Tác giả: Fujisawa Shuhei
Nguyên tác: Jaken Tatsuogaeshi
Người dịch: Phạm Vũ Thịnh
1
Đền Akakura Fudo [1] cách thành một dặm rưỡi (chừng 6 km) về phía nam. Từ chân núi Akakura vào thung lũng khoảng 20 cho (chừng 2 km) thì đến đền. Chân đàn bà từ thành đến viếng đền rồi trở về nội trong ngày cũng được.
Hinokiyama Gennosuke đến đền lúc trời chạng vạng liền vào cầu nguyện, lãnh bùa, rồi vào đại sảnh đường dùng cho khách tĩnh nguyện qua đêm. Mọi năm thì mẹ anh là Yao đến tham bái, nhưng từ mùa thu năm ngoái, bà bị đau chân phải nhờ Gennosuke đi thế, từ đó, việc tham bái trở thành phận sự của anh.
Đền này mở cửa cho chiêm bái tượng thần mỗi năm hai lần vào mùa xuân và mùa thu, khách thập phương khắp các vùng chung quanh thành đến tham bái đông nghẹt đường vào thung lũng. Người tham bái vào đền cầu nguyện, lãnh bùa để trừ các loại bệnh tật, ai nấy hết lòng tin tưởng vào sự linh nghiệm kỳ diệu tuyệt vời. Họ có thể tĩnh nguyện qua đêm nữa. Khách tham bái nào có điều gì cần cầu nguyện khẩn thiết, hay có lòng tín ngưỡng sâu sắc, thường ở lại qua đêm trong đại sảnh đường để tĩnh tâm cầu nguyện thêm. Tuy phần đông khách tham bái ra về nội trong ngày hôm đó.
Mẹ Gennosuke chưa bao giờ ở lại qua đêm, còn anh đã đến tham bái hai lần vào mùa thu năm ngoái và mùa xuân năm nay rồi, nhưng lần này mới định tĩnh nguyện qua đêm ở đây.
Trong nhà Hinokiyama, cha của Gennosuke là Yaichiemon ngã bệnh kinh phong phải nằm liệt giường từ ba năm trước, khi Gennosuke nói với mẹ chuyện anh sẽ tĩnh nguyện qua đêm để cầu phước cho cha, mẹ anh vui mừng lắm, tuy anh chỉ nghĩ đơn giản rằng sẽ có được một đêm sống trong không khí thanh khiết trên núi cao mà thôi. Chỉ đến hôm sau, chuyện ở lại qua đêm ấy mới nhuốm chút màu sắc khác lạ.
Gennosuke làm việc trong tổ Kỵ mã Cận vệ. Trong cuộc chuyện vãn vớ vẩn trong thành ngày hôm qua, Gennosuke đã tình cờ nói ra ý định sẽ tĩnh nguyện qua đêm ở đền Akakura Fudo. Nghe thế, bạn đồng liêu là Ishige Kazuma mỉm cười tinh quái mà ghé vào tai anh thì thầm một chuyện. Loại tin đồn dâm bôn đấy, khiến Gennosuke bất giác đỏ mặt, nhưng cũng không vì thế mà bỏ dự định tĩnh nguyện qua đêm ấy. Tuy không chối cãi được rằng trí tò mò của anh cũng đã bị kích thích đôi chút.
Lúc Gennosuke bước đến đại sảnh đường tĩnh nguyện qua đêm, anh sực nhớ lại lời Ishige đã thì thầm. Bước vào, mới thấy đại sảnh đường đông nghẹt, ngột ngạt hơi người. Ngay phía trước mặt là một màn trúc ở cuối phòng, chỉ có hai trụ đèn ***g được thắp lên, khoảng phòng rộng đầy người thì mờ tối. Thấy có đâu chừng 5, 6 người trang phục theo lối võ sĩ. Anh đã nghe nói nơi này không phân biệt thân phận là võ sĩ, thị dân hay nông dân, ai cũng tự ý tĩnh nguyện qua đêm được, bây giờ xác nhận được cũng có những người võ sĩ như mình, Gennosuke cảm thấy an tâm.
Người đàn bà ấy bắt chuyện với anh vào lúc trụ đèn sáp được mang vào giữa phòng. Buổi tối, dưới ánh sáng đèn sáp ấy, mọi người bày ra các thức ăn tự mình mang theo mà bắt đầu ăn uống. Có vẻ đây đó có người đem theo cả rượu, có bọn còn ngồi thành vòng tròn, cao giọng hát xướng nữa. Màn ăn uống này trông thật hỗn loạn trong không khí nhộn nhịp náo động.
Gennosuke cũng mở bọc cơm nắm mang theo. Cơm nắm này, người chị là Une đã làm cho anh, chỉ có trái mơ muối lọt vào giữa nắm cơm, thật đơn sơ. Anh đang nhai kỹ miếng cơm ấy, bất đồ, có tiếng đàn bà nói vói sau lưng anh:
-"Mời ngài dùng".
Người đàn bà ấy ngồi xéo bên lưng Gennosuke. Bàn tay nhẹ đưa thức ăn đặt trên lá tre qua cho anh. Cá chép nhỏ nướng vàng rụm. Loại cá chép đánh bắt được ở bờ biển phía tây của lãnh địa, phụ nữ nhà dân chài mang lên thành bán thường ngày.
-"Cá mới bắt được nướng ngay sáng nay đấy. Mời ngài cứ tự nhiên mà dùng".
Người đàn bà nói, giọng nhu hoà. Lời nói trôi chảy tự nhiên, giọng nói thùy mị, ấm áp, khiến Gennosuke mất đi chút cảnh giác thủ thế đối với người lạ. Mà rõ ràng là Gennosuke đã bị áp đảo bởi vẻ đẹp lồ lộ của người đàn bà ấy. Chừng 24, 25, có vẻ cùng lứa tuổi với anh. Răng nhuộm đen kiểu phụ nữ nhà võ sĩ. Nghĩa là vợ của võ sĩ nào đấy trong thành rồi.
-"Thế này thì quý hoá quá. Xin bái lĩnh không khách khí gì thêm".
Nói như thế, nhưng ngón tay Gennosuke vẫn lúng túng trên con cá nướng. Bởi không có đũa.
Thấy thế, người đàn bà bật cười. Tiếng cười trong trẻo, quyến rũ.
-"Xin thứ lỗi. Không có đũa, nên phải làm như thế này...". Những ngón tay người đàn bà khéo léo tự nhiên gỡ cá ra cho anh. -"Ở đây, người ta ăn như thế cả đấy".
-"Hay thật!".
Gennosuke hấp tấp bắt chước gỡ cá ra.
Thế rồi, không biết từ lúc nào, Gennosuke ngồi ăn đối diện với người đàn bà ấy. Chung quanh ồn ào tiếng cười nói oang oang, chẳng ai để ý đến tình hình của hai người này cả. Đối mặt với Gennosuke, người đàn bà cũng chẳng tỏ vẻ làm bộ làm tịch gì, thản nhiên ăn cơm nắm hình tam giác, gỡ cá nướng, và mời Gennosuke ăn thêm dưa muối. Đôi mắt đẹp, đôi môi nhỏ có hơi dày, trông thật quyến rũ, nhưng có vẻ không kênh kiệu.
Gennosuke hỏi: -"Bà thường đến đây lắm à?"
-"Thưa không, mới lần thứ hai thôi. Kỳ mùa xuân đã đến tham bái và cũng đã ở lại tĩnh nguyện như đêm nay".
-"Trông náo nhiệt quá nhỉ. Tôi thì lần đầu...".
-"Nhưng, tự nhiên được như thế này cũng tốt đấy chứ?". Người đàn bà đưa bàn tay che miệng cười khúc khích. -"Chứ ở thành thì chẳng thể nào được như thế này".
-"Vâng, quả đúng như thế thật".
Gennosuke cảm thấy thư thái hẳn ra. Cứ như là một buổi họp mặt tự do tha hồ nói gì làm gì cũng được. Nghĩ như thế, anh càng thấy đám người đang uống rượu, ca hát ấy sao mà vui thích thế!
-"Hẳn là bà có điều gì muốn cầu nguyện khẩn thiết lắm?"
-"Vâng".
-"Tôi thì đi thay cho mẹ tôi đấy. Bởi cha tôi bệnh nằm liệt giường đã nhiều năm nay".
Chuyện trò một hồi, Gennosuke cảm thấy như đúng là mình đã đến đây ở lại qua đêm chỉ vì mục đích khẩn nguyện thần linh ấy thật, chứ không gì khác. Ý tò mò mà anh đã ôm trong lòng khi bước lên dốc vào thung lũng, chừng như đã bị bỏ quên nơi nào rồi.
Mọi người ăn uống xong, trong đại sảnh đường dần dần im lặng. Đêm về khuya, người giữ đền đến tắt nến, chỉ chừa lại một ngọn trong phòng. Lúc đó, phần đông đã nằm xuống, ít ai còn nhỏm người lên.
-"Thế thì, chỉ còn mỗi việc nằm xuống mà thôi nhỉ!"
Nghe Gennosuke nói thế, người đàn bà cười nho nhỏ:
-"Vâng, có lẽ thế".
Nhưng cả hai không ai nằm xuống. Hai người vẫn ngồi tựa lưng vào vách ván trong bóng tối.
Gennosuke nghĩ về người đàn bà bên cạnh mình. Đúng là vợ của võ sĩ trong thành rồi, dám một mình qua đêm ở đây thì thật là can đảm, nhưng có lẽ là vì có chuyện gì đấy cần tĩnh nguyện khẩn thiết lắm. Anh cũng nghĩ về chuyện Ishige đã thì thầm vào tai, là như thế này đây. Nằm xuống đấy có cả đàn ông lẫn đàn bà, nghĩa là nằm ngủ chung đụng hỗn tạp đấy. Bảo là dâm loạn thì quả là không còn cảnh nào dâm loạn hơn. Vậy mà kỳ lạ thay, anh không cảm thấy là chuyện dâm ô gì. Có lẽ vì nơi đây là chỗ của thần linh chăng?
Bên cạnh anh là một người đàn bà có nhan sắc thật quyến rũ. Lại ngồi sát bên anh đến nỗi chỉ cựa mình một chút là đụng chạm vào nhau ngay. Nếu bảo là anh không bận tâm về điều đó thì là nói dối, nhưng Gennosuke đang cố giữ cho lòng mình đừng sa ngã. Bởi người ta là vợ của người nào đấy chứ. Vả lại, có thể nói là hầu như Gennosuke đã thoả trí tò mò kia rồi.
Đêm lạ lùng này qua dần.
Thế nhưng, phải nói là phán đoán của Gennosuke đã quá ngây thơ! Anh chợt để ý là từ từ có người len lén nhỏm dậy, ra bên ngoài. Đấy, lại có dáng một người đàn bà lẻn ra. Rồi một người đàn ông nhỏm lưng lên, đứng bật dậy, bước ngang qua những người đang nằm ngủ, mà bước ra theo. Như cái bóng lướt đi không có tiếng động.
-"Họ làm gì thế?". Gennosuke nghiêng người thầm thì hỏi người đàn bà. -"Họ đi đâu thế nhỉ? Có lẽ bên ngoài có chuyện gì đấy chăng?".
-"Có lẽ đi ngắm trăng đấy. Bên ngoài trăng sáng lắm mà".
Người đàn bà cũng thì thầm đáp lại. Rồi bất ngờ, những ngón tay đan vào bàn tay Gennosuke.
-"Ta ra ngoài xem sao nhé?"
Gennosuke rùng mình. Anh nhớ lại lời thì thầm và nụ cười dâm đãng của Ishige.
Đền Akakura Fudo được xây ở chỗ có địa hình tuyệt vời, chứng tỏ độ chính xác cao của mắt người thiết kế xây dựng đền. Con đường dốc hẹp qua thung lũng dẫn đến khoảng đất bằng phẳng rộng rãi. Có lẽ lúc đầu ở đây chỉ có chính điện thờ thần Fudo mà thôi. Nhưng dần dần số người đến tham bái ở lại đêm quá đông đến phải xây thêm đại sảnh đường để tĩnh nguyện qua đêm bên cạnh chính điện. Đại sảnh đường này còn rộng gấp ba lần chính điện nữa. Khoảng đất bằng phẳng có thêm hai toà nhà rộng lớn ấy vẫn còn thừa khu đất trống rộng rãi. Khu đất trống được cắt cỏ giữa các thân tùng và tuyết tùng, ban ngày từ đây có thể nhìn qua các thân cây tùng mà thấy những ruộng đồng, làng xóm quanh thành trãi rộng xa tắp phía dưới. Không khác gì một khu vườn nhìn xuống cảnh đồng ruộng bao la. Sau lưng khoảng đất bằng phẳng này là núi Akakura, vách núi dựng đứng, đường lên núi nhỏ hẹp thêm.
Gennosuke lần theo sau người đàn bà băng ngang khu vườn cỏ trước toà nhà, bước vào đường phía trước đấy, hai bên trồng cây lớn. Nghe tiếng lá khô xào xạc dưới chân. Ánh trăng chiếu qua đám lá cây toả sáng mặt đất. Qua khỏi đám cây là đến bìa của khoảng đất bằng phẳng, ánh trăng trắng xanh chiếu loang loáng trên núi non chập chùng trãi rộng bao la. Thung lũng trong đêm khuya, vách núi phía đông tối mịt mùng nhưng vách phía tây sáng rỡ như ban ngày. Phía chân núi, đồng ruộng hiện lên mờ mờ, xóm làng như bao phủ trong một lớp sương mù, không thấy hình dạng rõ ràng.
-"Ngài nhìn thấy chưa?"
Người đàn bà quay lại hỏi. Ánh trăng chiếu lên khuôn mặt đang nở một nụ cười tinh nghịch. Gennosuke nuốt nước miếng đánh ực.
Dưới ánh trăng loang loáng, nơi gốc cây, hay ẩn hiện sau đám lau giữa các cây lớn, hình dáng từng cặp trai gái ôm ấp nhau, đập vào mắt Gennosuke. Nghe cả tiếng đàn bà rên rỉ cuồng loạn.
Vậy mà kỳ lạ thay, vẫn không tạo ấn tượng dâm bôn, có lẽ vì ánh trăng sáng rỡ ràng quá. Gennosuke lại có cảm giác đang nhìn thấy khung cảnh kỳ ảo bao phủ ánh trăng và không khí núi non thư thái khác hẳn chốn nhân gian trần tục dưới kia, từng cặp trai gái đang bôn phóng cởi mở tâm tình vui hưởng yến tiệc của khoái lạc ái tình.
Mà sự thực thì đầu óc Gennosuke đã tê liệt đâu từ trước rồi. Anh đờ đẫn nhìn khuôn mặt người đàn bà.
-"Nghe đâu trai gái qua đêm ở đây, xa rời những quy tắc gò bó dưới quê trong một đêm, để tự do ân ái với nhau đấy. Ngài không biết như thế sao?"
-"......"
-"Quả thật, dưới ánh trăng như thế này...". Người đàn bà ngước lên nhìn trời. Rồi quay lại, nhanh nhẹn nắm tay Gennosuke, đan ngón vào bàn tay anh. -"... nếu hoài thai được đứa con của ngài, thì hạnh phúc biết bao!"
-"......"
-"Ngài Hinokiyama Gennosuke, kiếm sĩ phái Unkou đấy nhỉ? Em biết chứ!"
-"Thế còn bà là ai?"
Gennosuke hỏi, nhưng người đàn bà chỉ lắc đầu nhẹ. Rồi đột nhiên như mất hết sức lực mà ngã người lên ngực Gennosuke. Hương hoa thơm ngát bao phủ toàn thân anh.
__________________________________________________ _
[1] Fudo Myo-o (Bất động Minh vương) : là Thần Lửa, vị thần chính trong Godaimyo-o (Ngũ đại minh vương) được thờ trong đền Akakura Fudo, cao nguyên Myoko, tỉnh Niigata.






Trả Lời Với Trích Dẫn
Bookmarks