ko thíc nói chuyện vì ko có ai cùng sở thíc để nói....

    Mắt nó sáng rực lên:

    - Thế sở thíc của cậu là gì? Cậu muốn nói chuyện gì?

    À...à... nó đang điều tra tôi đây. Còn lâu nhé! Thấy tôi ko đáp, nó lại tiếp:

    - Cậu thíc siêu nhân hột vịt muối chứ? Cậu đã gặp anh ấy chưa? Có lần tớ được chụp ảnh chung với anh ấy rồi, với cả gia đình siêu nhân nữa cơ !!!!

    Lạy Chúa, xém nữa là tôi fun hết cơm vô mặt nó. Mấy tuổi rồi mà còn thíc siêu nhân hột vịt muối chứ??? Đúng là đồ ngốc. Tôi phì cười. Mắt nó lại sáng lên một lần nữa.

    - Ah, cậu có răng khểnh à? Lần đầu tiên tớ thấy cậu cười. Trông rất.... Ôi, giá mà tớ có cái răng khểnh giống cậu nhỉ. Có thì tớ sẽ cười suốt ngày mất.

    Tôi đưa tay bụm chặt miệng ko thì cơm lại fun ra. Không có răng khểnh nó đã toe toét suốt rồi, có nữa thì nó sẽ cười đến rách miệng ra mất. Nghĩ đến cảnh đó tự nhiên tôi thấy hả hê và ko sao nhịn được cười. Lần đầu tiên tôi gặp 1 đứa ngốc như nó. Nó vẫn tiếp tục cười, những nụ cười thíc thú hiện rõ trên khuôn mặt, hai mắt nó sáng rực.

    ****************************

    Xong, hết chap 1 ^^ Ai đó cho ý kiến rồi post tiếp, post rồi ko ai đọc thì phí
    thay đổi nội dung bởi: Kasumi, 08-03-2008 lúc 10:40 PM
    Chữ ký của Kasumi
    JaPaNest _______

  3. #3
    Ninja
    kuku_chan's Avatar


    Thành Viên Thứ: 894
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 165
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    òi, sis kachan seo mà cho Ryo của em nói nhìu thía ^^, lại ngây thơ nữa, yêu quá. Ryu xinh thía mà, đâu đến nỗi đâu, sao anh lại nghĩ vậy TT_TT .mà fic của sis dc đấy. bravo!!! cố lên, đang chờ sis post típ đây. Tò mò gặp keichan ^^
    Chữ ký của kuku_chan
    _____*die*_*die*________*die*_*die*______
    ___*die*______*die*_*die*_______*die*____
    __*die*__________*die*__________*die*___ __*die*________________________*die*____ ___*die*______*_BLOOD_*_______*die*_____ ____*die*__________&_________*die*______ ______*die*____*_FEAR_*____*die*________ ________*die*____________*die*__________ __________*die*________*die*____________ ____________*die*____*die*______________ ______________*die**die*________________
    ________________*die*__________________

  4. #4
    ~ Mều V.I.P ~
    Kasumi's Avatar


    Thành Viên Thứ: 61
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: Châu Á
    Tổng số bài viết: 12,056
    Thanks
    3,030
    Thanked 21,120 Times in 5,744 Posts
    thz Kuku, vì fic ko có tình củm nên cứ sợ chán ^^ fic này kể chuyện mí anh từ nhỏ đến lớn sis khai thác một khía cạnh khác hồn nhiên hơn về tính cách của các anh. Sẽ sớm được gặp Kei thôi, trong 1 vài chap tới, hiện tại thì sis chưa viết được nhiều, lần đầu mà ^^
    Chữ ký của Kasumi
    JaPaNest _______

  5. #5
    Giải ấn tượng W-INDSVN06
    hanhstupid's Avatar


    Thành Viên Thứ: 525
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 929
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post
    em không khoái đọc truyện mà không có tình cảm lắm,nhưng sẽ đọc,vì sis mà ,thế nên sis cũng phải đọc của nhà em,mà không cho keichan xuât hiện nhanh đi sis,đọc fic của sis tấu không chịu được,đọc buồn cười vỡ bụng,hay .................cố gắng cho keita xuất hiện nhé
    Chữ ký của hanhstupid
    w-inds. !!! WE SAY THAT WE ARE W-INDS' FAMILY

  6. #6
    Giải văn chương W-INDSVN06
    jewelry_flower's Avatar


    Thành Viên Thứ: 50
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 2,003
    Thanks
    60
    Thanked 668 Times in 179 Posts
    Em cũng ủng hộ, em mong chờ phần tiếp theo đấy, nhưng mà em nghĩ, cũng đúng đấy chứ, đúng với tính cách của anh trai hồi xưa^^
    Chữ ký của jewelry_flower
    Love something is remember it forever

    JF ♥ w-inds.


  7. #7
    ~ Mều V.I.P ~
    Kasumi's Avatar


    Thành Viên Thứ: 61
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: Châu Á
    Tổng số bài viết: 12,056
    Thanks
    3,030
    Thanked 21,120 Times in 5,744 Posts
    @Hạnh:Sis thíc cái gì nó dzui dzui í ^^ Mỗi người một sở thíc ha ^^
    @JF: cám ơn babe, sis có lấy 1 chút ít tính cách của Ryu và cường điệu hóa nó lên 1 tí, thấy cũng hơi oan cho anh ^^

    Mới viết xong chap 2 , tự nhận xét là thấy chap này hơi chán, đúng là mình ko có khiếu viết văn >____<

    Chap 2

    Đến là khổ vì bà chị của tôi. Bà Manami í mà. Hy vọng là các bạn còn nhớ tên bà ấy. Mà quên đi cũng được, chẳng sao. Mới chuyển trường mà không hiểu sao bà ấy wen đâu lắm bạn thế. Dẫn cả về nhà, xực hết quà vặt trong tủ lạnh, xực luôn cả phần của người ta. Ghét, ghét, ghét. Làm khổ tôi bây giờ bị mẹ sai ra siêu thị mua trứng cho bữa tối. Sao tôi ghét bà chị của tôi đến thế. Ghét luôn cả cái siêu thị, gì mà đông khách wá vầy nè, bắt người ta đợi lâu wá chừng. Đã vậy còn bị mấy bà to con lấn muốn xẹp ruột luôn. Hoàn cảnh lúc đó tự nhiên làm tôi nhớ đến câu nói của ông thầy chủ nhiệm :" em hơi nhỏ con", "em hơi nhỏ con", "em hơi nhỏ con". Câu nói cứ ong ong trong đầu, khó chịu chết được. Tôi có làm gì đâu mà lão thầy ghét tôi đến thế. Đợi chen mua có tí trứng mà muốn sút hết mấy cân. Ghét wá, sao tôi ghét tất cả mọi thứ thế nhỉ ?! Ủa? thằng nhóc, nó làm gì mà dán mặt vào cửa kính hàng người ta vậy trời? Tôi định đi luôn nhưng thấy hơi tò mò. Muốn hỏi nhưng lại thôi, vì tôi là người ít nói mà!! Tôi đứng sau lưng nó nên cái mặt ngu ngu của tôi hắt lên trên kính làm nó phát hiện ra. Thằng nhóc thình lình way phắt người lại khiến tôi giật thót, suýt nữa là rơi bịch trứng. Nó mở cặp mắt hết công suất nhìn tôi:

    - Ogata? Cậu đi đâu đấy?

    Tôi giơ bịch trứng lên thay cho câu trả lời. Nó tiếp:

    - Cậu ko hỏi tớ đang làm gì à?

    Tôi suy nghĩ, chưa biết nên nói gì thì "bốp". Một hòn đá bay đến làm cái bịch trứng trên tay tôi bể tan tành. Tôi way lại nhìn mới biết tác giả là bọn thằng Oda, Shinta và Tatsuo. Thằng Shinta lên tiếng trước:

    - Tao đã nói là thằng Ogata mà !!!! Nhìn từ xa cũng biết là nó, cái mặt trắng trắng, hai cái má bánh bao với cặp chân ngắn ngủn, còn ai khác ngoài thằng Ogata chứ ...ha ha ha...

    Thằng Oda tiếp:

    - Bạn mới của mày hả Ogata? - nó hất hàm nhìn về phía thằng nhóc và nói - Mày đừng chơi với nó, nó chỉ thíc chơi với con gái thôi, nó ko chơi với con trai đâu !! ha ha ha

    Bọn nó cùng cười ha hả chọc tức tôi, lại còn ném đá bọn tôi nữa. Lúc này, thằng nhóc mới lên tiếng:

    - Bọn nào vậy Ogata? Sao tụi nó ném đá chúng ta?

    - Ném tớ chứ ko phải "chúng ta".

    Tôi tức điên lên dùng hết sức ném cái bịch trứng vỡ vào mặt chúng. Thằng Shinta cũng điên lên, nó lao về phía tôi... Lúc đó, tôi chẳng còn biết gì nữa, tôi nhắm tịt mắt lại, ko thấy cũng ko nghe gì, chỉ biết lấy hết sức mà đấm, mà đá về phía trước. Cũng ko nhớ là đến bao lâu tôi mới từ từ he hé mắt: Bọn nó nằm lăn way dưới đất. Thằng nhóc thì thở hổn hển, mặt có mấy chổ sưng vù lên. Bọn thằng Oda trông còn tệ hơn. Nhất là thằng Shinta, máu mũi chảy tùm lum. Thằng Tatsuo thì mếu máo khóc trông cái mặt đần ko chịu được. Oda là đứa lì nhất đám mà lúc này mặt mũi cũng tái mét. Ba thằng vừa lồm cồm bò dậy thì cũng chạy biến luôn, chẳng nói thêm câu nào. Tôi hoang mang chưa hiểu gì thì nghe tiếng thằng nhóc ngồi phịch xuống đất. Tôi ngồi xuống gần nó buột miệng hỏi:

    - Cậu có sao ko?

    Nó nhe răng cười:

    - Hơi ê ê 1 tí. Còn cậu ? Tay cậu ko sao đấy chứ?

    - Tớ á? Tớ ko sao hết? Sao chẳng thấy tay đau tẹo nào!

    Thằng nhóc vừa nói vừa thở ra, nó có vẻ rất mệt:

    - Cũng nhờ cậu cứ đấm gió liên tục... cũng may...

    Tôi ngớ cái mặt ra, thấy hơi quê quê. Nhưng cũng đúng, tôi có đánh nhau bao giờ đâu nên ko trách tôi được. Nhìn cái vẻ mệt mỏi của nó tự nhiên thấy tội tội. Dù sao là cũng do tôi. Nó có thể bỏ đi ko thèm wan tâm mà...

    - Sao cậu lại đánh bọn nó? - tôi hỏi

    - Vì bọn nó đánh cậu?

    - Đánh tớ chớ có đánh cậu đâu? Đâu liên can đến cậu?

    - Sao lại ko liên can, cậu là bạn tớ mà!

    Tôi nhìn nó, nhìn chăm chăm. Những cảm giác khó chịu lắng dần xuống. Khó hiểu thật! Thằng nhóc phủi quần đứng dậy, nó nói:

    - Trứng của cậu bể hết rồi !!

    Tôi giật mình:

    - Ôi thôi chết!! Làm sao đây !!? Về tay ko thế nào cũng bị mẹ cho 1 trận !!

    Thằng nhóc mím môi suy nghĩ 1 lát rồi nói:

    - Ở nhà tớ còn nhiều trứng lắm, cậu cứ đến lấy !!!!

    - Nhưng mẹ cậu sẽ...

    - Không sao, nếu mẹ tớ hỏi thì tớ nói tớ ăn rồi !! Vả lại có vài quả, ko sao đâu...

    Tôi chần chừ chưa biết tính sao thì thằng nhóc lại giục. Đúng là trên đời này ko ai ngốc bằng nó. Tôi nói:

    - Tớ chỉ mượn thôi, tớ sẽ để dành tiền và trả lại sau!

    - Ừ, sao cũng được !! Thế bây giờ đến nhà tớ lấy trứng nhé?

    - Ừ !
    thay đổi nội dung bởi: Kasumi, 08-03-2008 lúc 10:41 PM
    Chữ ký của Kasumi
    JaPaNest _______

  8. #8
    ~ Mều V.I.P ~
    Kasumi's Avatar


    Thành Viên Thứ: 61
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: Châu Á
    Tổng số bài viết: 12,056
    Thanks
    3,030
    Thanked 21,120 Times in 5,744 Posts
    Mặt mày nó hớn hở trở lại tuy chốc chốc nó vẫn suýt xoa vì mấy vết thương trên mặt đã dần chuyển thành màu tím.

    - Về nhà mà mẹ cậu hỏi về vết thương thì làm thế nào?- tôi lo lắng hỏi.

    - Ko sao, tớ hay bị thương thế này lắm. Đừng lo! Ogata ko sao thì tốt rồi !! Mặt cậu mà để bị thương thì...

    Nó nói đến đó thì cười khúc khích. Tôi cũng biết vế sau là gì nên ko hỏi, mặt mà để bị thương thì kinh lắm. Nhưng nó thì khác, mặt có vài chổ bầm nhưng nhìn vẫn đẹp trai. Đừng có hiểu lầm í tôi nhé !!! So với mấy đứa trong lớp thì nó đẹp trai nhất còn gì?! Tôi lại là đứa xấu nhất. Thấy nó đẹp thì khen thôi, đừng có mà nghĩ linh tinh đấy.

    - Ogata, cậu có sợ chó ko?

    - Không, nhà tớ cũng nuôi chó, giống chó phóc màu trắng, xinh cực ! Mà sao cậu hỏi thế?

    - Vì nhà tớ nuôi chó nên phải hỏi trước !!

    - Tớ ko vào nhà cậu đâu, chỉ đứng ngoài thôi, cậu vào lấy trứng rồi đưa ra cho tớ, về trễ mẹ tớ la...

    - Cũng được. Ah, đến rồi! Nhà tớ đấy!

    Tôi nhìn theo hướng chỉ tay của thằng nhóc, thấy trước nhà có 1 cô đang đứng quét sân, chắc là mẹ nó, giống phết. Vừa thấy nó, mẹ nó đã hốt hoảng:

    - Mặt con lại sao nữa rồi? Lại nhảy nhót nữa chứ gì?

    - Không sao đâu mẹ, bôi thuốc là khỏi liền ấy mà !

    - Đến là khổ với con, bao nhiêu thứ ko thíc, lại thíc chi mấy trò nguy hiểm thế ko biết?

    Nghe loáng thoáng nên tôi cũng ko hiểu đầu đuôi câu chuyện là mấy. Tôi đứng đợi 1 lát thì nó trở ra, miệng cười tươi rói:

    - Trứng của cậu đây Ogata, mẹ tớ ko biết đâu.

    - Sau này tớ nhất định sẽ trả! Cám ơn cậu Ryohei !!!

    Cậu ấy cười tươi hơn sau câu nói của tôi. Tự nhiên bây giờ lại thíc thấy cậu ấy cười. Lạ thật!!

    - Ryohei này, cậu.... có nhớ đã nói gì với tớ trong ngày đầu tiên tớ chuyển trường ko?

    Ryohei gãi đầu:

    - Hôm ấy... tớ đã nói rất nhiều câu... cậu muốn nói đến câu nào?

    - Những câu đầu tiên ấy!

