Mùa xuân cũng là mùa của rất nhiều những lễ hội và tiệc tùng. Và tất nhiên, những chiếc bánh ngọt wagashi là một phần không thể thiếu trong những bữa tiệc truyền thống. Để làm wagashi thì người ta thường sử dụng một loại đường truyền thống là đường wasanbon thay vì đường kính.
Không giống như đường kính trắng mà chúng ta vẫn dùng, wasanbon (和三盆) là loại đường được làm hoàn toàn theo phương pháp thủ công dưới một quy trình sản xuất được lưu giữ từ thời Edo. Khi hoàn thành, wasanbon có dạng bột mịn màu kem nhạt và hương vị dịu mát đặc trưng gần giống với bơ và mật ong cùng hương thơm phảng phất. Chính những đặc điểm này khiến wasanbon trở thành sự lựa chọn của những người thợ làm bánh wagashi.
Kyogashi
Nói đến wagashi thì không thể nào bỏ qua Kyogashi, những chiếc bánh ngọt mang hương vị đặc trưng của cố đô Kyoto. Phát triển cùng với văn hoá trà đạo, nghệ thuật làm bánh ở đây đã dần được đưa đến đỉnh cao của nó với những chiếc bánh ngọt xinh xắn được tạo ra để phục vụ cho những bữa tiệc trà. Hoà cùng hương vị của koicha và usucha là vị ngọt dịu của những chiếc bánh như tan ngay trong miệng và hưong thơm nhẹ nhàng còn lưu lại. Tất cả tạo nên sự độc đáo của Kyogashi. Vì lẽ đó, wasanbon được đánh giá rất cao, là một nguyên liệu không thể thiếu trong nghệ thuật ẩm thực truyền thống.
Mặc dù được biết đến chủ yếu với vai trò là loại đường chuyên dùng để làm bánh ngọt, ngày nay wasanbon còn góp mặt trong nhiều gia đình và các cửa hàng sushi. Những gói wasanbon dùng trong các món ăn này được để nguyên dưới dạng bột mịn và đóng thành những gói nhỏ.
Nhưng bạn cũng có thể tìm thấy những viên kẹo cứng làm từ wasanbon được tạo hình theo những khuôn mẫu rất cầu kỳ như thế này. Vì wasanbon khi hút ẩm trở nên cứng lại rất nhanh nên việc chế biến đòi hỏi sự khéo léo và những người thợ giàu kinh nghiệm. Không thể sản xuất hàng loạt và phải làm hoàn toàn thủ công nên giá thành của đường wasanbon cao hơn nhiều lần so với loại đường kính thông thường. Tuy nhiên nó vẫn được nhiều người ưa chuộng, không chỉ vì hương vị độc đáo mà còn vì wasanbon được cho là rất có lợi cho sức khoẻ. Nó được tin là có khả năng giúp làm giảm huyết áp, tăng cường chức năng tiêu hoá...
Có rất nhiều lý giải cho cái tên wasanbon, nhưng có lẽ nguyên nhân thuyết phục nhất là do quá trình chế biến của nó bao gồm một công đoạn phải lặp lại ba lần trên một cái khay gỗ. Trước chiến tranh, nó không chỉ dùng trong làm bánh mà còn được sử dụng phổ biến hàng ngày. Nhưng đến sau thế chiến thì sanbon shiro, loại đường trắng tinh chế với giá thành thấp hơn bắt đầu được nhập khẩu vào Nhật và dần thay thế cho loại đường truyền thống. Để phân biệt với sanbon shiro, người ta gọi loại đường chế biến thủ công trong nước là Wasanbon.
Đường nâu
Những cây mía dùng trong chế biến wasanbon là một loại mía của Nhật gọi là chikutou (竹糖) hay chikusha (竹蔗) trồng ở Shikoku. Không giống những cây mía thông thường, những cây mía này khi trưởng thành chỉ cao khoảng 2m với bề ngang khoảng bằng ngón tay. Vì kích thước rất nhỏ như vậy nên người dân địa phương còn gọi giống mía này là hosokibi. Ban đầu, sau khi thu hoạch, mía được ép lấy nước và dùng để sản xuất đường nâu kurozatou (黒砂糖). Chỉ đến khi người ta tìm ra phương pháp tinh chế đường thô thì kỹ thuật sản xuất wasanbon mới bắt đầu hình thành. Được cho là bắt nguồn ở Tokushima và phổ biến sang các nơi khác, nhưng kỹ thuật chế biến wasanbon chỉ thực sự phổ biến khi vị shogun thứ tám, Tokugawa Yoshimune khuyến khích người dân trồng mía.
Nguồn: ichinews.acc.vn


















Trả Lời Với Trích Dẫn










Bookmarks