>
Trang 2/2 đầuđầu 1 2
kết quả từ 11 tới 15 trên 15

Ðề tài: [Truyện dài] Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời - Haruki Murakami (full)

  1. #11
    Chụt chụt ~^o^~
    Momo-chan's Avatar


    Thành Viên Thứ: 35612
    Giới tính
    Nam
    Đến Từ: TP Đà Nẵng
    Tổng số bài viết: 2,957
    Thanks
    4,166
    Thanked 7,804 Times in 2,297 Posts

    Bốn ngày sau chuyến leo núi ở tỉnh Ishikawa, tôi nhận được một cú điện thoại của bố vợ. Ông mời tôi hôm sau đến ăn trưa cùng để nói chuyện “về một chuyện có phần phức tạp nên không thể giải thích qua điện thoại”. Tất nhiên là tôi nhận lời nhưng phải thú thực là tôi thấy khá ngạc nhiên. Bố vợ tôi là một người rất bận rộn, và phải ở những hoàn cảnh đặc biệt ông mới đi ăn quán cùng những người không thuộc thế giới của mình.

    Hãng của ông đã đổi trụ sở sáu tháng trước: ông rời Yoyopa sang một tòa nhà bảy tầng nằm ở Yotsuya. Tòa nhà dĩ nhiên thuộc quyền sở hữu của ông, nhưng ông chỉ dùng hai tầng trên cùng làm văn phòng, còn những tầng dưới cho các hãng khác và các nhà hàng thuê lại. Đây là lần đầu tiên tôi đến đó. Tất cả đều mới tinh tươm. Trong sảnh vào bằng đá, trần cao vút, để một bình gốm khổng lồ cắm hoa. Tôi đi thang máy lên tầng sáu. Ở chỗ tiếp tân, tôi được đón tiếp bởi một cô thư ký có bộ tóc đẹp tuyệt vời xứng đáng xuất hiện trong một quảng cáo dầu gội đầu; cô thông báo cho bố vợ tôi là tôi đến qua một chiếc điện thoại tối tân màu ghi sẫm làm tôi nghĩ đến một thanh trượt tuyết mũi cong gắn máy tính. Sau đó, cô nở một nụ cười thật tươi nói ông chủ tịch đang đợi tôi trong phòng. Nụ cười của cô thật đẹp, nhưng không thể sánh được với Shimamoto-san.

    Văn phòng của chủ tịch hãng nằm ở tầng trên cùng. Một cửa kính lớn nhìn xuống toàn bộ Tokyo. Đó không phải là một khung cảnh đặc biệt hài hòa hay dịu mắt, nhưng căn phòng rất rộng và sáng. Trên một bức tường, một bức tranh ấn tượng chủ nghĩa vẽ một con tàu và một ngọn đèn hải đăng. Có thể là tranh của Seurat, mà chắc là đúng vậy.

    Mọi việc có vẻ thuận lợi, tôi nói ngay với bố vợ tôi.

    Đúng vậy, không tệ lắm, ông đứng cạnh cửa sổ trả lời, trước khi cúi xuống phía dưới. Không tệ lắm, và sẽ còn khá hơn nữa. Đã đến lúc kiếm tiền rồi, con trai ạ. Trong ngành kinh doanh của bố, một cơ hội như thế này hai mươi hay ba mươi năm mới xảy đến một lần. Nếu bây giờ không kiếm được tiền ngay thì sẽ không bao giờ kiếm được. Con biết tại sao không?

    Không. Con chỉ là tay mơ trong ngày xây dựng thôi.

    Con lại gần cửa sổ và nhìn Tokyo đi. Con có thấy những mảnh đất còn chờ xây dựng kia không, tất cả những chỗ trống, như những cái răng bị khuyết ấy. Nhìn từ trên cao sẽ thấy rất rõ. Đi trên phố cũng vậy, có thể nhận ra ngay điều đó. Và rồi tất cả những khoảng còn trống đó đều là những tòa nhà cũ đã bị phá đi. Giá cả tăng chóng mặt thời gian gần đây, và với những tòa nhà ngày xưa người ta không thu được nhiều lợi nhuận nữa. Tiền thuê thì không cao, và cũng ít người muốn thuê. Chính vì thế mà càng ngày càng phải có thêm những tòa nhà lớn mới. Còn về nhà riêng, giá đất trung tâm bây giờ đã lên đến đỉnh, khiến không ai còn có thể đủ tiền mua và trả thuế nữa rồi. Thế nên người ta bán. Người ta bán nhà ở Tokyo và chuyển ra ngoại ô sống. Thường thì các nhà môi giới bất động sản mua lại. Họ phá ngôi nhà hoặc tòa nhà gốc đi, và cho xây thay vào đó những tòa nhà có tính chức năng cao hơn. Nói cách khác, trên tất cả những khoảnh đất còn trống mà con nhìn thấy kia, những tòa nhà mới sẽ nhanh chóng mọc lên. Con sẽ thấy, trong hai hoặc ba năm nữa, Tokyo sẽ biến đổi. Không có vấn đề gì về vốn. Nền kinh tế Nhật đang phát triển rất nhanh, giá cổ phiếu tiếp tục tăng. Tiền trong két ứ lên. Nếu con có một mẩu đất, con có thể lấy làm vật bảo chứng, và ngân hàng sẽ chấp nhận cho con vay tiền, bao nhiêu cũng được. Do đó, những tòa nhà mọc lên liên tiếp như nấm mọc sau mưa. Và, theo con, ai xây dựng tất cả những tòa nhà đó? Dĩ nhiên là bọn bố!

    Con thấy rồi, tôi nói. Nhưng Tokyo sẽ ra sao khi cả rừng nhà cao tầng đó mọc lên?

    Thế nào cơ, sẽ như thế nào à?... Thì nó sẽ ngày càng thịnh vượng hơn, ngày càng đẹp hơn, ngày càng hoạt động hiệu quả hơn! Dáng vẻ một thủ đô phản ánh tình trạng kinh tế của một đất nước.

    Thịnh vượng hơn, đẹp hơn, có hiệu quả hơn, con cũng thấy tất cả đều rất tuyệt. Chỉ có điều, giao thông Tokyo ngày càng tệ. Quá nhiều ôtô; nếu còn xây thêm nhiều tòa nhà nữa, tắc đường sẽ sớm trở thành chuyện thường ngày. Cũng giống như là những đường ống nước: nếu mưa nhiều quá, chúng sẽ bục ra. Và rồi, vào mùa hè, nếu tất cả mọi người cùng bật điều hòa nhiệt độ, có thể sẽ bị thiếu điện. Và điện đó thì phải sản xuất bằng cách đốt dầu ở Trung Đông.

    Điều đó thì đã có chính phủ Nhật Bản và chính quyền thành phố lo rồi. Chính vì thế mà chúng ta phải trả từng đó thuế, đúng không nào? Các quan chức cấp cao tốt nghiệp từ trường đại học Tokyo danh tiếng chỉ cần dùng đến não của họ thôi. Lúc nào bọn họ cũng làm ra vẻ quan trọng, những người đó ấy, cứ nghĩ rằng chính bọn họ làm cho đất nước phát triển. Còn thực ra bọn họ chỉ cần làm một việc là thỉnh thoảng dùng đến cái trí tuệ cao cấp của mình để suy nghĩ những vấn đề đó. Những gì cần phải làm thì bố không hề biết. Bố chỉ là một doanh nhân, một nhà thầu xây dựng. Người ta đặt hàng bố, bố xây dựng, chỉ thế thôi. Đó chính là nguyên lý của thị trường phải ko nào?

    Tôi không nói gì. Tôi không đến đây để lý luận với bố vợ về các vấn đề kinh tế Nhật.

    Được rồi, không nói những chuyện phức tạp như thế nữa nhé, chúng ta sẽ đi ăn một cái gì đó, bố đói lắm rồi, ông nói.

    Chúng tôi lên chiếc Mercedes lớn màu đen có lắp điện thoại của ông và đến một quán ăn chuyên bán lươn nướng ở Akasaka. Ngồi riêng trong một phòng nhỏ biệt lập, chúng tôi nhấm nháp món lươn và uống rượu sake. Vì mới là giữa ngày, tôi chỉ nhấp môi gọi là, trong khi bố vợ tôi uống cạn cốc rượu của mình theo một nhịp điệu không giảm sút.

    Bố muốn nói với con chuyện gì? Tôi tấn công trước.

    Nếu chuyện không dễ chịu, tôi muốn bắt đầu bằng cách đó.

    À, bố có một chuyện cần hỏi con, bố vợ tôi thông báo. Ồ, không có gì nghiêm trọng đâu, bố chỉ cần con cho mượn tên thôi.

    Mượn tên?

    Bố định mở một hãng mới, nhưng bố cần có người ủy quyền. Không có đòi hỏi gì cao đâu, chỉ cần có tên ở trong hồ sơ thôi. Con sẽ không gặp phải điều gì phiền phức, và để đổi lại, bố sẽ có bồi dưỡng thỏa đáng cho con.

    Con không cần “bồi dưỡng” đâu . Nếu bố cần tên con thì con sẵn sàng cho mượn thôi. Nhưng hãng đó sẽ làm gì? Nếu phải tham gia thì ít nhất con cũng cần biết điều đó.

    Bố sẽ nói thật với con nhé. Nó cũng không làm gì cả. Giữa chúng ta, chỉ có cái tên thôi.

    Nói cách khác là một công ty ma? Một công ty chỉ tồn tại trên giấy tờ? Một công ty ảo?

    Ừ đúng thế, có thể nói thế cũng được.

    Với mục đích gì? Trốn thuế?

    Không hẳn, bố vợ tôi trả lời vẻ bối rối.

    Tài chính mờ ám? Tôi cương quyết hỏi đến cùng.

    Xem nào, bố đâu có thích làm những việc như thế, nhưng trong nghề cũng có khi buộc phải làm, con hiểu không?

    Nếu nhỡ đâu có vấn đề gì, thì vị trí của con sẽ là như thế nào?

    Thành lập công ty không phải làm một việc phạm luật.

    Bố vợ tôi rút từ trong túi một bao thuốc lá, châm một điếu. Phả khói vào không khí.

    Thật sự là sẽ không thể có vấn đề gì đâu, ông nói thêm. Và nếu có thật thì cũng sẽ rất dễ dàng chứng minh rằng con chỉ làm một việc là cho bố mượn tên vì tình thân giữa những người trong một gia đình. Sẽ không ai chê trách con vì đã cho bố đẻ của vợ con mượn tên khi được yêu cầu cả.

    Tôi suy nghĩ một lúc.

    Thế số tiền mờ ám đó sẽ được dùng để làm gì?

    Cái đó thì tốt hơn hết là không nên biết.

    Con rất muốn biết thêm một chút về quy tắc của thị trường, tôi nằn nì. Có phải để chi cho các đảng phái chính trị không?

    Ờ, quả đúng là có một chút.

    Bố vợ tôi gạt tro điếu thuốc vào gạt tàn.

    Nào nào, con đang nói đến chuyện tham nhũng đấy! Cái đó có thể làm người ta phải vào tù.

    Nhưng đó là một trong những việc hết sức thông thường trong giới công nghiệp phải không?

    Ít nhiều thì đúng, ông trả lời, lại có vẻ bối rối. Trong chừng mực không có nguy cơ bị bắt.

    Thế còn các băng đảng mafia? Hẳn là bọn họ phải rất có ích trong chuyện dọa dẫm người khác và buộc họ phải bán đất, phải không?

    Hoàn toàn không. Ở chỗ bố, không ai thích những kẻ đó, cũng như phương pháp của họ. Bố không phụ trách việc mua đất. Cái đó kiếm được lắm, nhưng bố chỉ xây nhà thôi.

    Tôi thở ra một hơi thật dài.

    Con không thích việc này phải không?

    Dù có thích hay không thì bố cũng đã dựng ra dự án đó rồi, và có tính đến con ở trong, đúng không nào? Hẳn là bố đã chắc chắn trước là con sẽ đồng ý.

    Nói thật ra là đúng như thế, ông thú nhận với một nụ cười yếu ớt.

    Tôi lại thở dài.

    Bố nghe con nói nhé, nói thật là con không hề thích thú những phi vụ kiểu đó. Con không nói là con không thể chấp nhận một sự lách luật nào, nhưng như bố biết rồi đấy, con là một người rất bình thường, sống một cuộc đời rất bình thường. Nếu có thể thì con muốn không bị dính líu vào những câu chuyện mờ ám đó.

    Cái đó thì bố hiểu rất rõ. Nhưng con hãy tin bố. Bố hứa là con sẽ không gặp phải chút phiền phức nào. Nếu có gì xảy ra thì cũng có nghĩa là bố gây chuyện cho Yukiko và các cháu gái của bố. Không có chuyện đó đâu. Con biết là bố yêu quý con gái và các cháu của bố đến thế nào rồi đấy.

    Tôi gật đầu. Tôi không có cách nào từ chối lời đề nghị của ông. Ý nghĩ đó làm tôi thấy buồn bã. Càng lúc tôi càng bị dính líu sâu thêm vào cái thế giới này. Đó là một bước đầu tiên vào những điều phức tạp. Trước tiên, tôi nhận lời và, sau đó, ai biết ông sẽ còn đề nghị những gì nữa?

    Chúng tôi tiếp tục ăn. Tôi đã tiếp tục chuyển sang uống trà, nhưng bố vợ tôi vẫn uống từng ngụm lớn rượu sake.

    Con bao nhiêu tuổi rồi nhỉ? Đột ngột ông hỏi tôi.

    Ba mươi bảy.

    Ông chăm chú nhìn tôi.

    Ba mươi bảy tuổi. Một cái tuổi thật đẹp, ai cũng muốn được vui chơi. Con làm việc rất nhiều, con tự tin vào bảo thân. Điều đó hấp dẫn phụ nữ lắm. Bố có nhầm không?

    Thật không may là không nhiều lắm đâu, tôi mỉm cười trả lời.

    Rồi tôi quan sát nét mặt ông. Trong một lúc tôi tự hỏi không biết ông có biết gì về chuyện Shimamoto-san không, và không biết có phải vì thế mà ông mời tôi đến gặp không. Nhưng không có gì trong giọng nói của ông cho phép tôi tiếp tục nghĩ xa hơn. Đó là một cuộc trò chuyện tầm thường giữa những người đàn ông, chỉ vậy thôi.

    Bố cũng thế, vào tuổi đó bố cũng sung sướng lắm, ông nói tiếp. Không phải là bố định lên lớp con đâu. Bố sẽ không sao nếu nói với con rể của mình: Này, đừng có định lừa dối con gái tôi! Ngược lại, bố sẵn sàng khuyên con hãy vui chơi như con có thể. Đôi khi như thế lại tốt hơn. Khi đã giải quyết xong loại vấn đề đó, thì gia đình sẽ yên ổn hơn, và người ta cũng có thể tập trung nhiều hơn vào công việc. Thế nên bố sẽ không trách con nếu con có những cuộc phiêu lưu. Ngược lại, cần phải lựa chọn đối tác thật thông minh, đúng không nào? Nếu nhầm lẫn, sai lầm có thể gây ra những hậu quả kéo dài cả đời. Bố biết một số ví dụ thuộc dạng đó.

    Tôi gật đầu tỏ vẻ đồng ý. Tôi còn nhớ Yukiko từng kể cho tôi: cuộc sống gia đình của người anh trai cô có rất nhiều sóng gió. Người anh trai đó – kém tôi một tuổi – hình như có tình nhân và càng ngày càng ít về nhà hơn. Tôi nghĩ bố vợ tôi rất lo lắng vì người con trai, điều đó đã khiến ông chọn chủ đề này cho cuộc nói chuyện hôm nay.

    Đừng kiếm một cô tình nhân quá nhàm chán nhé! Khi chọn những người phụ nữ quá nhàm chán, cuối cùng người ta cũng trở nên nhàm chán đấy. Với một người phụ nữ ngu ngốc, người ta cũng trở nên ngu ngốc. Nhưng cũng không được quá xuất sắc, phải không nào? Nếu chọn một người quá xuất sắc, cuối cùng người ta sẽ không còn có thể lùi bước về phía sau được nữa. Và chính từ đó mà người ta sẽ lạc lối. Con hiểu bố định nói gì không?

    Một cách đại khái thôi.

    Cần phải để ý đến hai hoặc ba điều nho nhỏ. Thứ nhất, không bao giờ nói về cuộc sống gia đình của con cho một người phụ nữ. Sai lầm chết người đấy. Thứ hai, lúc nào cũng phải về nhà trước hai giờ sáng. Đó là giờ giới hạn, vượt qua đó là con sẽ bị nghi ngờ về tính chung thủy. Thứ ba, không bao giờ dùng bạn bè làm cái cớ cho những lần lăng nhăng. Rất dễ bị phát hiện, và khi đó thì không thể cứu chữa được gì nữa hết, chưa nói đến chuyện còn bị mất bạn nữa.

    Bố có vẻ rất nhiều kinh nghiệm về chuyện này.

    Chính xác. Tự mình trải nghiệm là cách duy nhất để học được những điều như thế, con cũng biết đấy. Và có những người không bao giờ học được, dù có kinh nghiệm. Nhưng con thì khác. Con biết phải đối mặt với ai, con hiểu người khác, và chỉ những người biết cách rút ra những bài học từ các kinh nghiệm của chính mình mới có khả năng làm được điều đó. Bố mới đến mấy quán bar của con hai hay ba lần, nhưng nhìn qua bố đã hiểu ngay: con biết tìm những người cần thiết làm việc cho mình, và sử dụng họ theo đúng tài năng mà họ có.

    Tôi im lặng đợi xem ông muốn nói gì.

    Con đã rất biết chọn vợ. Cho đến giờ cuộc sống gia đình của con rất tốt đẹp. Yukiko hạnh phúc với con, hai đứa con gái của các con rất xinh. Bố rất biết ơn con về điều đó.

    “Hôm nay ông ấy say thật rồi”, tôi nghĩ, tiếp tục không nói gì, chờ ông nói tiếp.

    Bố không nghĩ là con biết, nhưng trước đây Yukiko từng có lúc định tự tử. Nó đã uống thuốc ngủ. Phải vào viện, hôn mê mất hai ngày. Bố đã thật sự nghĩ là sẽ mất nó. Bố đã thật sự nghĩ là nó sẽ chết, và có cảm giác thế giới đang sụp đổ xung quanh.

    Tôi ngẩng đầu lên nhìn ông.

    Đó là lúc nào?

    Hồi nó hai mươi hai tuổi. Nó vừa học xong đại học. Nguyên nhân là vì chồng chưa cưới của nó, một tay thật sự là nhàm chán. Mới nhìn qua, Yukiko trông khá kín đáo, nhưng thực ra nó là một đứa con gái sâu sắc và chắc chắn, thông minh. Bố chưa bao giờ hiểu tại sao nó lại có thể yêu một kẻ ít thú vị đến thế.

    Bố vợ tôi dựa lưng vào cái cột theo lối truyền thống ở sau lưng. Ông châm một điếu thuốc mới và nói tiếp:

    Dù sao thì đó cũng là người đàn ông đầu tiên của nó và, lần đầu tiên thì ai cũng phải nhầm lẫn ít nhiều. Nhưng trong trường hợp Yukiko thì cú sốc thật sự là nặng nề. Nó đã muốn tự sát. Sau đó, nó không thân thiết với người đàn ông nào trong một thời gian rất dài. Cho đến khi đó, nó là một người khá dễ sống, nhưng sau chuyện xảy ra nó trở nên khép kín, nó không ra ngoài nữa, tỏ ra hết sức rụt rè. Chỉ sau khi gặp con nó mới tìm lại được niềm vui sống. Có thể nói là một con người khác hẳn… Hai con gặp nhau khi đi du lịch phải không?

    Vâng. Ở Yatsugatake.

    Bố đã gần như bắt nó phải đi đấy, bố còn nhớ thế. Bố đã khuyên nó: “Thử đi du lịch một lần đi xem nào, sẽ rất có ích đấy”.

    Tôi gật đầu.

    Con không biết chuyện đó, vụ tự tử ấy.

    Bố đã nghĩ là như thế thì tốt hơn, nhưng bây giờ, bố nghĩ đã đến lúc con nên biết chuyện. Các con sẽ còn sống với nhau lâu, tốt hơn hết là biết cả mặt xấu và mặt tốt. Và rồi, cũng được một thời gian rồi, tất cả xảy ra cũng đã lâu rồi.

    Bố của Yukiko nhắm mắt lại, thổi ra một bụm khói vào không khí.

    Bố không nói điều này bởi vì bố là bố nó, nhưng nó là một đứa con gái rất khá. Bố thật sự nghĩ thế. Bố biết nhiều phụ nữ, bố biết cách đánh giá họ. Dù đó là con gái bố hay của một người khác, bố cũng có khả năng nhận ra các phẩm chất và nhược điểm. Đứa sau đẹp hơn Yukiko, nhưng bên trong hai đứa rất khác nhau… Cả con nữa, con cũng rất biết nhìn người.

    Tôi không trả lời.

    Nhưng con lại không có anh chị em gì.

    Đúng vậy ạ.

    Còn bố có ba con. Con có nghĩ là bố yêu cả ba đứa theo cùng một cách không?

    Con không biết.

    Còn con, con có yêu hai đứa con gái của con bằng nhau không?

    Con nghĩ là có, gần bằng nhau.

    Đấy là vì chúng đang còn nhỏ. Khi con cái lớn lên, người ta sẽ bắt đầu thích đứa này hơn đứa khác. Cả chúng cũng vậy, sở thích của chúng cũng dần định hình. Con sẽ thấy, con sẽ hiểu sớm thôi.

    Thế ạ? Tôi nói.

    Còn bố thì muốn nói với con rằng đứa con mà bố yêu nhất là Yukiko. Bố rất tiếc cho những đứa còn lại, nhưng bố không thể làm gì khác được. Bố và Yukiko hiểu được nhau, và bố còn đặt niềm tin vào nó nữa.

    Tôi gật đầu.

    Con biết cách đánh giá người khác, con ấy, và đó là một cái tài hiếm có. Con cố gìn giữ nó nhé. Còn bố, bố không phải là một người thú vị, nhưng bố không chỉ làm ra toàn những thứ nhàm chán đâu.

    Tôi giúp bố vợ tôi, đã khá ngật ngưỡng, trèo vào chiếc xe Mercedes của ông. Khi đã ngồi vào ghế sau, ông giạng hai chân, nhắm mắt lại và thiu thiu ngủ. Về phần mình, tôi gọi taxi về. Tôi vừa về đến nơi thì Yukiko bắt đầu hỏi: cô muốn biết bố cô đã nói gì với tôi.

    Không có chuyện gì nhiều đâu, tôi trả lời. Bố em chỉ muốn tìm người uống rượu cùng thôi. Ông ấy có vẻ say khi rời khỏi quán, anh không nghĩ là chiều nay ông ấy có thể làm việc được.

    Lúc nào cũng thế, Yukiko vừa cười vừa nhận xét. Bố em uống rượu vào buổi trưa và sau đó thì đi ngủ. Ông ấy ngủ trưa một tiếng trên chiếc sofa ở văn phòng. Hãng của ông ấy chưa bị phá sản nên cũng có sao đâu, cứ để ông ấy làm thế thôi.

    Thế nhưng anh nghĩ bố uống kém trước nhiều đấy.

    Đúng. Anh không biết chứ, trước khi mẹ mất bố có thể uống như hũ chìm mà mặt vẫn tỉnh bơ. Ông ấy uống rượu thật giỏi … Mà chúng ta có làm được gì đâu. Ai cũng già đi hết.

    Cô pha cà phêm, chúng tôi ngồi uống trong bếp. Tôi đã quyết định không nói cho Yukiko về dự án công ty ảo. Tôi nghĩ cô sẽ không thích khi biết bố mình dính dáng vào những việc rắc rối đó. Hẳn là cô sẽ nói với tôi:

    Anh đã vay tiền của bố, cái đó thì chắc chắn rồi. Nhưng không có gì đâu, anh không nợ bố gì hết. Anh đã trả hết, cả tiền lãi rồi, đúng không nào?

    Tuy thế chuyện không đơn giản vậy.

    Con gái út của tôi đang ở trong phòng, ngủ rất say. Sau khi uống cà phê, tôi dẫn Yukiko lên giường cùng tôi. Chúng tôi cởi quần áo, nhẹ nhàng ôm lấy nhau trong ánh sáng của buổi chiều. Tôi vuốt ve cơ thể cô trước khi đi vào. Hôm đó, khi đang ở trong cô, tôi nghĩ đến Shimamoto-san. Tôi nhắm mắt lại, tượng tượng trong vòng tay tôi đang là Shimamoto-san, và tôi đang đi vào nàng. Rồi tôi phun trào một cách dữ dội.

    Sau khi tắm, tôi quay lại giường nằm, định ngủ một chút. Yukiko đã mặc lại quần áo, nhưng khi nhìn thấy tôi leo lên giường, cô đến nằm cạnh tôi, hôn vào lưng tôi. Tôi không nói gì. Tôi vẫn cảm thấy một dư vị kỳ lạ, vì đã nhớ đến Shimamoto-san khi đang làm tình với vợ.

    Em yêu anh vô cùng, anh biết không, Yukiko nói.

    Anh nhắc cho em rằng mình đã lấy nhau được bảy năm và có hai con, tôi đáp. Lẽ ra em phải bắt đầu chán anh rồi chứ.

    Đúng thế. Nhưng mà em yêu anh.

    Tôi ôm lấy cô. Cởi quần áo cô. Tôi cởi áo pull, cái jupe, quần áo lót.

    Đừng nói với em là anh muốn …? Cô ngạc nhiên nói.

    … nữa? Dĩ nhiên là có.

    Hmm, em phải viết điều này vào nhật ký mới được.

    Lần này, tôi cố gắng không nghĩ đến Shimamoto-san. Tôi ôm chặt lấy Yukiko, nhìn cô, chỉ nghĩ đến cô. Tôi hôn môi, cổ, ngực của Yukiko. Tôi phun trào vào trong cô. Sau đó, tôi vẫn giữ lấy cô trong vòng tay.

    Có điều gì không ổn à? Cô nhìn thẳng vào tôi hỏi. Bố em đã nói điều gì đó à?