    - Câu đầu tiên á? Là câu :" Tớ ngồi đây nhé!"

    - Ko, câu sau câu ấy cơ!!

    - Thì là câu :" Tên tớ là Ryohei, chào cậu..."

    Tôi gật đầu lia lịa:

    - Đúng đúng đúng... là câu ấy!

    Tôi thích thú khi cậu ấy vẫn còn nhớ. Rồi tôi nhìn thẳng vào Ryohei, cười với cậu ấy và nói:

    - Tớ là Ryuichi, chào cậu Ryohei !!!!!! Rất vui được làm bạn với cậu !!

    Ryohei tròn con mắt nhìn tôi đăm đăm. Cái mặt vẫn cứ ngố như vậy chứ ko khá hơn chút nào. Tôi tiếp:

    - Cậu ko muốn làm bạn với tớ à???

    - Không phải !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

    Cậu ấy hét toáng lên, vừa xua tay vừa lắc đầu nguầy nguậy:

    - Tớ rất vui khi cậu chịu làm bạn với tớ !! Cám ơn cậu O... à ko ...Ryuichi !!

    - Tớ cám ơn cậu mới phải! Cậu ... có muốn đến nhà tớ chơi ko?

    - Có chứ !

    Ryohei vừa nói vừa nhảy cẩng lên. Vừa dứt câu là cậu ấy kéo tay tôi đi luôn.

    - Này, ko xin phép mẹ cậu à? - tôi hỏi

    - Ko sao, chỉ cần tớ về nhà trước giờ đi ngủ là được !!!

    - Cậu sướng thật đấy, thíc đi đâu thì đi !! Ơ, cậu kéo tớ đi đâu mà nhanh thế??

    - Thì về nhà cậu?? Cậu chẳng nói thế còn gì?

    - Cậu biết nhà tớ ở đâu à?

    - Ừ nhỉ?...- Ryohei khựng lại, gãi gãi đầu rồi cười trừ - Tớ ko biết, cậu dẫn đường trước đi !!

    - Rõ ngốc!!

    Tôi nói rồi kéo tay Ryohei cùng chạy. Chạy rất nhanh nhưng ko nghe tiếng gió ù bên tai, chỉ có tiếng cười khanh khách của cậu ấy. Sao mà thíc cười thế ko biết !!!!????

    *****************************

    Dzị là xong chap 2, tạm thời mới viết đến đó ^^ Ngẫu hứng mà...
    Phóng chữ to cho nó dễ đọc, đọc cái này biết thêm chút ít về mấy anh và về Nhật chẳng hạn như trong trường học cũng như giao tiếp người ta chỉ gọi họ của nhau, khi ai đó cho phép bạn gọi tên thật của họ thì chứng tỏ người ta rất wí bạn, và việc mời 1 người về nhà cũng chứng tỏ tình bạn của mình với người ta. Càng lúc càng thấy hai pé Ryu-Ryo dễ xương ^^ ( tự khen tf của mình :big_smile )
    Chưa biết bao giờ pé Kei xuất hiện, yên tâm là pé nào cũng dễ xương cả vì vốn dĩ là dzị mờ.
    Còn 1 điểm nữa là Ka là người Nam nên viết theo văn người Bắc có vài chổ dùng từ chắc chưa đúng thông cảm.
    Chữ ký của Kasumi
    JaPaNest _______

  9. #9
    Hyakusho
    yabuchin's Avatar


    Thành Viên Thứ: 892
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 58
    Thanks
    14
    Thanked 23 Times in 7 Posts
    Fic vui lắm sis à, viết fic dạng POV khó lắm nhưng tại sis hiểu rõ tính cách của Ryu nên đọc hay lắm, đúng là cái tính quậy quậy của Ryu ^^
    Hồi sáng này em vừa... đánh răng vừa nghĩ ra một cốt truyện. Chỉ có Ryu với Ryo thôi, chỉ một chap thôi nhưng chưa viết được vì... lười. Nhưng em sẽ cố xem sao ^^
    Chữ ký của yabuchin

  10. #10
    ~ Mều V.I.P ~
    Kasumi's Avatar


    Thành Viên Thứ: 61
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: Châu Á
    Tổng số bài viết: 12,056
    Thanks
    3,030
    Thanked 21,120 Times in 5,744 Posts
    Thz Yabuchin, đúng là thể loại này hơi khó nhìu lúc nhìn lại thấy toàn mí cái vớ vẩn ko hà Ko biết mấy chap tới sẽ ra sao, chắc càng lúc càng chán vì nó như 1 câu chuyện hàng ngày bình thường, ko có diễn biến gây cấn, ko cao trào cụ thể...

    Chap 3:


    Lần đầu tiên tôi dẫn Ryohei về nhà. Cậu ấy có vẻ rất vui. Đây cũng là lần đầu tôi dẫn bạn về chơi. Tôi cũng vui. Ghét một cái là vừa đến cửa đã gặp ngay bà chị khó ưa. Manami đanh mặt nhìn tôi định quát lên nhưng vừa thoáng thấy Ryohei lấp ló sau lưng tôi là bà ấy đổi giọng ngay, mặt giãn ra còn giọng nói thì nhỏ nhẹ ác:

    - Ồ, cậu bé xinh đẹp này là ai đây ?? Bạn của em hả Ryuichi?

    Suýt nữa thì bật ngửa bởi câu nói của bà ấy, giá mà cũng có lúc bà chị tôi nói về em trai mình như vậy. Tôi lườm bà chị, nói:

    - Ko lẽ em dẫn bạn chị về chơi?

    Bà chị độc ác thuận tay cốc cho tôi 1 cái :

    - Nói năng với chị như thế đó hả? Trứng đâu hết rồi? Làm bể hết rồi chứ gì?

    - Này này này !!! - tôi dí bịch trứng vào người bà chị và hét lên.

    Manami nói như ra lệnh:

    - Vào bếp đưa cho mẹ ngay !

    Tôi giẫy nẫy đi vào trong. Hứ! bà này già rồi còn bày đặt. Đừng có mà làm gì với Ryohei của tôi đấy nhá! À không, ý tôi là đừng có làm gì với Ryohei-bạn của tôi. Đoạn tiếp theo đây thì tôi đang có mặt ở trong bếp chịu sự chất vấn của mẹ vì đi mua trứng gì mà đi luôn cả buổi, nên ko biết tình hình của Ryohei nhưng sau này có nghe kể lại. Lúc tôi vào bếp, bà chị tấn công Ryohei liền:

    - Em là bạn cùng lớp với Ryuichi hả?

    - Dạ! - cậu ấy ngoan ngoãn đáp

    Thế là hỏng, với pà chị của tôi thì đừng bao giờ tỏ ra là 1 đứa hiền lành. Như tôi mà còn bị ăn hiếp hoài thì... chết chết chết, tội nghiệp Ryohei.

    - Em tên gì? - Manami hỏi

    - Em là....

    - À khoan... để chị đoán nhé !! - bà chị trầm ngâm ra chiều suy nghĩ rồi cười nham hiểm, nói - Em là Ryohei, Chiba Ryohei đúng ko??

    Ryohei tròn mắt nhìn bà chị tôi:

    - Sao chị biết ạ? Nãy giờ Ryuichi đâu có gọi tên em?

    Bà chị cười tinh wái:

    - Chà chà... nó cho em gọi nó là Ryuichi rồi cơ à????

    Ryohei lại gật gật đầu 1 cách ngoan ngoãn. Bà chị nhìn wanh quất xem có tôi ko rồi nói khẻ bên tai Ryohei:

    - Từ lúc vào đây Ryuichi chưa gọi tên em, nhưng từ hồi chuyển trường, trong bữa cơm nào nó cũng nhắc đến 1 cậu bạn đặc biệt trong lớp, nó huyên thuyên suốt bữa ăn và ko cho ai nói xen vào. Thằng nhóc đó lúc nào cũng giả vờ làm những việc trái mới suy nghĩ của nó. Nó mà nói nhiều về ai thì chắc chắn là rất thíc người đó. Cho nên thấy nó dẫn bạn về nhà thì chị chỉ nghĩ đến cậu bé tên Chiba Ryohei thôi.

    - Thật ạ? - Ryohei cười thíc thú - Cậu ấy kì lạ thật!!!

    - Nó á? Kì wái thì đúng !! Chơi với nó rồi em sẽ biết !!

    Vừa lúc ấy thì tôi bước ra, chẳng biết gì, chỉ thấy hai người chụm lại thì thà thì thầm rồi cười khúc khích. Biết ngay là chẳng nói gì tốt đẹp về tôi đâu.

    Thấy tôi ra, bà chị mới thôi ko cười nữa rồi bỏ đi chổ khác luôn. Ko thèm wan tâm, tôi dẫn Ryohei đi tham wan phòng của mình. Lúc đó ko biết bà chị tôi tiêm nhiễm những gì cho Ryohei mà thỉnh thoảng lại thấy cậu ấy nhìn tôi tủm tỉm cười bí hiểm. Ryohei bảo là thíc các đồ vật trong phòng tôi nhưng lại chê là hơi bừa bộn tí. Từ khi lên cấp II mẹ ko dọn phòng cho tôi nữa mà tôi cũng chẳng muốn ai động vào đồ của mình. Nhiều thứ bí mật lắm!!!!!!!!.

    Ryohei chỉ tay vào cây guitar trong góc phòng, nói:

    - Cậu biết chơi guitar à ?

    - Ừm...1 chút - tôi đáp - Bố tớ là nhạc công, mỗi khi bố rảnh tớ hay theo học lóm 1 ít. Cậu có thíc ko?

    - Thích! Cậu dạy lại cho tớ đi !!

    - Tớ cũng chưa biết nhiều... nhưng học được gì thì nói cho cậu vậy....
    Rồi tôi bày cho cậu ấy cách bấm mấy nốt đơn giản. Ryohei thíc lắm.

    Tôi bắt đầu chơi thân với Ryohei. Rất thân là đằng khác. Cậu ấy bảo tôi ko ít nói như cậu ấy nghĩ. Dù sao thì cũng ko nhiều bằng cậu ấy được. Chúng tôi nói về đủ thứ chuyện linh tinh trên đời.

    - Lớn lên cậu muốn làm gì hả Ryuichi?

    - Tớ muốn trở thành nhạc công giống bố tớ ! Còn cậu?

    - Tớ muốn trở thành vũ sư!

    - Vũ sư á? Vũ sư là cái gì?

    - Vũ sư tức là người dạy nhảy í!

    - Dạy nhảy?? - tôi vừa nói vừa bụm miệng cười.

    Ryohei xua tay:

    - Ko phải là dạy cho những điệu nhảy truyền thống như trên Tv đâu.


    ***********************


    Chưa type xong nhưng bị bắt đi ngủ vì đang bệnh mới 9h
    thay đổi nội dung bởi: Kasumi, 08-03-2008 lúc 10:42 PM
    Chữ ký của Kasumi
    JaPaNest _______

Trang 1/4 1 2 3 4 cuốicuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. [Truyện Dài] Rừng Nauy - Murakami Haruki (full)
    By minhthang6 in forum Văn Học
    Trả lời: 29
    Bài mới gởi: 08-11-2013, 09:00 PM
  2. Trả lời: 37
    Bài mới gởi: 16-01-2012, 12:02 AM
  3. Trả lời: 60
    Bài mới gởi: 02-09-2010, 01:58 PM
  4. Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 28-08-2008, 08:29 PM
  5. Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 18-05-2008, 08:34 AM

Bookmarks

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •