Truyện dễ thương quá Kachan. Ryo trong này cute cực kì, Ryu thì quậy mà lại hơi bị meanie XP. Nhưng cả 2 đáng iu lắm (Keichan đâu rồi ấy nhỉ TT_TT)
Kachan post sớm tiếp nhé.
PS: sis thấy chữ thường màu đen là dễ đọc nhất, chữ bự đọc nhức mắt lắm.
Truyện dễ thương quá Kachan. Ryo trong này cute cực kì, Ryu thì quậy mà lại hơi bị meanie XP. Nhưng cả 2 đáng iu lắm (Keichan đâu rồi ấy nhỉ TT_TT)
Kachan post sớm tiếp nhé.
PS: sis thấy chữ thường màu đen là dễ đọc nhất, chữ bự đọc nhức mắt lắm.
:gem2: đứt ruột mất rùi, công nhận kasu tếu thật đó, nhưng hông hỉu sao, đọc xong một lúc là wên mất hà, tiếp tục phát triển nha, để pà con còn được cười nữa chứ.




tiếp theo Chap 3
***************
-Thế thì là gì? – tôi lại hỏi
- Là vũ sư hiphop ấy !
Thấy tôi vẫn tròn mắt, Ryohei giải thích thêm:
- Hiphop là tên 1 thể loại nhạc. Nói thế nào nhỉ … À, hiphop là thế này….
Nói rồi cậu ấy đứng bật dậy, cậu ấy vừa nhảy vừa giải thíc từ từ cho tôi hiểu. Những động tác vừa mềm dẻo, dứt khoát nhưng mạnh mẽ ấy đột nhiên thu hút tôi. Tôi say sưa nhìn theo từng bước nhảy của cậu ấy. Thình lình, Ryohei trượt chân ngã ngửa xuống nền.
- Cậu ko sao chứ? – tôi hoảng hốt hỏi.
- Ko… ko sao…tức wá, hôm wa tớ vừa nhảy được bài này mà !! - cậu ấy nhăn nhó rồi lồm cồm bò dậy.
- Trông thì đơn giản nhưng hoá ra lại khó, cậu nhỉ… - tôi nói.
- Ừ, khó lắm. Tớ bị thương hoài.
- Cậu…. thíc môn này đến thế à?
Ryohei nhìn tôi, cậu ấy cười và bắt đầu nói tỉ mỉ hơn về hiphop. Tôi nhớ lại và hiểu ra câu chuyện giữa mẹ con Ryohei vào cái lần đầu tiên đến nhà cậu ấy. Tôi cũng biết lí do tại sao Ryohei đứng chết trân trứơc 1 cửa hàng quần áo gần siêu thị. Cậu ấy đứng nhìn say sưa mấy cái mũ "phong cách hiphop" ( nguyên văn bởi Ryohei).
Dần dần, giữa chúng tôi có nhiều điểm chung hơn. Những lúc rảnh, cậu ấy đến nhà tôi học guitar, còn tôi thì sang cậu ấy học nhảy. Chúng tôi học đàn và nhảy còn chăm hơn đi học trên lớp. Thỉnh thoảng chúng tôi vẫn bùng học. Tôi nhớ ngày Ryohei mua được cái mũ đầu tiên bằng tiền để dành , cậu ấy vui phát điên lên và cười toe toét suốt thậm chí cứ đội nó hoài. Cậu ấy còn nghỉ học 2 ngày vì vào lớp thì ko được đội mũ trong khi cậu ấy cứ muốn đội mãi, hại tôi cũng nghỉ theo. Hai đứa ra sân bóng chày ngồi tán dóc cho đến giờ tan học. Bây giờ thì bộ sưu tập mũ của cậu ấy cũng đáng nể rồi.
Dần về sau, chúng tôi còn tập tành đọc rap. Lúc đầu, cứ vừa mở miệng là hai đứa lại nhìn nhau mà ôm bụng cười lăn lóc, ngượng mồm lắm. Mãi rồi cũng wen, chúng tôi đã phải cố gắng rất nhiều. Mỗi lần tập mệt là lại nằm lăn ra nói chuyện :
- Lớn lên, cậu muốn đi đâu nhất hả Ryohei?
- Tớ muốn đi Châu Phi.
- Châu Phi á? Xa lắm… nhưng sao cậu lại muốn đến đó ?
- Tớ ko ngại xa. Châu Phi là wê hương của hiphop mà. Chỉ cần là nơi mình thật sự muốn đến thì đâu cũng gần !!! Còn cậu??
- Tớ cũng ko biết… nhưng có lẽ tớ sẽ lên Tokyo. Cậu sẽ nổi tiếng khắp Châu Phi, còn tớ sẽ chỉ nổi tiếng ở Nhật Bản thôi.
- Vậy… giờ tớ muốn lên Tokyo trước… tớ và cậu sẽ cùng nổi tiếng ở Nhật Bản trước…
- … sau đó tớ sẽ cùng cậu đến Châu Phi và lại nổi tiếng ở đó !!
- Được, được đấy !! – Ryohei nhổm dậy – Chúng ta sẽ mãi mãi là 1 nhóm !!
- Tất nhiên rồi !!! Nhưng nhóm chúng ta là nhóm gì ?
- Thì là ... nhóm nhảy !!
- Chỉ hai người thôi á? Nhóm nhảy thì phải nhiều người, phải là cả một vũ đoàn cơ.
Ryohei trầm ngâm 1 lát, rồi tiếp:
- Thế thì là 1 band hai người vậy. Vừa hát vừa tự nhảy và tự đọc rap luôn.
- Nhưng tớ ko biết hát !!!
- Chúng ta sẽ tập !
Tôi ngần ngừ trước câu nói của Ryohei:
- Nói thật nhé, tớ chỉ hơi thíc thíc nhảy thôi, tớ vẫn thíc guitar và rap nhất !
- Tớ thì lại thíc nhảy nhất, và cũng... chỉ hơi hơi thíc rap và guitar ....
- Thế thì làm sao bây giờ ?????
Nói đến đó thì cả hai cùng im lặng ngồi chống cằm suốt buổi, nghĩ hoài ko ra một biện pháp tốt.
- Hay là thế này... - tôi ngập ngừng
- Thế nào? - Ryohei sốt sắng
- ... chúng ta sẽ tìm thêm 1 người nữa và để cho cậu ấy hát chính, tớ rap và cậu nhảy...
- Cậu thông minh thật đấy Ryuichi !!! Ba người ... số đẹp luôn... lập thành 1 band, chúng ta sẽ nổi tiếng khắp Nhật Bản.
Nói rồi Ryohei bật dậy reo hò ầm ỉ. Tôi cũng vui lắm:
- Ryohei này, thế còn tên nhóm ???
- Ừ nhỉ... nghĩ luôn bây giờ là vừa.... bọn mình ở Sapporo , hay đặt tên nhóm là Sapporo luôn đi !!!
- Thế nhỡ "cậu ta" ko ở Sapporo thì sao?
Ryohei gật gù:
- Cũng đúng... vậy theo cậu thì sao Ryuichi?
- Tớ là Ryuichi, cậu là Ryohei , chúng ta sẽ tìm thêm 1 cậu có tên bắt đầu bằng R nữa và đặt tên cho nhóm là 3R.
- Nhỡ ko có ai như thế thì làm thế nào?
- Chúng ta phải tìm chứ !!!
- Vậy tìm người ở Sapporo đi.
- Ngốc ạ, tên Sapporo chả hay tẹo nào .
- Vậy.... lấy tên 3R hả? "Cậu ta" tên gì nhỉ... Rei, Rin hay Ru nhỉ....
- Tên gì cũng được, miễn có R là đựơc.
- Ừ, cứ quyết định vậy nhé !!! Nhưng, Ryuichi, cậu nghĩ "cậu ấy" sẽ trông như thế nào ???
- "Cậu ta"... phải cao bằng chúng ta hoặc hơn 1 tí thôi thì đội hình mới đẹp. - tôi nói.
- "Cậu ấy" phải hát hay - Ryohei tiếp
- Đúng đúng, và phải hiền lành !!
- "Cậu ấy" phải cười dễ thương như Ryuichi.
- "Cậu ấy" phải vui vẻ như Ryohei
- Nhà "cậu ấy" phải nuôi chó.
Nhiều, nhiều lắm, chúng tôi đã vẽ ra 1 "cậu ấy" với rất nhiều tiêu chuẩn. Nhưng tôi tự hỏi, có ko nhỉ 1 người như thế ??????????????
*******************************
Vậy là xong chap 3, tốc độ chậm kinh >____<


Cố lên sis ơi, em đang theo dõi đây, mà sao sis ko dự thi đi, chà, em muốn tranh tìa cùng sis đây^^




cho sis xin... ai tranh nổi với emCái này viết chơi chứ thi thố nỗi gì ^^!
Cám ơn babe wan tâm đến cái fic này ^^




Chap 4
Vậy là chúng tôi đã chơi với nhau được gần hai năm. Suốt hai năm trời mà "cậu ta" vẫn chưa xuất hiện, lâu dần rồi chúng tôi cũng wên bén đi vì trước mắt còn có những chuyện khác quan trọng hơn. À, khoe 1 tí, dạo này chúng tôi thường được khen ở lớp học nhảy của thành phố. Ryohei lúc nào cũng là học viên xuất sắc nhất. Cậu ấy tài năng đã đành lại có niềm đam mê mãnh liệt nên luôn vượt trội. Tôi cũng đam mê vậy, nhưng có lẽ phần tài năng trời phú thì tôi chưa đủ. Nhưng dù sao tôi cũng chỉ thua có mình cậu ấy thôi. Bọn kia á, tôi ăn đứt !!!!
Có một chuyện buồn cười kể cho các bạn nghe thư giản nhé !!! Năm nay chúng tôi học lớp 9, trải wa 3 năm cấp 2 là 3 năm toàn những phiền phức, rắc rối và bực mình. Kể từ khi lên cấp hai, ngăn tủ của chúng tôi lúc nào cũng đầy ắp những lá thư vớ vẩn. Phải công nhận là Ryohei siêng thật, cậu ấy chăm chỉ đọc từng lá thư. Tôi thì tôi chịu. Mở thư ra thấy chi chít chữ là phát hoảng, nói chi đến chuyện đọc. Mà ko đọc cũng biết nội dung, quanh đi quẩn lại cũng toàn các câu đại loại như :"Em rất hâm mộ anh", hoặc "Chúng ta làm bạn nhé!" hay "Em để ý anh lâu lắm rồi!". Rõ vớ vẩn!! Ryohei bảo những lúc bị stress lấy ra đọc cho thư giản, đó là biện pháp tốt. Cậu ấy còn nói đọc 1 lá thư còn hơn xem 10 đĩa phim hài. Thỉnh thoảng, những lúc đọc hết chồng thư cao ngất của mình, Ryohei còn đọc thư hộ tôi. Tôi phát hiện ra cậu ấy có trí nhớ khá tốt. Ryohei nhớ hết tên những con pé đứng trong top gửi nhiều thư nhất. Một lần, sau mấy giờ liền học nhảy, tôi mệt đến mức đầu chỉ còn có thể nghĩ đến món sushi của mẹ, thì Ryohei lại lôi cái đống thư vớ vẩn đó ra. Vẫn như mọi lần, cậu ta cười đến điếc cả tai tôi. Bỗng, cậu ấy nói:
- Ryuichi, có một lá thư của cậu nằm bên tớ này !
Tôi vẫn nằm dài trên sàn:
- Thủ tiêu hộ tớ đi !!
Ryohei nhét lại lá thư vào bao:
- Ủa, lạ nhỉ... ngoài phong bì ghi là "Gửi anh Chiba"...
Rồi cậu ấy lật lại bên trong:
- Ơ hay.. sao trong này lại ghi "Gửi anh Ogata" ????
Lúc này tôi mới nghiêng đầu nhìn sang :
- Bỏ nhầm phong bì à?
- Không, nét chữ như nhau !!
- Hay nhóc này "bắt cá hai tay" ????
Ryohei phì cười:
- Đọc thử xem sao... "Gửi anh Ogata, anh còn nhớ em chứ? Em là Gouri đây."
- Ko nhớ, Gouri nào ??? Ai mà biết !!
- "Em đã gửi rất nhiều thư cho anh nhưng đợi mãi vẫn chưa thấy anh hồi âm gì cả."
- Có đọc đâu mà hồi âm ...
- "Chắc anh bận lắm nhỉ ???"
- Đương nhiên.
- "Em nghe bạn em bảo, anh và anh Chiba sắp có cuộc thi nhảy toàn Hokkaido"
- Tin tức nhanh nhẹn đấy !!
- "Các anh cố gắng nhé!"
- Chẳng đợi cô phải nhắc.
- "Anh phải giữ gìn sức khỏe đấy"
- Tôi thì lúc nào chả khỏe !!
- Này này này.... - Ryohei hạ bức thư xuống và liếc tôi - Có để cho tớ đọc ko đấy, đừng có xen ngang thế nữa....
- Được được !! - tôi đáp và mím chặt môi tỏ ý là sẽ ko nói chen vào nữa.
Ryohei tiếp tục:
- Đến đâu rồi nhỉ... à "Anh phải giữ gìn sức khỏe đấy ! Cả anh Chiba nữa. Em xin lỗi anh Chiba nhé, vì thư cho anh Ogata mà em lại gửi vào ngăn tủ của anh. Nhưng các chị lớp anh bảo anh Ogata lười đọc thư lắm còn anh thì ngược lại, nên... em liều gửi cho anh, hy vọng anh sẽ kể lại cho anh Ogata nghe nội dung em viết. Mà em cũng chẳng mong anh Ogata hồi âm lại vì hình như các anh chưa hồi âm cho ai bao giờ. Vậy thôi nhé, chào 2 anh. Cám ơn anh Chiba nhiều lắm !!! Tái bút: anh Chiba nói với anh Ogata là nhất định em sẽ đến cổ vũ cho hai anh nên các anh phải cố gắng mà chiến thắng nhé." Hết rồi.
Thấy tôi nằm im ko nói gì. Ryohei hỏi:
- Cậu có nghe tớ đọc ko đấy ?
Tôi vẫn nằm im và tiếp tục mím chặt môi, cậu ấy tiếp:
- Thôi nào, giờ cho phép cậu nói !!!
Tôi phì mạnh ra vì nãy giờ mím lâu wá nên hai môi cứ dính chặt nhau lại:
- Có nghe !!
- Tác giả là nhóc Gouri học lớp dứơi, đúng là người thông minh có khác, cuối cùng cũng có cách làm cậu đọc được thư nhóc ấy.
- Tớ có đọc đâu.
- Nhưng cậu biết nội dung còn gì.
- Còn pé mà thủ đoạn gớm.
- Sao lại nói thế!!? Nhóc này khá đặc biệt. Gouri là người viết thư cho cậu nhiều nhất đấy. Nhưng trong những lá thư nhóc ấy viết chẳng lá nào đề cập đến chuyện kết bạn với cậu cả. Toàn là thư hỏi thăm sức khỏe và động viên cậu thôi.
- Cậu nhớ tốt thật đấy !!
- Ừm, vì nhóc ấy viết thư hay lắm, chữ lại đẹp, học sinh giỏi có khác...
- Cậu biết nhiều thật đấy!!! - tôi ngạc nhiên thốt lên
- Đâu ai là ko biết nhóc ấy. Học giỏi có tiếng mà !!!
- Sao tớ ko biết nhỉ ????
- Cậu thì nói làm gì ! - Ryohei lại liếc tôi - Cậu có bao giờ để ý đến cái gì đâu ??
- Sao ko chứ? Tớ để ý đến guitar, hiphop và Ryohei !!!
Ryohei phì cười:
- Giờ mới biết nói chuyện với Ryuichi còn hơn đọc 10 bức thư....mà nhóc Gouri đó cái gì cũng tốt chỉ mỗi tội hơi... tưng tửng 1 tí !!!!
- Tửng tửng á ??? Tưng tửng thế nào?
- Có lẽ là do học chăm wá nên mắt phải đeo hai cái đít chai dày khủng khiếp. Dáng đi cũng hơi khác người, lúc nào cũng cuối gằm mặt xuống đất. Chỉ khi nào trông thấy Ryuichi thì mới hơi ngẩng lên 1 tí.
- Này.. vừa phải thôi nhé !!!! Mà cậu biết rõ nhỉ ????
- Tại nhóc ấy đặc biệt wá nên tớ mới có ấn tượng....
Nói đến đó thì thầy dạy nhảy của chúng tôi vào, thầy nói:
- Tin vui đây, sắp tới có một cuộc thi khá qui mô của Pony Canyon dành cho lứa tuổi học sinh với mục đích phát hiện các tài năng trẻ. Hai em có hứng thú ko???
Ryohei hớn hở:
- Cụ thể ra sao hả thầy?
- Nội dung thi là năng khiếu về âm nhạc, đủ mọi hình thức, các em có thể hát, nhảy, rap hoặc cả 3 nếu muốn. Chỉ cần thể hiện cho ban giám khảo thấy năng khiếu của các em về âm nhạc.
- Nhưng còn cuộc thi toàn thành sắp tới ạ??? - tôi hỏi
- Lo gì !! Bây giờ là tháng 10, các em cứ lo cho cuộc thi ở Hokkaido vào cuối năm. Khoảng tháng 3 thì cuộc thi của Pony Canyon bắt đầu. Thực sự thì thời gian hơi gấp nhưng tôi tin vào khả năng của hai em. Hơn nữa, nếu giành được giải tại Hokkaido thì các em sẽ có nhiều lợi thế hơn. À phải , hôm nọ nghe hai đứa nói chuyện là muốn lên Tokyo à ??? Cơ hội đây, 3 người đoạt giải cao nhất sẽ được lên Tokyo bồi dưỡng tài năng.
- Tokyo ???
Chúng tôi đồng thanh và bất giác nhìn nhau, tôi biết Ryohei đang nghĩ gì và tin chắc cậu ấy cũng hiểu ý tôi.
Vậy là kế hoạch cho những cuộc thi được lập ra. Thời gian biểu của chúng tôi là tập luyện, tập luyện và tập luyện. Gia đình cùng nhà trường cũng tạo điều kiện tối đa cho chúng tôi vì vậy mà ko khó khăn gì, cả hai đã cùng đoạt giải trong cuộc thi ở Hokkaido. Sau khi đoạt giải, chúng tôi trở thành thành viên chính thức của nhóm nhảy Hokkaido, thường xuyên được biểu diễn và còn may mắn được Tazu Studio nhận về bồi dưỡng đặc biệt. Chúng tôi bắt đầu có tí chút tiếng tăm và dĩ nhiên số thư trong ngăn tủ cũng vì vậy mà ngày cứ càng tăng. Dạo này do lịch tập chi chít cho cuộc thi của Pony Canyon nên Ryohei ko còn thời gian đọc thư nữa. Chúng tôi dốc toàn lực cho cuộc thi trước mắt, chúng tôi ko vì chiến thắng vừa rồi mà tự mãn vì chúng tôi biết cuộc thi do Pony Canyon tổ chức rất qui mô và phạm vi là toàn quốc. Cả hai đều biết đây là bước ngoặt quan trọng vì chẳng mấy khi lại có cơ hội được lên Tokyo. Giờ đã sang tháng hai rồi, chỉ còn một tháng nữa thôi, vừa háo hức mong chờ lại vừa hồi hộp lo lắng nhưng cả hai đều có một niềm tin.
***********************************
Xong, chap này hơi ngắn ^^


Ầy:angry: , sis nói vậy là sis ko yêu quý em như sis nói rồi nhé, :gem4: sis phải tham dự đi, em muốn được đánh giá công bằng cơ, nhỡ đâu mọi người thích fic của sis thì sao![]()
Em cũng rất thích fic của sis mà, sis tiếp tục post đi:gem9:
dc đấy sis Kachan, em thấy khá ổn. dự thi đi sis, thật tình thix cái fic này hơn bé Hạnh. okie lắm đó![]()


Em đã bảo mà, ồ, àm sao sis ko up tiếp, em đang đơi này?


huhu..Em thích đọc chuyện của sis Ka lém lém mà sis lại đi.vậy từ giờ là ko đc đọc thật sao.....![]()
.không chịu đâu.............:gem42:.không bít đâu.sis phải quay trở lại đóa.em sẽ đợi....em ko mún đợi lâu đâu...sis nhớ quay lại đóa.em sẽ nhớ sis đóa
![]()
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Bookmarks