>
Trang 1/2 1 2 cuốicuối
kết quả từ 1 tới 10 trên 20

Ðề tài: Hồ sơ Tình nguyện viên Nhật Bản tại Việt Nam

  1. #1
    Retired Mod
    Ren Shuyamaru's Avatar


    Thành Viên Thứ: 97
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 2,322
    Thanks
    71
    Thanked 689 Times in 253 Posts

    Hồ sơ Tình nguyện viên Nhật Bản tại Việt Nam

    Khi manga, anime, drama và những thành phố hiện đại không bao giờ ngủ ở nước Nhật xa xôi trở thành niềm ước mơ, khát khao của bao bạn trẻ Việt Nam thì lại có những chàng trai, cô gái ở xứ sở đó dám từ bỏ mọi thứ tiện nghi, hiện đại để đặt chân lên mảnh đất hình chữ S, ko phải để tham quan, ko phải để Du lịch. Họ đến Việt Nam để giúp đỡ những người khó khăn, nghèo khổ, những người bệnh tật, khuyết tật, và để khám phá những màu sắc của Văn hóa Việt Nam . Tìm hiểu về họ, ta càng hiểu hơn về Nhật Bản, về con người Nhật, về tính cách Nhật. Họ có thể ko đẹp và nổi tiếng như những ca sĩ, diễn viên, cùng không nhiều tiền và lắm của, họ chỉ có 2 bàn tay và hơn hết là một tấm lòng, một trái tim nhiệt huyết của tuổi trẻ chân chính cho chúng ta ngưỡng mộ và học tập.

    Cảm ơn các bạn Nhật Bản!!
    thay đổi nội dung bởi: Ren Shuyamaru, 16-01-2008 lúc 08:41 PM
    Chữ ký của Ren Shuyamaru
    ăn ko?

  2. The Following User Says Thank You to Ren Shuyamaru For This Useful Post:

    bad_no001 (24-03-2012)

  3. #2
    Retired Mod
    Ren Shuyamaru's Avatar


    Thành Viên Thứ: 97
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 2,322
    Thanks
    71
    Thanked 689 Times in 253 Posts

    Cô gái Nhật yêu Việt Nam

    Dịu dàng, nhỏ nhẹ, đôi chút rụt rè, ít ai biết được cô gái trẻ người Nhật Noguchi Yukari là một kỹ sư vật lý trị liệu, mới đặt chân đến VN từ hơn 2 tháng nay để làm tình nguyện viên.


    Noguchi Yukari đang luyện tập cho một bệnh nhi


    Noguchi Yukari đang làm việc tại bệnh viện huyện Tân Châu, tỉnh An Giang, nhằm giúp đỡ các bệnh nhân điều trị chứng tai biến mạch máu não. Tuy chưa nghe, nói tốt tiếng Việt, nhưng Yukari rất cố gắng để giao tiếp.

    Rào cản ngôn ngữ

    “Khó khăn lớn nhất của tôi khi đến đây là nói tiếng Việt không được” - Yukari tâm sự. Không có phiên dịch, lại ở nơi đất khách quê người, cô phải nỗ lực rất nhiều để giao tiếp với bệnh nhân và đồng nghiệp. Trong vai trò kỹ sư vật lý trị liệu ở Bệnh viện huyện Tân Châu, Yukari có nhiệm vụ hướng dẫn bệnh nhân cách tập luyện.

    Mỗi ngày cô tập cho 6-7 bệnh nhân, mỗi người từ 20 đến 30 phút. Công việc hoàn toàn không đơn giản và khá nặng nhọc khi bệnh nhân của cô thường bị liệt nửa người. Thật vất vả để giúp họ cử động tay chân theo mong muốn của người hướng dẫn.

    Đó là chưa kể những hạn chế về ngôn ngữ khiến cô khó chuyển tải điều mình muốn nói đến người bệnh. Không thể dùng ngôn ngữ, Yukari đã có sáng kiến vẽ hình và chú thích số lần tập cho mỗi động tác, để mọi người có thể theo đó tự tập, dù là đang được điều trị tại bệnh viện hay đã về nhà.

    Phương pháp vật lý trị liệu do cô phụ trách, theo bác sĩ Hà Văn Tâm, Giám đốc Bệnh viện Tân Châu, là những tinh hoa trong phương pháp điều trị của Nhật Bản, giúp bệnh nhân phục hồi nhanh hơn nhiều so với cách châm cứu cũ của bệnh viện. Tuy vẫn không thể chữa khỏi hoàn toàn nhưng các bệnh nhân sau một thời gian điều trị cũng có thể cử động chân tay, đi lại hay làm việc nhẹ.

    Bên cạnh thời gian luyện tập cho bệnh nhân, Yukari còn một nhiệm vụ khác không kém phần quan trọng là hướng dẫn, đào tạo lại cho đội ngũ y - bác sĩ ở các xã và các huyện lân cận về chuyên môn này. Quá trình đào tạo sẽ kéo dài 2 năm, trong suốt thời gian cô công tác tại đây. Ngôn ngữ hạn chế là một thách thức khá lớn, đòi hỏi ở cô gái trẻ tính kiên nhẫn cũng như nỗ lực hòa nhập vào cuộc sống mới.

    Tình nguyện để học hỏi

    Điều gì đã khiến một kỹ sư trẻ quyết định rời xa cuộc sống sung túc ở Nhật để trở thành một tình nguyện viên? Yukari kể rằng ban đầu chỉ là ý thích được làm việc ở nước ngoài và VN là lựa chọn số 1 vì có môi trường an toàn nhất. Nhờ tổ chức phi chính phủ Jica giới thiệu, cô cùng hơn 50 bạn trẻ Nhật khác đã trở thành những tình nguyện viên tại khắp mọi vùng ở VN.

    Làm tình nguyện viên có nghĩa là không hề có thu nhập, nhưng bù lại, Yukari rất vui vì biết thêm nhiều điều. Đó là cơ hội để được đi đó đây, được làm quen với cuộc sống mới và những con người mới, được sử dụng kiến thức vào những việc có ích và cũng học hỏi được nhiều tinh hoa từ cách điều trị tại VN. Yukari mong muốn những vốn sống đó sẽ giúp nhiều cho công việc của mình sau này.

    Không nản chí

    Cuộc sống tuy không tiện nghi như ở Nhật Bản nhưng Yukari cũng được trang bị một căn phòng có máy lạnh ngay tại bệnh viện. Và quan trọng hơn, cô được các đồng nghiệp luôn sẵn sàng giúp đỡ, được các bệnh nhân rất tôn trọng. Sang VN chưa lâu, chưa có nhiều bạn bè để chia sẻ nên cô rất nhớ nhà.

    Không những thế, Yukari còn phải tập ăn uống theo kiểu VN. Nhiều lúc nhớ những món ăn thuần túy kiểu Nhật nhưng đành chịu thèm vì chỗ cô ở không có nhà bếp, còn nhà hàng Nhật ở một huyện nhỏ như Tân Châu thì hiển nhiên là không có rồi. Sách báo Nhật cũng thiếu. Mọi tin tức thời sự, Yukari đều tìm trên Internet.

    Lúc rảnh rỗi, Yukari thường lên mạng viết thư về cho bố mẹ hay lấy xe đạp lang thang vài vòng quanh huyện, vừa tập thể dục vừa thư giãn và cũng để làm quen với môi trường và người dân ở đây. Tuy điều kiện sống còn thiếu thốn nhiều, nhưng Yukari không hề nản lòng. Cô chỉ mong muốn làm sao nói tốt tiếng Việt hơn nữa để hiểu mọi người xung quanh và hòa nhập nhanh hơn với cuộc sống mới.

    Theo Kim Vân, Người lao động
    Chữ ký của Ren Shuyamaru
    ăn ko?

  4. The Following User Says Thank You to Ren Shuyamaru For This Useful Post:

    bad_no001 (24-03-2012)

  5. #3
    Retired Mod
    Ren Shuyamaru's Avatar


    Thành Viên Thứ: 97
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 2,322
    Thanks
    71
    Thanked 689 Times in 253 Posts

    Tình nguyện viên Nhật Bản tại VN

    Có 46 tình nguyện viên thuộc chương trình Tình nguyện viên hợp tác hải ngoại Nhật Bản hiện đang hoạt động tại nhiều tỉnh, thành phố của VN ở nhiều lĩnh vực.


    Các tình nguyện viên Nhật Bản (giữa) và bạn trẻ VN thư giãn với nghệ thuật gấp giấy origami (Nhật)

    Trước khi sang VN hầu hết đều không thông thạo tiếng Việt, và tất nhiên chưa hiểu nhiều về văn hóa, phong tục người Việt.

    Nhưng chỉ sau một thời gian cùng sống và hoạt động tình nguyện tại các địa phương, các tình nguyện viên đã thật sự hòa mình với cuộc sống của người dân nơi họ tìm đến.

    Từng học chuyên ngành quản trị kinh doanh tại Nhật Bản, Mori Shizuko, 29 tuổi, đã đăng ký tham gia tình nguyện trong dự án phát triển nông thôn mới tại xã Bố Hạ, huyện Yên Thế, tỉnh Bắc Giang. Sau hơn một năm “cùng ăn, cùng ở, cùng làm” với bà con nơi đây, Shizuko đã nói tiếng Việt rất thành thạo.

    Cùng với cán bộ UBND xã Bố Hạ, Shizuko đã tham gia xây dựng nhiều dự án của Sở Nông nghiệp - phát triển nông thôn tỉnh Bắc Giang, giúp bà con nông dân phát triển kinh tế chăn nuôi. Shizuko khoe: “Mỗi lần giúp bà con, họ thường mời mình ăn cơm đấy”.

    Kose Megumi (30 tuổi) đang tham gia dự án phát triển nông thôn mới tại xã Dĩnh Kế, thị xã Bắc Giang trong lĩnh vực phát triển tiểu thủ công nghiệp, lương thực, thực phẩm. Megumi cho biết: “Bánh đa kế là đặc sản của địa phương nhưng chỉ được bán nhỏ, lẻ ven đường. Chúng tôi đang hướng dẫn bà con mở cửa hàng và nghĩ cách thu hút người mua”.

    Từng tham gia nhiều hoạt động tình nguyện ở Anh, Nhật Bản, Megumi thú thật “tình nguyện ở VN là khó nhất” vì ngoài ngôn ngữ, diện tích đất nông nghiệp ở các xã ngày càng bị thu hẹp, thanh niên nông thôn không có việc làm. Do vậy, dự án phát triển nông thôn mới gặp nhiều khó khăn trong việc tạo thêm nhiều việc làm cho lao động ở các làng, xã.

    Tuy nhiên, những khó khăn ấy chưa hề khiến họ chùn chân. Được biết, sáu tháng nữa nhóm tình nguyện viên này sẽ kết thúc thời gian hoạt động của mình tại VN. Một đợt tình nguyện viên mới (được tuyển chọn rất kỹ ở Nhật Bản) đang rất háo hức chờ lên đường sang VN tiếp tục thực hiện những dự án tình nguyện mới.

    (Theo Tuổi Trẻ)
    Chữ ký của Ren Shuyamaru
    ăn ko?

  6. The Following User Says Thank You to Ren Shuyamaru For This Useful Post:

    bad_no001 (24-03-2012)

  7. #4
    Retired Mod
    Ren Shuyamaru's Avatar


    Thành Viên Thứ: 97
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 2,322
    Thanks
    71
    Thanked 689 Times in 253 Posts

    "Tôi là tình nguyện viên Nhật Bản"

    Đó là lời tự giới thiệu của Takahashi khi vừa đặt chân xuống sân bay Nội Bài. Cùng với 28 tình nguyện viên xứ hoa anh đào, chàng trai trẻ đang giảng dạy tại trường Cao đẳng Văn hoá nghệ thuật TP HCM.

    Trước khi sang Việt Nam, Takahashi đã có thâm niên 3 năm làm hướng dẫn viên du lịch. Mỗi khi hướng dẫn cho người Việt, anh lại làm giàu thêm vốn hiểu biết về đất nước, con người Việt Nam.

    Tạm biệt xứ Phù Tang xinh đẹp, anh tình nguyện giúp các bạn trẻ Việt Nam hiểu hơn về văn hoá, truyền thống, cách sinh hoạt của người Nhật. Takahashi kể: "Tiếng Việt khó lắm. Tôi phải học miệt mài ngày đêm trong suốt 3 tháng ở Hà Nội. Khi vào TP HCM, cách sử dụng từ lại khác, thế là phải học tiếp". Trong lúc nói chuyện, Takahashi vấp phải một từ Việt nào đó chưa tìm được, lập tức anh chuyển sang tiếng Anh rất lưu loát. Anh phát âm tiếng Việt khá chuẩn và luôn chăm chút học từng dấu sắc, hỏi, ngã, nặng... Trên lớp, anh thường sử dụng cả tiếng Việt và tiếng Anh để sinh viên hiểu kỹ bài giảng.

    Takahashi cũng rất khoái món ăn Việt Nam. Chỉ có duy nhất một món là anh cố gắng lắm nhưng không làm sao tiêu thụ nổi, đó là "mắm tôm". Còn anh không từ chối bất cứ món nào trên bàn ăn.

    Một ngày của Tanahashi bắt đầu lúc 7h. Anh đến trường dạy học và cũng ăn cơm bụi như các bạn. Những buổi chiều cuối tuần, nhóm tình nguyện lại cùng nhau đến các quán nhậu bình dân hô "1-2-3- dzô!" rất rôm rả.

    Tanahashi thấy văn hoá Nhật và Việt Nam có nhiều nét tương đồng, vì vậy anh bớt nhớ nhà hơn. Anh nhận xét: "Người Việt rất tình cảm". Ngày sinh nhật chính anh còn quên khuấy mất thế mà các thày cô giáo, đồng nghiệp, sinh viên lại nhớ. Khi bánh sinh nhật được mang đến, Takahashi cảm động vô cùng. Những chuyến cùng sinh viên đi thực tế, tham quan di tích lịch sử, danh lam thắng cảnh khiến anh rất say mê thiên nhiên Việt Nam.

    (Theo Thế Giới Mới)
    Chữ ký của Ren Shuyamaru
    ăn ko?

  8. The Following User Says Thank You to Ren Shuyamaru For This Useful Post:

    bad_no001 (24-03-2012)

  9. #5
    Retired Mod
    Ren Shuyamaru's Avatar


    Thành Viên Thứ: 97
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 2,322
    Thanks
    71
    Thanked 689 Times in 253 Posts

    Nhật Bản làm tình nguyện viên ở xứ Thanh

    Với những kinh nghiệm về phát triển y tế cộng đồng, từ hai năm nay, cô gái tình nguyện viên người Nhật Bản Matsugawa Norie đã trở thành cô giáo về dinh dưỡng và chăm sóc sức khỏe cho các em nhỏ tại trường tiểu học và mầm non thuộc 15 xã và thị trấn ở tỉnh Thanh Hoá.


    Norie (bên trái) và Moriyama cùng các em nhỏ Trường mầm non xã Hoằng Xuân.


    Nếu không được giới thiệu trước thì khó nhận ra cô gái xinh xắn ấy đến từ Nhật Bản. Cô là Matsugawa Norie, tình nguyện viên của Cơ quan hợp tác quốc tế Nhật Bản (JICA), hiện đang làm việc với Hội Chữ thập đỏ huyện Hoằng Hóa, Thanh Hóa. Nói tiếng Việt khá rõ, Norie giới thiệu với chúng tôi những người đồng nghiệp của mình ở Hội Chữ thập đỏ, những người bạn Việt Nam luôn đồng hành cùng cô trong các hoạt động phát triển y tế cộng đồng.

    Ðây là lần đầu tiên Norie đến Việt Nam, nhưng câu chuyện và hình ảnh về đất nước hình chữ S ấy từ nhỏ cô đã được nghe và thấy. Quê cô ở đảo Okinawa xa xôi. Cô tự học tiếng Việt và mong ước được đến Việt Nam. Cô chọn lĩnh vực phát triển y tế cộng đồng tại Trường cao đẳng y tế Okinawa để làm việc cho JICA tại Việt Nam.

    Norie đến Thanh Hóa vào cuối năm 2004. Trong những tháng đầu, ban ngày cô làm việc còn buổi tối học tiếng Việt. Cô mượn nhiều loại sách về đọc để tìm hiểu về lịch sử, văn hóa và con người xứ Thanh. Nhờ vốn tiếng Việt kha khá, cô nhanh chóng làm quen với môi trường làm việc của Hội Chữ thập đỏ huyện Hoằng Hóa.

    Norie thuê nhà trọ trong một thị trấn nhỏ, cách trụ sở Hội chừng tám cây số. Cô gái người Nhật Bản này được coi như một thành viên của Hội Chữ thập đỏ. Hằng ngày, cô cùng các cán bộ Hội lên kế hoạch hoạt động cho mỗi tuần, mỗi tháng. Anh Phạm Hùng Mạnh, Chủ tịch Hội cho biết: "Với kinh nghiệm và kiến thức về phát triển y tế cộng đồng, những bài giảng của Norie đều rất thuyết phục chúng tôi. Ngay từ ngày đầu, cô đã có những sáng kiến đóng góp cho các hoạt động cộng đồng trong địa bàn huyện".

    Norie biên soạn tài liệu giảng dạy bằng tiếng Việt về giáo dục y tế dành cho trẻ em. Lịch công tác của cô thường là những chuyến đi xuống xã, giảng dạy ở các trường tiểu học và mầm non. Theo chân các cán bộ Hội Chữ thập đỏ và các y, bác sĩ, Norie tới các xã, thị trấn tư vấn về chăm sóc sức khỏe cho hàng nghìn lượt bà mẹ và trẻ em, kiểm tra sức khỏe, cấp thuốc miễn phí cho nhiều người tàn tật, người cao tuổi.

    Trao đổi về công tác y tế ở địa phương, cô chia sẻ: "Ở các xã tôi đến, thiết bị y tế còn nhiều thiếu thốn. Nếu được trang bị thêm các thiết bị y tế, chắc chắn công tác chăm sóc sức khỏe sẽ tốt hơn. Tuy nhiên, điều làm tôi ghi nhớ nhất là người dân địa phương rất có ý thức phòng tránh bệnh dịch...". Nhiệt tình và trách nhiệm, cô gái Nhật Bản ấy đã trở thành người thân của nhiều gia đình xứ Thanh.

    Trong trụ sở của Hội Chữ thập đỏ huyện Hoằng Hóa, nhiều tờ rơi, áp-phích tuyên truyền khá ấn tượng treo trên tường. Thấy tôi chú ý, chị Nguyễn Thị Mạnh, cán bộ của Hội giới thiệu: Ðó là những "tác phẩm" của Norie, từ những tờ rơi tuyên truyền về cúm gia cầm và các bệnh truyền nhiễm, tuyên truyền phòng chống dịch bệnh trong nhân dân đến những tấm pa-nô, áp-phích tuyên truyền về bệnh cao huyết áp và cách phòng ngừa, tuyên truyền hiến máu nhân đạo. Dường như Norie có duyên trong việc thiết kế các sản phẩm tuyên truyền bởi những sản phẩm ấy dễ đọc, dễ nhớ và gần gũi với cuộc sống của người dân.

    Sau cơn bão vào tháng 7 năm ngoái ảnh hưởng nặng nề tới đời sống và công việc sản xuất của các xã ven biển như Hoằng Trường, Hoằng Hải, Hoằng Tiến, Hoằng Thanh. Nhiều người dân nơi đây vẫn còn nhớ hình ảnh cô gái Nhật Bản trong đoàn Hội Chữ thập đỏ bận rộn với công tác y tế và khắc phục hậu quả, thiệt hại sau cơn bão. Norie lập kế hoạch kêu gọi sự giúp đỡ của các cơ quan, tổ chức trong và ngoài huyện Hoằng Hóa để sửa chữa nhà, nơi làm việc của người tàn tật, hỗ trợ nhiều hộ dân với tổng trị giá gần 25 triệu đồng.

    Hai năm ở xứ Thanh, Norie đặt chân đến 15 xã và thị trấn của huyện Hoằng Hóa. Cô thích được tự lái xe máy đến với trẻ em nhiều trường mầm non, có trường cách xa trung tâm huyện tới hai, ba chục cây số. Tỏ ra khá thạo nấu món ăn Việt Nam, Norie xắn tay cùng các cô vào bếp nấu bữa trưa cho các em. Lần nào đi, cô cũng mang theo rất nhiều quà tặng các em, khi thì gói kẹo, hộp bánh, khi lại hộp bút mầu hay những đồ chơi hình bông hoa, hình con vật ngộ nghĩnh. Những đồ chơi bằng giấy mầu sặc sỡ này do chính Norie tự tay làm, góp thêm vào "bộ sưu tập" đồ chơi khiêm tốn của nhiều trường mầm non. Chương trình "Nụ cười thế giới" mà cô tổ chức cũng quyên góp được 15 triệu đồng mua đồ chơi cung cấp cho các trường mầm non khó khăn trong huyện.

    Với những kinh nghiệm phát triển y tế cộng đồng, Norie còn trở thành cô giáo về dinh dưỡng và chăm sóc sức khỏe cho các em nhỏ tại các trường tiểu học và mầm non. Cuối tháng 11 này, cô cùng đoàn công tác của JICA chở nhiều thùng sữa tươi đến tặng trẻ em Trường mầm non xã Hoằng Thanh, một trong những xã khó khăn nhất của huyện Hoằng Hóa.

    Ông Moriyama, chuyên gia của JICA cho biết: "Ðây là toàn bộ phần thưởng mà Norie vừa nhận được trong cuộc thi "Ðặt khẩu hiệu cho ngành chăn nuôi bò sữa Việt Nam", cuộc thi nằm trong khuôn khổ dự án Nâng cao Kỹ thuật Chăn nuôi Bò sữa tại các trang trại vừa và nhỏ ở Việt Nam của JICA". Nằm bề bộn trong công trình xây dựng, lẫn với các phòng học của trường tiểu học, trường mầm non xã cho dù chỉ mới hoàn thành một dãy nhà khang trang với bốn phòng học nhưng đó là sự giúp đỡ của các tổ chức, nỗ lực của chính quyền và người dân địa phương. Xã Hoằng Thanh có tới 600 trẻ ở độ tuổi mầm non nhưng mới có hơn 200 em được đi học. Tuy nhiên, theo ông Lê Phú Tưởng, Chủ tịch UBND xã, con số này cũng gấp hai, ba lần so với các năm trước.

    Tham dự buổi dạy cùng mẹ Tơ, mẹ Oanh và các mẹ, Norie không quên dùng bài giảng với nhiều hình vẽ sinh động hướng dẫn các em đọc, học thuộc nhiều câu như rửa tay trước mỗi bữa ăn, rửa chân trước khi đi ngủ và đánh răng, súc họng, rửa mặt sau mỗi buổi sáng thức dậy. Cô dặn dò các em nhớ thực hành đúng như vậy.

    Cô Phùng Thị Hạnh, Hiệu trưởng trường mầm non nói: "Mỗi lần về sinh hoạt với trẻ em, Norie đều chia sẻ với chúng tôi về cách dạy các em nhỏ phương pháp chăm sóc sức khỏe, công việc tưởng chừng đơn giản, nhưng với các em nhỏ, đòi hỏi lòng nhiệt tình và sự kiên nhẫn". Norie muốn truyền cho trẻ em kiến thức đời thường bắt đầu từ những việc nhỏ nhoi ấy nhằm giúp các em hình thành dần ý thức và tạo thói quen thực hiện trong cuộc sống.

    Norie hẹn lần sau sẽ mang đến cho các em nhiều điều bất ngờ nữa. Những điều mang lại cho các em niềm vui và tiếng cười. Cuối năm nay là kết thúc thời gian hai năm làm tình nguyện viên của cô. Trước mắt cô, còn nhiều dự định mới về phát triển y tế cộng đồng cũng như nhiều kế hoạch hợp tác với Hội Chữ thập đỏ Hoằng Hóa. Tạm biệt Norie, cô cười tươi và nắm chặt tay tôi: "Mình sẽ trở lại xứ Thanh, trở lại Việt Nam".

    TRÀ MY (nhandan.com.vn)
    Chữ ký của Ren Shuyamaru
    ăn ko?

  10. The Following User Says Thank You to Ren Shuyamaru For This Useful Post:

    bad_no001 (24-03-2012)

  11. #6
    Retired Mod
    Ren Shuyamaru's Avatar


    Thành Viên Thứ: 97
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 2,322
    Thanks
    71
    Thanked 689 Times in 253 Posts

    Chuyện về một tình nguyện viên Nhật Bản

    Ngày càng có nhiều người nước ngoài tìm đến Việt Nam như tìm về một vùng đất chứa đựng nhiều điều hấp dẫn. Câu chuyện về các tình nguyện viên từ Cơ quan hợp tác quốc tế Nhật Bản Jica có mặt tại Việt Nam, đón chào năm mới cùng người dân Việt Nam sẽ thêm một lần nữa cho thấy, tiềm năng Việt Nam đối với bạn bè quốc tế.


    Căn phòng nhỏ tại thành phố Tuy Hoà, tỉnh Phú Yên là nơi dừng chân 6 tháng qua của Shozo Tsukada trong hành trình đến Việt Nam. Anh là một trong số những tình nguyện viên của Nhật Bản, và đây là lần đầu tiên anh đón năm mới xa nhà.

    Bàn làm việc của anh hôm nay trở nên ấm áp hơn khi ngay trên bàn là bức ảnh về những người thân trên đất nước Nhật Bản. Cha mẹ, em gái, bạn bè - họ vẫn như ở bên anh, ngay trên đất nước Việt Nam này. Bức thư mừng năm mới gửi đi và những bức thư đón nhận. Những hình ảnh về hoa đào rực rỡ như đưa anh về với quê hương. Ngày đầu năm mới được Shozo đón chào theo cách riêng như vậy - cách của những tình nguyện viên luôn mong muốn thắt chặt mối quan hệ Việt Nam - Nhật Bản.

    Anh Shozo Tsukada cho biết, nếu ai đó được nhìn tập giáo án của Shozo mới thấu hiểu Việt Nam lôi cuốn anh đến mức nào. Tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật ở Nhật Bản với anh không khó bằng phải học tiếng Việt trong vòng 3 tháng, để rồi có thể đến giảng dạy mỹ thuật tại Nhà thiếu nhi Phú Yên. Mỗi bài giảng là mỗi lần anh chuẩn bị kỹ vốn tiếng Việt mà theo anh là khó và đẹp tựa như bông hồng có gai…

    6 tháng Shozo có mặt tại Việt Nam - cũng là từng ấy thời gian anh đã khẳng định quyết định của mình là đúng đắn: Việt Nam thực sự là nơi cần đến. Ở đây, mọi đứa trẻ luôn gọi anh là thầy Shozo. Thầy Shozo đã hướng dẫn các em bằng cả tâm huyết, thắp trong các em tình yêu hội họa.

    (VTV)
    Chữ ký của Ren Shuyamaru
    ăn ko?

  12. The Following User Says Thank You to Ren Shuyamaru For This Useful Post:

    bad_no001 (24-03-2012)

  13. #7
    Retired Mod
    Ren Shuyamaru's Avatar


    Thành Viên Thứ: 97
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 2,322
    Thanks
    71
    Thanked 689 Times in 253 Posts

    Những bạn trẻ tình nguyện đến từ Nhật Bản

    Hơn 1 năm nay, bác sĩ và bệnh nhân ở khoa phục hồi chức năng, Bệnh viện Chợ Rẫy, TP HCM, rất quen thuộc với cô bác sĩ trẻ Yoko Nishimura - kỹ thuật viên vật lý trị liệu. Cô đã giúp nhiều bệnh nhân bị tàn tật được lành lặn trở về cộng đồng bằng những bài tập đơn giản mà hiệu quả.

    Khi mới sang Việt Nam, Yoko Nishimura thật bất ngờ khi biết số người bị chấn thương sọ não, cột sống, tay chân... ở Việt Nam cao gấp nhiều lần ở Nhật Bản. Công việc của cô vì thế cũng vất vả, khó khăn hơn nhiều so với thời gian ở quê hương.


    Yoko Nishimura bên bệnh nhân VN

    Mỗi ngày, riêng cô chăm sóc, giúp hồi phục cho 6-7 bệnh nhân. Bằng vốn tiếng Việt ít ỏi, bác sĩ trẻ người Nhật này cố gắng thể hiện những thao tác hướng dẫn điều trị thật đơn giản đến người bệnh. Cô xoa bóp những cánh tay bị gẫy xương để giảm phù nề và uốn nắn từng cử động nhỏ. Khi tay phải của người bệnh khó cử động, cô còn dạy cho họ dần quen sử dụng tay trái.

    Theo Yoko, nhiều bệnh nhân ở Việt Nam không có điều kiện luỵện tập hoặc cách phục hồi chưa đúng cách. Họ không biết rằng càng luyện tập sớm thì khả năng phục hồi càng cao. Yoko cũng mong muốn, với số bệnh nhân nhiều như hiện nay thì ngành vật lý trị liệu cần được quan tâm phát triển hơn nữa.

    Còn một năm hết thời gian tình nguyện song Yoko Nishimura cho biết, rất muốn ở Việt Nam thêm nữa bởi cô yêu mến đất nước này, muốn được phục vụ người bệnh. "Tôi nghĩ rằng phải giúp người bệnh phục hồi, để trở thành người sống có ích. Tôi là bác sĩ nên hiểu được nỗi đau của người bệnh" - Yoko nói.


    Cũng là một bác sĩ tình nguyện, Kadono Makoto, 34 tuổi, đang hoạt động tại Bệnh viện đa khoa tỉnh Tuyên Quang. Hằng ngày, anh giúp các bác sĩ chụp X quang cho người bệnh, chẩn đoán bệnh.



    Anh Kadono Makoto

    Kadono cho biết, rất thích làm tình nguyện ở các nước đang phát triển vì các nước này còn khó khăn. "Việt Nam có nhiều điểm tương đồng về văn hoá với Nhật Bản nên khi được mời đi làm tình nguyện, tôi nhận lời ngay" - Kadono nói.

    Tuy nhiên, theo Kadono, chế độ y tế của Việt Nam chưa bằng Nhật Bản. Ở Nhật, tất cả mọi người đều có bảo hiểm y tế, nên Việt Nam khi phát triển kinh tế cần quan tâm hơn đến sức khoẻ cộng đồng hơn nữa.


    Từ khi là sinh viên, Kose Megumio, 29 tuổi, đã thường làm công tác tình nguyện viên như nhặt rác, giúp người già ở viện dưỡng lão, chăm sóc trẻ em... Do vậy, cô đến với vùng nông thôn thị xã Bắc Giang, Việt Nam với đầy lòng nhiệt tình, tận tâm. Công việc của cô là phụ trách dự án phát triển nông thôn mới ở xã Dĩnh Kế - một xã điểm của thị xã.


    Chị Kose Megumio

    Cùng sống với người nông dân, Kose hướng dẫn họ cách bán loại bánh đa đặc sản của địa phương theo phương pháp mới. Không còn thụ động đợi khách hàng đến mua mà phải giới thiệu sản phẩm, mở cửa hàng để thu hút khách. "Tôi thấy người nông dân nhìn nhận sự việc còn hạn hẹp, họ chỉ biết trong làng mình thôi, nên cần phải thay đổi. Đất nông nghiệp dần bị thu hẹp song người dân rất lúng túng khi chuyển sang làm nghề khác" - Kose nói.

    Kose hướng dẫn cho người dân cách tiếp thị sản phẩm, nhờ thế, những sản phẩm bánh đa, đồ gỗ, đồ gia dụng của xã này đã có mặt trên khắp đất nước. Trong các siêu thị lớn ở Hà Nội, món bánh đa Kế được nhiều người tiêu dùng đón nhận.

    Kose cho biết, chỉ mấy ngày đầu đến Việt Nam còn buồn bã, song cô đã cảm thấy ấm áp, vui vẻ khi sống với bà con nông dân, cô nhận được rất nhiều tình cảm của người dân dành cho cô. "Thời gian ở Việt Nam sẽ là đáng nhớ nhất trong những lần đi làm tình nguyện của tôi", Kose nói.

    Trong 10 năm qua, 135 tình nguyện viên Nhật Bản đã được Cơ quan Hợp tác quốc tế Nhật Bản cử đến làm việc tại Việt Nam, theo chương trình Hợp tác hải ngoại Nhật Bản. Hiện nay, 46 tình nguyện viên vẫn đang tiếp tục hoạt động trên nhiều tỉnh thành trong cả nước trong nhiều lĩnh vực như phát triển cộng đồng, y tế, giáo dục và thể thao.
    2005 sẽ là năm kỷ niệm 10 năm chương trình hợp tác này tại Việt Nam. Đây là cơ hội để nhìn lại và đánh giá những khó khăn cũng như những nỗ lực của các tình nguyện viên trong thời gian qua.
    (Vnexpress)
    Chữ ký của Ren Shuyamaru
    ăn ko?

  14. The Following User Says Thank You to Ren Shuyamaru For This Useful Post:

    bad_no001 (24-03-2012)

  15. #8
    Retired Mod
    Ren Shuyamaru's Avatar


    Thành Viên Thứ: 97
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 2,322
    Thanks
    71
    Thanked 689 Times in 253 Posts

    ĐTN thành phố Beppu (Nhật Bản) hoạt động tình nguyện tại Bắc

    Trong 2 ngày 16 và 17/9/07, 22 đoàn viên của Đoàn thanh niên thành phố Beppu đã đến giao lưu và hoạt động tình nguyện tại xã Hương Sơn huyện Lạng Giang (Bắc Giang).


    Các tình nguyện viên hướng dẫn cách làm đồ chơi cho thiếu nhi xã Hương Sơn

    Tại đây, Đoàn thanh niên Beppu đã giao lưu với đoàn thanh niên xã Hương Sơn, hướng dẫn cách làm đồ chơi cho các em thiếu nhi; tặng máy tính, 1 tủ sách và 50 suất quà cho trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn của xã.

    Ngoài 22 đoàn viên thanh niên của thành phố Beppu, 5 tình nguyện viên Nhật Bản đang công tác tại tỉnh Bắc Giang cũng tham dự hoạt động này.

    (Laodong)
    Chữ ký của Ren Shuyamaru
    ăn ko?

  16. The Following User Says Thank You to Ren Shuyamaru For This Useful Post:

    bad_no001 (24-03-2012)

  17. #9
    Retired Mod
    Ren Shuyamaru's Avatar


    Thành Viên Thứ: 97
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 2,322
    Thanks
    71
    Thanked 689 Times in 253 Posts

    Chiếc bàn cactông của Seiji

    "Ăn cơm như thế có ngon không?” là một trong rất nhiều chú thích tỉ mỉ bằng tiếng Việt của những tấm hình mà Seiji Naito chụp và in trong bản báo cáo của mình. Anh ghi nhớ kỹ chi tiết này vì cái bàn ăn không vừa tầm với trẻ khuyết tật khiến thức ăn cứ đổ ra ngoài khi em cố đưa vào miệng.


    Seiji đang luyện tập cho trẻ khuyết tật.

    Anh tâm tư, tìm tòi để thiết kế cái bàn ăn cá nhân bằng giấy cactông cho phù hợp với thể trạng các em khuyết tật. Nói tới cái bàn "độc quyền kiểu dáng" của mình, Seiji kể đó là do anh đi tới mấy công ty Nhật Bản ở Khu công nghiệp Biên Hòa xin cactông về tự làm. "Bàn ăn làm bằng giấy vậy cho nhẹ, bé nào cũng có thể tự dọn bàn ăn được".

    Seiji Naito là một tình nguyện viên đang làm việc tại Trung tâm nuôi dưỡng trẻ mồ côi khuyết tật Đồng Nai với tư cách là kỹ thuật viên về vật lý trị liệu cho trẻ khuyết tật, hỗ trợ trung tâm nâng cao kỹ thuật chăm sóc trẻ khuyết tật và tạo điều kiện cho trẻ tham gia các hoạt động xã hội.

    Anh chàng người Nhật với mái tóc hoe vàng nhìn rất tài tử hóa ra là một “thầy lang”, theo một khía cạnh nào đó, rất tận tụy và đầy nhiệt tình trong công việc. Mớ tiếng Việt mới học ba tháng ở Nhật và thêm một tháng ở Việt Nam để chỉnh sửa từ giọng Bắc qua giọng Nam vậy mà đủ để anh nói chuyện với các bệnh nhân bé con của mình luôn miệng và tiếng cười thì đầy ắp phòng.


    Các cô giáo, các xơ ở trung tâm ai cũng quí Seiji. Họ kể Seiji làm việc liên tục; thời gian rảnh lại nghiên cứu sách vở thêm về môn vật lý trị liệu. Seiji chỉ đặt lưng ngủ lúc 2-3 giờ sáng.


    Họ nói anh không sợ dơ (trẻ khuyết tật thường không làm chủ được một số cơ quan trên cơ thể), không bao giờ ngại khó khi tập luyện và chăm sóc các em. Các bé liên tục dụi đầu vào người Seiji khi anh xoa bóp cho chúng. Đó là một cách rất riêng của trẻ khuyết tật khi tỏ ý yêu thương ai.


    Rồi cũng anh nhờ vị giám đốc người Nhật dán thông báo “tuyển dụng” nhân viên đến chơi với các bé ở trung tâm. “Vấn đề không phải là quyên góp tiền mà là sự quan tâm của xã hội dành cho các trẻ khuyết tật. Một trong những cách giúp trẻ mau hồi phục chính là giúp các bé giao tiếp với xã hội bên ngoài nhiều hơn” - Seiji nói. Seiji còn viết rất nhiều tài liệu bằng tiếng Việt cho trung tâm để sau này khi anh về nước, trung tâm sẽ có cái để nghiên cứu và phát triển thêm.


    "Chúng tôi rất trân trọng những đóng góp của các tình nguyện viên Nhật Bản, có những thứ quan trọng hơn tiền rất nhiều, đó chính là con người” - giám đốc Trung tâm Phạm Văn Huề nhận xét. Nhưng hẳn ông cũng rất tin rằng Seiji rồi sẽ quay lại. Như anh đã hứa rất chân thành.



    Theo Tuổi trẻ
    Chữ ký của Ren Shuyamaru
    ăn ko?

  18. The Following User Says Thank You to Ren Shuyamaru For This Useful Post:

    bad_no001 (24-03-2012)

  19. #10
    Retired Mod
    Ren Shuyamaru's Avatar


    Thành Viên Thứ: 97
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 2,322
    Thanks
    71
    Thanked 689 Times in 253 Posts

    Cô gái Nhật tình nguyện và những chiếc xe lăn

    Hiromi - cô bạn người Nhật đang làm việc tại Nghệ An với vai trò một nữ hộ sinh tình nguyện đã dành toàn bộ thời gian rảnh rỗi của mình cho những người bạn khuyết tật, nạn nhân chất độc da cam. Hai năm có mặt tại Việt Nam là khoảng thời gian Hiromi đã sống và làm việc hết mình.


    Hiromi và Nhung


    Từ tình bạn với Nhung...

    Dù đã yên ổn với vai trò một nữ hộ sinh ở đất nước phát triển, nhưng Hiromi quyết định "đăng ký đi làm tình nguyện, giúp đỡ người nghèo" trước sự can ngăn của bạn bè và người thân. Đặt chân tới Nghệ An, bắt đầu công việc trong một tổ chức tình nguyện với nhiệm vụ nữ hộ sinh, Hiromi ngỡ ngàng khi "vốn liếng" tiếng Việt học gần nửa năm trời hầu như sử dụng không phù hợp, bởi tiếng nói của người địa phương rất khác so với câu chữ mà Hiromi đã học. Một buổi chiều, đang lang thang trên đường phố của Nghệ An, bỗng cô bạn Nhật bắt gặp một cô gái Việt Nam đang ngồi vắt ngang trên chiếc xe đạp, miệng mỉm cười thật tươi tắn, vẫy tay với Hiromi "Hello!". Hiromi rất đỗi kinh ngạc, vì "một cô gái chân chỉ ngắn bằng nửa chân người bình thường và ngồi vắt ngang xe bất động, nhưng lại có một nụ cười và thái độ thân thiện đến bất ngờ". Vài ngày sau, Hiromi gặp lại cô gái đó đến bệnh viện khám sức khỏe theo chương trình dành cho nạn nhân chất độc da cam, và từ giây phút đó, cả hai trở thành một đôi bạn thân thiết. Cô bạn gái khuyết tật tên là Nguyễn Cẩm Nhung - hiện đang đảm trách nhiệm vụ hướng dẫn tin học cho Trung tâm tin học Công Hùng (Nghệ An), một trung tâm đặc biệt dành riêng cho người khuyết tật. Vậy là "chất Nghệ" từ đó "xâm nhập" vào Hiromi. Cô bạn Nhật cười khoe: "Chị Nhung tâm lý lắm. Ở cạnh chị ấy, mình học được rất nhiều thứ. Chị truyền cho mình sự tự tin, cái mà lý ra, thật khó tìm ở một người khuyết tật". Có lần, Hiromi hỏi Nhung tại sao lúc nào cũng thấy Nhung vui vẻ, nụ cười lúc nào cũng bừng sáng, Nhung đã hồn hậu trả lời: "Mình buồn, những người xung quanh cũng sẽ buồn theo, nhất là những người thân của mình, vì vậy cũng chẳng hạnh phúc gì. Nghĩ vậy nên lúc nào mình cũng sống thật vui vẻ!".

    ...Đến những chiếc xe lăn "xuyên biên giới"

    Một hôm, khi Nhung đang ngồi miệt mài bên chiếc máy tính, bỗng thấy Hiromi bước vào, khệ nệ khiêng trên tay chiếc xe lăn. Nhung nói vui: "Giá mà Nhung cũng có một chiếc xe lăn đẹp như vậy, sẽ đỡ phiền hà cho những người xung quanh biết bao". Lâu nay, gia đình khó khăn, nên Nhung không dám mơ đến một chiếc xe lăn để sử dụng. Không ngờ, Hiromi cười thật tươi: "Thì đây là món quà Hiromi dành cho chị đấy!". Nhung cảm động đến rơi nước mắt. Càng cảm động hơn khi nghe Hiromi kể về hành trình của chiếc xe lăn này. Nhờ là một tình nguyện viên nên Hiromi xin được của một tổ chức từ thiện ở Nhật Bản chiếc xe lăn, và qua e-mail, cô thuyết phục một người bạn của mình khi đi du lịch sang Việt Nam, xách tay mang theo, sẽ tránh được những phí tổn không cần thiết. Chiếc xe lăn mất 10 kg, nghĩa là người bạn đó phải bỏ lại một số quà cáp, vật dụng sinh hoạt... Và cũng bằng cách này, Hiromi đã thuyết phục những người bạn ở Nhật mang sang 10 chiếc xe lăn cho các bạn khuyết tật Nghệ An. Hết "nguồn" bạn bè, Hiromi nghĩ thêm phương pháp mới. Cô vào mạng và tìm kiếm những người Nhật chuẩn bị sang Việt Nam du lịch, với lời hứa sẽ làm hướng dẫn viên du lịch tình nguyện nếu họ đến Nghệ An, cô bạn đã thuyết phục khách du lịch mang thêm 5 chiếc xe lăn khác cho các bạn... Những chiếc xe lăn này là "hàng độc" không phải do hiếm, mà bởi lộ trình của nó từ đất nước Nhật đến với những người bạn khuyết tật Việt Nam. Mỗi khi một chiếc xe lăn xuất hiện, lại có nước mắt xen lẫn niềm hạnh phúc vô bờ của những người bạn kém may mắn trong cuộc sống, giờ đã có thêm một vật dụng hỗ trợ đắc lực cho những bước tiến về phía trước...

    Theo TNO
    Chữ ký của Ren Shuyamaru
    ăn ko?

Trang 1/2 1 2 cuốicuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Bookmarks

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •