Cụ Katsusuke Yanagisawa người Nhật Bản có lẽ sẽ trở thành người già nhất chinh phục đỉnh Everest khi đã 71 tuổi.
Trong buổi nói chuyện với Associated Press tại Katmandu thủ đô Nepal vào hôm thứ ba vừa qua sau khi trở về an toàn từ đỉnh núi cao nhất thế giới, ông Katsusuke Yanagisawa đã cho biết: Tôi không nghĩ mình có thể làm được điều đó. Ông còn nói thêm: Không còn ngọn núi nào cao hơn Everest.
Khi leo lên độ cao 8.850m vào ngày 22/5, ông Katsusuke được 71 tuổi 2 tháng 2 ngày. Ông đã phá vỡ kỷ lục của năm ngoái cũng được lập bởi một người leo núi Nhật Bản có tên là Takao Arayama khi ông này 70 tuổi 7 tháng 13 ngày.
Yanagisawa là một giáo viên trung học đã nghỉ hưu tại miền trung nước Nhật. Ông cho biết đã cảm thấy kiệt sức và không thể cử động được bàn tay phải trong suốt quá trình leo núi đầy nguy hiểm nhưng cuối cùng mọi chuyện đều tốt đẹp.
Chinh phục Everest không dễ như tôi tưởng. Rất khó thở và khó lê bước. Thậm chí leo xuống núi cũng khó khăn hơn tôi vẫn nghĩ. Ông nói: Everest thực sự là một đỉnh núi khó chinh phục. Nhưng một khi ai đó leo lên đến đỉnh núi, anh ta sẽ cực kỳ sung sướng.
Tôi đã làm tốt hơn mức có thể!.
Lý do Yanagisawa quyết định chinh phục đỉnh Everest xuất phát từ việc ông đã cố gắng leo lên ngọn núi Cho Oyu ở gần nhà vào năm ngoái.
Ông cũng nói rằng, Giấc mơ của tôi là được leo lên đỉnh Cho Oyu một đỉnh núi cao trên 8.000m khi tôi ở tuổi 70. Từ đỉnh Cho Oyu, ông thoáng nghĩ đến đỉnh Everest và tìm thấy giấc mơ tiếp theo của cuộc đời mình.
Yanagisawa là người Nhật bản thứ ba trong những năm gần đây lập nên kỷ lục của những người già nhất chinh phục Everest. Năm 2003, Yuichiro Miura trở thành người già nhất leo lên đỉnh ngọn núi khi ông 70 tuổi 7 tháng 10 ngày. Trong cuộc phỏng vấn mới đây, Miura nói với The Associated Press, ông có kế hoạch chinh phục Everest một lần nữa vào năm tới khi ông 75 tuổi.
Cuộc chinh phục đỉnh Everest của gần 200 người leo núi sẽ kết thúc vào thứ ba tới sau một mùa leo núi kéo dài.
Hàng trăm người đã leo lên đỉnh Everest kể từ khi New Zealander Edmund Hillary và Sherpa Tenzing Norgay Hundreds chinh phục đỉnh núi vào ngày 29/5 năm 1953. Cũng có khoảng 205 người đã chết do những đoạn dốc không lường trước của ngọn núi.
Các quan chức của hiệp hội những người leo núi Nepan và ban leo núi chính phủ Nepan đã cho biết họ không thể khẳng định kỷ lục mới vì vẫn diễn ra các cuộc leo núi từ phía chân núi thuộc Trung Quốc. Các quan chức hiệp hội leo núi Trung Quốc không đưa ra lời bình luận về vấn đề này.
Nguyệt Anh - Biên dịch
Việt Báo (Theo_24h)
Một Người Tân Tây Lan Leo Lên Đỉnh Everest Bằng Đôi Chân Giả
Wellington—Một tay leo núi người Tân Tây Lan, từng bị cụt cả 2 chân vì chân bị đóng thành băng, tức frostbite, đã trở nên người đầu tiên dùng chân giả để chinh phục Everest, ngọn núi cao nhất thế giới nằm trong rặng Hy mã Lạp sơn, dù rằng trong lúc đang leo xuống, một trong 2 chiếc chân giả của anh đã bị gẫy. Chính quyền Nepal cho biết, trong lúc đó, một công dân Nam Hàn, người vừa được Tân Tây Lan cấp chiến khán nhập cảnh và được cư ngụ tại thành phố Auckland, cũng đã từ phía bên kia của ngọn Everest leo lên đỉnh núi này, và là người thứ 3 thành công trong việc leo lên ngọn núi cao nhất thế giới này trong năm nay. Nhật báo Herald tại Tân Tây Lan cho biết, anh Mark Inglis, 47 tuổi, người bị cụt 2 chân, đã gọi điện thoại cho vợ anh là cô Anne vào đêm hôm qua báo tin là anh đang đứng trên đỉnh của ngọn núi cao 8,850 mét. Tờ báo này trích thuật lời của cô Anne nói rằng, chồng của cô đã từng ước mơ được đứng trên đỉnh núi mà mô tả là giống như lên được mặt trăng. Giới truyền thông tại Tân Tây Lan cho biết một trong 2 chiếc chân giả làm bằng sợi carbon của anh Inglis đã bị gẫy trong lúc anh đang ở độ cao 6400 mét, vì thế anh đã bị buộc phải ngưng cuộc hành trình để sửa chiếc chân này bằng những bộ phận thay thế khác.
Vào năm 1982 anh Inglis đã bị mất cả 2 chân kể từ đầu gối trở xuống vì frostbite trong một trận bão tuyết làm cho anh cùng một người bạn bị kẹt trong một hang động ở ngọn núi Cook tại Tân Tây Lan trong 14 ngày. Nữ Thủ Tướng Tân Tây Lan Helen Clark, mô tả sự thành công của anh Inglis là giấc mơ tuyệt vời của những người leo núi, đạc biệt là đối với người khuyết tật như anh. Vào năm 1953, 2 người Tân Tây Lan là Edmund Hillary và Sherpa Tenzing Norgay đã trở thành những người đầu tiên chinh phục được ngọn Everest. Tại Thủ đô Kathmandu, bộ du lịch Nepal nói rằng, một toán leo núi của Nam Hàn đã cử trưởng toán của họ là anh Park Young-Seok, cùng với một người bản xứ tên Serap Jangbu, đã leo lên đỉnh Everest từ phía bên lãnh thổ Tây Tạng để sang chân núi trong lãnh thổ Nepal. Chiều hôm qua, Bộ du lịch Nepal nói rằng 2 người này đã lên đưọc đến đỉnh núi. Anh Park cho biết, anh và đồng người đồng hành với anh đã từng phải lội tuyết lên đến hông trong lúc họ đi xuống sườn núi ở phía Nepal.
và ...............
Tự hào Việt Nam
Trên đường lên"nóc nhà thế giới" có những lúc họ lạnh người khi chứng kiến những xác người chôn vùi trong tuyết. Là con người, ai không khỏi nhụt chí trước hình ảnh đó.
Vừa trở về trại căn cứ Everest an toàn vào chiều 24-5, dù khá mệt sau chặng đường dài chinh phục đỉnh Everest - nơi họ chứng kiến sự sống và cái chết rất mong manh, nơi có những lúc họ lạnh người khi thấy những xác người chôn vùi trong tuyết - nhưng ba chàng trai Bùi Văn Ngợi, Phan Thanh Nhiên, Nguyễn Mậu Linh đã chia sẻ với Tuổi Trẻ những cảm xúc đầy tự hào về "chất trẻ” VN khi giương cao lá cờ Tổ quốc trên "nóc nhà thế giới" vào ngày 22-5 vừa qua.
* Xin chúc mừng thành công của ba bạn! Có lẽ không riêng tôi mà rất nhiều người VN rất muốn biết cảm xúc của các bạn như thế nào ở giây phút đầu tiên khi đặt chân lên đỉnh núi cao nhất thế giới?
Bùi Văn Ngợi với lá cờ Tổ quốc trên đỉnh Everest lúc 7g15 sáng 22-5-2008. Ngay bên Ngợi, đỉnh Everest được phủ đầy những lá cờ năm màu xanh dương, trắng, đỏ, xanh lá và vàng lần lượt tượng trưng cho "ngũ hành" của Phật giáo Tây Tạng là bầu trời, gió, lửa, nước và đất - Ảnh: Bradley Clement
- Bùi Văn Ngợi: Đêm 21-5, ba chúng tôi cùng xuất phát từ trại 4 (độ cao 7.925m) lúc hơn 8 giờ tối. Từ trại 2 (6.500m) cho đến khi leo đến đỉnh, chúng tôi toàn leo bằng dây qua những dốc băng thẳng đứng 80O, 90O. Sau hơn tám giờ leo miệt mài, khoảng 6g sáng giờ địa phương (7g15 giờ VN), tôi đã đặt bước chân đầu tiên lên đỉnh núi cao 8.850m. Trong đầu tôi lúc ấy chỉ nhớ một điều duy nhất là đưa tay lấy lá cờ VN đặt trong ngực áo (tôi đã để sẵn ở đó từ ngày bắt đầu chinh phục đỉnh).
Tôi cầm cờ Tổ quốc giăng cao và nhờ người chụp hình. Phải đến ba, bốn phút sau, tôi mới kịp bình tĩnh và hét lên thật to: "Tinh thần VN hòa cùng thế giới". Giây phút ấy, tôi chỉ cảm thấy mình thật sự hạnh phúc, tôi nghĩ về gia đình, bạn bè và những người VN đã ủng hộ chúng tôi thời gian qua.
- Phan Thanh Nhiên: Bạn có tin không, là ở trên đỉnh Everest cũng "kẹt đường" như ở Sài Gòn. Vì năm nay, hành trình chinh phục đỉnh Everest từ phía Tây Tạng bị đóng cửa nên tất cả các nhà leo núi đổ dồn về hướng Nepal. Dù chúng tôi khởi hành từ trại 4 rất sớm nhưng trong ngày hôm đó cũng có gần 100 nhà leo núi cùng chinh phục đỉnh. Mà đường lên núi chỉ có một sợi dây được thiết lập sẵn nên phải chờ từng người một.
Khi đến bậc Hillary (Hillary Step, còn khoảng 80m là đến đỉnh), tôi phải chờ gần một giờ đồng hồ. Tôi đặt chân lên đỉnh lúc ấy khoảng hơn 8 giờ sáng Nepal. Khác với những lần chinh phục các đỉnh núi trước, lần này tôi không khóc nhưng cảm xúc dâng trào, cảm thấy lòng lâng lâng.
- Nguyễn Mậu Linh: Tôi lên đỉnh sau Nhiên khoảng 20 phút. Khó có thể diễn tả lại cảm xúc của tôi lúc ấy, tôi cảm thấy mình như trút được ngàn cân áp lực khi biết ba anh em đã cùng chinh phục thành công. Tôi biết có rất nhiều người không tin chúng tôi, nói chính xác hơn là không tin người VN có thể chinh phục thành công Everest. Tôi chỉ muốn nói với tất cả các bạn: người VN, thanh niên VN chúng tôi sẽ làm được mọi thứ nếu có ý chí, quyết tâm, cố gắng và đoàn kết.
* Everest là đỉnh cao của vinh quang nhưng đầy khắc nghiệt, rất nhiều người đã mãi mãi gửi lại thân mình trên đỉnh cao băng giá này. Các bạn suy nghĩ gì về hành trình mình đã trải qua?
- Bùi Văn Ngợi: Với tôi, đó là một định mệnh trong cuộc đời. Khi tham dự chương trình "Người VN chinh phục đỉnh Everest", tôi từng nói có thể một trong ba anh em chúng tôi sẽ bỏ thân mình trên đỉnh cao nghiệt ngã ấy. Các bạn biết không, khi từ trại 4 leo lên đỉnh, lần đầu tiên tôi tận mắt chứng kiến xác người chết, không phải một người mà hai, ba người. Họ nằm đó, trong băng tuyết, áo quần còn nguyên nhưng thân thể không nguyên vẹn, người một nơi, đầu một nơi. Dù lúc ấy tôi bủn rủn tay chân, nhưng nghe người Sherpa dẫn đường hỏi: "Up or down?" (lên hay xuống?), không suy nghĩ, tôi trả lời rất nhanh: "Lên". Không lẽ người ta làm được, người VN mình lại không? Và thế là đi tiếp...
- Nguyễn Mậu Linh: Everest nghiệt ngã, chúng tôi biết. Và những ngày chinh phục đỉnh vừa qua với tôi là một hành trình dài. Ngày 21-5, trước giờ lên đỉnh, ba anh em tôi cùng ngồi lại nói với nhau: "Nếu không lên được ba người thì cố gắng làm sao phải một trong ba người lên được đỉnh, phải làm sao có một người VN lên đỉnh".
Nhớ buổi tối ấy, khi leo từ trại 4 lên đỉnh, có lúc tôi mơ màng: "Đèn ai rọi sáng quá!". Gió thổi rét buốt làm tôi bừng tỉnh, nhìn kỹ, hóa ra mặt trăng ngay đỉnh đầu. Khi trên đỉnh trở xuống, nhìn đoạn đường đi qua, tôi không hiểu bằng cách nào tôi đã lên được đỉnh. Đó là những con dốc thẳng đứng 80O-90O, phía dưới chân tôi là chỉ có mây và mây.
Sự sống và cái chết ở độ cao trên 8.000m này chỉ là một lằn ranh mỏng manh. Ngay trước mắt tôi, một người đang leo thì ngã vật xuống... Rồi những xác chết ngay bên đường đi. Tôi tưởng mình đã bỏ mạng trên núi trong hành trình trở xuống khi bình oxy của tôi bất ngờ bị hỏng. May mắn tôi gặp Nhiên, cả hai đã luân phiên thở chung một bình oxy. Tất cả đã qua, tôi cảm thấy sự cố gắng của chúng tôi được đền đáp.
- Phan Thanh Nhiên: Gần một năm theo chương trình này, đến lúc này chỉ còn ba anh em, chúng tôi đã thống nhất dù thế nào cũng phải lên đỉnh. Trên đường đi, tôi thở hì hục muốn... "lòi con mắt", đôi tay mỏi rã rời do phải leo liên tục trên dây suốt hơn tám tiếng, cứ ba bước đi lại ngừng năm phút để thở nhưng nghĩ đến sự trông đợi của mọi người, tôi cứ bước về phía trước. Có lúc tôi nghĩ mình sẽ khó có thể quay trở lại xuống núi. Nhưng khi đã đặt chân lên đỉnh, tôi như được tiếp thêm sức mạnh để trở xuống.
* Hành trình dài chinh phục đỉnh đã kết thúc thành công, các bạn có mơ ước gì cho tương lai?
- Bùi Văn Ngợi: Với tôi, sống là phải có hoài bão, ước mơ. Tôi vẫn còn rất nhiều kế hoạch cho tương lai nhưng chưa thể nói trước được. Nhưng tôi tin nếu có ước mơ, những người trẻ như chúng tôi sẽ quyết tâm để thực hiện thành công.
- Phan Thanh Nhiên: Trước mắt tôi sẽ hoàn tất chương trình đại học. Nhưng trong đầu tôi bây giờ đang có một kế hoạch cho con đường nghề nghiệp tương lai, có thể là phát triển nghề leo núi mạo hiểm ở VN chẳng hạn, tại sao không?
- Nguyễn Mậu Linh: Tôi tin không chỉ mình tôi mà còn rất nhiều thanh niên VN muốn làm mọi điều tốt nhất có thể cho Tổ quốc. Hãy tin vào thế hệ trẻ chúng tôi.
HOÀI NAM thực hiện (từ Everest, Nepal)
Quả thật tôi khâm phục các chàng thanh niên cường tráng này.Họ có sức khỏe tuổi trẻ .... Họ đã vượt qua rất nhiều khó khăn gian khổ để chinh phục nóc nhà thế giới.mà không phải Ai cũng làm được.vì vậy họ xứng đáng có được 1 trang web riêng và 1 chương trình truyền hình kéo dài vài tháng để được ca ngợi......







Trả Lời Với Trích Dẫn
Bookmarks