Chapter 5: TOKYO’S FATEFULL BAR
6 P.M
Ánh mặt trời đã tắt hẳn. Đã tới lúc thành phố thức tỉnh. Những con đường đang dần dần tỉnh giấc cùng với những con người sống về đêm của Tokyo. Chỉ khi nào tia nắng cuối cùng vụt tắt phía sau tháp Tokyo vô cảm thì những sinh vật sợ hãi ánh sáng mới xuất hiện trên phố. Lại là những chuỗi lướt qua, không một chút chú ý đến con người xung quanh. Những bóng ma ấy đang tiến đến chỗ duy nhất mà chúng có thể tìm được chút sự sống, dù nó chỉ như ngọn nến loe loét trước gió.
Chốn vui chơi sa đoạ của loài người…
Bảng hiệu của các vũ trường, các quán bar, các sòng bạc, các nhà chứa liên tục chớp tắt mời gọi. Chúng đủ màu sắc, sặc sỡ, lấp lánh. Sự luân chuyển màu sắc liên tục ấy làm cho não người như xoay tròn, như bị cuốn vào bên trong một cơn lốc của ảo ảnh cho đến khi nó trở nên đờ đẫn, mất đi khả năng điều khiển lý trí cơ thể. Bộ não ngủ yên, bất lực nhường lại quyền điều khiển thân xác cho bản năng của loài thú đói khát cần phải được thoả mãn. Con người là thứ sinh vật yếu đuối, bất lực trước sự thôi miên ngọt ngào ấy.
Sắc màu là thứ công cụ dùng để giết chết lý trí ở Tokyo này.
Nó bước ra khỏi nhà tắm bên trong phòng mình. Nó đang chuẩn bị cho một nhiệm vụ mới. Hắn đã rời khỏi nhà sau khi dùng xong bữa sáng với lời căn dặn đừng thất bại. Nó nheo nheo mắt. Nó hiểu việc không hoàn thành nhiệm vụ sẽ đồng nghĩa với điều gì. Nó không muốn nếm trải cảm giác của địa ngục ấy. Thân xác của nó đã quá mỏi mệt. Nó biết rằng nó đã mất hết cảm giác của cơ thể, nên những trận đòn roi, những sự tra tấn sẽ không làm cho nó đau đớn. Nhưng dù vậy không có nghĩa là nó không bị tổn thương. Thân thể của nó sẽ rạn vỡ nếu nó bước qua giới hạn chịu đựng. Và nó hiểu rõ rằng, giới hạn ấy không tồn tại ở vô cực. Nó rất gần, rất gần rồi. Nó có thể sẽ vô tình bước qua và chẳng thể nào quay trở lại được nữa.
Bước qua lằn ranh ấy, cơ thể của nó sẽ chỉ còn là một lớp vỏ bọc bị rạn nứt không thể nào phục hồi được.
Nó đứng chết lặng, nhìn vào phản chiếu trên mặt gương của bản thân. Thân thể vẫn chưa được che đậy. Chợt có tiếng bước chân rất nhanh trên hành lang. Rồi cửa phòng nó mở tung.
_ Niiiiiiiiiii-chan, em mang……. KYAAAAAAAAAAAAAAAA!
Momo vừa đẩy cửa bước vào, trên tay vẫn còn cầm một chiếc hộp màu xanh nhạt được gói xinh xắn, lập tức thét lên rồi mặt đỏ lựng như một quả cà chua. Cô bé đưa hai tay che lấy mắt mình khi bắt gặp cơ thể của nó. Nhưng kẽ ngón tay của Momo vẫn được mở ra khe khẽ, để lộ ra phía sau là một đôi mắt đang ngắm nhìn đầy ngưỡng mộ.
_ Gì vậy, Momo? – Kaz chạy theo sau hốt hoảng hỏi – Ah! Xin lỗi Nii-sama!
Nói đoạn cô bé liền lôi Momo đang che mắt ra khỏi phòng rồi đóng cửa lại. Nó đưa tay với lấy một bộ Yukata trắng không có hoa văn rồi nhanh chóng khoác lên người. Môi nó đang nở một nụ cười, nụ cười thật sự. Chỉ có trước hai đứa trẻ này, cảm xúc tưởng chừng như đã mất đi của nó mới được sống lại chút ít. Dù ít nhưng cũng đủ để vẽ nên một nụ cười tuyệt đẹp, nụ cười không hề mang sự khiêu khích để dụ dỗ con mồi sa bẫy trên đôi môi nó.
Nụ cười của một con người chưa bị hoá thân thành quỷ dữ…
Nó thắt obi nhanh chóng rồi bước ra mở cánh cửa vừa bị đóng lại ban nãy. Hai cô bé đang đứng trước cửa phòng nó nhoẻn miệng cười thật tươi. Rồi cả hai lách qua thân người nó để chạy vào bên trong. Momo lập tức nhảy ngay lên giường và ngồi xếp bằng trên đó. Kaz thì ngồi ngay mép giường, hai chân đong đưa theo một nhịp điệu vô định. Nó đóng lại cánh cửa rồi lại tiền về phía giường, ngồi xuống ngay giữa hai đứa trẻ.
_ Momo-chan! – Nó vừa nói, tay vừa vẫy vẫy về hướng của Momo - Lại đây!
_ Haiiiii! Chuyện gì vậy Nii-chan?? – Cô bé hí hứng bò lại phía nó, hai bím tóc lắc lư thích thú – Ui da! Đau quá!
Nó cốc lên đầu cô bé nhân lúc Momo đang bò lại.
_ Hư quá! Không chịu gõ cửa! – Nó cố làm vẻ mặt như đang giận.
_ Xin lỗi mà! Niii-chan! - Mắt của Momo rưng rưng
_ Lại đây nào!
_ Không đánh nữa nhé!
_ Không!
_ Hứa chắc nhé!
_ Hứa!
Nói rồi, cô bé cười toe toét, bò lại phía nó. Momo ngồi vào lòng của nó trong thích thú. Nó đưa tay vuốt nhẹ lên hai bím tóc của cô bé, rồi khom người xuống, thơm nhẹ một cái vào má của Momo.
_ Hihi! Momo-chan thương Nii-chan nhất! Sau này Momo-chan sẽ là cô dâu của Nii-chan!
_ Momo! – Kaz nãy giờ im lặng chợt lên tiếng - Đừng nói bậy! Ngài biết sẽ không vui đâu!
_ Không sao đâu Kaz – Nó quay sang phía cô bé đội chiếc nón lưỡi trai - Hắn không có ở đây đâu.
_ Em xin lỗi Nii-chan! Momo không thể là cô dâu của Nii-chan được rồi! Vì Nii-chan là cô dâu của Ngài! – Momo nói, mặt cúi xuống lộ rõ sự thất vọng.
Không khí trong căn phòng tự nhiên chùng xuống, im lặng đến ngạt thở. Mỗi lần câu chuyện được đề cập đến hắn, không khí dường như đặc quánh lại, làm cho con người ta như bị dồn nén khó chịu. Con người trong căn nhà này và cả ở Tokyo ngoài kia, đều khiếp sợ khi nghe nhắc đến hắn.
_ Kaz, nhiệm vụ của hai đứa lần này là gì vậy? – Nó hỏi, nó muốn phá tan bầu không khí yên tĩnh này.
_ Không có gì lớn cả Nii-sama. Chỉ là giả dạng làm con nuôi của tên người Mỹ ấy rồi ám sát cả gia đình hắn thôi.
“Lại một kẻ ngu dại dám ngáng đường của hắn!”, nó nghĩ. “Vậy là hắn đã bắt đầu bành trướng thế lực sang cả Mỹ”.
Nó nghiến chặt răng. Nó biết hắn ngày càng hùng mạnh hơn. Và khả năng trốn thoát khỏi bàn tay hắn càng mong manh hơn. Nó sẽ chỉ vĩnh viễn là một thứ đồ chơi không hơn không kém để cho hắn trút hết những ham muốn xác thịt. Nó là con búp bê xinh đẹp được hắn yêu quý nhưng không biết sẽ bị bẻ gãy lúc nào.
_ Nii-sama, anh sao vậy? – Kaz lên tiếng cắt đứt dòng suy nghĩ của nó.
_ Không có gì. Chỉ là anh đang suy nghĩ một chút thôi. Àh, hai đứa nói là có quà cho anh mà? – Nó lại nở một nụ cười khác cho hai đứa trẻ.
_ Ouch, em quên mất! – Momo sực nhớ đến cái hộp nó đang bỏ quên trên giường – Đây! Nii-chan! Bảo đảm anh sẽ thích! Ehhehe!
Nó mở lớp giấy gói màu xanh. Một chiếc khăn choàng cổ bằng thứ vải tựa như len. Nhưng nó không phải len vì chiếc khăn rất nhẹ. Chỉ có điều, màu sắc của chiếc khăn, dường như không được hài hoà cho lắm, hay ít nhất là theo nhận xét của nó. Tại sao hai đứa nhóc lại tặng cho nó một cái khăn sọc ca-rô trắng và hồng?? Và nếu theo nó thấy thì có vẻ màu hồng tuy nhạt nhưng cũng là quá nổi bật so với trắng.
_ Sao lại là trắng và hồng? – Nó hỏi hai cô bé đang rất háo hức chờ đợi nhận xét của nó, đặc biệt là Momo.
_ Eh hehe! Em thích màu hồng nhưng mà Kaz nói là màu trắng thì đẹp hơn! Rốt cuộc hai đứa tìm thấy cái khăn này có màu trắng và hồng luôn. Cho nên tụi em mua nó liền. – Momo hí hửng trả lời
Nó quay sang nhìn Kaz. Cô bé cũng đang gật đầu đồng ý. Nó thở dài. Nó đành phải lấy thôi! Đâu thể nào làm bọn trẻ thất vọng.
_ Cám ơn hai đứa! – Nó nói, có vẻ giống lời than thở hơn
_ Yay!!! – Momo reo lên sung sướng. Kaz tuy không nói nhưng cũng có vẻ hạnh phúc lắm.
Nó nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng vẫn đang tràn đầy khu vườn bên ngoài. Nó biết đã tới giờ nó phải đi làm nhiệm vụ. “Hôm nay chỉ thăm dò để biết thêm thông tin thôi”, nó xác định nhiệm vụ trong lần xuất hiện này.
_ Hai đứa về phòng thôi! Anh phải ra ngoài rồi.
Momo và Kaz lập tức không cười nói nữa. Đôi mắt của cả hai chợt sắc lại. Tia nhìn không còn phải là hai đứa bé mà là ánh mắt của những tay sát thủ lão luyện. Cả hai đừng dậy rồi đồng thanh.
_ Vâng!
Hai đứa bé gái bứơc ra khỏi phòng. Nó thở dài rồi tiến về phía tủ quần áo của mình. Nó chọn lấy một cái áo sơmi trắng đơn giản và một chiếc quần jean. Chỉ vậy thôi. Nó thay trang phục, trút bỏ chiếc yukata của mình rơi xuống sàn nhà lạnh lẽo. Nó nhìn lại nó trong gương. Đơn giản, nhưng vẻ đẹp của nó không thể nào bị phai nhạt. Chiếc áo ôm lấy thân người nó, làm cho dáng người của nó trở nên thanh mảnh hơn. Màu trắng gần như tiệp với nứơc da nó, dường như trong suốt, hoà cùng cơ thể. Nó với lấy món quà mà hai đứa bé vừa tặng nó. Chiếc khăn quấn lấy một vòng quanh cổ, đuôi khăn buông theo ngực nó, phập phồng theo từng hơi thở. Chiếc khăn choàng tưởng chừng như kỳ cục đó lại hợp không ngờ với chiếc áo nó đang mặc. Trắng và hồng, vẻ ngoài của nó quá hoàn hảo. Chẳng ai có thể nghi ngờ bên dưới lớp bọc thiên thần ấy là một cỗ máy có thể tứơc đoạt mạng sống của ngừơi khác không ngần ngại. Nó lại nhìn vào gương. Lần này chỉ có chiếc gương bên trái hiện lên hình ảnh của nó. Nó biết, lúc này, nó là hiện thân của ác quỷ.
Con ác quỷ đang sẵn sàng với nhiệm vụ được giao…
………………………………………… �………….
Pluto là hệ thống vũ trường lớn nhất Tokyo. Đứng đầu là Ryu Kosaku, một lão cáo già trong giang hồ. Hắn là một tay anh chị có tiếng ở thành phố đã tràn ngập những thế lực và bạo lực này. Và lão cũng là một cái gai lớn mà hắn muốn loại bỏ. Tuy nhiên, lão chỉ có một đứa con trai duy nhất, kẻ sẽ kế thừa toàn bộ tài sản, Ten Kosaku. Tên đấy vừa trở về từ Mỹ sau khi hoàn thành chương trình đại học. Tuy chỉ mới về nước nhưng Ten đã nổi tiếng là một kẻ ăn chơi bậc nhất của Tokyo. Khó có một cô gái Tokyo nào cưỡng lại được cậu công tử hào hoa và toàn diện này.
Nó cười thầm trứơc ý nghĩ sẽ xử lý tên Ten. Nó biết lão Ryu đã phạm lỗi gì với hắn. Hình phạt hắn dành cho lão là sự đau khổ tới tột cùng khi mất đi người thân duy nhất. Cái giá quá đắt khi chọc giận Satan.
Nó bước vào bên trong vũ trường. Mái tóc nâu đựơc nó buộc qua một bên vai khẽ lay động theo mỗi nhịp chân. Nó chỉ muốn nôn ra khi cánh cửa ngăn cách phía bên trong vũ trường và thế giới bên ngoài bất chợt mở rộng. Mùi ruợu tây, mùi thuốc lá, mùi nước hoa và cả mùi của những dơ bẩn quyện lại, tạo nên thứ không khí buồn nôn sộc thẳng vào mũi nó. Nó chỉ ứơc ao có thể nín thở càng lâu càng tốt để tránh khỏi cái bầu không khí ô nhiễm này. Nhạc làm hai tai nó như muốn vỡ tung. Thứ âm nhạc như những tiếng dao cứa vào kim loại, ken két nhức óc. Màng nhĩ của nó căng ra, chỉ chực chờ rách toạc. Nó ghét chốn hỗn tạp. Nó ghét nơi mà những thân người như điên dại kia lắc lư như bị thôi miên bởi âm thanh phát ra từ bốn phía.
Những thân thể say thuốc tràn ngập trong niềm hoan lạc vật vờ…
Trong góc phòng, một đám đông lớn đang tụ tập. Cái đầu màu vàng nổi bật giữa đám đông.
“CHECKMATE! Con mồi kia rồi” – Nó thầm nghĩ trong đầu
Nó lẳng lặng, tiến về phía hắn. Nó ngồi xuống chíêc bàn còn trống bên cạnh đám đông mà cài tên tóc vàng là trung tâm ấy. Một tay bồi bàn tiến đến hỏi xem nó chọn loại thức uống nào. Nó nhanh chóng gọi tên một loại cocktail khá nhẹ rồi lại quay về phía bàn con mồi. Nó có dịp quan sát hắn kỹ hơn dù chỉ là trong ánh đèn đang xoay điên cuồng của vũ trường. Khá cao và điển trai, đó là nhận xét đầu tiên của nó về hắn. Hắn là một bản thể trái ngược với Siv. Hắn có vẻ rất sống động, miệng lúc nào cũng nở một nụ cười cao ngạo. Có vẻ hắn đựơc những người cùng bàn rất nể phục. Chúng nói với hắn bằng một chất giọng kính cẩn.
_ Ten-sama, Happy Birthday! Tối nay đi với em nhe!
_ Ten-san, tối nay phải khao nhé!
Hằng tá, hằng tá những lời nịnh bợ bao quanh hắn. Nhưng hắn chẳng có gì là phiền. Trái lại, hắn có vẻ khoái chí trứơc những lời đấy. Bằng chứng là mái tóc nhuộm vàng nổi bật của hắn rung lên bần bật vì cười khoái chí.
_ Được, được! Tối nay đại gia sẽ bao hết mọi người! Chúc mừng Sinh nhật của Đại gia nào!
“Một thằng ngốc chỉ biết núp bóng của ông già” – Nó cười, nụ cười khinh miệt trứơc ý nghĩ ấy. Góc bàn bên kia, một ánh mắt khẽ mở to ngạc nhiên rồi lại trở về với dáng vẻ bình thường…
Tiếng nhạc ngày càng lớn hơn. Nhưng tai nó vẫn nghe rất rõ những lời nói của bàn bên cạnh. Hôm nay là sinh nhật của hắn.
“Thật là một ngày đặc biệt để bị vướng bẫy” – Nó nghĩ
_ Ten-sama, anh hát một bài nhé!
_ Đúng đó, cậu Ten. Cậu hát một bài gì thật sôi động cho bọn này đựơc thưởng thức đi!
_ Ối, em chết mất! Anh Ten hát hả! Kyaaa! Kyaaa…
Các cô gái bao quanh hắn nài nỉ
_ Hahaha, hát hò gì! Để cho mọi ngừơi nhảy đi! - Hắn vừa nói, vừa cười rất lớn.
_ Đừng mà! Em biết Ten-sama hát hay lắm mà!
_ Haha, nhưng bỏ lâu rồi. Chỉ sợ hát lại làm em bỏ anh thôi!
_ Không đâu, bọn em sẽ cổ vũ hết mình mà.
_ Phải đó, hát đi cậu Ten.
_ Rồi rồi, sợ mấy ngừơi quá!
Hắn đưa tay ngoắc một tên bồi bàn gần đó. Tên bồi bàn gật đầu liên tục khi hắn thì thầm vào tai những lời căn dặn. Rồi, tên bồi bàn quay đi. Hai phút sau, hắn quay lại với một cái headset trên tay. Bất chợt, tất cả tiếng nhạc trong vũ trường đều im lặng. Ten đứng dậy, cài cái headset vào tai rồi tiến về phía quầy bar.
Hắn leo lên mặt của quầy bar. Đám đông bên dưới bắt đầu xôn xao với sự xuất hiện của hắn. Tất cả đều ồ lên ngạc nhiên.
_ Ahhhhh, Ten-samaaaaaaaaaa
_ Cậu Tennnn, tối nay chiêu đãi đi……
_ Ten-san, I LOVE U!
Hắn đã quá quen với cái không khí này. Mọi người ở cái vũ trường Pluto này, chẳng ai là không biết đến tiếng hắn, Ten Kosaku đẹp trai và giàu có này. Hắn cười, vẫy tay chào đám đông bên dưới rồi cất tiếng nói. Giọng nói hơi khàn khàn nhưng không mờ.
_ Yo, tối nay là sinh nhật của tôi! Cho nên tối nay, TEN-SAMA ĐÂY SẼ ĐÃI MỌI NGƯỜI!
Đám đông bên dưới phấn khích.
_ Với lại, đám bạn của tôi cứ nằng nặc hoài, nên tôi sẽ hát một bài để đáp lễ vậy.
Đám đông lại tiếp tục reo lên.
_ Được rồi, lâu lắm rồi không hoạt động tay chân. DJ, “DON’T STOP THE MUSIC”, COME ON!
Âm nhạc lại lập tức bao trùm không gian. Nhưng lần này, hoà trong tiếng nhạc là giọng hát của hắn, khoẻ và dữ dội như muốn thâu tóm cả vũ trường. Một bài nhạc dance sôi động phù hợp với chất giọng của hắn. Vừa hát, hắn vừa biểu diễn hàng loạt động tác Break dance liên tục ngay trên mặt của quán bar làm đám đông bên dưới như vỡ tung vì hào hứng. Những thân hình lại lắc lư còn dữ dội hơn ban nãy.
Do you know what you started?
I just came here to party
But now we're rocking on the dance floor, actin' naughty
Your hands around my waist
Just let the music play
We're hand in hand, chest to chest and now we're face to face
I wanna take you away
Let's escape into the music, DJ let it play
I just can't refuse it
Like the way you do this
Keep on rockin' to it
Please don't stop the, please don't stop the music
(Lyric from Rihanna’s “Don’t stop the music”)
Khi đám đông đang lên đỉnh điểm của cao trào, hắn bắt đầu kéo chiếc áo pull qua khỏi đầu mình. Làn da màu nâu rám nắng lộ ra từ từ. Một số cô gái đã bắt đầu gào thét điên cuồng trứơc hành động của hắn. Họ biết hắn sắp sửa làm gì. Cho đến khi chiếc áo đựơc lột bỏ hoàn toàn thì không biết đám đông bên dưới đã có ai ngất xỉu hay chưa. Bộ ngực mà các cô gái đang thèm muốn đến phát rồ chỉ để đựơc chạm vào một lần của hắn phơi bày trứơc hàng trăm con mắt bên dưới. Hắn không hề e ngại, cầm lấy cái áo rồi xoay tròn theo điệu nhạc. Đám đông gào thét dữ dội vì phấn khích.
Nó ngồi yên, mắt tuy vẫn theo dõi hắn nhưng không hề lộ một cảm xúc nào. Mặc cho mọi người xung quanh gần như điên dại theo màn biểu diễn của hắn, nó vẫn giữ vẻ mặt vô hồn. Ấn tượng đầu tiên của nó về hắn đã in đậm trong bộ não nó. Chẳng tốt lành gì!!!
MỘT CON KHỈ TÓC VÀNG BIẾT NHẢY STRIPPED OFF!
End chapter 5. To be continued!
Bookmarks