    Không hề, không hề, anh chỉ muốn nằm thế này một lúc thôi.

    Thì anh cứ nằm đó, cô nói, và ôm lấy tôi thật chặt.

    Tôi vẫn ở trong cô. Hai mắt nhắm lại, tôi bám chặt vào người cô để không bị tuột ra và biến đi đến một nơi khác.

    Đang như vậy thì tôi nhớ đến ý định tự tử hồi cô còn trẻ mà bố vợ tôi vừa nói đến. (“Bố đã thật sự nghĩ là sẽ mất nó… Bố đã thật sự nghĩ là nó sẽ chết.”) Một sai lầm rất nhỏ, là cái cơ thể này đã có thể biến mất mãi mãi. Tôi nhẹ nhàng vuốt bờ vai cô, tóc cô, ngực cô. Thật mềm mại, thật ấm áp, thật chắc chắn. Tôi có thể cảm thấy sự tồn tại của cô dưới lòng bàn tay mình. Nhưng không ai có thể nói trước cái đó có thể kéo dài được bao nhiêu lâu. Tất cả những gì có hình dạng đều có thể biến mất bất kỳ lúc nào. Yukiko, căn phòng nơi chúng tôi đang ở, những bức tường này, trần nhà này, cửa sổ này, tất cả đều có thể biến mất trước khi tôi kịp có thời gian nhận ra. Đột nhiên tôi nghĩ đến Izumi. Có thể là tôi đã làm cô tổn thương còn sâu sắc hơn chàng trai kia, người đã làm Yukiko tổn thương nhiều đến mức cô quyết định tự tử. Sau đó, Yukiko đã gặp tôi. Nhưng Izumi thì hẳn là đã không gặp được ai khác.

    Tôi dịu dàng hôn lên cổ Yukiko.

    Anh sẽ ngủ một lúc. Rồi anh sẽ đến đón con ở trường.

    Ngủ ngon nhé, cô nói.

    Tôi chỉ ngủ một giấc rất ngắn. Khi tỉnh dậy, đã là ba giờ chiều. Cửa sổ phòng chúng tôi nhìn xuống nghĩa trang Aoyama. Tôi ngồi lên chiếc phôtơi gần cửa sổ, nhìn những ngôi mộ ở phía dưới một lúc lâu. Giờ đây những cảnh vật đó với tôi thật là khác: lần gặp lại Shimamoto-san chia mọi thức thành hai nửa, trước và sau. Tôi nghe thấy tiếng Yukiko sửa soạn bữa tối trong bếp. Tất cả những âm thanh đó với tôi thật trống rỗng. Có thể nói chúng là những âm thanh xa xôi của một thế giới khác, đến với tôi thông qua một cái ống dẫn.

    Sau đó, tôi lấy chiếc BMW ra khỏi bãi đỗ xe ngầm dưới đất và đi đón con gái đầu ở trường mẫu giáo. Hôm đó, vì có một cuộc họp đặc biệt vào buổi chiều, nó tan học trước bốn giờ. Như thường lệ, những chiếc xe sang trọng bóng loáng đỗ thành một hàng dài trước cổng trường: những chiếc Saab, những chiếc Jaguar, những chiếc Alfa Romeo. Những bà mẹ còn trẻ mặc những chiếc măngtô đắt tiền bước xuống từ xe của mình, đón những đứa con và lên xe đưa chúng về nhà. Tôi là ông bố duy nhất đến đón con. Ngay khi nhìn thấy con gái, tôi vẫy tay rối rít gọi nó. Nó cũng vẫy tay và chạy về phía tôi. Nhưng, trên đường đi, nó nhìn thấy một đứa bé gái đang ngồi trên ghế trước một chiếc Mercedes 260E màu xanh, và chạy nhanh về phía đó, vừa chạy vừa hét điều gì đó. Đứa bé kia, đội một chiếc mũ len đỏ, thò đầu ra khỏi cửa sổ chiếc xe vừa dừng lại. Mẹ nó mặc một chiếc măngtô vải Cachemire đỏ và đeo kính râm rộng bản. Trong khi tôi đi về phía chiếc xe để đón con, cô mỉm cười chào tôi. Tôi cười chào đáp lễ: với chiếc măngtô và cặp kính, cô làm tôi nghĩ đến Shimamoto-san. Shimamoto-san mà ngày trước tôi từng đi theo từ Shibuya đến Aoyama.

    Xin chào, tôi nói.

    Xin chào.

    Cô có những đường nét rất đẹp và có vẻ chưa đến hai mươi lăm tuổi. Bộ dàn trên xe cô đang chơi bản Burning Down the House của Talking Heads. Trên băng ghế sau, tôi nhìn thấy hai cái túi giấy của cửa hiệu Kinokyniya. Cô có nụ cười thật đẹp. Hai đứa con gái đang hạ giọng trò chuyện với nhau, rồi chào tạm biệt. Đứa bé nhấn một cái nút, kính cửa từ từ đóng lại. Dắt tay con gái, tôi đi về phía chiếc BMW của mình.

    Hôm nay có vui không con? Tôi hỏi.

    Nó lắc đầu thật mạnh.

    Không hề. Chẳng có gì vui hết. Chán lắm

    Thế thì cả hai bố con mình đều có một ngày nặng nhọc rồi.

    Tôi nghiêng người và đặt lên trán nó một nụ hôn mà nó đón nhận với dáng vẻ của một ông chủ nhà hàng cao cấp người Pháp nhận một cái thẻ American Express để thanh toán tiền ăn.

    Ngày mai sẽ khá hơn, bố chắc chắn đấy, tôi nói thêm.

    Ít nhất đó là điều mà tôi muốn tin. “Ngày mai, khi tôi tỉnh dậy, thế giới sẽ có màu sắc dịu nhẹ hơn, tất cả sẽ dễ sống hơn.” Trên thực tế, tôi khá tin rằng ngày hôm sau mọi việc sẽ còn phức tạp hơn ngày hôm trước. Vấn đề của tôi là tôi đang yêu. Mà tôi lại có một người vợ và hai đứa con.

    Bố ơi, con thích cưỡi ngữa. Hôm nào bố mua cho con một con nhé.

    À, được thôi, nếu con muốn. Hôm nào đó.

    Hôm nào là khi nào?

    Khi nào tiết kiệm đủ tiền, bố sẽ mua cho.

    Bố cũng có ống tiết kiệm à?

    Có chứ, ống to lăm. To bằng cả cái ôtô, con thấy không. Để mua được một con ngựa thì nó phải đầy.

    Nếu con hỏi ông ngoại, bố có nghĩ là ông sẽ mua cho con một con ngựa không? Ông là ông ngoại giàu phải không?

    Ừ, Ông còn có một cái ống tiền to bằng cả tòa nhà mà con nhìn thấy ở kia kìa. Nhưng khi một ống tiền quá to, chúng ta không còn có thể rút tiền từ đó được nữa.

    Nó suy nghĩ một lúc.

    Nhưng dù sao thì con cũng có thể thử hỏi ông chứ? Nói với ông là con muốn có một con ngựa?

    Tất nhiên rồi. Có thể là ông sẽ mua cho con đấy.

    Chúng tôi nói về con ngựa trong tương lai cho đến bãi đỗ xe của khu nhà. Màu gì. Sẽ đặt tên gì. Sẽ đi đâu với nó. Nó sẽ ngủ ở đâu. Tôi đặt con gái vào thang máy của bãi đỗ xe, rồi đi thẳng đến quán bar. Tôi tự hỏi ngày mai sẽ thế nào. Hai tay đặt lên vôlăng, tôi nhắm mắt lại. Tôi có cảm giác mình không còn ở trong con người mình nữa. Tôi có cảm giác cơ thể tôi chỉ còn là một cái bình đựng đi mượn tạm. Ngày mai sẽ xảy ra điều gì? Nếu có thể, tôi sẵn sàng mua ngay một con ngựa cho con gái tôi. Trước khi nhiều thứ của cuộc đời tôi biến mất. Trước khi tôi đánh mất tất cả và tất cả hoàn toàn trở nên tồi tệ.

    --hết chương 11--
    Chữ ký của Momo-chan
    青春っていうのは
    一本道じゃないんだ。
    二つに分かれたり
    脇道も近道も 行き止まりもある。
    でも どの道を行っても
    それが君の青春なんだ。

    Thanh xuân ấy
    Không phải chỉ là một con đường thẳng.
    Sẽ có lúc chia ra hai ngả
    Rồi cũng có cả đường nhánh, đường tắt hay cả ngõ cụt.
    Nhưng dù bạn có đi con đường nào
    Thì đó cũng chính là thanh xuân của bạn

  2. #12
    Chụt chụt ~^o^~
    Momo-chan's Avatar


    Thành Viên Thứ: 35612
    Giới tính
    Nam
    Đến Từ: TP Đà Nẵng
    Tổng số bài viết: 2,957
    Thanks
    4,166
    Thanked 7,804 Times in 2,297 Posts

    Trong hai tháng tiếp sau đó, cho đến mùa xuân, tôi gặp Shimamoto-san hàng tuần. Thỉnh thoảng nàng bất ngờ đến một trong các câu lạc bộ của tôi, chủ yếu là đến Robin's Nest. Nàng đến sau chín giờ. Nàng ngồi ở quầy bar, uống hai hoặc ba ly cocktail và đi vào khoảng mười một giờ. Tôi đến ngồi bên cạnh nàng để nói chuyện. Tôi không biết nhân viên của tôi nghĩ gì về mối quan hệ của chúng tôi. Nhưng tôi không lo lắng gì lắm về chuyện đó. Chính xác như hồi ở trường tiểu học: tôi vẫn luôn rất ít quan tâm đến ý kiến của người khác.

    Đôi khi nàng gọi điện đến quầy bar và mời tôi hôm sau ăn trưa với nàng. Thường thì chúng tôi hẹn nhau ở một quán cà phê trên đại lộ Omote-sandô, và sau một bữa trưa nhẹ chúng tôi đi dạo trong khu phố. Chúng tôi không bao giờ ở cùng nhau quá hai hoặc ba tiếng. Khi đến lúc phải chia tay, nàng liếc nhìn đồng hồ đeo tay, mỉm cười với tôi và nói: "Thôi, em phải đi rồi." Nàng vẫn có nụ cười tuyệt đẹp quen thuộc, nhưng tôi không sao hiểu rõ được những tình cảm mà nó thể hiện. Nàng thấy nhẹ nhõm vì thoát được tôi? Tôi không có cách nào kiểm chứng xem nàng có được ai đó chờ ở một chỗ khác hay không.

    Dù thế nào đi nữa, trong những dây phút bên nhau ngắn ngủi đó, chúng tôi nói chuyện rất say mê. Nhưng không bao giờ tôi ôm quàng lấy vai nàng, không bao giờ nàng cầm lấy tay tôi. Theo một dạng hiệp ước ngầm, chúng tôi không chạm vào nhau nữa.

    Trên phố phường Tokyo, nàng tìm lại được nụ cười đầy quyến rũ và thoải mái mà nàng có trước đây. Tôi không bao giờ tìm thấy lại trên mặt nàng những cảm xúc dữ dội đã làm xáo động nàng trong chuyến đi của chúng tôi đến tỉnh Ishikawa, trong một ngày Chủ nhật lạnh giá của tháng Hai. Sự gần gũi nồng ấm bột phát nảy sinh giữa chúng tôi ngày hôm đó cũng không xuất hiện trở lại. Dù điều đó không hề được quyết định ra miệng, không ai trong chúng tôi nhắc lại chuyến đi nhỏ đầy lạ lùng đã thực hiện cùng nhau.

    Đi bên cạnh nàng, tôi tự hỏi trong tâm trí nàng đang có những ý nghĩ nào khuấy động. Có lúc tôi nhìn thật sâu vào mắt nàng. Và tôi chỉ nhìn thấy ở đó một sự im lặng yên bình. Đường kẻ nhỏ trên mí mắt trên của nàng luôn làm tôi nghĩ đến một chân trời xa xôi. Giờ đây tôi thấy mình đã bắt đầu hiểu một chút cái cảm giác cô độc mà Izumi cảm thấy khi còn gần gũi với tôi hồi còn học trung học. Shimamoto-san sở hữu một thế giới nội tâm độc lập mà chỉ một mình nàng biết cách đi vào. Nàng là người duy nhất biết nó, duy nhất đảm trách nó. Tôi không thể xâm nhập. Cánh cửa đã từng hé mở một lần duy nhất, nhưng kể từ đó nó đã đóng lại im ỉm.

    Ngay khi nghĩ đến tất cả những điều đó, tôi không biết được cái gì là đúng hay không nữa. Tôi thấy như thể mình đang quay lại thành cậu bé mười hai tuổi, bất lực và hoang vắng, mà tôi đã từng là. Chỉ cần nàng ở đó trước tôi là tôi không còn phải biết mình phải làm hay nói gì nữa. Tôi cố tìm lại sự bình tĩnh vốn có. Tôi cố gắng suy nghĩ. Vô ích. Có vẻ như tôi đã nói hoặc làm điều gì đó với nàng, một điều lẽ ra không được phép, tôi đã phạm những sai lầm. Tuy nhiên, dù tôi nói gì hay làm gì, nàng cũng luôn giấu kín những cảm xúc của mình và tiếp tục nhìn tôi với nụ cười quyến rũ không thể đoán định. Như thể muốn nói với tôi: “Quan trọng gì, thôi nào, mọi chuyện sẽ ổn thôi”.

    Tôi gần như không biết gì về tình hình hiện tại của nàng. Thậm chí tôi còn không biết nàng đang ở đâu. Và với ai. Nàng kiếm sống như thế nào? Nàng lấy chồng chưa? Có thể là nàng đã có chồng. Nàng từng có một đứa con, nó đã chết ngay hôm sau ngày sinh. Và chuyện đó xảy ra vào tháng Hai, một năm trước. Suốt cả đời chưa bao giờ nàng làm việc. Tuy nhiên, nàng mặc quần áo sang trọng, mang đồ trang sức đắt tiền. Hẳn là tiền phải đến từ đâu đó. Đó là tất cả những gì tôi biết về nàng. Hẳn nàng đã có chồng khi sinh đứa con. Dù rằng tôi không thể chắc chắn được vào điều đó.

    Đó chỉ là một giả thuyết, chỉ đơn giản là tôi không thể nghĩ nàng có một đứa con ngoài giá thú.Tuy nhiên, dần dần, trong những lần gặp gỡ, nàng bắt đầu nhắc đến những năm học cấp hai, rồi trung học. Hẳn là nàng tự nhủ rằng nàng không gặp phải nguy cơ gì khi nói đến những giai đoạn không có chút liên hệ nào với cuộc sống hiện nay của mình. Tôi cũng biết được nàng từng cảm thấy cô độc như thế nào trong suốt những năm đó. Nàng đã cố hết sức để ngang bằng với người khác. Dù gặp phải hoàn cảnh gì, nàng cũng không bao giờ đi tìm những lời biện hộ. "Em không muốn dùng cái tật ở chân như một lời thanh minh, nàng nói. Khi bắt đầu đi tìm những lời biện hộ, người ta sẽ giữ mãi cái thái độ đó suốt cả đời, còn em, em không muốn sống theo cách ấy." Nhưng trong suốt đoạn đời đó, cái thái độ này đã không mấy có lợi cho nàng. Điều đó gây ra nhiều hiểu lầm với người khác, những hiểu lầm từng làm tổn thương nàng sâu sắc. Càng ngày nàng càng khép kín hơn. Buổi sáng, khi tỉnh dậy, nàng thường bị nôn vì không muốn đến trường.

    Một hôm nàng cho tôi xem một bức ảnh chụp hồi còn ở trường trung học: nàng ngồi ngoài trời, trên một chiếc ghế trong vườn, xung quanh là những cây hướng dương nở hoa. Đó là mùa hè, nàng mặc một chiếc quần soóc vải jeans, một cái áo phông trắng. Và nàng thật đẹp. Nàng mỉm cười, nhìn thẳng vào ống kính, một nụ cười vẻ kém thoải mái hơn hiện nay một chút nhưng cũng vẫn tuyệt vời. Vẻ hơi thiếu tự tin ở nụ cười đó khiến nó càng trở nên cảm động hơn. Nàng không có vẻ gì là một cô bé gái đơn độc đang sống qua những ngày bất hạnh.

    Có vẻ như là em đang rất hạnh phúc, nếu chỉ nhìn vào bức ảnh này, tôi nhận xét.

    Nàng chậm rãi lắc đầu. Những nếp nhăn nhỏ quyến rũ xuất hiện ở đuôi mắt nàng, như thể nàng đang nhớ lại những ngày đó.

    Anh biết không, Hajime, những bức ảnh đó không có nghĩa lý gì đâu, đó chỉ là một dạng bóng hình không chút chiều sâu nào. Cái tôi thật của em khi đó không hiện ra trên bức ảnh, nó ở chỗ khác. Đó không phải là điều mà người ta có thể in lên một cuộn phim máy ảnh.

    Bức ảnh làm tôi thấy se lòng. Nhìn nó, tôi nhận thức được toàn bộ thời gian mình đã để mất. Một khoảng thời gian quý giá sẽ không bao giờ trở lại nữa. Một khoảng thời gian mà tôi sẽ không bao giờ còn tìm lại được, ngay cả với toàn bộ nỗ lực trên đời. Một khoảng thời gian chỉ tồn tại vào lúc đó. Tôi chăm chú nhìn bức ảnh.

    Tại sao anh nhìn bức ảnh này kỹ thế? Shimamoto-san hỏi.

    Để lấy lại được tất cả khoảng thời gian đánh mất đó, tôi nói. Anh không gặp em trong suốt hơn hai mươi năm, anh muốn lấp lại cái khoảng trống đó, dù chỉ là một chút xíu.

    Nàng nhìn tôi với một nụ cười lạ lùng, như thể trên mặt tôi có vết nhọ.

    - Lạ thật đấy. Anh chỉ muốn lấp đầy cái khoảng trống giai đoạn đó, còn em chỉ muốn thu nhỏ nó lại đến hư vô.Từ trường cấp hai đến trung học, nàng không có bạn trai nào. Không phải là không có cậu bé nào thích được thân thiết với nàng, vì nàng rất xinh, nhưng nàng từ chối. Nàng thử vài lần, tất cả đều không kéo dài.

    Em nghĩ là em không yêu những cậu con trai cùng tuổi. Anh biết thời đó bọn họ thế nào rồi đấy - thô lỗ, ích kỷ, bị ám ảnh bởi một ý nghĩ duy nhất: thò được tay vào dưới váy bọn con gái. Em thấy thất vọng lắm. Cái mà em tìm kiếm là một mối quan hệ giống như mình đã có ngày xưa.

    Em biết không, Shimamoto-san, anh cũng thế, năm mười sáu tuổi, anh nghĩ anh đúng là thô lỗ, ích kỷ và chỉ nghĩ đến chuyện thò tay vào dưới váy các cô gái. Cũng tương tự vậy thôi.

    Thế thì có lẽ tốt hơn cả là chúng ta không gặp lại nhau vào thời kỳ đó, nàng cười thật tươi, nói. Rời khỏi nhau vào năm mười hai tuổi và gặp lại ở tuổi ba mươi bảy, có thể như thế là thích hợp hơn cả.

    Em tin là như thế à?

    Đến giờ thì chắc là anh đã có khả năng nghĩ một chút đến những thứ khác ngoài thò tay vào dưới váy các cô gái rồi chứ?

    Một chút, tôi đáp, một chút xíu. Nhưng nếu em quan tâm đến những suy nghĩ của anh, thì lần sau gặp anh, em nên mặc một cái quần.

    Shimamoto-san đặt hai tay lên mặt bàn, mỉm cười nhìn chúng. Vẫn vậy, ngón tay nàng không hề đeo nhẫn. Mỗi lần gặp nhau nàng lại đeo một cái đồng hồ khác, thường xuyên đeo vòng tay, cả khuyên tai nữa, nhưng nhẫn thì không bao giờ.

    Và rồi, em ghét làm phiền sự tự do của các cậu con trai. Anh hiểu không, có rất nhiều điều em không thể làm được: đi picnic, bơi, trượt tuyết, trượt băng, đi sàn nhảy, tất cả với em đều là không thể. Ngay cả khi đi dạo cùng anh, anh cũng phải đi rất chậm. Tất cả những gì em có thể làm không chút khó khăn gì là ngồi bên cạnh ai đó, nói chuyện và nghe nhạc. Vào tuổi đó, các cậu con trai không thể chịu đựng nổi những hoạt động kéo dài đến thế. Còn em thì không muốn trở thành điều phiền nhiễu với bất kỳ ai.

    Nàng uống một ngụm Perrier vị chanh. Đó là một buổi chiều ấm áp tháng Ba. Thậm chí đã có thể nhìn thấy những người trẻ tuổi mặc sơ mi ngắn tay, trong đám đông, đang đi lại trên Omote-sandô.

    Nếu hồi đó chúng ta còn chơi với nhau, rất có thể em cũng sẽ làm phiền cả anh nữa. Anh sẽ chán em. Anh sẽ muốn được lao vào một thế giới khác rộng lớn hơn, hoạt động hơn, và em sẽ rất đau khổ về điều đó.

    Không, Shimamoto-san, anh không nghĩ là anh có thể chán được em. Bởi vì, em thấy đấy, có mối liên hệ đặc biệt nào đó giữa anh và em. Anh biết điều ấy. Anh không thể giải thích được nó bằng lời nói, nhưng anh biết mối liên hệ ấy nằm ở đó và nó quan trọng, và quý giá. Anh chắc là em cũng biết.

    Nàng chăm chú nhìn tôi, mặt không đổi sắc.

    Anh là một người rất bình thường, tôi nói tiếp, anh không có gì đặc biệt để tự tán dương. Và khi còn trẻ, anh còn kém cỏi nữa, kiêu ngạo và không có chút tinh tế nào, vì thế chắc là anh không phải là một người thích hợp để ở bên em. Nhưng anh có thể nói với em điều này: anh sẽ không bao giờ thấy chán em. Về điểm này thì em khác với những người khác. Với em, anh là một người đặc biệt, anh cảm thấy thế.

    Shimamoto-san lại nhìn hai bàn tay đặt trên bàn. Nàng hơi doãng những ngón tay ra, như để nghiên cứu hình dáng của chúng.

    Nghe này, Hajime, thật là đáng tiếc nhưng một số điều không thể trở ngược về sau được. Một khi đã đi về phía trước, thì dù có nỗ lực đến mức nào, người ta cũng không thể quay lại đằng sau. Khi đã có một chi tiết dù là rất nhỏ bị lỏng ra, tức khắc mọi thứ sẽ đứng im, và mãi mãi nằm im như thế.

    Một lần, chúng tôi cùng nhau đi nghe các Concerto cho piano của Liszt. Shimamoto-san gọi cho tôi đề nghị đi cùng nàng đến buổi hòa nhạc. Nhạc sĩ là một dương cầm thủ nổi tiếng Nam Mỹ. Tôi cùng nàng đến phòng hòa nhạc của công viên Ueno. Buổi độc tấu thật tuyệt diệu. Kỹ thuật của người nghệ sĩ thật hoàn hảo, nhạc vừa tinh tế vừa sâu, xúc cảm của người chơi có thể cảm nhận rõ. Tuy nhiên, dù có nhắm mắt lại cố hết sức tập trung, tôi vẫn không sao chìm đắm được vào thế giới âm nhạc đó. Một tấm riđô mỏng dựng lên giữa buổi hòa nhạc đó và tôi. Một tấm riđô mỏng đến mức không thể chắc nó có tồn tại hay không; cứ như vậy mãi, dù cho có cố gắng đến đâu tôi cũng không sao đi qua được nó. Khi tôi kể điều đó với Shimamoto-san lúc ra khỏi phòng hòa nhạc, nàng nói với tôi là nàng cảm thấy một điều tương tự.

    Theo anh, đâu là vấn đế của cuộc hòa nhạc này? nàng hỏi. Nghệ sĩ dương cầm chơi rất tuyệt đấy chứ.

    Em còn nhớ không? Cái đĩa mà chúng ta nghe hồi nhỏ hơi bị xước ở cuối bài thứ hai, nghe thấy có tiếng rít nhỏ. Crr, crr, crr. Khi không nghe thấy tiếng đó, anh thấy thiếu cái gì đấy.

    Shimamoto-san phá lên cười.

    Ý kiến của anh không thật sự có vẻ gì là có cảm giác nghệ thuật cả!

    Nghệ thuật với chả cảm giác nghệ thuật! Anh sẵn sàng ném chúng làm thức ăn cho bọn kền kền hói đầu! Anh thì anh yêu cái tiếng đó, anh không thể bỏ nó được.

    Có thể, nàng chấp nhận. Nhưng kền kền hói đầu là gì? Em chỉ mới biết kền kền bình thường thôi, còn kền kền hói đầu thì chưa bao giờ.

    Trong tàu điện ngầm trên đường về, tôi giải thích cho nàng sự khác nhau giữa kền kền thường và kền kền hói đầu. Khác biệt về nơi cư trú, tiếng kêu, giai đoạn giao phối, tất cả.

    Kền kền hói đầu sống bằng nghệ thuật, kền kền thường ăn xác chết. Có gì chung đâu.

    Anh thật là kỳ lạ! Nàng cười kêu lên, rồi nàng hơi nhích vai lại gần tôi, trên chiếc ghế chúng tôi đang ngồi. Đó là lần đầu tiên trong vòng hai tháng cơ thể chúng tôi thoáng chạm qua nhau.

    Tháng Ba trôi đi như thế. Tháng Tư là tháng khai trường và con gái út của tôi vào cùng trường mẫu giáo với chị nó. Yukiko, từ giờ đã có thêm một chút thời gian rảnh rỗi, ghi tên vào một nhóm tình nguyện viên của khu phố chuyên giúp đỡ trẻ em tàn tật của các trường. Thường thì tôi chở các con gái đến trường và đón chúng về. Khi tôi không có thời gian, Yukiko đi thay. Khi nhìn thấy hai con gái lớn dần, tôi nhận ra là mình đang già đi. Độc lập với những gì chiếm giữ những suy nghĩ của tôi, hai con gái của tôi lớn lên. Dĩ nhiên là tôi yêu chúng. Nhìn chúng lớn lên với tôi là một hạnh phúc. Nhưng, có lúc, khi nhận ra sự thay đổi quá mau chóng, theo từng tháng, tôi cảm thấy nghẹt thở. Như thể có một cái cây đang mọc lên trong tôi, cành lá xòe ra, đâm vào da, xương, thịt và nội tạng của tôi để lấy dưỡng chất, và giành giật lấy chỗ đứng. Đôi khi, ý nghĩ đó bóp chặt lấy tôi đến mức làm tôi mất ngủ.

    Tôi gặp Shimamoto-san mỗi tuần một lần và có những cuộc trò chuyện dài với nàng. Tôi chở các con gái đến trường, đưa chúng về nhà. Và nhiều lần trong tuần, tôi làm tình với vợ. Tôi nghĩ rằng mình làm tình với cô nhiều hơn kể từ khi gặp lại Shimamoto-san. Nhưng đó không phải là cảm giác tội lỗi. Khi tôi ôm cô, hoặc khi ở trong vòng tay cô, tôi đang tìm cách bám chặt vào một cái gì đó.

    Anh thử nói xem nào, có chuyện gì thế? một hôm Yukiko hỏi tôi. Dạo này anh rất lạ. (Đó là một buổi chiều, chúng tôi vừa làm tình xong). Em chưa bao giờ nghe nói đến chuyện ham muốn tình dục của đàn ông lại đột nhiên tăng lên sau ba mươi bảy tuổi cả.

    Anh có chuyện gì đâu, tôi khẳng định, anh vẫn bình thường mà.

    Cô nhìn tôi một lúc lâu rồi lắc đầu.

    Em thật sự tự hỏi trong đầu anh đang có gì, cô nói.

    Thì giờ rãnh rỗi, tôi dành để nghe nhạc cổ điển, lơ đãng nhìn xuống nghĩa trang Aoyama qua cửa sổ phòng khách. Tôi không còn đọc nhiều nữa. Tôi gặp khó khăn trong việc tập trung vào một cuốn sách.

    Nhiều lần tôi gặp lại người mẹ trẻ tuổi đi chiếc Mercedes 260E. Đôi khi chúng tôi nói chuyện với nhau trong khi đợi con ở cổng trường. Những thông tin lặt vặt giống như tất cả những người sống ở khu Aoyama vẫn thường nói với nhau: giờ nào bãi đổ xe của một siêu thị vắng người nhất, quán ăn Ý vừa đột nhiên trở nên kém hẳn kể từ khi thay bếp trưởng, hội chợ rượu vang nhập khẩu tháng sau ở cửa hàng Meiji-ya. "Nào, nào, giờ thì mình biến thành một kẻ ngồi lê đôi mách đứng nói chuyện ở cạnh nơi giặt công cộng rồi", tôi tự nhủ, nhưng dù thế nào đi nữa đó cũng là những chủ đề trò chuyện duy nhất mà chúng tôi có thể nói được với nhau.

    Khoảng giữa tháng Tư, Shimamoto-san lại biến mất. Lần cuối cùng tôi gặp nàng, chúng tôi ngồi nói chuyện một lúc ở Robin's Nest, nhưng một cú điện thoại từ quán bar kia cắt đứt cuộc trò chuyện của chúng tôi; tôi buộc phải sang đó giải quyết một việc gấp.

    Anh sẽ quay lại trong khoảng nửa tiếng nữa là cùng, tôi đảm bảo với nàng.

    Vâng, cứ đi đi, đừng lo, em sẽ ngồi đây đọc sách chờ anh, nàng mỉm cười trả lời.

    Tôi vội vã quay trở lại, nhưng ghế của Shimamoto-san đã để trống. Đã hơn mười một giờ một chút. Nàng để lại một mẩu tin nhắn cho tôi, viết lên sau lưng một bao diêm để trên mặt quầy bar. "Có lẽ em sẽ không thể đến trong một khoảng thời gian. Em phải đi. Tạm biệt. Anh nhớ giữ gìn sức khỏe."

    Tôi cảm thấy hụt hẫng mất một lúc sau đó. Tôi không biết phải làm gì nữa. Tôi đi đi lại lại trong nhà, tôi lang thang vô vọng trên phố, đến trước cổng trường rất sớm để đón các con gái. Điều đó khiến tôi có thời gian nói chuyện với cô gái trẻ đi chiếc Mercedes. Thậm chí có lúc chúng tôi còn đi uống cà phê với nhau. Những cuộc trò chuyện của chúng tôi luôn luôn xoay quanh những loại rau ở Kinokuniya, những quả trứng bio ở cửa hàng đồ tươi, hoặc đồ giảm giá ở Miki-House. Cô tâm sự mình thích quần áo của nhà Inaba-Yoshie và cô chọn những bộ mà cô thích trong catalogue và đặt trước khi đến mùa. Và rồi cô nói với tôi về quán ăn bán món lươn thật ngon, gần sở cảnh sát Omote-sandô, nhưng thật đáng tiếc là nó đã đóng cửa. Cứ nói chuyện như thế, chúng tôi trở thành bạn tốt của nhau. Tính cô rất dễ chịu và cởi mở hơn nhiều so với cô tỏ ra khi mới gặp lần đầu. Nhưng tôi không cảm thấy chút quyến rũ mang tính dục tình nào ở cô. Chỉ đơn giản là tôi cần ai đó để nói chuyện. Nói những chuyện nhẹ nhàng không lưu lại hậu quả. Tôi tìm kiếm những cuộc trò chuyện trong đó không gì có nguy cơ làm tôi nhớ đến Shimamoto-san.

    Khi thật sự không còn gì để làm, tôi đến những cửa hàng lớn. Một lần, tôi mua liền sáu chiếc sơ mi. Tôi cũng mua đồ chơi, búp bê cho các con gái, đồ lặt vặt cho Yukiko. Tôi đến phòng trưng bày xe BMW, nhìn ngắm thật lâu chiếc M5 và, mặc dù không có chút ý định mua nào, hỏi người bán đủ loại thông tin về chiếc xe.

    Tuy nhiên, sau nhiều tuần ở trạng thái bồn chồn đó, tôi cũng đã tập trung trở lại được vào công việc. Mình không thể sống mãi như thế được, tôi tự nhủ. Tôi gọi đến một chuyên gia thiết kế và một người trang trí nội thất, thảo luận với họ về một cuộc cải tạo các quán bar. Tôi nghĩ đã đến lúc phải thay đổi một chút trang trí của mấy chỗ đó cũng như trong chiến lược kinh doanh của mình. Một lúc nào đó cần phải làm chuyện này. Với các quán bar cũng như với con người. Nếu không bao giờ có gì thay đổi, sự hăng hái sẽ dần dần giảm sút. Từ bấy lâu nay, tôi cảm thấy trong mình đòi hỏi phải thay đổi. Người ta thậm chí còn có thể chán được những khu vườn tưởng tượng. Thế nên tôi quyết định bắt đầu bằng việc cải tạo một phần trang trí của quán bar, bắt đầu với quán đầu tiên, sau đó là Robin's Nest. Phải làm cho mấy nơi này trở nên tiện ích hơn, loại bỏ các thứ đồ dùng quá phức tạp và cải thiện phần thiết kế. Phải xem lại toàn bộ hệ thống âm thanh và điều hòa nhiệt độ. Và cả thực đơn nữa. Tôi lên một danh sách chi tiết tất cả những gì có thể cải tiến, sau khi đã tham khảo ý kiến mỗi nhân viên. Danh sách khá dài. Tôi giải thích thật cụ thể cho những người trang trí hình ảnh về quán bar đổi mới như trong óc tôi tưởng tượng ra, bảo họ vẽ đồ án, nêu yêu cầu, đòi sửa lại nhiều lần các bản vẽ. Tôi tự tay chọn tất cả các vật liệu, đòi dự toán, tính toán ngân sách. Chỉ để tìm ra được giá để xà phòng trong toalét, tôi đã phải mất ba tuần lục tung các cửa hiệu ở Tokyo, tìm bằng được giá để xà phòng lý tưởng. Tôi kiệt sức thật sự với toàn bộ công việc đó, và đó cũng chính là mục đích mà tôi tìm kiếm.

    Tháng Năm trôi qua, tháng Sáu đến. Shimamoto-san vẫn không xuất hiện. Tôi bắt đầu tự nhủ rằng nàng đã rời hẳn khỏi thành phố. "Có lẽ em sẽ không thể đến trong một khoảng thời gian", nàng đã viết như vậy: đặc biệt là sự mù mờ của "có lẽ" và "một khoảng thời gian" khiến tôi thấy đau khổ. Có thể một ngày nào đó nàng sẽ quay trở lại. Nhưng tôi không thể ngồi mãi ở quán để chờ đợi "có lẽ" và "một khoảng thời gian". Nếu tiếp tục sống như vậy, cuối cùng tôi sẽ trở thành một thằng ngu hoàn hảo. Giờ đây tôi cố sức giữ cho mình được bận rộn nhất có thể. Tôi đến bể bơi còn chăm chỉ hơn trước. Sáng nào tôi cũng bơi hai nghìn mét liền. Sau đó, tôi lên phòng tập ở tầng trên để tập tạ. Thoạt tiên, tôi bị đau cơ suốt một tuần. Trong khi chờ đèn đỏ, tôi bị chuột rút ở chân trái đau đến nỗi không nhấn nổi bàn đạp ga. Tuy nhiên cơ bắp tôi nhanh chóng quen với bài tập mà tôi bắt chúng phải chịu. Những nỗ lực ở cường độ cao về thể lực đó ngăn tôi nghĩ đến điều gì khác, và việc tập tành hàng ngày đó giúp tôi có được sự tập trung cần thiết cho các công việc khác nhau mà tôi tự buộc mình phải làm. Tôi tìm cách tránh sự hẫng hụt vào mọi lúc, cố gắng lúc nào cũng tập trung đầu óc. Khi gội đầu, tôi cũng hết sức tập trung. Khi nghe nhạc, tôi hết sức tập trung. Quả thật là nếu không làm vậy, tôi sẽ không đủ sức để sống tiếp được.

    Mùa hè, Yukiko, các con gái và tôi thường đi nghỉ cuối tuần ở nhà nghỉ của chúng tôi ở Hakone. Xa thủ đô, giữa thiên nhiên, hai cô con gái và Yukiko có vẻ sung sướng và thoải mái. Họ hái hoa, dùng ống nhòm xem chim bay, chơi trò đuổi bắt, lội nước sông. Hoặc cả bốn chúng tôi nằm dài trong vườn, không làm gì cả. Chỉ có điều, ba người còn lại đều không biết gì hết. Cả ba đều không biết rằng nếu chuyến bay về Tokyo bị hủy bỏ vào một ngày tuyết rơi tháng Hai thì rất có thể tôi đã bỏ rơi họ để đi bất kỳ đâu cùng Shimamoto-san. Ngày hôm đó, tôi đã rất có thể buông xuôi tất cả: công việc, gia đình, gia tài, tất cả. Và ngay cả giờ đây nữa, tôi vẫn không ngừng nghĩ đến nàng. Tôi còn nhớ rất chính xác cảm giác mà tôi đã cảm thấy khi vòng tay quanh vai nàng, rồi đặt một cái hôn lên má nàng. Và sau đó, tôi không tài nào đuổi được khỏi tâm trí hình ảnh của Shimamoto-san ngay cả trong lúc làm tình với vợ. Không ai biết điều tôi thật sự có trong đầu. Hoàn toàn giống việc tôi không hề biết điều Shimamoto-san thật sự có trong đầu.

    Tôi quyết định giành phần còn lại của kỳ nghỉ hè cho việc cải tạo quán bar. Để lại vợ và hai con gái ở Hakone, tôi một mình trở về Tokyo, lao vào công việc, chỉ đạo chi tiết cho những người làm. Phần thời gian còn lại, tôi tiếp tục chăm chỉ đến bể bơi và nâng tạ. Cuối tuần, tôi đến ở cùng gia đình ở Hakone, chúng tôi đi bơi ở bể bơi của khách sạn Fujiya rồi ăn tối ở đó. Đêm đến, tôi làm tình với Yukiko.

    Tôi sắp bốn mươi tuổi; tuy nhiên tôi chưa hề béo lên một gam nào,và có vẻ như tóc tôi vẫn không chịu thưa đi. Nhờ tập thể thao thường xuyên, tôi hoàn toàn không cảm thấy cơ thể mình già đi. Tôi sống một cuộc đời quy củ, tránh mọi điều thái quá, kiểm soát thật kỹ đồ ăn thức uống. Tôi chưa ốm lần nào. Tôi có dáng vẻ của người mới ba mươi tuổi.

    Vợ tôi rất thích vuốt ve cơ thể không mặc gì của tôi. Cô đặt tay lên ngực tôi, vuốt xuống cái bụng phẳng, thích lần sờ xuống phần dưới của tôi. Cô cũng đến một câu lạc bộ thể thao và luyện tập rất chăm chỉ. Nhưng vài cân nặng thừa ra nhất định không chịu biến mất dù cho cô có làm gì đi nữa.

    Thật bất hạnh, tuổi tác mà, cô thở dài nói. Ngay cả khi giảm được cân thì hai bên hông em vẫn cứ nặng trịch như thường.

    Không mà, anh thích cơ thể em như thế này. Em rất đẹp như thế này, không việc gì phải tự hành hạ với mấy trò tập thể dục và ăn kiêng cả. Mà em có béo đâu cơ chứ.

    Tôi không nói dối. Tôi thích cơ thể mềm mại hơi đẫy của cô. Tôi thích vuốt ve cái lưng trần của cô.

    Anh không hiểu rồi, nàng lắc đầu đáp. Đừng nói đơn giản là em đẹp như thế này: anh không biết được là em phải cố gắng như thế nào để giữ được như thế đâu.

    Nhìn từ bên ngoài, cuộc sống của chúng tôi rõ ràng là lý tưởng. Cả bản thân tôi, thỉnh thoảng, cũng tự nhủ đó là một cuộc sống hoàn hảo, tôi không có gì phải phàn nàn cả. Công việc mang lại cho tôi niềm say mê và giúp tôi kiếm được nhiều tiền. Chúng tôi có một căn hộ ở Aoyama, một ngôi nhà nhỏ trên vùng núi ở Hakone, một chiếc BMW và một chiếc jeep Cherokee. Chúng tôi tạo thành một gia đình hoàn chỉnh. Vợ tôi và tôi yêu hai cô con gái. Còn đòi hỏi cuộc đời gì nhiều hơn nữa? Ngay cả khi vợ và các con tôi cầu xin tôi nói thẳng cho họ rằng họ phải làm gì để trở thành một người vợ tốt hơn, những đứa con tốt hơn, và để tôi yêu họ hơn, tôi cũng sẽ không biết phải nói gì: thật sự là tôi không có gì để chê trách họ hết. Cuộc sống gia đình của tôi hoàn hảo. Tôi không thể tưởng tượng một tồn tại nào dễ hơn thế nữa.

    Thế nhưng, kể từ khi Shimamoto-san biến mất, tôi có cảm giác mình đang sống trên mặt trăng, không có oxy để thở. Không có Shimamoto-san, tôi không còn nơi nào trên đời này để mở lòng mình nữa. Trong những đêm mất ngủ, nằm dài trên giường, bất động, tôi lại nghĩ, nghĩ mãi về cái sân bay Komatsu dưới làn tuyết rơi. Sẽ thật hay nếu các kỷ niệm mờ dần đi sau khi bị nhìn đi nhìn lại, tôi tự nhủ. Nhưng ký ức đó nhất định không chịu xóa mờ. Ngược lại, mỗi lần nó lại càng hiện ra rõ nét hơn: bảng giờ khởi hành thông báo mọi chuyến bay đi Tokyo đều bị muộn, tuyết bên ngoài rơi không ngừng... Một làn tuyết dày đến mức không thể nhìn được gì quá một mét. Shimamoto-san đang ngồi trên một cái ghế băng, hai tay khoanh lại trước ngực. Nàng mặc một chiếc áo khoác màu xanh nước biển, quấn một cái khăn quanh cổ. Một mùi hương của nước mắt và tuyệt vọng bồng bềnh quanh nàng. Ngay cả giờ đây, tôi vẫn nhớ cảnh đó, tôi có thể cảm thấy nó. Vợ tôi đang nhẹ nhàng thở bên cạnh tôi trong giường. Tôi nhắm mắt lại lắc đầu. Cô ấy không biết gì hết cả.

    Tôi còn nhớ mình đã cho Shimamoto-san uống nước như thế nào, từ môi truyền sang môi, thứ tuyết tan, trên bãi đỗ xe của quán bowling đóng cửa. Tôi còn nhìn thấy nàng đang nép sát vào tôi trên chuyến máy bay trở về. Mắt nàng nhắm, đôi môi hé mở như thể sẽ thốt ra một tiếng thở dài. Cơ thể mềm mại, thả lỏng hoàn toàn trong vòng tay tôi. Khi đó, nàng thật sự muốn tôi. Trái tim nàng hé mở cho tôi. Nhưng tôi đã kiềm chế, tôi đã kiềm chế để được ở lại trong một thế giới thiếu sinh khí, hoang vắng như bề mặt mặt trăng. Và không lâu sau đó, nàng đi mất, và cuộc đời tôi lại lạc lối thêm một lần nữa.

    Những ký ức sống động đó khiến tôi không ngủ nổi gần như cả đêm. Bị kéo ra khỏi giấc ngủ vào khoảng hai hoặc ba giờ sáng, tôi không sao ngủ lại được. Khi đó, tôi bèn dậy, vào bếp, rót một cốc whisky. Cốc rượu trên tay, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ phía dưới, nghĩa trang tối om, và những ngọn đèn pha trượt đi trên mặt đường. Thời gian chia cắt giữa màn đêm sâu thẳm đó và bình minh chậm chạp trôi đi, thật buồn bã. Đôi khi, tôi tự nhủ nếu có thể khóc thì hẳn mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn. Nhưng tôi phải khóc vì cái gì đây? Vì chính tôi? Tôi quá ích kỷ để có thể khóc cho những người khác, và quá già để có thể khóc cho chính tôi.

    Rồi mùa thu đến. Khi đó, trái tim tôi đã tìm lại được sự bình yên. Cuối cùng tôi đi đến kết luận sau: tôi không thể tiếp tục sống như thế này nữa.

    --hết chương 12--
    Chữ ký của Momo-chan
    青春っていうのは
    一本道じゃないんだ。
    二つに分かれたり
    脇道も近道も 行き止まりもある。
    でも どの道を行っても
    それが君の青春なんだ。

    Thanh xuân ấy
    Không phải chỉ là một con đường thẳng.
    Sẽ có lúc chia ra hai ngả
    Rồi cũng có cả đường nhánh, đường tắt hay cả ngõ cụt.
    Nhưng dù bạn có đi con đường nào
    Thì đó cũng chính là thanh xuân của bạn

  3. #13
    Chụt chụt ~^o^~
    Momo-chan's Avatar


    Thành Viên Thứ: 35612
    Giới tính
    Nam
    Đến Từ: TP Đà Nẵng
    Tổng số bài viết: 2,957
    Thanks
    4,166
    Thanked 7,804 Times in 2,297 Posts

    Sáng hôm đó, sau khi chở hai cô con gái đến trường, tôi đế bể bơi và như thường lệ, bơi hai nghìn mét.

    Tôi tưởng tượng mình là một con cá. Đơn giản là một con cá, không cần suy nghĩ đến điều gì nữa. Ngay cả nghĩ đến chuyện mình đang bơi. Chỉ đơn giản là ở đó, là chính mình, một con cá. Ra khỏi bể bơi, tôi tắm, mặc một cái áo phông và một quần soóc, rồi lên phòng tập nâng tạ.

    Sau đó, tôi đến căn hộ mà tôi thuê gần kề để làm văn phòng, lấy đống sổ sách kế toán của hai bán bar ra, tính toán lương cho các nhân viên nghiên cứu các bản vẽ sửa chữa Robin’s Nest, nơi công việc xây dựng sẽ bắt đầu vào tháng Hai. Một giờ, tôi về nhà ăn trưa với Yukiko như mọi hôm.

    Anh này, sáng nay bố gọi điện, cô thông báo. Bố không có nhiều thời gian lắm, như thường lệ, bố chỉ muốn báo cho anh về những cổ phiếu cần phải mua ngay bây giờ, vì theo bố chúng sẽ mang lại rất nhiều tiền. Vẫn là những thông tin mật về thị trường chứng khoán, anh quá biết rồi đấy. Tóm lại lần này thì thật sự là một dịp rất đặc biệt, một cơ hội không thể bỏ lỡ. Bố nói: không phải như bình thường đâu, đây không phải là một thông tin, mà là một điều hiển nhiên.

    Nếu quả thật có thể kiếm được nhiều tiền đến mức ấy, thì anh lại không hiểu tại sao bố lại không tự mình mua hết luôn mà không nói cho ai cả. Tại sao bố lại làm thế?

    Để cảm ơn anh. Bố nói bố nợ anh cái gì đó, một thứ rất cá nhân, và anh sẽ hiểu. Chính vì thế mà bố đề nghị anh dự phần với bố. Bố nói anh phải gom tất cả tiền mà anh có thể và mua ngay, số lượng tối đa, và không phải lo lắng gì hết; sẽ có lãi lớn, không nghi ngờ gì nữa cả. Nếu không được như thế thì bố hứa sẽ bỏ tiền túi trả cho anh mọi khoản lỗ.

    Tôi đặt dĩa lên đĩa Spaghetti và ngẩng đầu lên.

    Thế sao? Tôi nói.

    Vì chuyện gấp quá, em đã gọi cho ngân hàng để rút tiền từ hai sổ tiết kiệm, chuyển tiền đó cho ông Nakayama, ở hãng đầu tư, đề nghị ông ấy đặt mua các cổ phiếu mà bố nói. Em chỉ có thể rút ra được tổng cộng tám triệu yen, anh có nghĩ là mình nên mua thêm không?

    Tôi uống một ngụm nước. Tìm từ để nói.

    Em có thể giải thích tại sao em không gọi để hỏi ý kiến anh không?

    Một vẻ ngơ ngác tột độ hiện lên trên mặt Yukiko.

    Nhưng thường thì lúc nào anh cũng mua cổ phiếu theo lời khuyên của bố cơ mà? Em đã làm việc này thay cho anh nhiều lần rồi còn gì. Lần nào anh cũng bảo em nhất nhất làm theo chỉ dẫn của bố. Lần này em đâu có làm khác. Bố nói phải đầu tư ngay không được chậm một phút, nên em đã làm. Anh ở bể bơi, em không thể gọi cho anh được. Em không được làm thế à?

    Thôi bỏ đi, đằng nào việc cũng đã rồi. Chỉ có điều, em làm cho anh một việc được không? Gọi điện cho Nakayama nói bán ngay những gì em vừa mua.

    Bán? Yokiko nhắc lại, rồi nheo mắt chằm chằm nhìn tôi như bị chói mắt.

    Phải. Em bán các cổ phiếu mà em vừa mua hôm nay, và cho tiền lại vào mấy cái sổ tiết kiệm.

    Nhưng còn tiền phí bán cổ phiếu và phí ngân hàng nữa chứ, mình sẽ mất không ít tiền đâu!

    Không quan trọng. Phải trả tiền phí thôi, anh không quan tâm đến chuyện mất tiền; điều anh muốn là em bán tất cả những gì em vừa mua hôm nay đi.

    Yukiko thở dài.

    Hôm trước anh cãi cọ với bố phải không? Đã xảy ra chuyện gì à?

    Tôi không trả lời.

    Hai người giận nhau à?

    Nghe này, Yukiko, chỉ đơn giản là anh đã quá chán những chuyện đó rồi. Anh không muốn làm giàu bằng cách kinh doanh chứng khoán. Anh kiếm được tiền bằng cách tự làm việc. Cho đến bây giờ anh vẫn luôn luôn làm thế, phải không nào? Em có thiếu thốn thứ gì kể từ khi sống với anh không?

    Tất nhiên là không rồi. Em biết rất rõ điều đó. Anh đã làm việc rất nhiều, em không phải phàn nàn về bất kỳ điều gì cả. Em rất biết ơn anh và em vô cùng tôn trọng những gì anh đã làm. Nhưng điều đó có liên quan gì đâu. Bố thông báo cho anh những phi vụ buôn bán chứng khoán vì bố yêu quý anh, bố muốn làm lợi cho anh mà thôi.

    Điều đó thì anh biết. Nhưng em nghĩ thật ra là chuyện gì ở đây? Những thông tin tuyệt mật của bố, sự chắc chắn vào việc sinh lãi, em nghĩ bố lấy được chúng từ đâu?

    Em không biết.

    Từ sự lũng đoạn thị trường chứng khoán. Em có hiểu không? Người ta sẵn sàng lũng đoạn cổ phiếu ở bên trong một hãng, người ta tự tạo ra những món tiền lãi khổng lồ, và người ta chia chác với nhau, giữa bạn bè. Sau đó, tiền đó sẽ đi thẳng đến cho các đảng phái chính trị, hoặc cho các hãng, trở thành thứ tài chính bất minh. Anh nghĩ các cổ phiếu mà bố khuyên anh mua cho đến giờ không thuộc vào loại đó. Đó là những thứ cổ phiếu có tính khả năng mang lại lãi. Chỉ là những vụ rò rỉ thông tin bình thường. Thường thì chúng mang lại lãi thật, nhưng không phải lúc nào cũng vậy. Lần này thì khác hẳn. Vụ này có mùi vị gì đó làm anh không thích. Anh không muốn bị dính dáng vào đó, nếu anh có thể tránh được.

    Yukiko nghĩ một lúc, cái dĩa lơ lửng trong không khí.

    Anh có thật sự tin đó là những thủ đoạn trái luật không?

    Nếu em muốn chắc, em chỉ cần hỏi thẳng bố ấy. Nhưng nghe này, Yukiko, anh chỉ có thể nói với em thế này thôi: những cổ phiếu chắc chắn mang lại lãi không tồn tại trên đời này đâu. Nếu có thật, thì chắc chắn là sản phẩm của sự lừa bịp. Bố anh từng làm môi giới trong một hãng đầu tư chứng khoán trong gần bốn mươi năm, cho đến khi về hưu. Ông ấy làm việc từ sáng đến tôi, ngày nào cũng làm. Tất cả tài sản ông để lại cho anh là một ngôi nhà bé tí xíu. Có thể là ông ấy không có tài lắm. Tối nào mẹ anh cũng ngồi xem sổ thu chi và lấy tay ôm đầu khi hai cột chênh nhau một khoảng một trăm hai hai trăm yen. Anh đã lớn lên trong môt gia đình như thế đấy. Còn em, em nói với anh là em chỉ có thể rút được tổng cộng tám triệu yen… Nhưng đó là tiền thật, Yukiko ạ. Không phải là tiền Monopoly. Những người bình thường sáng sáng phải dậy sớm đi những chuyến tàu điện ngầm đông chặt người đến sở, và ngay cả khi làm ngoài giờ nhiều hết mức, có thể là suốt cả năm, họ cũng khó lòng mà kiếm nổi tám triệu yen. Cả anh nữa, anh cũng phải làm việc như thế trong suốt tám năm trời. Nhưng, dĩ nhiên là anh không có nổi tám triệu yen thu nhập hàng năm. Ngay cả sau tám năm làm việc, một khoản thu nhập như thế cũng vẫn chỉ có trong các giấc mơ. Anh không tin là em có thể hiểu được một cuộc sống như thế là như thế nào.

    Yukiko không trả lời. Cô cắn môi, nhìn chăm chú vào cái dĩa ăn trên bàn. Tôi nhận ra là mình đã nói to hơn thường lệ, và hạ giọng xuống một chút để tiếp tục.

    Em nói như thể kiếm được gấp đôi số tiền đầu tư ban đầu trong sáu tháng mà không gặp chút rủi ro nào là một chuyện bình thường. Nhưng với anh, trong chuyện này có điều gì đó không ổn. Và anh đã để bị lôi kéo vào cái hệ thống xấu xa đó mà không hề hay biết. Rất có thể là anh đã tham gia một cách trực tiếp. Từ lâu nay, anh có cảm giác là mình dần dần trở nên trống rống.

    Yukiko liếc nhìn tôi qua bàn ăn. Tôi im lặng và tiếp tục ăn. Một điều gì đó đang rung lên trong tôi, nhưng tôi không biết đó là cơn giận hay chỉ đơn giản là tức tối. Dù thế nào đi nữa, tôi cũng không thể ngăn được cơn địa chấn nội tâm đó.

    Xin lỗi, Yukiko nói giọng bình thản sau đó một lúc lâu. Em không muốn bị dính dáng vào những gì không liên quan đến em.

    Không sao đâu. Anh không trách gì em. Anh không trách ai hết cả.

    Em sẽ gọi điện ngay để bán lại tất cả đống cổ phiếu. Cho nên anh đừng giận dữ nhé.

    Anh không giận dữ.

    Tôi tiếp tục ăn trong im lặng.

    Anh không còn gì khác để nói với em à? Yukiko chăm chú nhìn tôi nói. Nếu anh đang bận tâm về điều gì, anh có thể nói thẳng với em. Ngay cả khi đó là một điều khó nói. Em sẽ làm tất cả những gì có thể để giúp anh. Em không phải là người có một giá trị lớn, và em không biết nhiều lắm về những gì diễn ra trong xã hội, cũng như cách thức quản lý tiền bạc, nhưng em không muốn nhìn thấy anh đau khổ. Em không muốn nhìn thấy anh khổ một mình trong góc của anh. Dạo này có điều gì đó làm anh đau khổ phải không?

    Tôi lắc đầu.

    Không. Anh yêu công vệc của anh, anh nghĩ là nó xứng đáng để anh làm. Và dĩ nhiên là anh yêu em. Thỉnh thoảng, anh không thể theo nổi cách làm việc của bố em, chỉ thế thôi. Anh rất quý bố về mặt con người. Anh hiểu là cả lần này nữa ông cũng chỉ làm thế là vì yêu quý anh, cho nên anh không giận bố, anh không trách ông. Anh không biết là mình cư xử đúng hay sai nữa. Anh chỉ bối rối thôi, nhưng hoàn toàn không giận dữ chút nào.

    Nhưng đúng là anh có vẻ hơi giận đấy.

    Tôi thở dài.

    Và lúc nào anh cũng thở dài như thế nữa. Thời gian gần đây lúc nào anh cũng có vẻ bực dọc. Và chìm đắm trong suy nghĩ.

    Anh không nhận ra đấy.

    Yukiko không rời mắt khỏi tôi.

    Em chắc chắn là anh đang suy nghĩ điều gì đó, chỉ có điều em không biết điều đó là gì. Em rất muốn biết có thể giúp được anh, nhưng…

    Đột nhiên tôi có ham muốn dữ dội được thú nhận hết với cô. Tôi sẽ được nhẹ nhõm biết bao nếu có thể nói hết được với cô những gì tôi đang giữ chặt trong lòng. Tôi sẽ không cần phải che giấu nữa. Tôi sẽ không cần đóng kịch nữa, cũng như không cần nói dối nữa. Nghe này Yukiko, đúng là anh đang yêu một người phụ nữ khác, và anh không sao quên được cô ấy. Anh đã rất nhiều lần thử dừng tất cả lại. Anh đã cố ngăn mình lại để bảo vệ thế giới của chúng ta, thế giới của em và của các con. Nhưng anh không thể tiếp tục chờ đợi được nữa. Anh không thể ngăn được những gì đang tiến triển. Nếu giờ đây cô ấy xuất hiện, anh chỉ muốn ôm ngay cô ấy vào lòng, mặc cho mọi hậu quả. Điều đó đã trở nên không thể chịu đựng nổi. Anh đã từng làm tình với em trong lúc nghĩ đến cô ấy, em có thấy không? Thậm chí còn thủ dâm khi nghĩ đến cô ấy.

    Nhưng dĩ nhiên là tôi không nói gì cả với Yukiko. Ích gì cơ chứ? Không gì cả. Ngoài việc làm cho tất cả chúng tôi trở nên bất hạnh.

    Bữa trưa kết thúc, tôi quay lại văn phòng tìm cách trở lại với công việc. Nhưng tôi không sao tập trung nổi. Tôi cảm thấy rất khó ở vì đã nói với Yukiko bằng cái giọng uy quyền ấy. Nội dung thì không sai, hoàn toàn không. Nhưng tôi cảm thấy không được phép nói theo cách đó. Tôi đã nói dối vợ, tôi đã bí mật gặp Shimamoto-san. Tôi là ai mà có thể tự cho phép mình thốt ra những lời đầy đức hạnh như thế? Yukiko tự hỏi trong lòng về tôi, về hai chúng tôi, một cách hết sức nghiêm túc, điều đó rất rõ ràng, và hoàn toàn tương hợp tính cách của cô. Nhưng trong cuộc đời hiện nay của tôi liệu có được một niềm tin, một sự chắc chắn đủ để cho phép tôi nói như vậy không? Trong khi suy nghĩ, tôi không còn cảm thấy muốn thay đổi gì nữa hết.

    Tôi gác chân lên bàn, và nhìn thật lâu ra ngoài cửa sổ, chìm đắm vào cảnh vật xa xăm, cây bút máy cầm trên tay. Từ phòng làm việc, tôi nhìn thấy một cái công viên. Trời đẹp, và nhiều đứa trẻ đang dạo chơi ở đó cùng mẹ chúng. Chúng chơi trong khu cát, trượt cầu trượt, trong khi mẹ chúng đứng thành từng nhóm nhỏ nói chuyện với nhau, mắt vẫn trông chừng lũ con. Những đứa trẻ chơi trong công viên đó làm tôi nghĩ đến mấy đứa con tôi. Tôi thấy vô cùng muốn được gặp chúng. Dắt tay chúng đi trên phố, như vẫn thường làm như vậy. Tôi muốn cảm thấy hơi ấm cơ thể chúng thật gần sát tôi. Rồi tâm trí tôi chuyển từ hai đứa con sang Shimamoto-san. Hình ảnh nàng còn mạnh hơn hình ảnh hai đứa con của tôi. Khi nghĩ đến nàng, tôi không còn có thể nghĩ đến gì khác nữa.

    Tôi rời khỏi phòng làm việc, đi bộ trên đại lộ Aoyama, vào một quán bar nơi chúng tôi thường hẹn nhau, gọi một tách cà phê. Tôi ngồi đó đọc sách, thỉnh thoảng dừng lại để nghĩ đến Shimamoto-san. Những mẩu chuyện trò mà chúng tôi từng có ở đây quay trở về với tôi. Tôi nhìn thấy nàng rút từ trong túi xách bao thuốc Salem và châm một điếu. Tôi nhìn thấy nàng máy móc gạt ống tay áo, nghiêng đầu sang và mỉm cười với tôi. Sau một lúc, không còn chịu nổi cảnh ngồi một mình trong quán cà phê đó, tôi đi ra, đi về hướng Shibuya. Tôi thích đi bộ trên phố như thế, nhìn những tòa nhà và những cửa hiệu, những con người đủ loại đang chăm chú vào những việc khác nhau. Tôi thích cái ngày hôm đó, tất cả những gì tôi nhìn thấy xung quanh đều co vẻ sầu thảm và vô vọng. Những tòa nhà như sắp sụp xuống, những cái cây hai bên lề đường đã mất đi màu sắc của chúng, những người khách bộ hành đã chối từ sự tươi mát của những cảm xúc của mình, nhữn giấc mơ của họ đã chết.

    Tôi bước vào một rạp chiếu phim vắng người, mơ hồ nhìn lên màn hình. Khi hết phim, tôi đi ra ngoài: trời đã tối. Tôi vào quán ăn đầu tiên gặp được, ăn một bữa nhẹ. Nhà ga Shibuya đông đặc các nhân viên đang từ sở về nhà. Giống như trong một bộ phim tua nhanh: những đoàn tàu nối đuôi nhau, những loạt người chờ đợi trên ke chui tọt vào trong chúng. “Chính ở đây một hôm mình đã tình cờ nhìn thấy Shimamoto-san”, đột nhiên tôi nghĩ. Kể từ đó gần mười năm đã trôi qua. Thời ấy, tôi hai mươi tám tuổi, còn độc thân. Và chân Shimamoto-san vẫn còn khập khiễng. Mặc một chiếc măngtô dài màu đỏ, đeo một đôi kính đen lớn, nàng đi về phía Aoyama. Tất cả những điều đó dường như đã trôi đi trong một quá khứ rất, rất xa.

    Tôi nhớ lại tuần tự những cảnh mà tôi đã nhìn thấy ngày hôm đó. Đám đông cuối năm, lối bước đi đặc biệt của Shimamoto-san, tất cả các góc phối, bầu trời đầy mây, cái túi hàng hiệu mà nàng cầm trên tay, tách cà phê mà nàng để mặc trên bàn không chạm đến, những bài hát Giáng sinh. Một lần nữa, tôi lại tiếc vì đã không dám nói chuyện với nàng ngày hôm đó. Thời ấy, tôi không bị bó buộc gì, cũng không phải từ bỏ gì. Lẽ ra tôi phải ôm chặc ngay lấy nàng, lẽ ra chúng tôi đã phải bỏ đi cùng nhau, đi bất kỳ đâu. Dù cho cuộc sống của nàng hồi đó có như thế nào, hẳn là sẽ có một cách nào đó để giải quyết các vấn đề, tôi sẽ sử dụng đến tất cả sức lực của mình. Nhưng tôi đã đánh mất hoàn toàn cái cơ hội duy nhất nói chuyện được với nàng đó, khi người đàn ông tứ tuần kia tóm lấy tay tôi trong khi nàng biến mất vào trong một chiếc taxi.

    Tôi lên một chuyến tàu điện ngầm chật ních người và trở về Aoyama vào đầu buổi tối. Thời tiết đã xấu đi trong lúc tôi ngồi trong rạp chiếu phim, và bầu trời đầy những đám mây lớn màu ghi ẩm ướt. Cơn mưa rào có thể đổ xuống bất cứ lúc nào. Tôi đã đi mà không cầm theo ô, chỉ mặc một chiếc quần jeans và một áo parka, đi giày tennis, tôi đã không thay đồ kể từ lúc đến bể bơi buổi sáng. Tôi những muốn về nhà thay đồ và đến quán bar trong bộ comple như mỗi tối. Nhưng tôi không muốn đặt chân về nhà. “Thôi, mặc kệ, tôi tự nhủ. Mình không có gì để mất nếu đến Robbin’s Nest mà không đeo cà vạt, một làn trong đời.”

    Mưa bắt đầu rơi sau bảy giờ, một cơn mưa nhỏ rất mịn, nhưng kéo dài, đúng là thời tiết của mùa thu. Như thường lệ, trước tiên tôi đảo qua quán bar thứ nhất, quan sát một lúc những người khách đến và đi. Tự tôi đã lập kế hoạch sửa chữa nội thất, nghiên cứu kỹ càng từng chi tiết và trông coi công việc từ đầu đến cuối, nên mọi thứ đều được làm đúng theo những mong muốn của tôi. Quán bar đã có tính chức năng cao hơn, không khí êm dịu hơn. Ánh sáng nhẹ nhàng, âm nhạc chìm lẫn vào trong cách bày biện. Tôi đã cho làm một cái bếp tách riêng hẳn ở đằng sau và thuê một đầu bếp thực thụ, làm những món đơn giản nhưng rất kỳ công. Nguyên tắc nền tảng của tôi khi lập thực đơn cho quán là: không có gì lạ lùng vớ vẩn, mà chỉ có những món mà không một đầu bếp mới vào nghề nào làm được. Phải giữ được sự đơn giản, vì những món đó chỉ để đi cùng với các thứ đồ uống có cồn. Ngoài ra, thực đơn thay đổi hoàn toàn theo từng tháng. Tìm được một đầu bếp có khả năng nấu được các thực đơn theo ý tôi không phải là dễ. Sau đó, phải trả cho ông ta một khoản lương thỏa đáng. Ông ta đòi nhiều hơn rất nhiều so với tôi dự tính. Nhưng ông ta xứng đáng nhận số tiền đó, và tôi rất hài lòng với kết quả. Khách hàng cũng có vẻ được thỏa mãn hoàn toàn.

    Chín giờ, tôi mượn một cái ô ở quầy bar và đi về quán Robin’s Nest. Và, vào chín giờ rưỡi tôi nhìn thấy Shimamoto-san đến. Thật lạ, lần nào nàng cũng xuất hiện vào những tối trời mưa.

    --hết chương 13--
    Chữ ký của Momo-chan
    青春っていうのは
    一本道じゃないんだ。
    二つに分かれたり
    脇道も近道も 行き止まりもある。
    でも どの道を行っても
    それが君の青春なんだ。

    Thanh xuân ấy
    Không phải chỉ là một con đường thẳng.
    Sẽ có lúc chia ra hai ngả
    Rồi cũng có cả đường nhánh, đường tắt hay cả ngõ cụt.
    Nhưng dù bạn có đi con đường nào
    Thì đó cũng chính là thanh xuân của bạn

  4. #14
    Chụt chụt ~^o^~
    Momo-chan's Avatar


    Thành Viên Thứ: 35612
    Giới tính
    Nam
    Đến Từ: TP Đà Nẵng
    Tổng số bài viết: 2,957
    Thanks
    4,166
    Thanked 7,804 Times in 2,297 Posts

    Shimamoto-san mặc một cái váy trắng vô cùng đơn giản, và khoác một cái áo vest màu xanh nước biển, cổ cài một cái ghim nhỏ bằng bạc hình con cá. Da nàng nâu hơn kể từ lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau.

    - Anh đã nghĩ là không bao giờ em đến nữa, tôi nói ngay với nàng.

    - Lần nào anh cũng nói thế, nàng cười đáp lại.

    Nàng ngồi lên một cái ghế cạnh tôi, như thường lệ, và đặt hai tay lên mặt quầy bar.

    - Em đã viết cho anh là sẽ không thể đến được trong một khoảng thời gian.

    - "Một khoảng thời gian" có thể rất dài đối với một người chờ đợi, em cũng biết mà.

    - Nhưng, tùy theo trường hợp, đôi khi cũng cần sử dụng đến từ đó. Có những lúc không thể nói khác được.

    - Và từ "có lẽ" cũng là một từ nặng nề kinh khủng.

    - Đúng, nàng công nhận, và nụ cười nhỏ quen thuộc của nàng lướt qua trên môi, như một làn gió nhẹ thổi đến từ biển. Anh có lý. Tha lỗi cho em. Em không muốn tìm cách tự thanh minh, nhưng quả thật là em không thể làm khác được. Em không thể nói cách khác được.

    - Em không phải xin lỗi đâu. Anh đã nói với em rồi: đây là một quán bar, khách được tự do đến khi nào họ muốn. Anh đã quen rồi. Đừng để ý nhé, cứ coi như là anh tự nói một mình đi.

    Shimamoto-san gọi một ly cocktail. Rồi nàng nhìn tôi thật lâu, như thể tìm kiếm điều gì đó trên mặt tôi.

    - Tối nay anh mặc khá thoải mái đấy, hiếm khi em thấy anh như thế.

    - Sáng nay anh đến bể bơi, trong trang phục này, và anh không có thời gian để thay. Nhưng anh thích thế này, anh có cảm giác được trở lại là anh của ngày xưa.

    - Trông anh trẻ ra đấy. Không ai đoán được là anh đã ba mươi bảy tuổi đâu.

    - Cả em nữa, em không có vẻ gì là ba mươi bảy tuổi.

    - Nhưng em không còn có vẻ mới mười hai tuổi nữa.

    - Không, trông em không giống mười hai tuổi, tôi nói.

    Ly cocktail được mang đến. Nàng uống một ngụm, nhắm mắt lại như thể đang cố gắng lắng nghe một âm thanh rất khẽ. Khi nàng hạ mi mắt xuống, lúc nào cũng xuất hiện cái đường kẻ nhỏ ở phía trên đó.

    - Anh biết không, Hajime, em vẫn luôn tiếc nuối khi nhớ đến những ly cocktail này. Không ở đâu khác chúng có cùng vị như chỗ anh.

    - Em đã đi xa à?

    - Sao anh lại nghĩ thế?

    - Đó là cảm giác mà em gây ra. Một vòng hào quang của chuyến đi xa đang bồng bềnh xung quanh em. Rất dễ đoán là em đã đi rất lâu, rất xa.

    Nàng ngẩng đầu lên. Nhìn tôi. Gật đầu.

    - Anh biết không, Hajime, rất lâu..., nàng mở lời, rồi dừng lại một chút như để suy nghĩ.

    Tôi im lặng nhìn nàng tìm từ. Có vẻ như là nàng không tìm ra, vì nàng cắn môi trước khi mỉm cười lần nữa.

    - Em xin lỗi, lẽ ra ít nhất em phải có tin tức cho anh. Nhưng em không muốn động chạm đến điều đó. Em muốn mọi thứ như chúng vốn có, trong một hình thức của sự hoàn hảo. Em đến, hoặc em không đến. Khi em đến, em ở đây với anh, và khi em không đến, thì em ở... chỗ khác.

    - Không có biện pháp nửa vời, phải không?

    - Đúng thế đấy, nàng đáp. Bởi vì không có những biện pháp nửa vời.

    - Khi không có điểm nào nằm giữa hai điểm, thì không thể có biện pháp nửa vời được.

    - Phải.

    - Nói cách khác là không có bò thì không có chuồng bò.

    - Chính xác, nàng nói, rồi nhìn tôi vui vẻ và nói thêm: Anh có khiếu hài hước lạ đấy.

    Bộ ba nhạc công bắt đầu chơi như thường lệ bài Star Crossed Lovers. Shimamoto-san và tôi im lặng ngồi nghe bản nhạc một lúc.

    - Hajime, em có thể đặt một câu hỏi được không?

    - Em hỏi đi.

    - Bản nhạc này có liên quan gì đến anh không? Hình như các nhạc công bao giờ cũng chơi nó mỗi khi anh đến. Đó là nội quy của quán hay là gì?

    - Không hoàn toàn. Chỉ là một cách thể hiện sự quý mến anh thôi, vì họ biết anh rất thích bản nhạc đó. Chính vì thế khi nào anh có ở đây là họ chơi bài đó.

    - Nhạc hay lắm.

    Tôi gật đầu.

    - Đúng, nhạc rất đẹp. Nhưng cũng rất phức tạp, người ta sẽ nhận ra khi nghe nó thật nhiều. Không phải ai cũng chơi được đâu. Duke Ellington và Billy Strayhorn đã viết nó đấy. Năm 1957, nếu anh không nhầm.

    - Star Crossed Lovers, Shimamoto-san nói. Nghĩa là gì?

    - Những tình nhân sinh ra dưới một ngôi sao xấu. Những tình nhân có số phận bất hạnh. Em biết không, trong tiếng Anh, có một từ riêng để nói điều đó. Thật ra là liên quan đến Romeo và Juliet. Ellington và Strayhorn đã viết bản nhạc này cho festival Shakespear ở Ontario. Trong đĩa đầu tiên, tiếng saxo alto của Johnny Hodges đóng vai Juliet, còn tiếng saxo tenor của Paul Gonsalves đóng vai Romeo.

    - Những tình nhân sinh ra dưới một ngôi sao xấu, Shimamoto-san nhắc lại. Có thể nói rằng bản nhạc này được viết riêng cho chúng ta.

    - Chúng ta là một cặp tình nhân?

    - Anh không nghĩ thế à?

    Tôi nhìn nàng. Nàng không cười nữa, chỉ có một tia sáng nhỏ nhảy nhót ở đáy đồng tử mắt nàng.

    - Nghe này, Shimamoto-san, anh không biết gì về cuộc đời em. Mỗi lần anh nhìn vào mắt em, ý nghĩ đó lại quay lại. Anh không biết gì về em. Anh biết cô bé mười hai tuổi ngày xưa, chỉ có thế thôi. Cô bé hàng xóm học cùng lớp với anh. Nhưng đã hai mươi lăm năm trôi qua rồi. Hồi đó điệu twist đang là mốt, chúng ta đi lại bằng tramway. Chưa có băng catxet, băng vệ sinh, tàu tốc độ cao, các sản phẩm ăn kiêng. Đúng là thời Cổ đại! Và anh không biết gì về em ngoài những điều anh biết từ thời đó.

    - Anh đọc được những thứ đó trong mắt em? Mắt em nói với anh: "Anh không biết gì về em hết"?

    - Trong mắt em không viết câu nào cả. Trong mắt anh mới có câu: "Anh không biết gì về em." Và câu đó phản chiếu lại trong mắt em. Nhưng thôi đừng để ý.

    - Nghe này, Hajime, em thật sự rất tiếc vì không thể nói gì với anh. Nhưng em không thể làm khác được. Em không thể thay đổi được gì. Cho nên em xin anh, đừng nói với em chuyện đó nữa.

    - Anh vừa nói với em xong còn gì. Đừng để ý làm gì, coi như là anh đang nói chuyện một mình đi.

    Nàng đặt một bàn tay lên cổ áo vest và lấy đầu ngón tay vuốt ve chiếc ghim hình con cá, im lặng lắng nghe tiếng nhạc. Nàng vỗ tay khi bản nhạc kết thúc, uống thêm một ngụm cocktail. Rồi nàng thở dài nhìn tôi.

    - Quả thật là quá dài, sáu tháng liền, nàng công nhận. Dù sao thì giờ đây em nghĩ có lẽ là em sẽ đến được trong một khoảng thời gian.

    - Lại những từ ma thuật đó rồi, tôi nhận xét.

    - Những từ ma thuật?

    - "Có lẽ" và "một khoảng thời gian".

    Nàng nhìn tôi, một nụ cười nở trên môi. Sau đó, nàng rút từ chiếc túi xách nhỏ ra một điếu thuốc là và một cái bật lửa, và bắt đầu hút thuốc.

    - Khi anh nhìn em, đôi khi anh có cảm giác là đang ngắm nhìn một ngôi sao rất xa, tôi nói thêm. Một ngôi sao rất sáng, nhưng ánh sáng thực ra đến từ cách đây hàng nghìn năm ánh sáng. Có thể là anh đang ngắm nhìn một thiên thể đã không còn tồn tại vào lúc này nữa, nhưng trong mắt anh nó thực hơn bất cứ điều gì khác.

    Shimamoto-san vẫn im lặng.

    - Em ở đây, tôi nói tiếp. Em có vẻ như đang ở đây. Nhưng ai biết được em có thật sự đang ở đây hay không; đó chỉ là cái bóng của em thôi. "Em" thật có thể đang ở nơi khác. Thậm chí còn có thể là nó đã biến mất đã từ rất lâu. Anh không còn hiểu được gì nữa rồi. Ngay cả khi anh chìa tay ra để kiểm tra xem em có thật sự ở đó hay không, em vẫn trốn đằng sau những từ ma thuật: "có lẽ", "một khoảng thời gian". Em nghĩ là mọi chuyện sẽ còn tiếp tục như thế lâu nữa?

    - Cũng có lúc. Vài khi.

    Tôi mỉm cười.

    - Em cũng có khiếu hài hước lạ đấy, tôi nhận xét.

    Shimamoto-san cũng mỉm cười. Có thể nói là những đám mây đang yên lặng hé mở để lọt những tia mặt trời đầu tiên sau cơn mưa. Những nếp nhăn nhỏ bé mềm mại ở đuôi mắt nàng dành cho tôi một lời hứa đáng yêu.

    - Này, Hajime, em có một món quà cho anh đấy, nàng nói và chìa một cái hộp gói giấy rất đẹp buộc một dải ruybăng đỏ.

    - Hình như là một cái đĩa, tôi nhấc cái gói lên, nói.

    - Đúng, đó là một đĩa nhạc Nat King Cole. Đĩa mà chúng ta từng nghe khi còn nhỏ. Nó có làm anh thấy nhớ hồi đó không? Em tặng anh đấy.

    - Cám ơn. Nhưng còn em? Đó là một kỷ niệm của bố em...

    - Vẫn còn nhiều đĩa khác; cái này là để cho anh.

    Tôi chăm chú nhìn cái gói buộc dải ruybăng đỏ. Tiếng rì rầm của những cuộc trò chuyện, âm nhạc mà ba người nhạc công chơi, tất cả các âm thanh đã lùi xa giống như một đợt thủy triều đột nhiên rút đi. Chỉ còn lại Shimamoto-san và tôi, tất cả những cái khác chỉ còn là những cái bóng hư ảo. Không gì khác còn là cần thiết hay thực tế, đó chỉ là những trang trí bằng giấy bồi trên sân khấu. Tất cả những gì tồn tại thật sự vào lúc đó là hai chúng tôi, Shimamoto-san và tôi.

    - Xem nào, mình đi đâu nghe đĩa nhạc đi, chỉ hai chúng mình thôi.

    - Sẽ rất tuyệt nếu có thể làm được, nàng trả lời.

    - Anh có một ngôi nhà nghỉ nhỏ ở Hakone. Hiện nay không có ai, và có một bộ dàn stereo. Chúng ta có thể đến được đó trong vòng một tiếng rưỡi nếu đi nhanh.

    - Anh muốn đến đó bây giờ? nàng hỏi.

    - Phải.

    Hai mắt nheo lại, nàng nhìn tôi chăm chú như thể tôi là một phong cảnh xa xăm.

    - Nhưng đã quá mười giờ rồi. Nếu đi bây giờ, chúng ta sẽ chỉ có thể về vào lúc đêm muộn. Không có vấn đề gì à?

    - Với anh thì không. Còn với em?

    Nàng lại nhìn đồng hồ. Nhắm mắt lại mười giây. Khi nàng mở chúng ra, khuôn mặt nàng có một biểu cảm mới mẻ. Có thể nói rằng, trong lúc nhắm mắt nàng đã đi đâu đó thật xa để thoát bỏ được một gánh nặng.

    - Đồng ý. Chúng ta đi thôi, nàng nói.

    Tôi gọi người quản lý, nói tôi sẽ đi và giao cho ông ta nhiệm vụ trông coi mọi chuyện: ông ta sẽ phải khóa két sắt, xếp lại đống hóa đơn, mang tiền thu được đến két sắt đêm ở ngân hàng. Tôi đi xuống bãi đỗ xe ngầm dưới đất, lấy chiếc BMW, và dừng lại trước một cabin điện thoại gọi cho Yukiko.

    - Anh đi Hakone đây, tôi thông báo.

    - Đi Hakone? Nàng ngạc nhiên nhắc lại. Vào giờ này? Để làm gì thế?

    - Anh cần suy nghĩ, tôi trả lời.

    - Thế có nghĩa là tối nay anh không về nhà?

    - Chắc là không.

    - Nào, cho em xin lỗi vì chuyện vừa nãy. Em đã nghĩ rất nhiều về chuyện đó và tin rằng em đã sai khi làm vậy. Anh có lý. Em đã bán toàn bộ số cổ phiếu như anh muốn. Thế nên anh về nhà đi.

    - Nghe này, Yukiko, anh không giận em đâu. Không hề. Đừng tự dằn vặt về chuyện lúc nãy. Anh chỉ muốn suy nghĩ đến một số chuyện. Cứ để anh suy nghĩ một đêm đi.

    Cô im lặng một lát.

    - Thôi được rồi, nàng mệt mỏi nói. Đồng ý, anh đi Hakone đi. Nhưng chú ý đường xá đấy nhé, trời mưa đấy...

    - Anh sẽ cẩn thận.

    - Em không hiểu rất nhiều điều. Anh có phải đang chịu đựng gánh nặng nào không?

    - Hoàn toàn không. Vấn đề không phải ở em, em không có trách nhiệm gì hết. Nếu có vấn đề gì thì chỉ ở phía anh thôi. Đừng lo nhé. Anh chỉ muốn suy nghĩ một chút thôi.

    Tôi bỏ máy, đi xe quay trở lại Robin's Nest. Hẳn là Yukiko đã bỏ cả buổi chiều để suy nghĩ đến bữa trưa và cuộc trò chuyện của chúng tôi: cô đã nghĩ đi nghĩ lại về những gì tôi nói, về những gì cô đáp lại tôi. Tôi cảm thấy điều đó khi nghe giọng cô: cô mệt mỏi và bối rối. Điều này làm tôi cảm thấy buồn. Trời vẫn mưa. Tôi mời Shimamoto-san lên xe.

    - Em không phải báo cho ai à? tôi hỏi.

    Nàng im lặng lắc đầu. Rồi nàng dán mặt vào cửa kính và nhìn ra bên ngoài, giống như lần đi từ sân bay Haneda về, sau chuyến leo núi ở Ishikawa.

    Đường đến Hakone rất vắng vẻ. Tôi rời khỏi đường cao tốc ở Atsugi và đi thẳng đến Odawara bằng đường tắt. Kim chỉ tốc độ trong suốt chuyến đi chỉ giữa một trăm ba mươi và một trăm bốn mươi cây số một giờ. Thỉnh thoảng, mưa nặng hạt thêm, nhưng tôi đã quen đường. Tôi biết từng chỗ rẽ, từng đoạn dốc. Khi đã lên đến đường cao tốc, cả Shimamoto-san lẫn tôi đều không nói gì nữa. Tôi bật một bản căngtet của Mozart, để âm lượng thật nhỏ và vừa nghe vừa tập trung lái xe. Thỉnh thoảng Shimamoto-san quay đầu sang nhìn tôi. Miệng tôi khô lại khi cảm thấy cái nhìn của nàng đang chiếu thẳng vào mình. Tôi buộc phải nuốt khan nhiều lần để lấy lại bình tĩnh.

    Chúng tôi đi đến gần Kôzu thì nàng lên tiếng:

    - Hajime, ở ngoài quán bar, anh không nghe nhiều nhạc jazz lắm phải không?

    - Đúng thế, anh thích nghe nhạc cổ điển hơn.

    - Tại sao?

    - Có thể là vì nhạc jazz thuộc về cuộc sống của anh ở khía cạnh nghề nghiệp. Khi rời khỏi công việc, anh muốn nghe một thứ nhạc khác. Cũng có lúc anh nghe nhạc rock, nhưng nhạc jazz thì không bao giờ.

    - Thế với vợ thì anh nghe nhạc gì?

    - Cô ấy không thích nghe nhạc lắm. Cô ấy nghe những gì mà anh chọn, nhưng không bao giờ cô ấy tự bật cả. Thậm chí anh còn tự hỏi không biết cô ấy có biết bật dàn stereo hay không?

    Shimamoto-san chìa tay về phía cái hộp đựng băng catxet và xem một vài cái. Trong số đó có những cái đĩa nhạc trẻ con mà tôi thường cùng hát với các con gái trong xe. Cảnh sát chó hoặc Tuylip. Chúng tôi cùng hát chúng khi từ trường về. Shimamoto-san nhìn những cái băng vẽ hình Snoopy bên ngoài đó một lúc lâu, như thể nàng chưa bao giờ nhìn thấy cái gì tương tự. Rồi mắt nàng lại quay về phía tôi.

    - Hajime, nàng nói sau đó một lúc, khi em nhìn nghiêng anh như thế này trong khi anh lái xe, em có một ham muốn điên rồ là được giành lấy vôlăng và bẻ thật mạnh. Nếu em làm thế, cả hai chúng ta chắc sẽ chết.

    - Ở tốc độ một trăm ba mươi cây số một giờ thì rất có thể đấy, đúng thế.

    - Anh không thích chết cùng em à?

    - Có nhiều cách đẹp hơn để chết, tôi mỉm cười nói. Và rồi, chúng ta còn chưa nghe đĩa cơ mà. Chúng ta đi để làm chuyện đó, phải không nào?

    - Đừng lo, em sẽ không chạm vào vôlăng đâu. Đó chỉ là một ý nghĩ thoáng qua trong óc em thôi.

    Mới là đầu tháng Mười, nhưng đêm đã bắt đầu giá lạnh ở Hakone. Khi đến nơi, tôi bắt đầu bằng việc đóng cầu dao điện, rồi châm lửa cho lò sưởi gaz của phòng khách. Sau đó, tôi rút từ trên giá một chai cognac và hai cái cốc. Khi căn phòng đã ấm lên một chút, chúng tôi ngồi cạnh bên nhau trên sofa giống như ngày xưa, và tôi đặt đĩa Nat King Cole lên máy. Lửa phập phồng trong lò sưởi, ánh sáng phản chiếu lại trong những cái cốc của chúng tôi. Shimamoto-san ngồi lên hai chân trên chiếc sofa. Nàng đặt một tay lên cái tựa, tay còn lại trên đầu gối. Chính xác như ngày xưa. Ngày xưa, nàng ngồi như vậy để tôi không nhìn thấy chân nàng, và có thể thói quen đó nàng vẫn giữ, dù cho ngày nay một phẫu thuật đã chữa nàng khỏi cái tật ở chân. Nat King Cole hát South of the Border, "Phía Nam biên giới". Đã lâu lắm rồi tôi chưa nghe lại bản nhạc này.

    - Em biết không, hồi còn nhỏ, anh thường xuyên tự hỏi ở Phía Nam biên giới có thể có gì, tôi nói.

    - Em cũng thế. Lớn lên, khi đã hiểu được lời bài hát bằng tiếng Anh, em rất thất vọng vì đó chỉ là một bài hát về nước Mêxicô. Em nghĩ ở Phía Nam biên giới phải có cái gì đó tuyệt diệu hơn thế nhiều.

    - Chẳng hạn như cái gì?

    Shimamoto-san vuốt tóc ra phía sau và dùng tay đỡ nhẹ lấy.

    - Em không biết. Cái gì đó rất đẹp, rất lớn, rất dịu dàng.

    - Cái gì đó rất đẹp, rất lớn, rất dịu dàng? Cái gì đó ăn được à?

    Nàng mỉm cười. Tôi nhìn thấy hàng răng trắng giữa đôi môi nàng.

    - Không, em không nghĩ thế, có thể là không phải đâu.

    - Cái gì đó có thể chạm vào?

    - Phải, rất có thể là cái gì đó mà người ta có thể chạm vào.

    - Có quá nhiều "có thể" trong những câu nói của em.

    - Chúng ta sống trong một thế giới có rất nhiều "có thể".

    Tôi chìa tay ra, lướt qua những ngón tay của nàng đặt trên thành ghế. Đã lâu lắm rồi tôi chưa chạm vào nàng. Kể từ chuyến bay từ Komatsu về Haneda của chúng tôi. Nàng ngẩng đầu lên, nhìn tôi, rồi nàng lại cúi đầu xuống.

    - Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời, nàng nói.

    - Phía Tây mặt trời là thế nào?

    - Đó là một nơi có thật. Anh đã bao giờ nghe nói đến thứ bệnh tên là Hysteria siberiana chưa?

    - Chưa.

    - Cách đây đã lâu em đọc được về nó ở đâu đó, chắc là từ hồi em còn học cấp hai. Em không còn biết ở trong cuốn sách nào nữa, chỉ nhớ chắc chắn đó là một thứ bệnh mà nông dân Xibêri hay mắc phải. Anh cứ tưởng tượng mình là một người nông dân Xibêri và anh sống một mình trên thảo nguyên. Và ngày nào, ngày nào anh cũng làm ruộng. Hoang mạc ngút tầm mắt. Không có gì, hoàn toàn không có gì ở xung quanh anh. Phía Bắc, đường chân trời, phía Nam, đường chân trời, phía Đông, đường chân trời, và phía Tây, vẫn là đường chân trời. Chỉ thế thôi. Mỗi sáng, khi mặt trời hiện ra phía trên đường chân trời phía Đông, anh ra đồng làm việc,và khi mặt trời lên đến đỉnh, anh ngừng tay để ăn trưa. Khi mặt trời biến mất sau đường chân trời phía Tây, anh về nhà đi ngủ.

    - Anh nghĩ cuộc đời đó rất khác với cuộc đời của một ông chủ câu lạc bộ nhạc jazz ở khu Aoyama.

    - Cái đó thì hẳn rồi, Shimamoto-san mỉm cười nói, rồi nàng hơi nghiêng đầu. Quả thật là rất khác. Và, ngày nào cũng như thế, cả năm.

    - Nhưng vào mùa đông thì không thể làm đất ở Xibêri được.

    - Tất nhiên rồi, mùa đông thì anh nghỉ ngơi. Mùa đông anh làm việc trong nhà; rồi, khi mùa xuân tới, anh lại ra đồng làm. Anh sống một cuộc sống như thế đấy. Anh cứ tưởng tượng anh là một nông dân ở Xibêri đi.

    - Xong rồi, tôi nói.

    - Một ngày đẹp trời, trong sâu thẳm con người anh có cái gì đó chết đi.

    - Chết? Cái gì chết?

    Shimamoto-san lắc đầu.

    - Em không biết. Cái gì đó. Cái gì đó gãy đi trong người anh và chết, khi mà suốt đời anh cứ nhìn mặt trời hiện ra phía trên đường chân trời phía Đông, hoàn thành cái vòng cung di chuyển của nó và đi ngủ sau đường chân trời phía Tây. Khi đó, anh sẽ vứt cái cuốc xuống đất, và không nghĩ ngợi gì nữa, anh đi thẳng về phía Tây. Về phía Tây mặt trời. Và anh cứ đi như thế hàng ngày trời không ăn không uống, như thể bị bỏ bùa, và cuối cùng anh gục xuống đất và chết. Chứng hysterie Xibêri là như thế đó.

    Tôi tưởng tượng ra cảnh người nông dân Xibêri ngã gục xuống đất và chết.

    - Nhưng ở phía Tây mặt trời có gì? tôi hỏi.C

    - Cái đó thì em chịu. Có thể là không có gì. Có thể là có cái gì đó. Dù sao thì cũng rất khác với phía Nam biên giới.

    Nat King Cole bắt đầu hát Pretend, và Shimamoto-san bắt đầu nhỏ giọng hát theo, như nàng từng làm ngày xưa.

    Pretend you're happy when you're blue
    It isn't very hard to do...

    - Em biết không, Shimamoto-san, tôi lên tiếng, trong sáu tháng không gặp em, anh chỉ làm một việc là nghĩ về quá khứ. Mỗi ngày, trong suốt nửa năm đó, từ sáng đến tối, anh chỉ làm một việc là nghĩ đến em. Anh đã cố dừng lại, nhưng không thể. Và, cuối cùng, anh tự nhủ: "Anh không muốn em đi mất khỏi cuộc đời anh nữa." Khi em không ở đó, anh không thể tiếp tục sống được. Anh không muốn mất em. Anh không muốn nghe thấy những từ như "một khoảng thời gian", và anh ghét "có lẽ". Em đã biến mất, em viết cho anh là em không thể đến gặp anh trong một khoảng thời gian, nhưng làm sao anh có thể biết được liệu một ngày em sẽ quay trở lại hay không? Anh không thể chắc chắn được. Em rất có thể không bao giờ quay trở lại. Anh rất có thể kết thúc cuộc đời mà không được gặp lại em. Nghĩ vậy, anh cảm thấy hoàn toàn kiệt sức; tất cả những gì ở xung quanh anh, cả cuộc đời anh đã mất đi ý nghĩa.

    Shimamoto-san im lặng nhìn tôi. Nàng vẫn giữ nguyên nụ cười mơ hồ đó trên môi. Một nụ cười thanh thản, không gì có thể làm xáo động. Nhưng tôi, tôi không sao đọc được những tình cảm của nàng trong nụ cười đó. Nó không cho tôi một chỉ dẫn nào về cái thế giới bị che khuất đằng sau. Khi nụ cười đó ở trước mặt tôi, tôi còn không thể hiểu nổi các tình cảm của chính mình. Tôi không còn biết mình đang ở đâu, đang ở với ai. Dù vậy, tôi vẫn cố tìm kiếm, dù chậm chạp, những lời lẽ cần phải nói.

    - Anh yêu em. Cái đó thì anh chắc được. Tình cảm mà anh có với em sẽ không bao giờ thay đổi, dù có xảy ra chuyện gì đi nữa. Đó là một điều thật đặc biệt, một điều mà anh không còn muốn đánh mất nữa. Anh đã từng mất dấu nhiều lần trong đời. Nhưng lẽ ra không nên như thế, lẽ ra không bao giờ nên để chuyện đó xảy ra, không bao giờ. Trong những tháng vừa rồi, anh đã có toàn bộ niềm sung sướng được hiểu em. Anh yêu em thật sự, và anh không thể chịu đựng thêm nữa một cuộc sống không có em. Anh không muốn em đi mất nữa.

    Khi tôi nói xong, nàng nhắm mắt lại một lúc không trả lời ngay. Lò sưởi đỏ rực, và Nat King Cole vẫn hát bài hát cũ xưa. Tôi tìm cách nói thêm một điều gì đó nữa. Nhưng tôi đã nói tất cả những gì tôi cần phải nói.

    - Nghe này Hajime, Shimamoto-san nói sau một lúc lâu. Nghe kỹ nhé, bởi vì điều em sắp nói hết sức quan trọng. Vừa nãy em đã nói rồi, em không biết đến những biện pháp nửa vời. Ở em không có trung gian nào cả: em không hề biết nơi nào là chỗ đúng đắn. Anh có lựa chọn giữa việc chấp nhận hoàn toàn con người em, hoặc là không hề chấp nhận. Đó là quy tắc nền tảng. Nếu anh muốn chúng ta tiếp tục như vẫn thế cho đến giờ, thì chúng ta có thể tiếp tục. Em không biết chuyện đó có thể kéo dài bao nhiêu lâu nữa, nhưng em sẽ làm tất cả những gì mà em có thể để nó kéo dài được. Khi nào có thể đến gặp anh, em sẽ đến. Em sẽ làm mọi điều để có thể được như vậy. Nhưng khi em không thể đến thì em sẽ không đến. Điều đó rất rõ ràng và thẳng thắn. Tuy nhiên, nếu anh thấy khó chịu về chuyện ấy, nếu thật sự anh không muốn em đi khỏi nữa, thì anh phải chấp nhận toàn bộ con người em. Toàn bộ, anh có hiểu không? Với tất cả những gì em kéo theo sau lưng, với tất cả những gánh nặng mà em mang. Và cả em nữa, rất có thể, em sẽ chấp nhận toàn bộ con người anh. Toàn bộ, anh có hiểu không? Anh có hiểu như thế nghĩa là gì không?

    - Có, hoàn toàn, tôi nói.

    - Và dù thế anh vẫn muốn chúng mình với nhau?

    - Anh đã quyết định rồi. Trong khi em vắng mặt, anh đã suy nghĩ rất kỹ về tất cả những cái đó. Và anh đã quyết định rồi, từ sâu thẳm trái tim anh.

    - Nhưng còn vợ anh, các con anh, Hajime? Anh yêu họ cơ mà. Họ rất quan trọng với anh cơ mà?

    - Đúng vậy, anh yêu họ. Anh yêu họ vô cùng. Và họ rất quan trọng với anh. Em nói đúng. Nhưng anh biết là điều đó không đủ cho anh. Anh có một gia đình, một công việc thú vị, anh không có chút gì không hài lòng trong đời cả. Cho đến giờ, tất cả đều vận hành hết sức hoàn hảo. Thậm chí anh nghĩ có thể nói là anh hạnh phúc. Nhưng điều đó không đủ cho anh. Cái đó thì anh biết. Kể từ khi anh tìm lại được em từ cách đây gần một năm, anh đã nhận ra. Em biết không, Shimamoto-san, vấn đề chính của anh là anh bị thiếu mất một cái gì đó. Trong đời anh có một khoảng trống lớn. Và anh lúc nào cũng khát, cũng đói, về cái phần mà anh đã đánh mất đó. Cả vợ anh cả các con anh đều không thể bù đắp vào chỗ thiếu hụt đó. Em là người duy nhất trên đời có thể làm được. Khi em ở gần anh, anh cảm thấy chỗ thiếu hụt đó được bù đắp. Và chính vì thế mà anh đã nhận ra rằng anh khát và đói đến mức độ nào trong suốt những năm đó. Anh không thể quay trở lại cái thế giới ngày xưa đó nữa.

    Shimamoto-san quàng hai tay quanh người tôi. Nàng ngả đầu đặt lên vai tôi. Tôi có thể cảm thấy sự mềm mại của da thịt nàng, cơ thể ấm nống đang ép sát vào tôi.

    - Em cũng thế, em yêu anh, Hajime. Em chưa bao giờ yêu ai khác ngoài anh. Em tin rằng anh không thể biết em yêu anh đến mức nào. Em yêu anh từ khi em mới mười hai tuổi. Ngay cả khi ở trong vòng tay một người đàn ông khác, em vẫn luôn nghĩ đến anh, chính vì thế mà em không muốn gặp lại anh. Em nghĩ là chỉ cần gặp lại anh dù chỉ một lần, em sẽ lạc lối hoàn toàn. Dĩ nhiên em lại không thể ngăn mình nói chuyện với anh. Từ khi em mới mười hai tuổi, em đã muốn làm tình với anh. Nhưng chưa bao giờ anh biết điều đó, phải không?

    Đầu nàng vẫn đặt nhẹ lên vai tôi.

    - Không, anh không biết.

    - Từ khi em mới mười hai tuổi, em đã muốn được khỏa thân trong vòng tay anh. Anh không biết đâu...

    Tôi ôm lấy nàng và hôn nàng. Nàng ngồi bất động, hai mắt nhắm lại. Lưỡi chúng tôi quấn lấy nhau, tôi cảm thấy tim nàng đập trong ***g ngực. Những tiếng đập dữ dội và ấm nóng. Tôi nghĩ đến dòng máu đỏ chảy trong huyết quản nàng. Tôi vuốt ve mái tóc mềm mại của nàng, hít thở mùi hương của nàng. Hai tay nàng lần xuống dọc lưng tôi, như thể tìm kiếm một cái gì đó. Đĩa nhạc đã hết, không còn quay nữa, cần đọc dừng lại, trở về chỗ của nó. Chỉ còn nghe tiếng mưa rơi xung quanh.

    Sau một lúc, Shimamoto-san mở mắt nhìn tôi.

    - Hajime, nàng thì thầm thật nhẹ, anh có chắc không? Anh có thật sự muốn em một cách trọn vẹn không? Anh có sẵn sàng từ bỏ tất cả vì em không?

    Tôi gật đầu.

    - Anh đã quyết định rồi.

    - Nhưng nếu không gặp lại em, anh đã có thể sống một cách bình yên không cảm thấy chút gì thiếu thốn. Anh không nghĩ thế à?

    - Có thể, nhưng trong thực tế anh đã gặp em. Và anh không còn có thể bước lùi được nữa. Chính em đã nói với anh: có những điều không thể đi ngược lại được, chỉ có thể tiến lên trước mà thôi. Chúng ta hãy đi cùng nhau, Shimamoto-san. Bất kỳ đâu. Nơi nào chúng ta có thể. Và bắt đầu tất cả lại từ đầu, cùng nhau.

    - Hajime, nàng nói, anh có muốn cởi hết quần áo để em nhìn anh không?

    - Vâng, em muốn nhìn thấy anh không mặc gì trước. Anh không thích à?

    - Không, tại sao lại không, nếu em muốn.

    Tôi cởi quần áo trước lò sưởi, bỏ áo vest, áo polo, quần jeans, đôi tất, áo phông, quần lót. Sau đó, Shimamoto-san kéo tôi quỳ xuống đất. Dương vật tôi cứng đơ, và tôi hơi ngượng vì sự cương cứng dữ dội đó. Ngồi cách xa tôi một chút, Shimamoto-san nhìn tôi. Nàng còn chưa cởi cả áo vest.

    - Anh thấy hơi kỳ vì không mặc gì trong khi em vẫn mặc quần áo, tôi mỉm cười.

    - Còn em thì rất thích.

    Nàng lại gần tôi, nhẹ nhàng cầm lấy dương vật của tôi, đặt một nụ hôn lên môi tôi. Rồi nàng đặt tay còn lại lên ngực tôi. Nàng dùng lưỡi liếm ngực tôi, vuốt ve chỗ lông kín. Đặt tai lên rốn tôi, ngậm lấy dương vật của tôi. Nàng hôn lên khắp người tôi, cho đến cả gan bàn chân. Có vẻ như cùng lúc nàng cũng mơn trớn cả thời gian. Đó là thời gian nàng vuốt ve, thời gian nàng dùng miệng và lưỡi tiếp xúc với cơ thể tôi.

    - Em không cởi quần áo à? tôi hỏi.

    - Chưa. Trước tiên em muốn chạm vào anh thỏa thích đã. Khi nào em cởi quần áo, sẽ đến lượt anh muốn vuốt ve em, phải không nào? Và ngay cả khi em nói với anh đừng làm thế, chắc là anh sẽ không thể kiềm chế nổi?

    - Đúng, có thể.

    - Em không muốn mọi chuyện diễn ra như thế. Em không muốn vội vã. Em đã mất bao nhiêu thời gian mới đến được lúc này! Trước tiên em muốn nhìn anh, vuốt ve anh. Em muốn thật chắc chắn là anh đang ở đây, thật chậm rãi. Em không thể đi xa hơn nếu không làm điều đó trước đã. Đừng lo nhé, ngay cả khi anh thấy những gì em làm là kỳ quặc. Chỉ là vì em thật sự cần như thế. Đừng nói gì cả, cứ để mặc em làm như em muốn.

    - Không sao đâu. Em làm tất cả những gì em muốn đi. Nhưng dù sao thì cũng thật là kỳ khi bị nhìn như thế này!

    - Nhưng anh là của em cơ mà?

    - Phải.

    - Thế thì không việc gì phải xấu hổ.

    - Tất nhiên là không rồi. Anh chỉ chưa quen thôi.

    - Anh chỉ phải kiên nhẫn một chút nữa thôi. Anh biết không, em đã mơ về điều này từ lâu đến thế rồi cơ mà!

    - Em từng mơ nhìn từng chi tiết cơ thể anh như thế này à? Mơ vuốt ve anh và nhìn anh không mặc quần áo trong khi em vẫn mặc?

    - Đúng. Em sẽ vẫn thử tưởng tượng xem anh không mặc gì thì sẽ như thế nào. Tưởng tượng ra dương vật cương cứng của anh sẽ như thế nào.

    - Nhưng tại sao em lại nghĩ đến cái đó?

    - Tại sao? nàng hỏi lại. Anh hỏi em tại sao? Em chưa nói là em yêu anh à? Tại sao một người phụ nữ không được nghĩ đến cơ thể không mặc gì của người đàn ông mà cô ta yêu? Anh chưa bao giờ tưởng tượng là em không mặc gì hết à?

    - Anh nghĩ là có.

    - Anh chưa bao giờ thủ dâm khi nghĩ đến em không mặc gì hết à?

    - Có chứ. Anh nghĩ là hồi học cấp hai và trung học, tôi trả lời, rồi chữa lại: Đó chưa phải là tất cả, ngay mới đây cũng thế.

    - Em cũng làm vậy. Khi nghĩ đến anh. Phụ nữ cũng làm như vậy đấy, không có lý gì mà không làm thế cả.

    Tôi lại ôm nàng thật chặt và nhẹ nhàng hôn nàng. Lưỡi nàng luồn vào trong miệng tôi.

    - Anh yêu em, Shimammoto-san, tôi nói.

    - Em cũng thế, em yêu anh, Hajime. Em chưa bao giờ yêu ai khác ngoài anh. Em có thể ngắm anh thêm một chút được không?

    - Nếu em muốn.

    Nàng dùng tay nắm lấy dương vật của tôi.

    - Thật là đẹp, nàng nói. Em những muốn được ăn nó.

    - Thế thì anh sẽ gặp nhiều phiền toái đấy, tôi nói.

    - Nhưng mà thật sự là em muốn lắm.

    Nàng nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay xuống dưới như để đoán định trọng lượng. Rồi nàng bắt đầu chậm rãi dùng lưỡi liếm, thật cẩn thận. Sau đó, nàng ngẩng lên nhìn tôi.

    - Anh có để cho em làm như em muốn không?

    - Em cứ làm tất cả những gì em thích. Điều duy nhất thật sự làm anh sợ là em ăn mất nó thôi.

    - Em sẽ làm một việc hơi lạ lùng, nhưng đừng ngạc nhiên nhé. Và đừng bình luận gì, vì em hơi ngượng đấy.

    - Anh sẽ không nói gì, hứa đấy.

    Tôi vẫn quỳ gối xuống đất. Nàng lấy tay trái ôm vòng người tôi. Rồi, tay kia vén chiếc váy trắng lên để cởi tất và quần lót. Rồi nàng cầm lấy dương vật tôi bằng tay trái và bắt đầu dùng lưỡi liếm. Sau đó, nàng luồn bàn tay còn lại xuống dưới cái jupe. Lưỡi vẫn hoạt động, bàn tay đó bắt đầu động cựa.

    Tôi không nói gì. Nàng có cách riêng của mình. Tôi nhìn đôi môi và lưỡi của nàng, và cử động chậm rãi của bàn tay trái dưới cái jupe. Rồi đột nhiên tôi nhớ đến khuôn mặt nhợt nhạt trong chiếc xe thuê phải dừng lại ở bãi đỗ xe của quán bowling, mùa đông vừa rồi. Tôi còn nhớ rất rõ những gì tôi nhìn thấy vào lúc đó trong đồng tử mắt nàng: một khoảng trống u tối và lạnh lẽo như một tầng băng từ thời xa xưa. Một sự im lặng sâu thẳm nuốt trọn mọi tiếng vọng, ngăn cản chúng không bao giờ có thể ngoi lên mặt nước được nữa. Không có gì khác ngoài sự im lặng đó. Một không gian giá lạnh dập tắt mọi thứ âm thanh.

    Đây là lần đầu tiên trong đời tôi chứng kiến cái chết theo cách đó. Tôi chưa bao giờ có kinh nghiệm đó với những người thân thiết nhất. Tôi chưa bao giờ tận mắt nhìn thấy ai chết. Cho nên tôi không thể tưởng tượng được một cách cụ thể cái chết là như thế nào. Tuy nhiên, vào lúc đó, tôi đã phát hiện ra nó trong đồng tử của Shimamoto-san. Nó ở đó, chỉ cách mặt tôi vài xăngtimét. "Đó là khuôn mặt của cái chết", khi ấy tôi đã nghĩ, trước đôi mắt đang nói với tôi rằng: Cả mi nữa, đến một ngày, mi cũng sẽ phải đến đây. Sớm hay muộn, tất cả mọi người đều sẽ rơi vào sự cô độc vô tận nơi sự im lặng đã đánh mất mọi âm thanh, ở giữa bóng tối đó. Đối diện với thế giới đó, nỗi lo sợ đã đè nặng lên tôi, như thể tôi đang nhìn vào bóng tối của một cái giếng không đáy.

    Cúi xuống vực thẳm tối đen và lạnh giá đó, tôi gọi tên nàng. "Shimamoto-san!" Nhưng giọng nói của tôi bị một thứ hư vô vô tận nuốt chửng. Dù có gọi lâu đến đâu, cái điều đang nằm trong mắt nàng kia vẫn bất động sâu thẳm. Shimamoto-san tiếp tục thở với một thứ tiếng ồn kỳ lạ, như thể không khí đang thoát ra khỏi một lỗ thủng. Tiếng thở đều đặn đó cho tôi biết nàng vẫn luôn ở đó. Nhưng, ở sâu trong mắt nàng, nàng đã đi sang phía bên kia, đi vào thế giới của cái chết.

    Trong khi tôi nhìn vào cái vực thẳm tăm tối của đôi mắt nàng và gọi tên nàng, dần dần tôi cảm thấy mình cũng đang rơi vào trong. Bóng tối đó hút tôi đến với nàng, như một sự trống không đang hút lấy không khí ở xung quanh. Tôi còn nhớ rất rõ hàm súc của sức mạnh chiếm hữu tôi, muốn tóm lấy tôi đó.

    Tôi nhắm mắt lại. Đuổi cái ký ức đó ra khỏi tâm trí.

    Tôi chìa tay ra, vuốt ve tóc của Shimamoto-san. Tôi lướt ngón tay qua tai nàng, đặt tay lên má nàng. Cơ thể nàng mềm mại và ấm nóng. Nàng vẫn dùng lưỡi với dương vật của tôi, như thể nàng đang hút lấy bản thân cuộc sống, và vẫn vuốt ve chính mình ở dưới cái jupe, như thể đang cố sức chuyển một thông điệp bằng một thứ ngôn ngữ bí mật. Sau một lúc, tôi phun trào vào miệng nàng, bàn tay nàng dừng lại thôi chuyển động dưới cái jupe. Nàng nuốt và liếm cho đến giọt tinh trùng cuối cùng của tôi.

    - Xin lỗi nhé, nàng nói.

    - Em không có gì phải xin lỗi cả.

    - Ngay từ đầu em đã muốn làm như thế. Em xấu hổ lắm, nhưng em phải làm. Một kiểu nghi lễ, anh hiểu không?

    Tôi ôm chặt lấy nàng, đặt nhẹ má lên má nàng. Tôi vén tóc lên, hôn vào tai nàng. Rồi tôi nhìn thật sâu vào mắt nàng. Khuôn mặt tôi phản chiếu ở trong đó. Ở xa hơn, vẫn luôn có cái giếng không đáy, nhưng cái ánh sáng nhỏ nhoi nhấp nháy ở đó có vẻ như đã là ánh sáng của cuộc sống. Có thể một ngày nào đó nó sẽ tắt, nhưng giờ đây quả thật là nó đang hiện hữu. Shimamoto-san mỉm cười với tôi, và, vẫn như thường lệ, những nếp nhăn nhỏ hiện ra ở đuôi mắt nàng. Tôi đặt môi lên đó.

    - Bây giờ thì anh cởi quần áo của em đi. Đến lượt anh làm gì mà anh thích rồi. Em đã làm những gì mà em muốn, giờ đến lượt anh.

    - Sẽ rất bình thường thôi, không có gì đặc biệt đâu. Em không thấy phiền chứ? Chắc là anh thiếu trí tưởng tượng...

    - Không vấn đề, Shimamoto-san nói. Em thích sự thiếu tưởng tượng.

    Tôi cởi váy của nàng, cái nịt vú. Rồi tôi đặt nàng nằm ra đất và hôn lên khắp người nàng. Tôi đặt tay,đặt môi lên khắp nơi. Tôi chậm rãi thấm ướt cơ thể nàng. Chúng tôi đã mất bao nhiêu thời gian mới tới được đây. Cũng như nàng, tôi không muốn đẩy nhanh bất cứ điều gì lên. Tôi cố gắng kiềm chế hết mức có thể, rồi, khi không thể chờ đợi thêm được nữa, tôi chầm chậm đi vào trong nàng.Cuối cùng chúng tôi cũng thiếp ngủ khi trời gần sáng. Chúng tôi đã làm tình nhiều lần, trên đất, lúc nhẹ nhàng, có khi dữ dội. Một lần, vào lúc tôi đi vào trong nàng, nàng òa khóc, như thể sợi dây neo cảm xúc của nàng đã bị tuột ra. Nàng lấy nắm tay đấm vào lưng và vai tôi. Trong lúc đó, tôi siết lấy nàng thật chặt. Tôi sợ nàng sẽ vỡ ra thành nghìn mảnh nếu tôi không giữ nàng lại sát vào tôi như thế. Tôi vuốt ve lưng nàng để nàng dịu lại. Tôi hôn lên cổ nàng, lấy những ngón tay vuốt tóc nàng. Đó không còn là Shimamoto-san tự tin vào mình, lúc nào cũng bình thản nữa. Cái lõi cứng, đã đông lại ở tận sâu trong nàng, bắt đầu tan chảy và trồi lên trên bề mặt. Tôi có thể cảm thấy những cử động xa xôi, thấy làn hơi thổi. Tôi ôm lấy Shimamoto-san trong tay, đón nhận những tiếng lùng bùng đó. "Thế là dần dần nàng đã dâng hiến cho mình, tôi nghĩ. Kể từ nay mình sẽ không thể rời xa nàng được nữa."

    - Anh muốn em nói cho anh tất cả, tôi nói. Em đã sống như thế nào cho đến hôm nay, em ở đâu, em làm gì. Em đã có chồng hay chưa. Anh muốn biết tất cả về em. Dù cho em có lý do gì đi nữa, anh cũng không thể chịu đựng được cái bí mật mà em tự dựng lên quanh mình nữa.

    - Để mai đi, nàng nói. Ngày mai em sẽ kể cho anh tất cả. Từ giờ đến lúc đó đừng hỏi em gì hết, em xin anh. Thêm một ngày nữa đi. Nếu bây giờ em nói tất cả với anh, anh sẽ không bao giờ có thể trở lại như trước được nữa.

    - Nhưng anh đã như thế rồi, anh không còn có thể trở lại như trước được nữa. Và có thể là ngày mai sẽ không bao giờ đến. Nếu ngày mai không đến, anh sẽ không bao giờ biết được bí mật mà em cất giữ ở tận sâu con người em cả.

    - Em rất muốn ngày mai sẽ không bao giờ đến, nàng nói. Như thế, anh sẽ không thể biết được.

    Tôi muốn đáp lời, nhưng nàng đã chặn tôi lại bằng một nụ hôn.

    - Em vô cùng muốn có một con kền kền hói đầu đến ăn mất ngày mai. Bọn kền kền hói đầu ăn những ngày mai, có phải không?

    - Đúng, có vẻ lôgic đấy. Bọn kền kền hói đầu sống bằng nghệ thuật và những ngày mai.

    - Còn bọn kền kền thường thì ăn gì nhỉ?

    - Chỉ ăn xác chết thôi. Bọn kền kền hói đầu thì rất khác.

    - Chúng ăn nghệ thuật và những ngày mai?

    - Đúng rồi đấy.

    - Thật là một kết hợp đẹp!

    - Còn món ddetxe của chúng là catalogue của nhà xuất bản Iwanami.

    Nàng bật cười.

    - Ngày mai, nàng nhắc lại, ngày mai anh sẽ biết tất cả.

    Ngày hôm sau dĩ nhiên là có đến. Nhưng khi tỉnh dậy, tôi chỉ có một mình. Mưa đã ngừng, và ánh sáng trong suốt của buổi sáng chiếu qua cửa sổ vào phòng ngủ. Đồng hồ đeo tay của tôi chỉ chín giờ hơn. Shimamoto-san không còn ở bên cạnh tôi. Đầu nàng để lại một vết hõm trên gối, nhưng nàng không có ở đó. Tôi đứng dậy, tìm nàng ở phòng khách, trong bếp, nhìn cả vào phòng của bọn trẻ, trong phòng tắm. Tôi không tìm thấy nàng ở đâu hết. Quần áo của nàng cũng đã biến mất, giày của nàng không còn ở lối vào. Tôi thở dài, cố hòa mình vào thế giới hiện thực. Nhưng cái hiện thực này có điều gì đó là lạ, khác thường, nó đã mang một hình thức rất khác với cái hiện thực mà tôi từng mường tượng. Cái thực tế đó là không thể.

    Tôi mặc quần áo, đi ra vườn. Chiếc BMW vẫn đỗ ở chỗ đó. Có thể là Shimamoto-san đã tỉnh dậy rất sớm và chỉ đi dạo một chút thôi? Tôi đi vòng quanh nhà tìm nàng. Rồi tôi lên xe đi một đoạn. Tôi rời khỏi đường chính, đi đến tận rìa thị trấn gần nhất. Không nhìn thấy Shimamoto-san ở đâu hết. Tôi quay về nhà, hy vọng là nàng đã trở lại. Nàng không có ở đó.

    Tôi lục tung các phòng, tìm một mẩu giấy có thể nàng đã để lại đâu đó. Tôi không tìm thấy gì hết. Không còn chút dấu vết nào của nàng.

    Không còn có sự hiện diện của nàng, ngôi nhà giờ đây thật hoang vắng, ngột ngạt. Không khí như thể chát nồng, như thể các phân tử đang trôi nổi ở đó, và tôi cảm thấy chúng đang vón cục trong cổ họng ở mỗi nhịp thở. Đột nhiên, tôi nghĩ đến cái đĩa Nat King Cole mà nàng đã tặng tôi. Tôi tìm khắp nơi nhưng không thấy. Nàng đã mang nó theo.

    Shimamoto-san đã biến mất khỏi cuộc đời tôi. Và lần này không phải là "có lẽ", cũng không phải là chỉ trong "một khoảng thời gian".

    --hết chương 14--
    Chữ ký của Momo-chan
    青春っていうのは
    一本道じゃないんだ。
    二つに分かれたり
    脇道も近道も 行き止まりもある。
    でも どの道を行っても
    それが君の青春なんだ。

    Thanh xuân ấy
    Không phải chỉ là một con đường thẳng.
    Sẽ có lúc chia ra hai ngả
    Rồi cũng có cả đường nhánh, đường tắt hay cả ngõ cụt.
    Nhưng dù bạn có đi con đường nào
    Thì đó cũng chính là thanh xuân của bạn

  5. #15
    Chụt chụt ~^o^~
    Momo-chan's Avatar


    Thành Viên Thứ: 35612
    Giới tính
    Nam
    Đến Từ: TP Đà Nẵng
    Tổng số bài viết: 2,957
    Thanks
    4,166
    Thanked 7,804 Times in 2,297 Posts

    Tôi về đến Tokyo vào lúc bốn giờ chiều. Tôi đã đợi ở Hakone cho đến trưa trong niềm hy vọng mơ hồ được thấy Shimamoto-san trở lại. Vì thật nặng nề nếu phải ngồi không mà chờ đợi, tôi đã lau chùi bếp để giết thời gian, rồi sắp xếp gọn gàng lại tất cả quần áo trong nhà. Sự im lặng thật nghẹt thở; chỉ có tiếng chim hót hoặc tiếng xe chạy qua thỉnh thoảng vẳng đến khuấy động, không tự nhiên và không ăn nhập vào nhau. Tôi đợi xảy ra một điều gì đó. Cần phải xảy ra một điều gì đó. Mọi chuyện không thể kết thúc như vậy được.

    Tuy nhiên, không có gì xảy ra. Shimamoto-san không thuộc loại người thích xem xét lại một quyết định, thay đổi sau một lúc. Nếu nàng gọi điện cho tôi- điều này thì tôi biết là không thể có – thì sẽ là đến câu lạc bộ jazz. ở lại Hakone lâu hơn không có chút ý nghĩa nào hết.

    Suốt dọc đường về, tôi phải tự buộc mình chú mục vào đường đi. Nhiều lần, tôi vượt qua đèn đỏ, đi quá chỗ rẽ, nhầm đường. khi cuối cùng đỗ được xe vào bãi đỗ của quán, tôi đến thẳng đến một cabin điện thoại gọi điện về nhà. Tôi thông báo với Yukiko là tôi đã về, nhưng phải làm việc ngay. Cô không bình luận gì về điều đó, nhưng nói với giọng khá ráo hoảnh rằng đã muộn rồi và cô lo lắng vì không thấy tôi về vào buổi sáng như đã hứa.

    - Lẽ ra anh phải gọi điện chứ, cô nói.

    - Không có chuyện gì đâu, em không cần phải lo lắng, tôi trả lời, trong lòng tự hỏi không biết giọng của mình như thế nào. Anh không có thời gian đảo qua nhà, anh phải đến văn phòng kiểm tra sổ sách rồi đến quan.

    Tôi đến văn phòng, và ngồi đó không làm gì cả cho đến khi bóng tối buông xuống. tôi nghĩ đến những sự việc ngày hôm qua. Tôi đã ngủ thiếp đi, nhưng hẳn là Shimamoto-san không hề chợp mắt. Nàng đã dậy và rời khỏi nahf vào trước lúc bình minh. Nhưng nàng làm thế nào để về được Tokyo? Ngôi nhà khá xa đường cái, không hề dễ đàng để đi từ vùng đồi Hakone ra đến đường cái và tìm được một chiếc taxi hoặc xe bus vào sáng sớm như vậy. Hơn thế nữa, nàng lại đi giày cao hót.

    Điều gì đã thúc đẩy nàng chạy trốn như thế? Tôi đã nghĩ đi nghĩ lại về điều đó suốt trên đường về. Tôi đã nói với nàng là tôi chấp nhận toàn bộ con người nàng, nàng cũng đã khẳng định điều tương tự. Chúng tôi đã làm tình với nhau không chút e ngại ngượng ngùng. Thế mà nàng bỏ tôi lại, nàng bỏ đi một mình, không một lời giải thích. Thậm chí nàng còn cầm cái đĩa nhạc đã tặng tôi đi theo. Tôi cố sức tìm vài giả thuyết về ý nghĩa các hành động đó của nàng. Hẳn là phải có một ý nghĩa, một lý do cho tất cả những điều đó. Shimamoto-san không phải là người hành động theo một bản năng bất chợt. Tôi không sao xem xét được vấn đề một cách kỹ càng. Sợi chỉ nối những suy nghĩ của tôi bị cắt đức, không một tiếng động. Một cơn đau nửa đầu quay trở lại, âm ỉ, mỗi khi tôi cố sức suy nghĩ. Tôi nhận ra rằng mình đã kiệt sức. Tôi từ chối suy nghĩ, tôi nhớ đi nhớ lại tất cả những sự kiện của ngày hôm trước, như một cuốn băng video quay lại không ngừng. Tôi nghĩ đến cơ thể Shimamoto-san. Cơ thể không quần áo nằm gần lò sưởi. Cổ nàng, ngực nàng, hông nàng, đám lông kín, âm hộ, lưng, eo, chân của nàng. Tất cả những hình ảnh đó quá gần gũi, quá rõ nét. Đôi lúc, tôi thấy chugns còn gần gũi, còn rõ nét hơn thực tế ở xung quanh tôi.

    Cuối cùng tôi không chịu đựng nổi những ảo ảnh gào thét của sự thật đang vây bủa lấy tôi trong cái văn phòng nhỏ xíu này nữa. tôi đi ra khỏi tòa nhà, đi lang thang vô định. Rồi tôi đến quán bar, vào phòng vệ sinh cạo râu. Thậm chí từ sáng đến giờ tôi còn chưa rửa mặt. Và tôi vẫn mặc chiếc áo parka của ngày hôm qua. Các nhân viên không có nhận xét gì, nhưng thỉnh thoảng lại liếc nhìn tôi đầy tò mò. Tôi không muốn về nhà thay quần áo. Nếu gặp Yukiko, có khả năng tôi sẽ kể hết mọi chuyện cho cô: rằng tôi yêu Shimamoto-san, rằng tôi đã ngủ với nàng, rằng tôi đã suýt nữa bỏ tất cả vì nàng, cả gia đình tôi, các con tôi, công việc của tôi, tất cả.

    Liệu tôi có phải thú nhận với Yukiko về những chuyện xảy ra không? Tôi không thể làm như thế được. tôi không đủ sức phán xét điều gì là nên hay không. Thậm chí tôi còn không hiểu nổi điều gì đã xảy đến với tôi. Cho nên tôi không về nhà. Tôi đến quán bar, và chờ đợi Shimamoto-san. Tôi biết rất rõ rằng không có chút cơ may nào để nàng đến, nhưng tôi không thể làm gì khác ngoài chờ đợi. Tôi ngồi ở quầy bar, và chờ đợi trong vô vọng cho đến giờ đóng cửa. Tôi nói chuyện một chút, như thường lệ, với mấy khách quen. Nhưng tôi không nghe thấy một lời nào mà họ nói với tôi. Tôi gật đầu, ngắn gọn đồng ý với tất cả, trong đầu vẫn nghĩ đến cơ thể Shimamoto-san. Tôi còn nhớ âm hộ nàng đã đón nhận tôi mềm mại như thế nào, cách nàng gọi tên tôi vào lúc đó. Và, mỗi lần điện thoại đổ chuông, tim tôi lại nảy lên trong ***g ngực.

    Ngay cả khi quán đã đóng cửa và mọi người đã ra về, tôi vẫn ngồi lại ở quầy bar và tiếp tục uống. Mặc cho số lượng rượu uống vào người, tôi vẫn không sao say nổi. Ngược lại, tâm trí tôi mỗi lúc một sáng rõ hơn. Đồng hồ chỉ hai giờ sáng. Tôi về nhà, gặp Yukiko vẫn thức đợi. Lẽ ra phải đi nằm, tôi lại ngồi ở bàn bếp trước một chai whisky; Yukiko đến chỗ tôi cùng với một cái cốc và uống với tôi.

    - Bật nhạc đi, cô nói.

    - Tôi bật cái băng đầu tiên tìm thấy, bật nó thật nhỏ để không đánh thức bọn trẻ. Sau đó, chúng tôi im lựng uống một lúc, mỗi người ngồi ở một góc bàn bếp.

    - Anh yêu một người phụ nữ khác phải không? Yokiko chăm chú nhìn tôi, hỏi.

    Tôi gật đầu. “Hẳn là Yukiko đã phải nhắc đi nhắc lại câu nói đó trước khi thốt ra lời”, tôi tự nhủ. Những từ đó có một trọng lượng và đường viền rất rõ nét. Tôi cảm thấy điều đó trong giọng nói của cô.

    - Và anh thật sự yêu cô ấy, đó không phải là một cuộc tình thoáng qua, phải không?

    - Đúng thế. Đó không phải là một cuộc tình thoáng qua. Nhưng hơi khác với những gì em nghĩ.

    - Anh biết em nghĩ gì à? Anh tin là thực sự biết em nghĩ gì à?

    Tôi không trả lời. tôi không thể nói được gì. Yukiko cũng im lặng trở lại. Chỉ có âm nhạc tiếp tục. Vivaldi hoặc Telemann, cái gì đó tương tự. Tôi không sao nhớ được chính xác giai điệu.

    - Em-chắc-chắn-là-anh-không-biết-những-gì-em-nghĩ, cuối cùng Yokiko cũng nói tiếp, phát âm tách bạch từng từ như cô vẫn thường làm khi giải thích điều gì đó với các con.

    Mắt cô không rời khỏi tôi, nhưng khi chắc chắn là tôi sẽ không nói gì, cô cầm lấy cái cốc và uống một ngụm whisky. Rồi cô chầm chậm lắc đầu.

    - Anh cũng biết là em không hề ngu ngốc. Em sống với anh, em ngủ với anh. Em đã hiểu ra điều đó được một thời gian, rằng anh có một người phụ nữ khác.

    Tôi nhìn cô không nói gì.

    - Em không trách gì anh hết. Khi người ta bắt đầu yêu một người, thì là như thế đấy, không thể làm gì cả. Người ta yêu người mà người ta yêu. Em không đủ cho anh, chỉ vậy thôi. Em có thể hiểu được điều đó, theo cách của em. Cho đến giờ mọi chuyện giữa chúng ta đều rất tốt đẹp, anh lúc nào cũng đối xử tốt với em. Em rất hạnh phúc với anh. Và em nghĩ rằng, ngay cả bây giờ vẫn vậy, anh vẫn còn yêu em. Nhưng em không đủ cho anh. Em biết điều đó, theo một nghĩa nào đó. Em biết là một ngày nào đó sẽ có một chuyện tương tự xảy ra. Chính vì thế mà em không trách anh đã yêu một người khác. Thậm chí nói thật em còn không thấy giận dữ. Thật là lạ, điều đó còn không làm em tức tối. Chỉ rất nặng nề để chịu đựng thôi. Vô cùng nặng nề, Em đã từng nghĩ là sẽ rất khó để trải qua khi nào điều đó xảy đến, nhưng nó vẫn vượt quá sự tưởng tượng của em.

    - Anh rất tiếc, tất cả là lỗi của anh, tôi nói.

    - Anh không cần phải xin lỗi. Nếu anh muốn bỏ em, anh có thể làm thé. Không cần nói gì.

    - Anh có muốn chúng mình bỏ nhau không?

    - Anh không biết. em có muốn nghe những lời giải thích của anh không?

    - Giải thích? Về người phụ nữ đó?

    - Phải.

    Yokiko lắc đầu.

    - Em không muốn nghe gì về người phụ nữ đó. Anh đừng làm cho hoàn cảnh của em trở nên nặng nề hơn nữa. Em không thèm quan tâm đến kiểu quan hệ mà anh có với cô ta, những gì hai người đã làm với nhau. Điều quan trọng với em là anh có ý định bỏ em hay không. Em không muốn gì hết, nhà và tiền đều không. Nếu anh muốn có lũ trẻ, em cũng sẽ để chúng cho anh nuôi. Thật đấy, em hết sức nghiêm túc. Thế nên, nếu anh muốn bỏ em, chỉ cần nói với em: “anh bỏ em”. Đó là tất cả những gì quan trọng với em. Anh có muốn chúng ta bỏ nhau không?

    - Anh không biết, tôi nhắc lại.

    - Anh không biết là anh muốn bỏ em hay không à?

    - Không, anh không biết liệu có khả năng trả lời em hay không.

    - Khi nào thì anh sẽ biết?

    Tôi lắc đầu.

    - Được rồi, Yokiko thở dài, anh cứ suy nghĩ đi. Em sẽ đợi, đừng lo. Cứ suy nghĩ đi trước khi quyết định.

    Kể từ đêm đó, tôi ngủ trên sofa phòng khách. Có lúc lũ trẻ dâh vào buổi đêm; lần đầu tiên thấy tôi ở đó, chúng hỏi tôi đang làm gì. Tôi giải thích thời gian gần đây tôi ngáy to nên thôi thích ngủ ở đây để không đánh thức mẹ chúng. Đôi khi, một trong hai đứa chui vào dưới chăn ngủ với tôi. Tôi ôm nó vào lòng. Cũng có lúc tôi nghe tiếng Yokiko khóc trong phòng ngủ.

    Trong khoảng hai tuần, tôi sống trong những kỷ niệm. Tôi trôi nổi bất tận trong những gì đã trảu qua với Shimamoto-san trong cái đêm đầu tiên và duy nhất với nhau, cố sức tìm thấy ở đó một đấu vết quan trognj, một thông điệp nào đó. Tôi thấy lại Shimamoto-san trong vòng tay tôi. Tô nghĩ đến bàn tay của nàng luồn xuống dưới cái jupe trắng. Tôi nhơ sbaif hát cảu Nat King Cole, ánh sáng của lò sưởi. Tôi nhớ từng lời nàng nói.

    “Vừa nãy em đã nói rồi, em không biết đến những biện pháp nửa vời, Shimamoto-san nói với tôi trong trí nhớ. Ở em không có trung gian nào cả: em khôgn hề biết nơi nào là chỗ đúng đắn…

    - Anh đã quyết định rồi. Trong khi em vắng mặt, anh đã suy nghĩ rất kỹ về tất cả những cái đó. Và anh đã quyết định rồi, từ sâu thẳm trái tim anh.”

    Tôi nhớ cái nhìn chăm chú của nàng trong khi tôi lái xe. Tôi cảm thấy cái nhìn đó, đắm chìm một điều gì đó dữ dội, giờ đây vẫn còn ghì sâu lên má tôi. Tôi cảm thấy rõ ràng rằng đó còn hơn là một cái nhìn, nó giống như dấu hiệu của cái chết bay lơ lửng xung quanh nàng ở trong thế giới đó. Khi ấy, nàng đã thật sự muốn chết. Nàng đã đến tận Hakone cùng tôi để chết cùng tôi ở đó.

    “Và cả em nữa, rất có thể, em sẽ chấp nhận toàn bộ con người anh. Toàn bộ, anh có hiểu không? Anh có hiểu như thế nghĩa là gì không?”

    Khi nói điều đó, nàng đang đòi hỏi cả cuộc đời tôi. Giờ đây thì tôi hiểu hoàn toàn. Cứ như thể tôi đã đi đến một kết luận cuối cùng về hai chúng tôi, còn nàng thì có kết luận riêng của mình. Tại sao mình không hiểu được điều đó sớm hơn? Nàng hẳn là đã thực sự có ý định đánh mạnh tay vào vôlăng để chúng tôi cùng chết trên đường về, trên đường cao tốc, sau đêm tình ái Hakone. Chết cùng với tôi là điều duy nhất có thể. Hẳn là nàng không có lựa chọn nào khác. Nhưng điều gì đó đã ngăn cản nàng thực hiện sự định của mình. Nàng đã giấu kín tất cả vào sâu thẳm con người mình, rồi biến mất.

    Điều gì trong cuộc đời nàng đã khiến nàng không còn lựa chọn nào khác ngoại lựa chọn đó? Tôi tự hỏi không ngừng. Nàng đã bị dồn vào cuối ngõ cụt nào? Lý do nào, bằng cách nào, vì mục đích gì, cái gì và nhất là ai đã đẩy nàng đến chỗ đó? Tại sao cái chết lại là giải pháp duy nhất cho tình trạng đó? Tôi dã nghĩ đến điều này không biết bao nhiêu lần. Tôi tính đến mọi yếu tố mà tôi biết. Tôi đặt ra đủ mọi giả thuyết có thể và trí tưởng tượng tôi cho phép. Mà không đi đến được điều gì. Nàng đã biến mất, mang theo mình bí mật. Không “có lẽ” và không “một khoảng thời gian” nào: hoàn toàn, im lặng. Ý nghĩ đó làm tôi không sao chịu nổi. Cuối cùng, nàng đã từ chối chia sẻ bí mật của mình với tôi. Mặc cho sự hòa hợp hoàn hảo mà cơ thể chúng tôi đã có được với nhau.

    “Có những điều chỉ có thể tiến về phía trước, không thể quay ngược lại đằng sau. Hajime ạ”, hẳn là nàng sẽ nói như thế.

    Đêm đến, trên ghế sofa, tôi tưởng như nghe thấy giọng nàng đang nói câu đó. Tôi nghe rất rõ nàng đánh vần từng từ một.

    “Sẽ tuyệt vời biết bao nếu chúng ta có thể bỏ đi như anh nói và bắt đầu lại từ con số không! Thật không may là em không thể chạy trốn được khỏi đây. Không thể. Không thể về mặt vật lý.”

    Shimamoto-san đột nhiên biến thành cô gái mười sáu tuổi, đứng trong một khu vườn, mỉm cười ngượng ngập trước những cây hoa hướng dương.

    “Lẽ ra em không nên gặp lại anh. Em đã biết điều đó ngay từ đầu. Lẽ ra em nên để mọi chuyện nguyên xi như thế. Dĩ nhiên, em đã không ngăn nổi mình. Em chỉ muốn nhìn thấy anh và sau đó đi khỏi ngay lập tức. Nhưng, tất nhiên, khi đã nhìn thấy anh, em lại không sao quyết định đi khỏi được nữa. Em là như thế, anh cũng biết mà Hajime. Em không có ý định làm vậy đâu, nhưng lúc nào em cũng làm hỏng mọi chuyện.”

    Tôi chắc chắn sẽ không bao giờ còn gặp nàng nữa. Nàng chỉ còn tồn tại trong ký ức tôi. Nàng đã biến mất khỏi cuộc đời tôi. Nàng đã từng ở đó, và giờ đây đã tan biến. Không có giải pháp nửa vời nào hết. Không có trung gian, không có điểm giữa, không có chút thỏa hiệp nào. Phía Nam biên giới, có một “có thể”. Nhưng ở phía Tây mặt trời thì không.

    Tôi đọc báo mỗi ngày, tìm kiếm một bài báo viết về vụ tự tử của phụ nữ trong vùng Hakone. Nhưng tôi không tìm được gì hết. Ngày nào cũng có hàng đống người tự tử, nhưng chưa bao giờ, theo chỗ tôi biết, có một người phụ nữ ba mươi bảy tuổi có nụ cười quyến rũ. Nàng đã biến mất khỏi cuộc đời tôi, chỉ khỏi cuộc đời tôi mà thôi.

    Nhìn bên ngoài, không có gì thay đổi hết. Sáng nào tôi cũng chở hai con đi học, chiều đến đón chúng về. Tôi hát với chúng trong xe. Thỉnh thoảng, tôi gặp cô gái trẻ đi xe Mercedes trước cổng trường mẫu giáo, và chúng tôi nói chuyện với nhau một lúc lâu. Điều đó cho phép tôi quên đi những lo lắng trong một lúc. Vẫn như mọi khi, chúng tôi chỉ nói đến các cửa hiệu hoặc quán ăn đang là mốt. Mỗi lần gặp nhau, chúng tôi thoải mái trao đổi những thông tin mới nhất về các cửa hàng bán đồ ăn tự nhiên và khu phố Aoyama.

    Trong nhiều công việc, tôi tiếp tục hoàn thành các nghĩa vụ, không một lần sơ sảy. Tôi đến câu lạc bộ nhạc jazz mỗi tối, trò chuyện với các khách quen, lắng nghe những ý kiến và phàn nàn của nhân viên, tặng quà cho những ngươi phục vụ khi đến sinh nhật họ. Tôi mời rượu các nhạc công đến chơi ở chỗ chúng tôi, nếm cocktail. Kiểm tra xem đàn piano lên dây đúng chưa, chú ý để những người khách say rượu không làm phiền ai. Ngay khi có một vấn đề, tôi tìm cách giải quyết ngay, tìm ra một giải pháp. Cách quản lý công việc của tôi không thể tốt hơn được nữa, gần như là quá tốt.

    Tất cả diễn ra một cách hoàn hảo. Chỉ có điều, tôi không còn say mê như trước với hai câu lạc bộ nhạc jazz nữa. Tôi không nghĩ những người xung quanh nhận ra điều đó, vì thái độ của tôi hoàn toàn không thay đổi. Thậm chí tôi còn hòa nhã với mọi người hơn trước, tôi đáng mến, lúc nào cũng sẵn sàng chuyện trò. Nhưng tôi thì tôi biết, khi đưa mắt nhìn quanh phòng, không gì còn giống như trước nữa cả: tôi thấy khung cảnh thật buồn chán, tối tăm. Đó không còn là khu vườn tưởng tượng của tôi ngày xưa, với những màu sắc tươi sáng, những khía cạnh tinh tế. Đó chỉ còn là một quán bar ầm ĩ có thể tìm thấy ở khắp nơi. Tất cả đều giả tạo, hời hợt, thảm hại. Đó chỉ còn là một bài trí sân khấu, được dựng lên với mục đích được che giấu khéo léo là móc túi lấy tiền của những kẻ say rượu. Tất cả những ảo tưởng xưa kia từng tràn ngập tâm trí tôi đã tan biến như một làn khói. Bởi vì tôi biết rằng Shimamoto-san sẽ không bao giờ còn trở lại trong khung cảnh này nữa. Sẽ không bao giờ còn được thấy nàng ngồi ở một cái ghế cạnh quầy bar, và mỉm cười gọi một ly cocktail.

    Cả ở nhà cũng vậy, tôi tìm lại được cuộc sống quen thuộc. Tôi ăn tối với cả nhà, đưa các con đi dạo Chủ nhật, dẫn chúng đến vườn bách thú. Yukiko và tôi, ít nhất bề ngoài, có cùng mối quan hệ như trước. Chúng tôi vẫn trò chuyện nhiều, chúng tôi là những người bạn đường từ lâu, sống dưới cùng một mái nhà. Một vài điều không bao giờ được nói ra, một vài sự thật không bao giờ được phát biểu. Nhưng không có chút căng thẳng nào ngự trị giữa chúng tôi. Chỉ đơn giản là chúng tôi không bao giờ chạm vào nhau. Đêm đến, chúng tôi ngủ riêng: tôi tiếp tục ngủ trên ghế sofa, và Yukiko trong phòng ngủ. Hẳn đó là thay đổi duy nhất có thể nhìn thấy trong cuộc sống của chúng tôi.

    Có lúc tôi tự hỏi không biết tất cả những điều này có phải là một vở hài kịch hay không. Liệu có phải là chúng tôi đang hài lòng với việc đóng những vai diễn dành cho mình? Liệu có phải là chúng tôi đã đánh mất một điều gì đó cốt yếu? Liệu có phải là kể từ nay ngày nào chúng tôi cũng sẽ chỉ sống như những cái máy giản đơn? Ý nghĩ đó đè nặng lên tôi. Yukiko hẳn là phải đau khổ sâu sắc vì cái cuộc sống trống rỗng và hời hợt này. Thế nhưng, tôi vẫn chưa cảm thấy có thể trả lời câu hỏi của cô. Dĩ nhiên, tôi không muốn bỏ cô, cái đó thì tôi có thể chắc. Nhưng tôi không có quyền gì để nói điều đó với cô. Tôi đã từng rất sẵn sàng bỏ cô, cả cô và bọn trẻ. Shimamoto-san đã biến mất và sẽ không quay lại, nhưng tôi không thể vì thế mà tiếp tục cuộc sống cũ như thể không có gì xảy ra. Không thể đơn giản như thế được. Sẽ không thể đơn giản như thế được. Mặt khác, tâm trí tôi vẫn còn hình ảnh Shimamoto-san ám ảnh. Hình ảnh của nàng quá rõ nét, quá thực, để mà tôi có thể xua đi. Chỉ cần tôi nhắm mắt lại là nhìn thấy cơ thể nàng hiện ra trong từng chi tiết nhỏ nhất. Tôi vẫn còn cảm thấy trên những ngón tay mình tiếp xúc của da thịt nàng, giọng nói của nàng vẫn vang vọng trong tai tôi. Làm sao tôi có thể ôm Yukiko trong tay khi vẫn chịu đựng sự ám ảnh đó?

    Tôi những muốn được ở một mình lâu nhất có thể và, không biết làm gì khác, sáng nào tôi cũng đến bể bơi, rồi đến văn phòng, nơi tôi dành phần lớn thời gian nhìn lên trần nhà và mơ đến Shimamoto-san. Tôi những muốn chấm dứt việc đó bằng cách này hay cách khác. Tôi sống trong một hình thức của trống rỗng, bên cạnh Yukiko nhưng không thật sự ở đó, lần lữa mãi việc trả lời câu hỏi của cô. Điều đó không thể kéo dài mãi mãi được. Có cái gì đó không đúng đắn. Với tư cách đàn ông, với tư cách người chồng, với tư cách người cha, tôi phải nhận lấy trách nhiêm của mình. Nhưng, trên thực tế, tôi không có khả năng: ảo ảnh vẫn còn ở đó, nó buộc chặt lấy tôi. Những ngày mưa thì còn tệ hơn nữa. Bởi vì, khi trời mưa, tôi bị đắm chìm trong ảo tưởng Shimamoto-san sẽ xuất hiện vào bất cứ lúc nào. Nàng sẽ mở cửa, mang theo cùng với nàng mùi của cơn mưa. Tôi tưởng tượng ra nụ cười trên môi nàng. Khi không đồng ý với tôi, nàng nhẹ nhàng lắc đầu, nụ cười vẫn nguyên ở đó. Khi ấy từ ngữ của tôi mất đi toàn bộ sức lực và, như những giọt nước mưa đậu trên ô cửa sổ, chầm chậm trượt ra khỏi địa hạt của thực tại. Những đêm trời mưa, lúc nào tôi cũng thấy nghẹt thở. Thực tại bị bóp méo, thực tại ***g lên sợ hãi.

    Khi đã mệt mỏi vì ngắm nhìn mãi những điều điên rồ, tôi đứng trước cửa sổ nhìn ra phong cảnh bên ngoài. Thỉnh thoảng, tôi thấy như thể mình bị bỏ rơi trong một sa mạc không sự sống. Đoàn đoàn lũ lũ những ảo ảnh che lấp tất cả màu sắc của thế giới xung quanh tôi, chỉ còn để lại sự trống rỗng. Tất cả mọi vật, tất cả mọi phong cảnh đều có vẻ chán ngắt và trống không như những trang trí phù du bằng giấy bồi, đầy bụi, màu của cát. Tôi nhớ lại người bạn ở trường trung học một hôm cho tôi tin tức về Izumi. Anh đã nói với tôi: “Có nhiều cách sống, và nhiều cách chết. Nhưng có quan trọng gì đâu. Điều duy nhất còn lại là sa mạc.”

    Tuần sau đó, xảy ra một loạt sự kiện kỳ lạ. Sáng thứ Hai, khi đến văn phòng, không vì lý do gì đặc biệt, chỉ do một ham muốn bất chợt, tôi mở cái ngăn kéo để cái phong bì đựng một trăm nghìn yen. Từ nhiều năm nay, nó được để trong ngăn kéo bàn làm việc của tôi, khóa chặt, ngăn thứ hai từ trên xuống. Kể từ đó chưa bao giờ tôi động vào số tiền đó, nhưng đã nhiều lần, khi mở ngăn kéo để đặt vào những thứ đồ vật có giá trị khác, tôi biết chắc là cái phong bì vẫn nằm nguyên ở đó. Nhưng hôm qua, tôi nhận ra nó đã biến mất. Thật đáng ngạc nhiên, vì tôi không hề nhớ đã từng chuyển nó đi chỗ khác. Tôi không xếp nó vào chỗ khác, tôi hoàn toàn chắc chắn vào điều này. Tuy thế tôi vẫn lần lượt mở tất cả các ngăn kéo của cái bàn, xem bên trong từng cái một để có thể yên tâm được: cái phong bì không có ở đâu cả.

    Tôi cố nhớ xem lần cuối cùng mình nhìn thấy nó là khi nào. Tôi không tìm được ngày tháng chính xác nào cả. Chưa lâu lắm, nhưng cũng không mới đây lắm. Một tháng trước, có thể là hai. Hoặc thậm chí là ba, ai biết? Dù thế nào đi nữa, tôi đã nhìn thấy cái phong bì cách đây không lâu, ở trong ngăn bàn.

    Sững sờ, tôi ngồi xuống một cái ghế trước bàn làm việc và lơ đãng nhìn cái ngăn kéo một lúc. Ai đó đã vào đây khi tôi vắng mặt để lấy đi cái phong bì? Điều này rất khó có thể xảy ra (ngăn kéo vẫn còn tiền và những thứ đồ vật có giá trị khác), nhưng dù sao tôi cũng không thể bỏ qua khả năng đó. Hoặc giả, tôi đã nhầm lẫn mà vứt nó đi, và không còn nhớ gì nữa? Cũng có thể lắm. Nhưng cũng có quan trọng gì, cuối cùng tôi tự nhủ. Dù thế nào đi nữa tôi cũng muốn một ngày nào đó vứt nó đi, sự cố này giúp tôi khỏi phải tự mình làm việc đó.

    Khi đã chấp nhận chuyện cái phong bì biến mất, tôi bắt đầu nghi ngờ vè sự tồn tại của nó, và càng cân nhắc tôi càng nhanh chóng mất đi sự chắc chắn vào thực tế của nó. Một cảm giác thật lạ, chóng mặt, chiếm lĩnh lấy tôi. Dù cho có cố sức tự thuyết phục mình điều ngược lại, ý tưởng về sự không tồn tại của cái phong bì đó phồng lên rất nhanh chóng trong suy nghĩ của tôi, đến mức chiếm lĩnh hoàn toàn lấy nó. Cảm giác về sự vắng mặt đẩy lùi, hoàn toàn nuốt trọn cảm giác về một sự tồn tại mà tuy thế ngày xưa tôi đã từng chính mắt mình chứng kiến.

    Về một số sự kiện, người ta có được bằng chứng hiện hữu rằng chúng đã từng xảy ra. Ký ức và các ấn tượng của chúng ta quá không chắc chắn, quá chung chung để có thể chỉ thông qua đó mà chứng minh được tính thực tế của các sự kiện đó. Những sự kiện mà chúng ta nghĩ là chắc chắn thực ra chắc chắn đến mức độ nào? Kể từ đâu chúng trở thành những sự kiện mà chúng cho là “thật”? Trong phần lớn các trường hợp, không thể phân biệt được. Để có thể chắc được rằng những gì chúng ta coi là thực tế đúng là thực tế, chúng ta cần đến một thực tế khác cho phéo chúng ta tương đối hóa và, bản thân nó, cũng cần một thực tế khác làm nền tảng. Và cứ như thế, cho đến khi tạo ra trong ý thức của chúng ta một chuỗi mắt xích kéo dài vô tận. Chắc chắn là không hề quá lời khi nói rằng chính trong sự giữ gìn cái chuỗi mắt xích đó mà chúng ta có thể dò được đến cảm giác về tồn tại thật của mình. Nhưng chỉ cần chuỗi mắt xích đó đứt gãy, tức khắc chúng ta sẽ lạc lối. Thực tế có thật nằm ở phía cái mắt xích bị rời ra, hay ở phía cái chuỗi cứ kéo dài mãi mãi?

    Vào lúc đó, tôi có cảm giác về một sự đứt gãy như thế. Tôi đóng ngăn kéo lại, cố tìm cách quên mọi chuyện đi. Lẽ ra ngay từ đầu tôi đã phải vứt số tiền đó đi. Sai lầm chính của tôi là đã giữ nó lâu đến thế.

    Buổi chiều thứ Tư cùng tuần, trong khi đang lái xe không xa đại lộ Gaien Higashidori, tôi nhìn thấy một người phụ nữ nhìn từ sau lưng rất giống Shimamoto-san. Cô mặc một chiếc quần vải cotông xanh và một chiếc áo gió màu be, đi một đôi giày tennis màu trắng. Cô đi khập khiễng. Ngay khi nhìn thấy cô, toàn bộ khung cảnh xung quanh tôi dường như đông cứng lại. Ngay cả không khí mà tôi đang hít thở cũng trào lên như một khối rắn trong cổ họng. “Nàng đây rồi”, tôi tự nhủ. Tôi vượt qua người phụ nữ, cố nhìn kỹ khuôn mặt cô trong gương chiếu hậu, nhưng những người bộ hành khác đã ngăn không cho tôi nhìn rõ. Tôi phanh gấp, chiếc xe đi ngay sau bấm còi inh ỏi. Người phụ nữ đó có cùng dáng đi, tóc cùng độ dài với tóc Shimamoto-san. Tôi muốn đỗ xe lại ngay lập tức, nhưng suốt dọc vỉa hè không có chỗ nào còn trống. Tôi tìm được một chỗ cách đó hai mét, lao thẳng vào, rồi chạy ngược trở lại về nơi tôi nhìn thấy người phụ nữ. Cô không còn ở đó nữa. Tôi tuyệt vọng tìm cô ở xung quanh. Chân cô khập khiếng, cô không thể đi quá xa được, tôi tự nhủ. Rẽ đám người mà chạy, tôi qua đường, lên cái cầu bắc qua đường dành cho khách bộ hành, nhìn xuống đường từ trên cao. Áo sơ mi của tôi đẫm mồ hôi. Đột nhiên, ý nghĩ về người phụ nữ đó không thể là Shimamoto-san chạy qua tâm trí tôi: cô không khập khiễng cùng một bên với nàng. Và hơn nữa, Shimamoto-san không còn khập khiễng nữa.

    Tôi lắc đầu, trút ra một hơi thở thật dài. Nhất định là tôi không được bình thường cho lắm. Tôi đã bị choáng, toàn bộ sức lực đã rời bỏ tôi. Tôi dựa lưng vào cột đèn đường, nhìn chân mình một lúc. Đèn chuyển từ đỏ sang xanh, rồi lại sang đỏ. Khách bộ hành đi qua, chờ đợi, rồi đi qua. Trong lúc đó, tôi đứng dựa lưng vào cái cột, cố gắng lấy lại hơi thở.

    Khi cuối cùng ngẩng được đầu lên, tôi nhìn thấy Izumi đang ở trước mặt. Ngồi ở băng ghế sau một chiếc taxi dừng lại đèn đỏ, ngay trước mặt tôi, cô nhìn tôi chăm chăm qua cửa kính. Mặt cô chỉ cách mặt tôi một mét. Dĩ nhiên là cô không còn ở tuổi mười bảy nữa. Nhưng tôi nhận ra cô ngay. Không thể là người nào khác được. Ở đó, ngay trước mắt tôi, là người phụ nữ tôi từng ôm trong vòng tay hai mươi năm trước, người con gái đầu tiên mà tôi hôn, người trong một buổi chiều mùa thu đẹp trời, năm mười bảy tuổi, đã để tôi cởi bỏ quần áo, thậm chí còn làm mất một cái nịt tất. Hai mươi năm làm thay đổi một con người, cái đó thì chắc rồi, nhưng tôi nhận ra được khuôn mặt này giữa cả nghìn người.

    “Cô ấy làm bọn trẻ con sợ”, người bạn học cũ từng nói với tôi. Ngay lúc đó, tôi còn chưa hiểu anh định nói gì. Tôi không thể tiêu hóa nổi những gì anh định giải thích với tôi. Giờ đây thì tôi hoàn toàn hiểu. Khuôn mặt Izumi không có chút biểu cảm nào. Hoặc đúng hơn tôi phải nói rằng: Mọi hình thức biểu cảm đã trốn chạy khỏi khuôn mặt cô. Giống như là một căn phòng không đồ đạc. Trên khuôn mặt đó, tất cả đều chết và lặng tờ như đáy đại dương. Và cô nhìn tôi chắm chú, với cái vẻ hoàn toàn vô cảm đó. Ít nhất thì tôi cũng nghĩ rằng cô nhìn tôi. Đôi mắt cô quay về phía tôi; nhưng chúng không hiểu gì hết, không truyền đạt một thông điệp nào. Nếu cô định chuyển cho tôi một điều gì đó, thì hẳn đó chỉ có thể là một sự trống rỗng không đáy.

    Tôi đứng lặng tại đó. Tôi đã quên mất cách sử dụng lời nói. Tôi thở thật chậm, phải cố gắng lắm tôi mới đứng vững được. Lúc đó, tôi đã mất ý thức theo nghĩa đen về sự tồn tại của chính mình. Trong một lúc, thậm chí tôi còn không biết mình là ai. Những đường nét con người tôi bị xóa đi, tôi cảm thấy mình trở thành một thức chất lỏng chảy nhỏ giọt. Một cách máy móc, không có thời gian để suy nghĩ đến một ý định cụ thể, tôi chìa tay về phía Izumi, chạm vào cửa kính xe, và lấy đầu ngón tay vuốt ve. Tôi không biết cử chỉ đó có nghĩa gì. Vài người bộ hành dừng lại nhìn tôi vẻ bối rối. Nhưng tôi phải làm cử chỉ đó. Dọc theo cửa kính, tôi tiếp tục vuốt ve khuôn mặt không có mặt của Izumi. Cô không có cử động nào, thậm chí không chớp mắt. Cô đã chết rồi? Không, không thể. Cô vẫn đang sống, không một cử chỉ, mi mắt bất động. Cô vẫn sống, trong cái thế giới này, đằng sau cửa kính xe. Và đôi môi câm lặng của cô nói với tôi về một sự trống rỗng không đáy.

    Cuối cùng đèn cũng chuyển sang xanh, và chiếc taxi vọt đi. Khuôn mặt Izumi vẫn không có chút biểu cảm nào cho đến cuối cùng. Cứng đờ người, tôi nhìn taxi biến mất vào đám đông xe cộ.

    Tôi quay lại nơi đỗ xe, đặt phịch người xuống ghế. “Mình phải tránh xa nơi này”, tôi tự nhủ. Vừa quay chìa khóa điện thì một cơn buồn nôn dữ dội ập đến. Tuy nhiên, tôi không thể nôn, tôi chỉ có cảm giác khó ở đến kinh khủng. Tôi đặt hai bàn tay lên vôlăng, đợi mười năm phút không động đậy. Mồ hôi chảy đầy nách tôi. Có vẻ như một thứ mùi kinh tởm đang toát ra từ người tôi. Đó không còn là cơ thể tôi, đó không còn là cơ thể mà Shimamoto-san đã dịu dàng dùng lưỡi liếm khắp nơi. Đó là cơ thể của một gã tứ tuần đang tỏa ra một thứ mùi khó chịu và chua gắt.

    Sau một lúc, một cảnh sát tiến lại gần xe tôi, gõ vào cửa kính. Tôi hạ nó xuống.

    - Không được đỗ xe ở đây, anh ta tuyên bố, nhìn tôi vẻ dò xét. Mời ông lái xe đi ngay cho.

    Tôi gật đầu, quay chìa khóa điện.

    - Trông anh nhợt nhạt lắm, ông không được khỏe à?

    Tôi im lặng gật đầu và nổ máy.

    Phải mất nhiều giờ tâm trí tôi mới trở lại bình thường. Tôi có cảm giác mình là một cái vỏ ốc rỗng không, một âm thanh rỗng vang lên trong tôi. Tôi hiểu rằng mình đã trở nên thực sự rỗng. Tất cả những gì còn lại trong cơ thể tôi cho đến một lúc trước đã bay mất. Tôi dừng xe trong nghĩa trang Aoyama, lơ đãng nhìn lên trời qua cửa kính trước. Izumi đang đợi mình trên đó, tôi tự nhủ. Hẳn là cô vẫn luôn chờ đợi tôi ở đâu đó. Ở một góc phố, sau một cửa sổ, cô đang đợi tôi đến. Cô chăm chú nhìn tôi. Chỉ có điều là cho đến giờ tôi vẫn chưa nhìn thấy cô.

    Trong vài ngày, tôi không thể nói gì với bất kỳ ai. Mỗi lần mở miệng, từ ngữ lại bay biến đi đâu mất. Như thể cái hư vô toát ra từ Izumi đã choán hết chỗ của mọi thứ.

    Tuy nhiên, sau cuộc gặp kỳ lạ với Izumi đó, những ký ức ám ảnh về Shimamoto-san bắt đầu nhả bớt vòng vây bủa. Những cảnh tượng mà tôi nhìn thấy dần lấy lại màu sắc thực của chúng, những cảm giác bất ổn và phi thực tế, như thể đang bước đi trên mặt trăng, dần biến mất. Cái trọng lượng đè nặng lên tôi chuyển hóa một cách tinh tế, những cơn điên rồ từng giật dây tôi như một món đồ chơi bớt siết chặt lấy tôi đi. Tôi nhìn những hiện tượng diễn ra trong con người tôi đó với con mắt lơ đãng, như thể đang nhìn ai đó khác qua một cái cửa kính.

    Không nghi ngờ gì nữa, cuộc gặp với Izumi đó đã gỡ nút cho một điều gì đó trong tôi, một sợi dây đã tuột ra. Không một âm thanh, nhưng mang tính chất quyết định.

    Tôi tận dụng lúc bộ ba nhạc công nghỉ chơi để lại gần người chơi piano và mỉm cười thân ái yêu cầu anh ta không chơi bản Star-Crossed Lovers nữa.

    - Tôi đã nghe bản nhạc đó quá nhiều rồi, chán lắm rồi.

    Anh ta nhìn tôi một lúc, có vẻ như đang cân nhắc. Tôi rất thân với tay đàn piano đó, anh ta gần như là bạn tôi. Chúng tôi vẫn thường uống rượu cùng nhau và nói về những chủ đề thân mật.

    - Tôi không hiểu anh lắm: anh muốn tôi ít chơi bản nhạc đó hơn, hay không bao giờ chơi nữa? Khác nhau rất nhiều đấy, và tôi muốn mọi chuyện thật rõ ràng.

    - Tôi không muốn anh chơi bản đó nữa, chỉ thế thôi.

    - Nhưng không phải là anh không thích cách chơi của tôi, phải không?

    - Không. Anh chơi bản đó tuyệt hay, không có nhiều tay piano có khả năng chơi nó một cách chuẩn mực như anh đâu.

    - Thế nghĩa là anh không muốn nghe nó nữa?

    - Chắc là vậy đấy.

    - Anh làm tôi nhớ đến Casablanca đấy.

    - Đúng như thế rồi, tôi trả lời.

    Kể từ buổi tối đó, thỉnh thoảng anh chơi những nốt đầu tiên của bản As time goes by khi tôi có ở đó, giống như một cái nháy mắt giữa bạn bè.

    Tôi không muốn nghe bản nhạc đó nữa không phải vì nó làm tôi nhớ đến Shimamoto-san. Mà bởi vì nó không còn làm trái tim tôi xúc động như trước nữa. Những gì tôi thấy đặc biệt ngày xưa đã biến mất. Cảm xúc từ lâu tôi có đã hoàn toàn tan biến. Bản nhạc vẫn rất đẹp. Nhưng chỉ có vậy. Và tôi không muốn nghe một thứ nhạc, dù rất đẹp, nhưng với tôi chỉ còn là một cái xác vô hồn.

    - Anh nghĩ gì thế? Yokiko tiến lại gần tôi, hỏi.

    Hai giờ sáng. Nằm trên sofa, không ngủ được, hai mắt tôi mở ra, nhìn lên trần nhà.

    - Đến sa mạc, tôi trả lời.

    - Sa mạc?

    Cô ngồi xuống cạnh chân tôi, ngẩng đầu lên nhìn tôi.

    - Sa mạc nào?

    - Sa mạc bình thường ấy. Sa mạc, với những đụn cát, những cây xương rồng mọc rải rác đây đó. Sa mạc chứa đựng rất nhiều thứ, rất nhiều sự sống.

    - Cả em cũng là một phần của sa mạc đó?

    - Dĩ nhiên rồi. Tất cả mọi người đều thuộc về nó, tất cả mọi người đều thuộc về nó, tất cả mọi người đều sống trong nó. Chỉ có điều, trên thực tế, chính bản thân sa mạc sống. Như trong phim ấy.

    - Phim nào?

    - Sa mạc sống động, phim của Disney. Nó giống như một thứ biên niên sử về sa mạc. Em không xem hồi còn nhỏ à?

    - Không.

    Tôi thấy hơi lạ khi nghe cô trả lời “không”. Tôi nhớ hồi học ở trường cấp một thầy giáo đã dẫn cả lớp đi xem bộ phim đó. Nhưng, nghĩ kỹ, Yukiko kém tôi đến năm tuổi. Có thể hồi đó cô quá nhỏ để có thể đi xem phim.

    - Anh sẽ đi thuê bộ phim đó ngoài hàng cho thuê băng. Cả nhà chúng ta có thể xem nó vào Chủ nhật tới. Đó là bộ phim hay. Cảnh đẹp lắm, nhìn thấy rất nhiều hoa, nhiều thú. Ngay cả những đứa trẻ bé nhất cũng sẽ thấy hay.

    Yokiko mỉm cười nhìn tôi. Đã lâu lắm rồi tôi không nhìn thấy cô cười.

    - Anh muốn bỏ em à? Cô hỏi.

    - Nghe này, Yokiko, anh yêu em, em biết điều đó mà.

    - Có thể, nhưng câu hỏi của em là: “Anh có muốn bỏ em không?”. Câu trả lời là “Có” hoặc “Không”, không có lựa chọn nào khác.

    Tôi lắc đầu.

    - Anh không muốn bỏ em. Chắc là anh không có quyền nói thế, nhưng anh không muốn bỏ em. Nếu bây giờ bỏ em, anh sẽ hoàn toàn lạc lối. Anh không muốn phải cô đơn. Anh không còn muốn lại phải cô đơn nữa.

    Yokiko chìa tay, chạm lướt lên ngực tôi, rồi lại nhìn thẳng vào mắt tôi.

    - Quyên chuyện có quyền hay không đi. Không ai đặc biệt có quyền về bất kỳ điều gì, anh biết mà, cô nói.

    Tôi cảm thấy sự ấm nóng của lòng bàn tay cô trên ngực mình và nghĩ đến cái chết. Lẽ ra tôi có thể chết trên đường cao tốc trong cái đêm dáng nhớ cùng Shimamoto-san đó. Nếu điều đó xảy ra, cơ thể tôi sẽ không có ở đây vào lúc này, tôi hẳn đã biến đi, đã biến mất hoàn toàn. Như rất nhiều thứ khác. Tuy nhiên, tôi ở đây vào phút này, tôi tồn tại. Và lòng bàn tay ấm nóng của của Yukiko đang đặt trên ngực tôi cũng rất thực.

    - Nghe này, Yokiko, anh rất yêu em; anh đã yêu em ngay vào cái ngày anh gặp em lần đầu tiên và hôm nay anh vẫn yêu em. Nếu không gặp em hẳn là cuộc đời anh sẽ kinh khủng lắm, không thể chịu đựng nổi. Anh vô cùng biết ơn em, đến mức anh không thể nói ra lời. Tuy thế, vào lúc này, anh lại làm em đau khổ và, cùng lúc, làm cả anh đau khổ. Khi anh àm ai đó khổ, anh cũng làm chính anh khổ. Không phải là vì anh cố ý, mà vì anh không thể làm gì khác.

    - Chắc chắn rồi, Yokiko dịu dàng đáp, trong khi dấu vết nụ cười vẫn lưu lại trên khóe môi cô. Anh là một kẻ ích kỷ, kém cỏi, và anh làm em đau khổ, cái đó thì không có gì phải nghi ngờ cả.

    Tôi nhìn cô một lúc. Không hề có bóng dáng một lời trách cứ trong lời nói vủa cô. Cô không giận dữ, cô không buồn. Cô chỉ nói thôi, không gì hơn.

    Tôi chậm rãi tìm từ.

    - Có vẻ như là lúc nào anh cũng cố gắng trở thành một người khác. Có vẻ như là anh đã luôn muốn đi về phía những người và những nơi mới mẻ và khác lạ, để tạo lập một cuộc đời mới, trở thành người có tính cách khác hẳn. Anh đã làm đi làm lại điều đó rất nhiều lần trong đời, cho đến tận lúc này. Theo nghĩa nào đó, trở thành người lớn là như thế, và theo một nghĩa khác, mỗi lần chỉ là một lần thay đổi mặt nạ. Dù là gì đi nữa, trong khi tìm cách trở thành một người khác, anh đã cố gắng tự giải thoát khỏi những gì cấu tạo nên con người anh cho đến khi đó. Anh thật sự nghiêm túc muốn trở thành một người khác, và anh từng tin rằng nếu nỗ lực đầy đủ anh sẽ làm được điều đó. Nhưng cuối cùng thì anh không đi đâu được hết cả. Anh vẫn là chính anh. Những khiếm khuyết, không thể khác được. Khung cảnh có thể thay đổi, âm thanh giọng nói dù có thay đổi ở xung quanh anh, anh vẫn cứ chỉ là một con người không hoàn hảo. Anh vẫn có những chỗ thiếu hụt như thế trong anh, những điều khơi dậy một sự thèm muốn mãnh liệt với cái khác. Một cơn khát và một cơn đói không thể thỏa mãn hành hạ anh, như là, cái này là chắc chắn, sẽ vẫn tiếp tục như vậy. Bởi vì, theo một nghĩa, những cái mặt nạ đó cùng là một phần của anh. Giờ thì anh biết rồi. Nếu có thể, anh muốn trở thành một người khác vì em, anh anh khác. Và có thể điều đó là có thể. Sẽ không dễ dàng đâu, nhưng nếu nỗ lực anh có thể làm được. Nhưng, rất thật lòng, nếu xảy ra cùng những sự kiện đó trong đời, chắc chắn là anh sẽ vẫn làm điều tương tự. Hẳn là anh sẽ lại làm em đau khổ. Anh không hứa điều gì hết. Đó là tất cả những gì mà anh có quyền nói với em. Anh không có đủ tự tin vào anh để tin được rằng anh có thể chiến thắng trong cuộc chiến chống lại cái thế lực đó.

    - Cho đến bây giờ, anh vẫn luôn cố gắng chiến đấu chống lại cái thế lực đó, để thoát được ra?

    - Anh nghĩ thế.

    Yokiko để nguyên tay trên ngực tôi.

    - Anh yêu tội nghiệp của em, cô nói, cùng cái giọng như khi cô đang đọc một thông điệp được viết chữ hoa trên tường. (Cũng có thể là điều đó quả thật được viết trên tường).

    - Anh không biết nữa, tôi nói. Anh không muốn bỏ em, cái đó thì anh chắc, nhưng anh không biết câu trả lời đó có đúng hay không. Thậm chí anh còn không biết là anh có lựa chọn hay không…Nghe này Yukiko, em đang ở đây, em đang đau khổ. Anh thấy rất rõ. Anh cảm thấy tay em đang đặt trên anh. Nhưng ngoài đó ra, còn có những thứ mà chúng ta không thể nhìn thấy hay cảm thấy được. Những ý nghĩ, những khả năng, em cứ gọi chúng như em muốn. Anh không biết chúng đến từ đâu, nhưng chúng hiện ra và chúng sống, trộn lẫn với nhau ở bên trong anh. Anh không thể lựa chọn chúng theo như anh muốn, cũng không thể đáp lời một cách rõ ràng.

    Yokiko im lặng một lúc lâu. Thỉnh thoảng, một chiếc xe tải chạy qua trên con đường phía dưới cửa sổ nhà chúng tôi, chuyển đi những thứ hàng hóa trong đêm. Tôi nhìn ra cửa sổ, nhưng không thấy gì. Không có gì khác ngoài sự trải dài của thời gian và không gian không tên, nối liền đến với bình minh.

    - Trong thời gian chuyện đó diễn ra, nhiều lần em đã muốn chết. Yukiko nói. Em không nói thế để làm anh sợ đâu nhưng điều đó là sự thật. Đúng vậy, em cô độc và buồn bã đến mức chỉ muốn chết. Chết tự thân nó cũng không phải là điều gì quá khó, em nghĩ thế. Anh có hiểu không? Ý chí sống trong em giảm dần, giống như không khí dần giảm đi trong một căn phòng đóng kín. Trong những lúc như thế, chết không có gì quá khó khăn cả. Thậm chí em còn không nghĩ gì đến bọn trẻ, anh biết không. Thậm chí em còn không quan tâm đến việc chúng sẽ ra sao nếu em chết. Đúng thế, em cô độc và buồn bã đến mức ấy. Anh không hề biết, phải không nào? Hẳn là anh chưa bao giờ nghiêm túc suy nghĩ đến những gì em nghĩ, đến những gì em cảm thấy, đến những gì em định làm.

    Tôi không nói gì. Cô nhấc thay khỏi ngực tôi, đặt lên đầu gối mình.

    - Dù thế nào đi nữa, nếu anh muốn biết tại sao em không chết, tại sao em vẫn tiếp tục sống như thế, thì là bởi vì em tự nhủ nếu anh quay lại với em, em sẽ lại đón nhận anh. Đó chính là nguyên nhân khiến em không tự tử. Đó không phải là câu hỏi có quyền hay không, có lý hay không, vấn đề không nằm ở chỗ đó. Có thể anh là một kẻ kém cỏi thật, có thể anh không có chút phẩm chất tốt đẹp nào. Có thể anh sẽ lại làm em đau khổ một lần nữa, nhưng vấn đề không nằm ở chỗ đó. Em chắc chắn là anh không hiểu, phải không nào?

    - Anh tin là anh hoàn toàn không hiểu gì hết, tôi nói.

    - Và anh cũng không bao giờ hỏi điều gì hết cả. Yukiko đáp lời.

    Tôi mở miệng định trả lời, nhưng không âm thanh nào thoát ra cả. Đúng thế, tôi chưa bao giờ hỏi cô gì hết. Tại sao? Tại sao tôi không bao giờ hỏi cô gì hết?

    - Quyền mà anh có được, là những gì anh sẽ xây dựng kể từ bây giờ, cô nói thêm. Hoặc đúng hơn là những gì chúng ta sẽ xây dựng. Có thể là điều đó là chưa đủ cho đến giờ. Có thể là chúng ta tạo ra ấn tượng đã xây dựng rất nhiều thứ, nhưng trên thực tế chúng ta chưa xây dựng gì hết cả. Tất cả cho đến giờ đều quá thuận lợi, chắc chắn là chúng ta đã quá hạnh phúc. Anh có nghĩ thế không?

    Tôi gật đầu.

    Yukiko khoanh hai tay trước ngực, nhìn tôi một lúc.

    - Ngày xưa, em có nhiều loại giấc mơ, nhiều loại ảo ảnh lắm. Tất cả chúng đã biến mất từ khi nào em cũng không biết nữa, em cũng không biết là ở đâu, ngay cả trước khi gặp anh cơ. Em đã giết hết trong người em, vứt đi, phá hủy, chắc chắn là theo đúng ý muốn của em. Như là một bộ phận cơ thể trở nên không cần thiết ấy. Em không biết đã làm đúng hay sai, nhưng dù thế nào, vào lúc đó, em cũng không có lựa chọn nào… Em đã mơ giấc mơ ấy, đôi khi: ai đó đến, mang lại cho em tất cả nhừng gì em đã ném đi. Lúc nào cũng vẫn là giấc mơ đó: ai đó đi về phía em, hai tay mang rất nặng và nói với em: “Thưa bà, bà đã để quên những cái này!”. Em vẫn luôn hạnh phúc vì được sống với anh. Em không có gì để phàn nàn cả, chưa bao giờ em muốn nhiều hơn là được sống với anh. Tuy nhiên, điều gì đó vẫn tiếp tục theo đuổi em. Đôi khi, tỉnh dậy trong đêm, người toát mồ hôi. Cả em nữa, cũng từng bị ám ảnh bởi những gì em đã chối bỏ. Anh không phải là người duy nhất bị đeo đuổi bởi những lý tưởng xa xưa của anh đâu, anh biết không?

    - Anh nghĩ là có, tôi đáp.

    - Có thể là anh sẽ lại làm em đau khổ. Em không biết khi đó em sẽ phản ứng như thế nào. Hoặc là, lần sau sẽ là em làm anh đau khổ. Không ai có thể nói gì cả, chắc chắn đấy. Cả anh lẫn em. Nhưng, dù thế nào đi nữa, em yêu anh, chỉ vậy thôi.

    Tôi ôm lấy cô, vuốt ve tóc cô.

    - Nói xem nào, Yokiko, chúng ta sẽ bắt đầu lại mọi thứ ngay ngày mai. Anh chắc là chúng ta có thể cùng nhau bắt đầu lại từ đầu. Đêm nay thì quá muộn rồi. Anh thì anh muốn bắt đầu lại từ một ngày mới.

    Yukiko nhìn tôi thật lâu.

    - Anh biết không, cô nói, anh vẫn không hỏi em gì cả.

    - Anh muốn bắt đầu một cuộc đời mới từ ngày mai, em nghĩ sao? Tôi hỏi.

    - Em nghĩ đó là một ý hay, cô mỉm cười trả lời.

    Khi Yukiko đã quay về phòng đi ngủ, tôi còn nằm đó nhìn trần nhà thêm mọt lúc lâu. Đó là một cái trần nhà hoàn toàn bình thường, một cái trần căn hộ không chút đặc biệt nào. Không thật sự có gì thú vị. Tuy nhiên, tôi không ngừng ngắm nhìn nó. Đôi lúc, đèn pha của một chiếc xe tải chạy qua phía dưới chiếu lên một góc. Những tưởng tượng điên rồ của tôi đã chấm dứt. Tiếp xúc của ngực Shimamoto-san, âm điệu giọng nói của nàng, mùi hương da thịt nàng, tôi không còn nhớ tất cả những cái đó rõ nét như trước nữa. Thỉnh thoảng, những đường nét vô cảm của Izumi lại hiện về ám ảnh tôi. Tôi còn nhớ đến lúc chạm vào cửa kính chiếc taxi ngăn cách khuôn mặt cô với khuôn mặt của tôi. Tôi nhắm mắt lại và nghĩ đến Yukiko. Tôi nhắc đi nhắc lại nhiều lần những lời của cô. Mi mắt khéo lại, tôi dỏng tai lên lắng nghe tất cả nhừng gì chuyển dịch trong người mình. Tôi đang chuyển hóa, không nghi ngờ gì nữa cả. Nhưng chuyển hóa này là cần thiết.

    Tôi chưa thể chắc liệu mình có đủ sức để bảo vệ Yokiko và các con hay không. Những ảo tưởng không còn giúp gì được cho tôi nữa. Chúng không còn tạo nên những giấc mơ cho tôi nữa. Cái hư vô vẫn là cái hư vô. Tôi đã chìm đắm thật lâu trong cái trống không đó. Tôi đã tìm cách thích ứng với nó. “Và cuối cùng đây là kết quả”, tôi tự nhủ. Tôi buộc phải quen với cái đó. Kể từ nay, tôi phải tạo nên những giấc mơ cho một người khác, không phải cho tôi. Tôi được yêu cầu làm điều đó. Tôi không biết những giấc mơ đó, những ảo tưởng đó rộng lớn như thế nào. Nhưng nếu buộc phải tìm ra được một ý nghĩa nào đó cho tồn tại của tôi thì tôi phải dành toàn bộ sức lực cho nhiệm vụ đó. Có thể…

    Khi trời gần sáng, tôi quyết định thôi không tìm cách ngủ nữa. Tôi mặc một cái áo len ra ngoài bộ pyjama, đi pha café, và uống một tách. Ngồi ở bàn bếp, tôi nhìn bầu trời đang sáng trắng dần lên. Đã lâu tôi không nhìn thấy mặt trời mọc. Một đường thẳng màu xanh xuất hiện ở một góc trời, rồi lan rộng như một thứ mực bị tờ giấy thấm hút. Nếu tập hợp tất cả những sắc thái của màu xanh tồn tại trên đời này để chọn ra một thứ tạo nên sự đồng đều nhất, thứ màu xanh chuẩn mực nhất, thì tôi tìn rằng người ta sẽ chọn cái màu xanh này. Khuỷu tay đặt trên bàn, tôi ngắm nhìn cái ánh sáng đó, không nghĩ gì hết, nhưng, khi mặt trời xuất hiện phía trên đường chân trời, màu xanh bị ánh sáng bình thường của ngày nuốt mất. Một đám mây duy nhất nổi bồng bềnh phía trên nghĩa trang. Một đám mây trắng, viền rõ nét. Một đám mây trắng và gọn ghẽ đến mức tưởng chừng có thể viết lên trên đó. Một ngày mới bắt đầu. Nhưng tôi hoàn toàn không biết nó sẽ mang lại cho tôi điều gì.

    Trước tiên, tôi chở hai con gái đến trường mẫu giáo, sau đó đến bể bơi. Như mọi ngày. Tôi nhớ đến cái bể bơi hồi tôi còn học cấp hai. Mùi clo, tiếng những giọng nói vang vọng lên tận trần. Thời đó, tôi đang cố gắng trở thành một người khác. Đứng trước gương, tôi nhìn ngắm những đổi thay ở cơ thể thiếu niên của mình. Thậm chí dường như trong sự im lặng của đêm tôi còn cảm nhận đươc cơ thể mình đang lớn lên. Được bao bọc trong cái tôi mới đó như trong một bộ quần áo mới, tôi chuẩn bị bước những bước đi đầu tiên trong một thế giới lạ lẫm.

    Vẫn ngồi trong bếp, tôi ngắm nhìn đám mây đang treo phía trên nghĩa trang Aoyama. Nó không nhúc nhích lấy một ly, như thể đang bị đóng đinh trên bầu trời. “Đã đến lúc phải đánh thức bọn trẻ rồi”, tôi tự nhủ. Trời đã sáng, chúng phải dậy thôi. Chúng cần ngày mới này mạnh mẽ hơn, sâu sắc hơn tôi nhiều. Tôi phải đi vào phòng chúng, nhấc chăn lên, đặt tay lên người chúng ấm nóng và say ngủ. Tôi phải nói với chúng rằng một ngày mới đã bắt đầu. Tôi phải làm điều đó vào lúc này. Tuy nhiên, tôi không sao rời được khỏi bàn. Tất cả sức lực đã rời bỏ tôi, như thể ai đó đã đi ra sau lưng tôi mà tôi không nhìn thấy và thật nhẹ nhàng rút mất một cái nút ở đâu đó trên người tôi. Hai khuỷu tay chống lên bàn, tôi vùi mặt vào hai bàn tay.

    Ở tận sâu bóng tối đó, tôi nghĩ đến mặt biển dưới cơn mưa. Trời mưa không tiếng động trên đại dương rộng lớn, mà không ai biết cả. Những giọt nước đập lên mặt nước im lặng, và ngay cả những con cá cũng không có chút ý thức nào về điều đó.

    Tôi cứ nghĩ đến biển thật lâu, thật lâu, cho đến khi ai đó đi đến sau lưng tôi và nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi.

    Chữ ký của Momo-chan
    青春っていうのは
    一本道じゃないんだ。
    二つに分かれたり
    脇道も近道も 行き止まりもある。
    でも どの道を行っても
    それが君の青春なんだ。

    Thanh xuân ấy
    Không phải chỉ là một con đường thẳng.
    Sẽ có lúc chia ra hai ngả
    Rồi cũng có cả đường nhánh, đường tắt hay cả ngõ cụt.
    Nhưng dù bạn có đi con đường nào
    Thì đó cũng chính là thanh xuân của bạn

  6. The Following User Says Thank You to Momo-chan For This Useful Post:

    dinhlata93 (28-06-2014)

Trang 2/2 đầuđầu 1 2

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 24-01-2014, 09:47 PM
  2. Trả lời: 35
    Bài mới gởi: 02-09-2012, 03:37 PM
  3. Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 12-05-2012, 01:57 AM
  4. Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 23-11-2011, 02:09 PM
  5. Trả lời: 2
    Bài mới gởi: 01-11-2011, 11:20 AM

Bookmarks

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •