>
Trang 2/2 đầuđầu 1 2
kết quả từ 11 tới 18 trên 18

Ðề tài: [Truyện dài] Đẹp và buồn - Kawabata Yasunari (full)

  1. #11
    Chơi luôn
    HH's Avatar


    Thành Viên Thứ: 39080
    Giới tính
    Không xác định
    Đến Từ: TP Hồ Chí Minh
    Tổng số bài viết: 2,727
    Thanks
    5,172
    Thanked 14,340 Times in 1,689 Posts
    Chương 7

    tiếp theo

    Ông nghĩ chỉ có một cách giữ thằng Taichiro khỏi mê Keiko, là cho nó biết ông đã ngủ với cô gái ở Enoshima. Bằng không, ông có thể đánh điện nhờ Otoko...

    Oki vội vã về nhà tìm con trai.

    Vợ ông cho hay:

    - Nó đi Tokyo rồi.
    - Sớm vậy sao? Nhưng chiều nay nó phải lấy chuyến bay đi Kyoto mà. Nó sẽ ghé nhà trước khi ra phi trường chứ?
    - Không... Về nhà thì ngược đường. Nó bảo nó sẽ ghé lại viện lấy ít tài liệu để mang theo.
    - Anh ngạc nhiên.
    - Chuyện gì vậy anh? Anh có sao không?
    Tránh mắt vợ, Oki vào thẳng phòng văn. Ông đã không kịp gặp con trai, cũng như quá trễ để dặn dò Otoko...
    *

    Taichiro lấy chuyến bay sáu giờ đi Kyoto. Keiko ra phi trường đón. Anh lúng túng chào hỏi cô gái:

    - Tôi không ngờ cô lại ra đón. Cô cẩn thận quá.
    - Anh không biết ơn em sao?
    - Biết ơn chứ. Nhưng mất công cô quá.

    Mắt người con trai sáng lên, cô gái làm bộ thẹn thùng cúi đầu. Vụng về, Taichiro hỏi:

    - Cô tới từ Kyoto?
    - Dạ, từ Kyoto. Nhà em ở Kyoto mà. Không từ Kyoto tới thì còn từ đâu tới hả anh?

    Anh cười ngượng, nhìn xuống, mắt gặp chiếc thắt lưng của cô gái.

    - Cô đẹp rạng rỡ. Thật là hân hạnh cho tôi được cô ra đón.
    - Anh khen áo em đẹp đấy à?
    - Đúng, áo cô, thắt lưng cô, và cả...

    Anh muốn nói mặt cô, tóc cô.

    - Mùa hè em thấy mặc kimono mà thắt lưng cho sát thì mát hơn. Em ghét áo quần lụng thụng...
    Taichiro thấy chiếc áo của cô gái trông như mới nguyên. Keiko nói:
    - Em thích những màu nhã cho mùa hè, như màu chiếc thắt lưng này. Hoa văn này tự tay em vẽ đấy.

    Keiko theo Taichiro khi anh đi lấy hành lý. Anh quay lại ngắm áo. Cô gái hỏi:

    - Anh có đoán được em vẽ gì không nào?
    - Để coi. Tôi thấy nước này. Cô vẽ con suối phải không?
    - Không phải. Em vẽ cầu vồng. Một cái cầu vồng không có màu... chỉ gồm những đường cong bằng mực đậm nhạt. Không ai nhận ra đâu. Nhưng ý là em quấn mình trong chiếc cầu vồng đang mọc trong núi lúc đêm xuống.

    Keiko quay người cho xem mặt sau thắt lưng. Trên múi thắt bồng là rặng núi màu lục với màu trời hoàng hôn hồng nhạt.

    - Thắt lưng hai mặt hai kiểu khác nhau, cô gái nói, lưng vẫn quay lại cho Taichiro ngắm. - Cái thắt lưng do cô gái bất thường vẽ thì phải bất thường thôi, phải không anh?

    Taichiro bị lôi cuốn bởi màu hồng nhạt trên cái cổ trắng xinh đẹp lộ ra dưới những món tóc chải ngược lên đỉnh đầu.

    Hành khách đi Kyoto được hãng hàng không kiếm taxi cho. Taichiro và Keiko được cấp riêng một xe. Lúc rời phi trường, Taichiro nói:

    - Đi đón tôi giờ này, chắc cô không kịp ăn tối.
    - Anh vẫn coi em như người xa lạ. Ăn trưa em cũng không thèm, nói chi ăn tối. Em để đói ăn với anh
    một thể.

    Rồi cô nói khẽ:

    - Anh biết không? Em ngắm anh từ tầu bay bước xuống. Anh là người thứ bẩy.
    - Vậy sao?

    Keiko nói rõ ràng từng chữ:

    - Đúng, người thứ bẩy. Còn anh, anh không thèm tìm xem có em ở dưới hay không. Người ta ra đón anh thì tất nhiên là đợi anh ở cửa chứ. Vậy mà anh cứ thản nhiên bước xuống. Anh làm em xấu hổ chỉ muốn trốn đi cho mất tăm.
    - Tôi nào ngờ được cô ra đón.
    - Thế tại sao anh lại viết thư hỏa tốc cho em, báo tin anh tới giờ nào?
    - Có lẽ tôi định cho cô hay là tôi đã nhất định đi Kyoto.
    - Anh viết thư mà như người đánh điện tín. Vỏn vẹn chỉ có giờ tàu tới. Em nghĩ anh muốn thử em thôi, để xem em có tới không. Anh định thử em phải không? Anh thử hay không thì em cũng đi đón anh.
    - Oan quá. Nếu thử thì tôi đã phải nhớn nhác tìm cô, đúng không?
    - Trong thư anh cũng không cho hay anh sẽ ở đâu. Nếu em không ra phi trường thì làm sao mà biết được?

    Taichiro rụt rè:

    - Thật ra tôi chỉ muốn cho cô hay là tôi đi Kyoto.
    - Em không thích cái điệu này tí nào. Em không biết anh còn định hành hạ em thế nào nữa đây.
    - Tôi nghĩ tôi sẽ gọi điện thoại thăm cô.
    - Và nếu không gọi được, anh sẽ trở về thẳng nhà sao. Có phải anh chỉ muốn cho em biết là anh tới tỉnh. Anh muốn làm nhục em phải không, tới Kyoto mà không thèm gặp em.
    - Không, tôi viết thư cho cô để lấy thêm can đảm đi gặp cô.
    - Can đảm để gặp em?
    Keiko xuống giọng thì thầm:
    - Em nên vui không? Hay em nên buồn? Nhưng anh đừng thèm trả lời em. Em rất sung sướng đã đi đón anh. Em không phải là cô tiểu thư mà anh phải cần can đảm mới dám tới gặp. Em chẳng đáng gì, có khi em chỉ muốn chết cho rồi. Anh, anh cứ việc chà đạp lên em.
    - Tại sao cô lại nông nổi bất thần như vậy.
    - Không bất thần đâu. Tính em vẫn như vậy đó. Em cần có người làm cho em không còn tự ái.
    - Tôi sợ tôi không phải hạng người thích làm người khác mất tự ái.
    - Anh có vẻ như vậy. Nhưng với em như vậy không đủ. Anh cứ việc chà đạp lên em.
    - Cô nói như vậy làm gì?
    - Em không biết nữa.

    Keiko lấy tay giữ mái tóc khỏi rối vì bị gió ngoài cửa xe thổi vào. Cô gái nói tiếp:

    - Có thể tại em không có hạnh phúc... Nhưng vừa rồi khi ở cửa tầu bay nhìn xuống, sao anh buồn như vậy. Em đứng đợi đón anh, mà anh như không thèm biết có em trên quả đất này.

    Keiko lại nói:

    - Anh thờ ơ một chút mà em đã khốn khổ. Tại vì em ích kỷ... Nhưng em phải làm sao cho anh nghĩ là có em trên đời này?

    Anh thú thật:
    - Tôi luôn luôn nghĩ đến cô. Ngay cả bây giờ.

    Keiko thì thầm:

    - Anh nghĩ đến em thật sao? Ở bên anh bây giờ mà em vẫn chưa tin. Mà em sung sướng lắm. Em chỉ muốn ngồi yên nghe tiếng anh nói.

    Xe taxi chạy qua mấy nhà máy ở Ibaraki và Takasuki. Tới khu đồi gần Yamazaki, hãng rượu Suntory đèn thắp sáng trưng, sừng sững đàng trước.

    Keiko hỏi:

    - Chuyến bay có xóc không anh? Em lo cho anh, chiều nay Kyoto có cơn giông lớn.
    - Chuyến bay cũng khá êm. Nhưng có lúc hú vía khi máy bay như đâm thẳng vào núi.

    Keiko sợ hãi nắm lấy tay Taichiro. Anh nói tiếp, bàn tay vẫn bị cầm giữ trong bàn tay cô gái:

    - May quá, hóa ra chỉ là đám mây đen.
    Taxi vào Kyoto, đến đại lộ số 5 thì rẽ về hướng đông. Trời im gió, những cành dương liễu bên đường rũ lá đứng lặng, nhưng nhờ vừa mưa nên không khí mát mẻ. Xa xa cuối hàng cây, mây chiều che khuất nửa mấy ngọn đồi phía đông. Mới tới ven đô, Taichiro đã cảm thấy không khí Kyoto.

    Taxi chạy lên phố Horikawa, rồi dọc đường Oiki tới hãng Hàng Không Nhật. Taichiro đã giữ phòng tại Khách Sạn Kyoto, toan ghé lại cất va-li. Anh nói:

    - Ta đi bộ nhé. Ngay cuối phố thôi.
    - Không, em không chịu đâu.

    Keiko trở lại taxi ngồi. Gọi Taichiro vào lại xe, cô gái nói với tài-xế:

    - Cho chúng tôi tới Kiyamachi nhé. Quá đại lộ số 3 một tí.

    Taichiro dặn riêng:

    - Trên đường thì làm ơn thả tôi tại Khách Sạn Kyoto.

    Nhưng Keiko vẫn không bằng lòng:

    - Khỏi cần, bác tài ơi. Làm ơn đưa chúng tôi đến thẳng Kiyamachi.

    Hai người tới một trà thất cuối con hẻm. Nhân viên nhà hàng đưa khách vào căn phòng nhỏ nhìn ra sông. Nhình quang cảnh xung quanh, Taichiro thích thú hỏi làm sao cô gái lại biết chỗ đặc biệt này.

    - Cô giáo em hay đưa em tới đây.
    - Cô muốn nói cô Ueno?
    - Đúng, em muốn nói cô em.

    Nói xong, Keiko ra khỏi phòng. Anh đoán cô gái ra gọi cơm tối cho hai người. Lát sau trở lại, cô gái nói:

    - Em mong anh không bực mình. Em muốn anh trọ tại đây. Em vừa gọi khách sạn của anh cho hay là anh không cần phòng nữa.

    Taichiro hết sức ngạc nhiên. Anh nhìn cô gái, Keiko e sợ cúi xuống. Cô phân trần:

    - Tha lỗi cho em. Em đường đột chỉ vì không muốn anh trọ tại một khách sạn xa lạ với em.

    Taichiro không biết nói gì.

    - Anh, anh ở đây đi. Chuyến này anh chỉ ở Kyoto có hai ba ngày thôi phải không?
    - Đúng.

    Keiko ngẩng lên nhìn Taichiro. Nét mày cong đều đặn vẽ nhạt hơn làn mi một chút làm đôi mắt đen lánh như ngọc huyền. Vành môi tô nhạt, nhưng đôi má không phấn. Keiko trông ngây thơ ngoan ngoãn.

    Cô gái chớp mắt, nói:

    - Thôi đi anh. Tại sao anh cứ nhìn em chầm chập như vậy?
    - Lông mi cô thật là dầy.
    - Lông mi thật đấy. Không tin anh kéo thử mà xem.
    - Tôi quả có muốn kéo mi cô.
    - Anh cứ việc. Kéo đi, em không buồn đâu.

    Cô vừa nói vừa chìa mặt tới, mắt nhắm, sẵn sàng. Cô lại nói:

    - Mi em trông dài có lẽ tại vì cong.

    Keiko đợi, nhưng Taichiro không đụng tới mi nàng. Anh bảo:

    - Cô đừng nhắm nữa, nhìn lên một chút và mở mắt thật to ra.

    Làm theo lời, Keiko hỏi:

    - Anh có muốn em nhìn thẳng mắt anh không?

    Vừa lúc đó, nhà hàng mang đồ uống và mấy món khai vị ra.

    Keiko hỏi:

    - Anh uống bia hay sa-kê? Em không uống rượu đâu.

    Hình như có đám tiệc linh đình với cả ca kỹ ngoài sân thượng, bên kia vách giấy. Đám tiệc bỗng yên lặng, và có tiếng đàn nhị và tiếng phường nhạc đang đi dưới bến sông.

    Keiko hỏi:

    - Mai anh tính làm gì?
    - Thứ nhất, tôi muốn thăm một ngôi mộ cổ gần đền Nisonin. Ngôi mộ rất đẹp, thuộc một gia đình hoàng tộc.

    Mắt nhìn chiếc quạt điện, Keiko nói:

    - Cho em đi theo với. Em định rủ anh thuê tàu máy đi hồ Biwa chơi, nhưng hôm khác cũng được.

    Taichiro ngần ngại:

    - Tôi không biết lái tàu máy.
    - Em biết.
    - Cô biết bơi không?

    Cô gái nhìn anh:

    - Phòng khi tàu lật ấy à? Khi ấy anh sẽ cứu em. Anh sẽ vớt em chứ? Em sẽ ôm chặt lấy anh.
    - Nếu cô ôm chặt thì làm sao tôi cứu cô được.
    - Vậy thì em phải làm gì?
    - Tôi phải ôm cô, từ đằng sau ôm tới.

    Nghĩ chuyện ôm cô gái xinh đẹp này để cứu cô ta nếu đắm tầu, người con trai đỏ mặt.

    Keiko nói:

    - Em không sợ tầu chìm.
    - Tôi không chắc có thể cứu nổi cô đâu.
    - Anh không cứu nổi em thì đã sao.
    - Không nên nói gở. Cô nên bỏ ý định đi tầu máy đi.
    - Nhưng em trông chờ đã lâu. Không có gì phải sợ đâu.

    Rót thêm bia cho Taichiro, cô nói:

    - Anh không thay kimono cho nó mát.
    - Thôi khỏi. Tôi thoải mái như thế này.

    Hai chiếc áo ngủ một nam một nữ, gấp gọn ghẽ để sẵn góc phòng. Taichiro tránh mắt, nhìn đi chỗ khác. Anh đoán cô gái đã giữ một phòng ngủ chung cho hai người. Phòng ăn hai người đang ngồi không có chỗ thay quần áo, mà anh cũng không muốn thay trước mặt cô gái.
    Cô chiêu đãi viên lặng lẽ bưng món ăn vào. Keiko cũng yên lặng. Có tiếng đàn Samisen từ cuối sông vọng lại. Bàn tiệc ngoài sân thượng cũng bắt đầu huyên náo, và một thực khách nói oang oang giọng Osaka nghe rõ mồn một. Tiếng nhị cũng như lời ca trữ tình đằng xa nhỏ dần. Từ bàn ăn thấp giữa phòng, hai người không còn thấy cảnh sông nữa.

    Keiko hỏi:

    - Ông có biết anh đi Kyoto không?
    - Cha tôi ấy à? Tất nhiên là ông biết. Nhưng ông không thể nào đoán được là cô ra phi trường đón tôi, và bây giờ chúng mình đang ngồi với nhau thế này.
    - Thế là em thỏa chí. Được anh trốn cha đi với em.
    - Tôi không có ý định giấu ông chuyện gì... Cô nghĩ tôi giấu cha tôi sao?
    - Dù sao thì kết cuộc cũng vậy thôi.
    - Thế còn cô Ueno của cô?
    - Em không thở ra cho cô em một tiếng. Tuy nhiên em sẽ không ngạc nhiên nếu cả hai người đều nghi chúng mình. Nếu mà như vậy thì em thật thỏa chí.
    - Tôi không nghĩ hai người nghi ngờ điều gì đâu. Cô Ueno chưa bao giờ nghe chuyện chúng mình, đúng không? Cô có nói gì với cô ấy không?
    - Em có nói với cô em là anh dẫn em đi xem cảnh ở Kamamura. Khi em nói là em thích anh, cô em tái mặt đi.

    Mắt Keiko long lanh, và má cô gái ửng hồng. Cô lại nói:

    - Anh nghĩ cô em có thể dửng dưng khi nghe chuyện con trai của người đã gây ra cho cô bao nhiêu buồn đau? Cô em kể: cô đã vô cùng khốn khổ khi nghe tin mẹ anh sanh em gái anh.

    Taichiro lặng yên.
    - Cô em đang vẽ bức tranh cô đặt tên là - Em bé lên trời. Bức tranh vẽ đứa bé ngồi trên đám mây ngũ sắc, tuy rằng em nghe nói đứa bé ấy chết sớm trước cả khi biết ngồi.

    Dừng lại một giây, Keiko nói:

    - Nếu sống, chắc nó lớn hơn em gái anh vài tuổi.
    - Cô kể những chuyện này cho tôi làm gì?
    - Em muốn trả thù cho cô em.
    - Nhắm cha tôi mà trả thù?
    - Và cả anh nữa.

    Taichiro lấy đũa gượng gạo xắn miếng cá trong đĩa trước mặt. Thấy vậy, Keiko kéo đĩa cá về mình và nhanh nhẹn lóc xương cho Taichiro. Cô hỏi:

    - Cha anh có nói gì về em không?
    - Không. Mà tôi cũng không nói với ông chuyện cô.
    - Tại sao không?

    Mặt như có đám mây mù che, Taichiro cảm thấy một bàn tay lạnh ngắt vừa sờ vào anh. Anh nói:

    - Tôi không bao giờ nói với cha tôi chuyện đàn bà.

    Nụ cười thích thú trên môi, cô gái nhắc lại:

    - Chuyện đàn bà?

    Giọng khô khốc, anh hỏi:

    - Cô định trả thù tôi như thế nào?
    - Em không biết nói làm sao... Có lẽ em sẽ yêu anh. Mắt cô gái xa xăm, như đang nhìn bên kia sông. –
    Anh có cho là tức cười không?
    - Cô trả thù bằng cách yêu tôi?

    Keiko thẹn thùng gật đầu. Như người cất được gánh nặng, cô gái khẽ nói:

    - Đó là cái ghen của đàn bà.
    - Ghen cái gì?
    - Em ghen vì cô em vẫn còn yêu cha anh... Vì cô em không chút oán hận ông.
    - Cô yêu cô Ueno nhiều đến như vậy?
    - Nhiều đủ để chết vì cô em.
    - Chuyện ngày xưa, tôi không thay đổi được. Nhưng chuyện chúng ta ngồi đây với nhau liên quan gì đến cố sự giữa cô Ueno và cha tôi?
    - Tất nhiên là liên quan. Nếu em không sống với cô em, thì anh đã không hiện hữu với em. Em đã chẳng bao giờ có cơ hội gặp anh.
    - Cô không nên nghĩ như vậy. Một cô gái trẻ nghĩ như vậy là bị ám ảnh bởi những hồn ma quá khứ. Có lẽ vì vậy mà cổ cô cao và mảnh như cổ ma... Tất nhiên là cao mà đẹp.
    - Gái cổ cao không bao giờ yêu ai, cô em nói vậy... Nhưng em ghét cổ mập.

    Taichiro cố nhịn không đưa tay ra sờ cổ cô gái. Anh nói:

    - Cô bị ma ám đấy.
    - Không, em tương tư thôi.
    - Cô Ueno không biết gì về tôi phải không?
    - Khi em đi Kamakura về, em nói với cô em là anh chắc giống cha anh khi ông còn trẻ.

    Taichiro khó chịu. Anh nói:

    - Vô lý. Tôi không giống cha tôi chút nào.
    - Anh bực sao? Anh không thích giống cha sao?
    - Cô luôn luôn không thực với tôi. Từ lúc gặp nhau ở phi trường đã vậy, đúng không? Cô không muốn tôi biết cô đang nghĩ gì trong đầu.
    - Em không định dối gì anh.
    - Vậy thì lúc nào cô cũng ăn nói điệu này sao?
    - Anh không công bình với em. Anh ác với em lắm.
    - Tại lúc nãy cô nói tôi cứ việc giẫm lên cô, cô còn nhớ chứ.
    - Anh nghĩ là phải hành hạ em, anh mới biết được sự thật sao? Em không nói dối đâu. Chỉ có anh là không chịu hiểu em nói gì. Anh mới là người giấu ý nghĩ của mình. Chính vì vậy mà em khổ thân anh ạ.
    - Cô khổ thân?
    - Tất nhiên rồi. Nhưng mà không, em không biết em khổ hay sướng nữa.
    - Còn tôi thì tôi không biết đến đây với cô để làm gì.
    - Không phải anh đến vì anh yêu em sao?
    - Tất nhiên rồi. Nhưng mà...
    - Nhưng mà cái gì hở anh?

    Taichiro không trả lời. Hai bàn tay cô gái nắm lấy tay anh lay mạnh, Keiko hỏi tới:

    - Nhưng mà chuyện gì?

    Anh nói:

    - Cô không ăn gì cả.
    - Cô dâu nào lại ăn nhiều ngay bữa tiệc cưới của mình.
    - Cô lại nói cái điệu như vậy.
    - Anh khơi ra nói chuyện ăn uống chứ đâu phải em.
    Chữ ký của HH
    DANH SÁCH PHIM CỦA JPN CÒN GIỮ TRÊN Ổ CỨNG
    Đây là những phim mình còn giữ trong ổ cứng, ai cần re-up phim nào thì PM cho mình nhé


    "Dạo này anh toàn phải đóng vai nghiêm túc chán quá đêeeeeee"

  2. #12
    Chonin


    Thành Viên Thứ: 141266
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: Bình Dương
    Tổng số bài viết: 8
    Thanks
    47
    Thanked 25 Times in 13 Posts
    truyện này đọc 2 năm rồi mà vẫn chưa xong :s

    làm sao đây????

    nói chứ sau 2 năm chỉ còn nhớ duy nhất cảnh ông nào đó đi đâu đó xong nghe thấy tiếng gì đó, hình như là tiếng chuông

    còn nhiêu quên hết gòi
    haiza

    tối về đọc lại cho đủ 1/3 còn thíu, để có cớ soi gương thấy mình cũng đẹp nhưng ko pùn
    Chữ ký của nấm hương
    thích sến

  3. The Following User Says Thank You to nấm hương For This Useful Post:

    HH (20-10-2012)

  4. #13
    Chơi luôn
    HH's Avatar


    Thành Viên Thứ: 39080
    Giới tính
    Không xác định
    Đến Từ: TP Hồ Chí Minh
    Tổng số bài viết: 2,727
    Thanks
    5,172
    Thanked 14,340 Times in 1,689 Posts
    Chương 8

    Những hư hao mùa hè


    Otoko hay xuống cân vào mùa hè. Thuở còn trẻ dại ở Tokyo, nàng không bao giờ để tâm chuyện này. Chỉ khi ngoài hai mươi, sau khi sống ở Kyoto nhiều năm, nàng mới biết là khi thời tiết nóng, nàng thường gầy đi. Mẹ nàng nhận xét:

    - Otoko, mùa hè nào, con cũng gầy đi phải không. Con giống mẹ. Mẹ con mình có nhiều tật giống nhau. Mẹ vẫn nghĩ tính tình con bướng bỉnh, nhưng thể xác, con là con mẹ. Rõ ràng là như vậy.
    - Con không bướng bỉnh.
    - Nhưng bản tính con rất mạnh.
    - Con không phải vậy.

    Mẹ nàng chắc nghĩ tới tình yêu Otoko dành cho Oki khi bảo nàng cứng đầu. Nhưng yêu ghét ăn nhằm gì với cứng đầu hay dễ bảo.

    Dọn đi Kyoto, bà mẹ muốn Otoko khuây khỏa và hai mẹ con tránh nhắc đến Oki. Nhưng trong thành phố lạ, hai mẹ con chỉ có nhau, hai người không tránh khỏi nghĩ đến Oki. Với bà mẹ, con gái là tấm gương phản chiếu lại Oki, và với Otoko, bà mẹ cũng phản chiếu lại cố nhân của nàng. Và mẹ cũng như con thấy chân tướng mình trong chiếc gương phản chiếu này.

    Một hôm viết thư, Otoko mở tự điển tìm chữ - tư là nhớ. Và trong khi nàng duyệt qua những nghĩa khác nhau như trong - tương tư, hay - tư lự, tim nàng se lại. Nàng như sợ hãi, tra cứu thêm để thấy, ngay trong cuốn từ điển, nàng vẫn gặp Oki. Rất nhiều chữ khác cũng gợi lại cố nhân. Nhờ liên tưởng tới mối tình cũ qua những gì nàng nghe nàng thấy làm cho nàng cảm được mình vẫn sống. Cả cơ thể nàng cũng nhắc nhở những ái ân mơn trớn cũ của Oki.

    Otoko rất hiểu: mẹ cô độc, chỉ có nàng là con nên mong nàng quên Oki đi. Nhưng nàng không muốn quên. Nàng bám víu lấy kỷ niệm như nếu không sẽ không sống được. Có thể cũng nhờ tình yêu bền vững cho Oki mà nàng đã khỏi điên.

    Một lần, Oki làm tình với nàng, Otoko rên lên vì khoái lạc, năn nỉ ông ngưng. Oki lỏng vòng tay ôm, và nàng mở mắt ra. Đồng tử nở lớn chiếm cả lòng đen, nàng nói:

    - Mắt em lòa mất rồi, em chỉ thấy anh lờ mờ, cậu bé con của em.

    Ngay cả những lúc như vậy, nàng cũng gọi Oki là cậu bé con.

    - Anh biết không, nếu anh chết thì chắc em cũng chết theo. Em nhất định là không thể nào sống tiếp.
    Otoko ứa lệ, những giọt lệ không phải của đau buồn mà của dâng hiến.

    Oki nói:

    - Em mà chết thì còn ai như em để thương nhớ anh.
    - Em không thể chịu nổi nếu phải nhớ thương người em yêu đã chết. Chẳng thà em chết luôn còn hơn. Nếu anh chết, cho em chết theo anh nhé. Otoko vừa nói vừa rúc mặt vào cổ Oki.

    Mới đầu Oki nghe mà không để ý lời Otoko nói. Rồi chợt thấm hiểu, ông hỏi lại:

    - Nếu ai rút dao dọa đâm anh, hay giơ súng định bắn anh, em có cứu anh không?
    - Em bao giờ cũng sẵn sàng chết vì anh.
    - Anh không muốn nói vậy. Anh muốn nói, nếu có nguy hiểm đe dọa anh, em có che đỡ cho anh mà không suy nghĩ tính toán.
    - Tất nhiên rồi.
    - Không ai tử tế với anh như vậy, trừ cô gái nhỏ này.
    - Em không phải là cô gái nhỏ.
    - Em người lớn vậy sao?

    Vừa nói, Oki vừa nựng nhũ hoa của nàng. Lúc ấy Oki cũng nghĩ tới đứa con trong bụng người yêu, và nó sẽ ra sao nếu Oki bất thần chết đi. Suy nghĩ này, về sau khi đọc cuốn truyện, Otoko mới biết.

    Chắc bà mẹ nghĩ Otoko xuống cân không phải tại nhớ Oki nên mới nói đến chuyện nàng hao gầy vào thời tiết nóng. Otoko tạng người thanh nhã, xương nhỏ vai gầy, nhưng nàng ít khi đau ốm. Tất nhiên sau cuộc tình bất hạnh nàng đã hao mòn, và bạc nhược hiện ra trong ánh mắt. Nhưng nàng phục hồi mau chóng. Tấm thân son trẻ bền bỉ làm dịu đi những thương tổn nội tâm. Thỉnh thoảng nghĩ đến Oki thì nét buồn mới thoáng trên dung nhan, còn thường thường không ai ngờ nàng có sầu muộn trong lòng. Nét buồn này lại làm cho nàng càng đẹp hơn.

    Từ thủa nhỏ, Otoko biết mẹ hay mất cân vào mùa hè. Nàng thường lau mồ hôi lưng và ngực cho mẹ, biết mẹ gày gò là vì thời tiết nóng nực dù mẹ không nói ra. Nhưng Otoko bấy giờ quá nhỏ để lo mình sau này cũng không hợp với mùa hè. Từ hồi hai mươi lăm hai mươi sáu, Otoko thường mặc kimono thay vì váy hay quần, sự hao mòn tuy không lộ liễu nhưng vẫn có đấy.

    Bây giờ, mỗi khi hè tới, thấy mình gầy đi, nàng lại nhớ mẹ. Với năm tháng, vấn đề càng ngày càng nặng hơn.

    Có lần nàng hỏi mẹ:

    - Uống thuốc bổ gì mẹ nhỉ? Họ quảng cáo đủ thứ trong báo, mẹ đã thử thứ nào chưa?

    Bà mẹ trả lời mơ hồ:

    - À, thuốc bổ có lẽ cũng tốt.

    Rồi bà nắm lấy đề tài:

    - Thuốc bổ tốt nhất cho đàn bà là lấy chồng.

    Otoko yên lặng.

    - Đàn ông là thần dược mang cho đàn bà sự sống. Đã là đàn bà thì phải dùng thuốc này.
    - Dù nó là thuốc độc cũng phải uống hả mẹ?
    - Dù là thuốc độc. Con uống thuốc độc một lần rồi mà con đâu có biết, đúng không? Nhưng mẹ biết con có thể kiếm được thuốc trị độc. Nhiều khi cần độc trị độc. Thuốc có thể đắng, nhưng con nhắm mắt nuốt xuống là xong. Dù con có nghẹn, có tưởng là thuốc không qua khỏi cổ.

    Mẹ Otoko chết đi mà không được thấy con gái thành gia thất. Điều ước ao cuối cùng, bà không được toại nguyện. Otoko không bao giờ nghĩ Oki là một thứ thuốc độc. Ngay khi ở trong nhà thương điên, nàng không oán hận ông. Nàng chỉ gần mất trí vì tình. Còn liều thuốc độc mà nàng uống để tự vẫn đã được tẩy hết ra khỏi cơ thể. Cả Oki và con nàng đã rời bỏ nàng, và những vết sẹo để lại chắc phải nhạt đi. Vậy mà tình nàng dành cho Oki vẫn nguyên vẹn.

    Thời gian qua. Nhưng thời gian có những dòng chảy khác nhau. Như dòng sông, dòng đời có chỗ nhanh chỗ chậm, có chỗ còn dừng lại như nước ao tù. Thời gian vũ trụ tất nhiên là một, nhưng thời gian trong tâm thay đổi với từng người. Dòng sông thời gian là một cho mọi người, nhưng mỗi người trôi đi trong dòng sông ấy một cách khác nhau.

    Xấp xỉ bốn mươi, Otoko nghĩ Oki vẫn còn sống trong nàng, phải chăng là dòng thời gian của nàng đã không chảy. Hay hình ảnh Oki cùng nàng trôi với cùng một vận tốc, như cánh hoa trôi theo nước. Rồi nàng lại nghĩ, không biết dòng thời gian của đời nàng trôi thế nào, và Oki tuy vẫn không quên, nhưng tất có một dòng thời gian khác. Dù yêu nhau, chắc khó mà cùng trôi theo một dòng thời gian với nhau.
    Hôm nay như mọi hôm, sau khi thức giấc nàng lấy tay xoa trán, rồi vuốt cổ, gáy, và dưới cánh tay. Da nàng rịn mồ hôi, hơi ẩm từ chân lông toát ra ướt áo ngủ. Keiko hình như thích mùi mồ hôi cũng như làn da trơn ướt của nàng khi mồ hôi ra, và nhiều khi đòi nàng cởi hết áo xống. Còn Otoko, nàng rất ghét mùi mồ hôi của chính mình.

    Đêm qua, Keiko mười hai rưỡi mới về đến nhà. Có vẻ không tự nhiên, cô gái tránh mắt nàng. Chiếc quạt che bớt ánh đèn trần, Otoko nằm ngắm những tấm phác họa khuôn mặt hài nhi ghim trên vách. Mải ngắm tranh, nàng thờ ơ hỏi Keiko,

    - Em về muộn nhỉ...

    Otoko không thấy đứa con thiếu tháng của mình, nhưng được mẹ cho hay là tóc con đen. Khi nàng hỏi thêm về con, mẹ nàng nói, - Nó bé tí mà xinh lắm, hệt như con ngày xưa. Otoko nghĩ mẹ nói vậy chỉ để chiều nàng. Gần đây nàng đã thấy ảnh trẻ sơ sinh, và trẻ con khi mới sanh xem ra đứa nào cũng xấu. Có ảnh đứa bé đang lọt lòng mẹ, hay cuống rốn còn dính với mẹ làm nàng thấy gớm.

    Nàng không có ý niệm gì về khuôn mặt con. Nàng chỉ thấy nó trong tưởng tượng và cất giấu hình ảnh con trong tim. Nàng biết đứa bé nàng vẽ trong - Em bé lên trời không giống con, mà nàng cũng không muốn vẽ một bức chân dung hiện thực. Tranh nàng sẽ là ấn tượng của nỗi mất mát, của tang tóc, và của tình thương cho đứa con nàng chưa bao giờ thấy mặt. Nàng đã nâng niu ý định từ lâu nên vẽ hình đứa con đã chết trở thành một ước mong mòn mỏi. Và bức tranh còn tượng trưng cho chính nàng đã qua được những năm tháng đau thương, cũng như cho mối tình buồn mà đẹp nàng dành cho Oki.

    Otoko vẫn chưa vẽ được khuôn mặt đứa bé cho thật vừa ý. Khuôn mặt thần tiên của những ngọc nữ hay của chúa hài đồng thường quá rõ ràng sắc nét, trông có khi giả tạo, thậm chí như mặt người lớn vẽ nhỏ lại. Thay vì như vậy, nàng muốn mặt con nhạt mờ như sương khói, như một hồn ma không thuộc thế giới này mà cũng chưa sang hẳn thế giới bên kia. Khuôn mặt sẽ dịu hiền, sẽ mát mắt, nhưng lại gợi ra một mặt hồ ăm ắp u buồn.

    Còn nữa, nàng không muốn tranh trừu tượng. Và nàng sẽ vẽ làm sao đây cái thân hình còm cõi của hài nhi thiếu tháng. Nàng sẽ vẽ như thế nào nền tranh và những vật phụ. Và Otoko lại tìm xem những cuốn ảnh chụp tranh của Redon và Chagall, nhưng những tác phẩm nổi danh ấy xa lạ quá để gợi hứng cho nàng.

    Mấy bức tranh Nhật lại hiện ra trong trí Otoko, với bồ tát Kobo nằm mơ thấy được ngồi trên tòa sen tám cánh hầu chuyện đức Phật. Trong bức cổ nhất, nét mặt bồ tát trông trong sáng và khắc khổ. Những tấm về sau mềm mại và mỹ miều hơn. Còn những tấm mới nhất, bồ tát lại đẹp như một cô gái nhỏ.

    Đêm trước Hội Rằm khi Keiko xin nàng vẽ chân dung, Otoko đã tưởng vì nghĩ tới con mà nàng định phỏng theo tranh Kobo thủa hài đồng để vẽ cô gái theo lối cổ điển loại Đức Mẹ Đồng Trinh. Nhưng về sau, nàng bắt đầu hồ nghi nàng thích tranh tôn giáo chẳng qua là muốn tự vẽ chân dung.

    Phải chăng nàng mong tìm nơi Bồ tát Kobo cũng như Đức Mẹ đồng trinh cái trong trắng nàng khao khát cho bản thân. Mối hoài nghi như lưỡi gươm nàng không muốn mà tự tay đâm vào ngực mình. Nàng không chủ tâm ấn lưỡi gươm sâu hơn và sau cùng rút nó ra, nhưng vết thương để lại sẹo làm nàng thỉnh thoảng còn đau.

    Otoko không định chép lại nguyên bản tranh bồ tát Kobo, nhưng hình ảnh vẫn ẩn náu trong tâm nàng. Ngay cả bức - Em bé lên trời và - Đức mẹ đồng trinh cũng gợi lên ý nàng muốn trong sạch hóa, hay đúng hơn thánh thiện hóa tình yêu của nàng cho con, và cho Keiko.

    Keiko hôm mới thấy tranh mẹ nàng đã tưởng tranh nàng tự vẽ. Sau hôm ấy, thấy tranh mẹ, nàng lại nghĩ đến Keiko ngắm tranh và khen nàng đẹp. Thương nhớ mẹ mà vẽ, nhưng tranh có nét tự thương yêu chính mình. Mẹ con giống nhau đã vậy, nhưng thật ra có phần nàng đã tự vẽ mình.

    Otoko vẫn yêu Oki, con nàng, và mẹ nàng, nhưng nàng không biết những tình yêu ấy có thay đổi hay không kể từ khi nàng không còn gần gũi những người thân ấy. Có thể phần nào những tình ấy đã trở thành tình yêu nàng dành cho chính nàng. Tất nhiên là nàng không có câu trả lời. Sự chết đã cách lìa nàng với con và mẹ nàng. Chia ly đã lấy đi Oki của nàng. Vậy mà những người thân yêu vẫn sống trong nàng. Nàng đơn phương đem cho cả ba một đời sống nối tiếp.

    Hình ảnh của Oki nàng giữ trong tâm khảm đã cùng nàng trôi theo thời gian, và có lẽ vậy mà kỷ niệm của cuộc tình hai người đã biến dạng và nhuốm màu theo tình yêu nàng dành cho bản thân. Nàng không bao giờ nghĩ chuyện cũ chỉ là những hồn ma của quá khứ hiện về. Có thể một người nữ xa cách người yêu từ tuổi 17, trải qua hai thập niên cô đơn không tình yêu không hôn nhân, đã sống bằng hoài niệm của mối tình buồn, và mối tình đó đã quay hướng về mình. Cả tình yêu về sau dành cho Keiko, cô học trò trẻ đồng tính, có thể cũng chỉ là một hình thức của cái tình thương yêu chính mình ấy. Nên chi nàng đã nghĩ đến vẽ Keiko, một cô gái thích chiếm hữu đã đòi ngồi khỏa thân, như một nữ bồ tát trinh trắng trên tòa sen. Có lẽ thật ra Otoko đã muốn tự tạo một chân dung trong trắng. Xem ra cô gái mười sáu năm xưa yêu Oki sống mãi trong nàng và không bao giờ lớn lên hay già đi. Điều này Otoko không biết mà cũng không muốn biết.

    Otoko tính cẩn thận, sáng dậy mà áo ngủ ướt mồ hôi, nàng thường ra khỏi giường thay ngay. Nhưng sáng nay nàng nằm lại, quay mặt về vách nhìn những tấm phác họa khuôn mặt hài nhi. Nàng đã gặp nhiều khó khăn khi phác họa chúng. Dù ngắn ngủi, con nàng dù sao cũng đã ra đời và đã sống. Nhưng Otoko muốn vẽ linh hồn một hài nhi chưa từng hội nhập thế gian này.

    Keiko vẫn ngủ say, lưng quay lại Otoko. Chiếc chăn đơn mỏng quấn người trụt xuống ngang ngực. Keiko hay trang phục kiểu Nhật nên móng chân không bị hư hại vì mũi giầy cao gót. Ngón chân cô gái thanh và xinh đẹp đến nỗi như không phải là ngón chân người. Otoko tránh ngắm chân Keiko. Nhưng có khi cầm ngón chân Keiko, nàng cảm thấy thích thú một cách kỳ lạ, nghĩ ngón chân như vậy, người thế hệ nàng không thể có được. Thật là một cảm giác kỳ dị.

    Mùi nước hoa thoảng tới mũi nàng. Nàng nghĩ mùi thơm hơi hắc cho con gái mới lớn, nhưng nhớ lại là thỉnh thoảng cô gái cũng có dùng. Nàng tò mò tại sao cô gái lại xức nước hoa này đêm qua. Nàng nhớ gần sáng Keiko mới về nhà. Thấy Otoko mải ngắm mấy tấm phác họa tranh con, cô gái vội vã lên giường quên cả tắm. Hình như cô gái ngủ ngay nhưng Otoko cũng không chắc vì sau đó chính nàng cũng thiếp đi.

    Otoko ra khỏi giường tới bên Keiko nhìn gương mặt say ngủ của cô gái trong bóng mờ, rồi đi mở cửa chớp. Keiko buổi sáng thường nhanh nhẩu và nhẩy ra giúp Otoko. Nhưng sáng nay cô gái nằm yên trên giường.

    Sau cùng Keiko đứng dậy. Cô gái nói:

    - Hôm qua mãi gần ba giờ sáng em mới ngủ được.

    Keiko bắt đầu thu dọn chăn đệm.

    Otoko hỏi:

    - Tại nóng phải không?
    - Dạ...
    - Đừng cất áo ngủ của cô nhé. Cô muốn bỏ giặt.

    Otoko ôm áo vào phòng tắm. Keiko vào theo để đánh răng. Cô gái xem ra vội vã. Otoko hỏi:

    - Sao không tắm luôn?
    - Dạ...
    - Hôm qua em đi ngủ mà không rửa mặt phải không?
    - Vậy sao cô?

    Otoko khả nghi vì vẻ lo ra của cô gái.

    - Keiko, tối hôm qua em đi đâu?

    Không có tiếng trả lời.

    - Tắm đi Keiko, tắm xong em sẽ thấy khỏe cho mà coi.
    - Dạ, em sẽ tắm.

    Khi Otoko ra khỏi phòng tắm, Keiko đang chọn áo.

    Otoko hỏi:

    - Em ra phố bây giờ hả?
    - Dạ...
    - Em có hẹn với ai?
    - Dạ...
    - Ai đấy?
    - Anh Taichiro.

    Otoko ngơ ngác như chưa nghĩ ra là ai. Keiko cắt nghĩa:

    - Anh Taichiro nhà ông Oki.

    Keiko trả lời rành rẽ, thiếu điều nhắc đến liên hệ cha con giữa hai người đàn ông. Otoko muốn nói nhưng lạc mất giọng. Keiko nói tiếp:

    - Em ra phi trường đón anh ấy hôm qua và hẹn sáng nay đưa đi thăm thành phố. Thật ra anh ấy hứa dẫn em đi... Otoko, em không bao giờ giấu cô điều gì. Sáng nay, việc đầu tiên là anh ấy sẽ đưa em đi xem đền Nisonin. Anh ấy muốn thăm một cái lăng trên ngọn đồi gần đấy.
    - Đi thăm lăng?
    - Anh ấy bảo lăng của một quý tộc trong triều đình.
    - Vậy sao?

    Keiko cởi áo ngủ, quay lưng trần lại Otoko.

    - Em nghĩ em sẽ mặc kimono cho nó đàng hoàng. Hôm nay chắc sẽ nóng, nhưng ăn mặc xoàng xĩnh em sợ trông không được.

    Otoko yên lặng nhìn cô gái thay đồ.

    Keiko đưa tay ra sau nắm múi thắt lưng kéo mạnh. Cô gái nói một mình:

    - Thắt lưng phải cho gọn và chặt.

    Qua gương, Otoko nhìn cô gái trang điểm. Keiko nói:

    - Cô đừng nhìn em chằm chặp như vậy.

    Otoko cố gắng giữ vẻ dịu hiền. Keiko trang điểm xong, liếc vào gương, và xếp lại lọn tóc mai nơi vành tai. Cô gái đứng dậy, rồi lại ngồi xuống chọn nước hoa.

    Otoko chau mày.

    - Nước hoa xức đêm qua không rửa mà vẫn chưa đủ sao?
    - Cô đừng lo.
    - Xem ra em bồn chồn nhỉ?

    Rồi Otoko hỏi tiếp:

    - Keiko, tại sao em lại đi gặp anh ta?
    - Anh ấy viết thư cho em báo tin anh ta tới.

    Vừa nói Keiko ra tủ cất vội vã vào ngăn kéo mấy chiếc áo nàng đã đem ra để chọn. Otoko nói:

    - Xếp lại cho ngăn nắp nào.
    - Được mà, cô...
    - Em lại phải gấp lại cho mà coi.
    - Được mà...

    Keiko nói mà không buồn nhìn lại tủ áo.

    Otoko nghiêm giọng:

    - Keiko, làm ơn lại đây.

    Keiko trở lại ngồi xuống và nhìn thẳng vào mắt nàng. Otoko quay đi. Nàng hỏi:

    - Em không ăn sáng?
    - Không sao cô, hôm qua em ăn tối trễ.
    - Trễ đến khỏi cả ăn sáng?
    - Dạ...

    Otoko hỏi:

    - Keiko, tại sao em đi gặp anh ấy?
    - Em cũng không biết nữa.
    - Em có muốn gặp người ta không?
    - Dạ có.
    - Thế là em là người khởi xướng ra cuộc gặp gỡ này. Em có thể cho cô biết tại sao không?

    Keiko không trả lời.

    Otoko mắt nhìn xuống hỏi tiếp:

    - Em không đi gặp anh ấy có được không? Cô muốn em đừng đi. Em, làm ơn ở nhà cho cô.
    - Tại sao lại không gặp hở cô. Chuyện này ăn nhằm gì đến cô?
    - Tất nhiên là có.
    - Nhưng cô có biết anh ấy là ai đâu.
    - Em đã ngủ một đêm với ông bố, bây giờ lại đi hẹn hò với anh con trai. Coi sao được?

    Otoko không nhắc nổi tên hai người đàn ông. Keiko nói:

    - Ông Oki là nhân tình cũ của cô, em đồng ý. Nhưng anh Taichiro, cô chưa bao giờ gặp mặt. Anh ấy không có liên hệ gì với cô. Anh ta chỉ là con trai ông Oki. Cũng không phải là con cô nữa.

    Lời nói phũ phàng làm Otoko tổn thương. Nàng nhớ lại vợ Oki đã sanh đứa con gái không lâu sau khi chính đứa con gái thiếu tháng của nàng qua đời. Otoko nói:

    - Keiko, em quyến rũ anh ta phải không?
    - Chính anh ấy viết cho em trước, báo giờ giấc máy bay tới...
    - Em thân với anh ta đến suồng sã như vậy sao?
    - Em không thích lối dùng chữ của cô.
    - Em còn muốn cô nói thế nào? Rằng em với anh ấy có gian díu với nhau?

    Otoko lấy cườm tay chùi mồ hôi trán. Nàng nói:

    - Em là một con người đáng sợ.

    Ánh mắt Keiko lóe lên, bí hiểm. Cô gái nói:

    - Otoko, em thù ghét đàn ông.
    - Keiko, đừng có đi. Cô xin em. Nếu em nhất định đi, thì đừng có về lại nhà này nữa.
    - Cô! Keiko nói, dơm dớm nước mắt.
    - Em định làm gì Taichiro?

    Otoko lần đầu tiên gọi đến tên con trai người yêu cũ. Hai bàn tay nàng run rẽ trên đùi. Keiko đứng dậy.
    Cô gái nói:

    - Em đi đây.
    - Cô xin em đừng đi.
    - Cô đánh em đi. Đánh em như hôm đi chùa Rêu về.

    Keiko ngồi thêm một lúc như để đợi cho Otoko ra tay. Rồi cô gái vội vã ra khỏi nhà.

    Otoko đẫm mồ hôi lạnh. Nàng ngồi quay ra ngoài vườn, thấy khóm tre lấp lánh trong nắng sớm. Sau cùng nàng đứng dậy vào phòng tắm mở nước. Nước chảy ào ào làm nàng giật mình. Vô tình đã vặn nước quá lớn, nàng vội vã vặn nhỏ lại. Nàng rửa mặt và bình tĩnh hơn, nhưng đầu óc vẫn còn căng. Nàng lấy khăn lạnh chườm trán và gáy.

    Trở sang phòng ngoài, Otoko ngồi xuống trước tranh mẹ và mấy tấm phác họa con gái. Nàng bỗng chán chường với chính mình. Từ trước nàng vẫn thấy không ổn trong cuộc tình với Keiko, nhưng giờ đây cái không ổn ô nhiễm cả cuộc sống, tiêu hủy sinh khí của nàng, và làm cho nàng vô cùng mệt mỏi. Nàng nghĩ sống mà làm gì, và tại sao nàng chưa chết đi cho rảnh nợ.

    Otoko như muốn cất tiếng gọi mẹ. Rồi nàng nghĩ đến tác phẩm - Mẹ già của Nakamura Tsune, tác phẩm cuối cùng của họa sĩ trước khi chết trước mẹ. Tác phẩm làm nàng vô cùng xúc động. Nàng chưa bao giờ thấy bản chính, nhưng ảnh chụp lại cũng đủ gây xúc động mạnh cho nàng.

    Nhà họa sĩ trẻ đã vẽ những bức tranh đầy sinh khí và gợi tình về những người đàn bà ông yêu. Ông dùng màu đỏ nhiều và có người thấy nơi ông ảnh hưởng của Rouault. Bức Chân dung Eroshenko nhà thơ mù, một trong những tuyệt tác của ông, thể hiện cái buồn trầm lặng cao quý của nhà thơ khuyết tật bằng những màu ấm và dịu. Nhưng tác phẩm cuối đời - Mẹ già của ông lại vẽ bằng những màu tối và lạnh, và kỹ thuật giản dị chân chất. Tranh vẽ một người đàn bà gày gò mòn mỏi ngồi bán diện trước một bức tường lửng. Một bình nước đặt trong ô trống khoét vào tường khoảng trên đầu bà cụ. Chiếc cặp thủy treo lơ lửng một bên. Cái cặp thủy cho vào chắc chỉ để cho cân cảnh, nhưng Otoko rất thích chi tiết này cũng như những ngón tay già nua đang lần tràng hạt. Nàng thấy những chi tiết phản ánh cảm nghĩ của họa sĩ về sự chết, trong khi chính cuộc sống bản thân cũng sắp tàn. Cả bức tranh trong toàn diện nói lên điều này.

    Otoko mở tủ lấy cuốn sưu tập những tác phẩm của Nakamura, so sánh tranh nàng với tranh của họa sĩ vẽ mẹ. Nàng đã chủ tâm vẽ mẹ như một người đàn bà trẻ đẹp, dù khi ấy mẹ nàng đã qua đời. Còn nữa, bức tranh không phải là bức tranh cuối đời của nàng, và không có bóng thần chết lảng vảng trong tranh. Tranh nàng còn hoàn toàn khác kiểu, vẽ theo lối cổ điển Nhật, trong khi tranh Nakamura lại mang nhiều ảnh hưởng tây phương. Ngồi ngắm bức ảnh chụp lại tranh Nakamura, nàng thấy tranh mình phiến diện.

    Nàng nhắm chặt mắt, choáng váng như muốn ngất đi. Chính vì yêu mẹ mà Otoko đã vẽ tranh mẹ. Nàng chỉ có thể vẽ mẹ trẻ đẹp như trong thời điểm mãn khai nhất của bà. Bức tranh nông cạn làm sao nếu so với cái hiếu thảo như toát ra từ tranh vẽ mẹ của Nakamura khi chính bản thân ông cũng gần kề cái chết. Nhưng cả cuộc đời nàng cũng đã chẳng nông cạn như tranh nàng sao?

    Otoko đã không vẽ tranh mẹ khi bà còn sống. Nàng lấy cảm hứng từ một tấm hình của mẹ. Rồi nàng đã vẽ mẹ còn trẻ đẹp hơn cả trong ảnh. Không quên mình giống mẹ, nàng thỉnh thoảng nhìn bóng mình trong gương khi vẽ. Nên chi bức chân dung có nét mỹ miều, nhưng thiếu chiều sâu và không có hồn.

    Otoko nhớ mẹ rất ghét chụp ảnh sau khi dọn về Kyoto. Trong bài báo người ta dành cho nàng, nhiếp ảnh gia của tòa báo muốn chụp hai mẹ con, nhưng bà nhất định từ chối. Lần đầu tiên, Otoko hiểu bà từ chối là vì buồn phiền. Bà sống với con gái ở Kyoto như người đi đầy, và đã cắt liên lạc với cả những bạn thân cũ ở Tokyo. Otoko cũng cảm thấy nỗi buồn bị phụ bạc, nhưng nàng mới mười bảy khi chia ly, và vấn đề của nàng khác vấn đề của mẹ. Lại càng khác, vì nàng tiếp tục yêu Oki, mặc dù tình này đã làm nàng đau khổ hơn. Otoko suy nghĩ không biết có nên vẽ lại ảnh mẹ lần nữa không.

    Keiko bây giờ đã bỏ đi gặp Taichiro. Otoko cảm thấy bị bỏ rơi. Nàng cảm thấy lo âu. Sáng nay Keiko có nói đến - trả thù. Cô gái còn nói - ghét đàn ông, nhưng biết đâu mà tin. Cô gái lấy cớ đã ăn tối hôm trước để bỏ điểm tâm đi hẹn với Taichiro. Keiko tính làm gì con trai của Oki? Chuyện gì sẽ xảy ra cho hai đứa? Chính nàng rồi sẽ ra sao, sau bao năm bị cầm tù bởi tình yêu dành cho Oki? Otoko cảm thấy không thể ngồi yên một chỗ, thụ động chờ sự việc xảy ra.

    Không cấm nổi Keiko ra khỏi nhà, bây giờ nàng chỉ còn nước là đuổi theo, để chính nàng cảnh cáo Taichiro. Nhưng Keiko không nói Taichiro ở khách sạn nào, hay hai người hẹn nhau ở đâu.
    Chữ ký của HH
    DANH SÁCH PHIM CỦA JPN CÒN GIỮ TRÊN Ổ CỨNG
    Đây là những phim mình còn giữ trong ổ cứng, ai cần re-up phim nào thì PM cho mình nhé


    "Dạo này anh toàn phải đóng vai nghiêm túc chán quá đêeeeeee"

  5. #14
    Chonin
    Arashi_JE's Avatar


    Thành Viên Thứ: 112651
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 9
    Thanks
    15
    Thanked 1 Time in 1 Post
    ^^ thấy cái tên truyện là nhảy vào đọc ngay và luôn. Thích văn của tác giả Kawabata. Mình đọc Xứ tuyết và thấy rất thú vị nên muốn tìm những truyện khác nữa.
    Chữ ký của Arashi_JE
    Yêu bố già và dzai nhà
    Yêu Ar
    Rất nhiều, rất rất nhiều

  6. The Following User Says Thank You to Arashi_JE For This Useful Post:

    HH (01-12-2012)

  7. #15
    Chonin


    Thành Viên Thứ: 76936
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 6
    Thanks
    15
    Thanked 9 Times in 4 Posts
    Kawabata thì mình thích hơn cả là những Truyện trong lòng bàn tay. Truyện dài và tiểu thuyết thì mình rất yêu Cố đô với Người đẹp ngủ mê. Đi xa rồi vẫn cố vác thêm quyển Kawabata dày ụ, xách cái vali to xùm xùm đi lặc lè lặc lè mà bụng vẫn mừng thầm

  8. The Following User Says Thank You to coco77 For This Useful Post:

    HH (18-02-2013)

  9. #16
    Ninja
    qingqing's Avatar


    Thành Viên Thứ: 95413
    Giới tính
    Đến Từ: Châu Á
    Tổng số bài viết: 104
    Thanks
    117
    Thanked 305 Times in 78 Posts
    Ô, phải nói là quyển này là một trong những quyển gây văn học Nhật ấn tượng nhất với mình ^^

    Một lần đang dạo mấy trang sách online thì trông thấy em nó, cái tựa đề rất thơ cùng hình ảnh hết sức phong sương lãng tử của người đàn ông trang bìa đã gây cho mình một cảm tình khó nói. Thế là nhấn nút đặt mua ngay và khi sách về, cầm trên tay, đọc hết ngay trong một buổi chiều thì mới cảm thấy thật thỏa lòng làm sao. Có điều buồn cười là khi hí ha hí hửng chạy đi giới thiệu cho bạn bè đọc, có mỗi 2 đứa chịu đọc thì cả 2 đứa đọc xong đều chê lên bờ xuống ruộng rằng thì là "cái truyện gì mà kỳ!"

    Mình yêu quyển này ngay từ những dòng văn đầu tiên. Có một chất tĩnh rất lạ trong văn của Kawabata Yasunari, giống như thời gian ngưng đọng, giống như năm tháng ngừng trôi, chỉ có nhân vật và những nỗi tâm tư là còn hiện diện, trôi qua chậm rãi trước mắt chúng ta.

    Câu chuyện này được kể lại theo cái nhìn của hai nhân vật. Cùng một chất tĩnh nhưng những chương được kể theo góc nhìn của nhà văn Oki thì luôn nghiêng theo hơi hướng hoài niệm, về tuổi trẻ của ông, người tình 16 tuổi của ông, cuốn sách giúp ông thành danh trên văn đàn. Thậm chí, ngay khi quyển sách bắt đầu, ta cũng đã bắt gặp ông đang trong một chuyến đi tìm về ký ức, từ Tokyo xuôi về cố đô để lắng nghe tiếng chuông giao thừa cuối năm, đồng thời tìm thăm người hồng nhan tri kỷ năm nào của mình. Mình đặc biệt rất rất yêu chi tiết về cố đô nghe chuông giao thừa này, và cả những đoạn miêu tả chuyến đi cùng phong cảnh của những vùng miền trên đường tàu qua. Có một điều gì đó vừa hoài cổ vừa linh thiêng lại thấm đẫm hồn Nhật trong những trang văn này (và phải ngợi khen dịch giả Mai Kim Ngọc vì đã mang lại cho chúng ta một bản dịch tuyệt vời đến thế).

    Còn Otoko, đọc vào sẽ nhận ra ngay so với một Oki luôn mơ màng hồi tưởng thì nàng là người luôn sống thật với "thì hiện tại" của cuộc đời mình. Mối tình tuổi 16 hẳn vẫn còn để lại nhiều day dứt và hồi ức trong lòng nhưng khi về sống nơi cố đô, nhịp sống tĩnh lặng và đời sống riêng biệt của một nữ họa gia đơn thân ít nhiều mang lại vẻ đẹp đằm sâu cho tâm tư nàng. Sự có mặt của Keiko có ý nghĩa riêng của nó và đọc cho đến hết sách thì mình vẫn thấy cô gái trẻ ấy đáng thương hơn là đáng giận.

    Thật ra, mình vẫn không chắc rằng có thể hiểu được cả thảy bao nhiêu điều về câu chuyện này, nhưng cảm giác đọng lại sau rốt, quả thật hệt như những gì tựa đề quyển sách đã nói đến, rất đẹp và buồn.

    Tiếc một điều là mình biết đến Kawabata Yasunari quá muộn nên ngoài quyển này ra, không tìm thêm được quyển nào khác của ông cả :"(

  10. The Following User Says Thank You to qingqing For This Useful Post:

    HH (30-06-2013)

  11. #17
    Chonin


    Thành Viên Thứ: 188143
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 6
    Thanks
    1
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Văn phong của Kawabata Yasunari ấn tượng quá. Mình vừa đọc xong cuốn này, đang đọc tiếp xứ tuyết.

  12. #18
    Cua Cua... bò bò...
    sarujun's Avatar


    Thành Viên Thứ: 74964
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: Châu Á
    Tổng số bài viết: 354
    Thanks
    1,182
    Thanked 498 Times in 201 Posts
    Chương 9

    Cái hồ


    Keiko tới trà thất Kiyamachi thấy Taichiro đã quần áo chỉnh tề đứng đợi ngoài sân thượng.

    - Em chào anh ạ. Anh ngủ có ngon không?

    Keiko bước lại bên anh. Tựa lan can, cô gái hỏi tiếp:

    - Anh đợi em?

    Taichiro nói:

    - Tôi dậy từ sớm. Tiếng sông làm tôi thức giấc. Tôi ra đây ngắm mặt trời mọc trên dẫy đồi đông.

    - Anh dậy sớm thế à... ?

    - Đúng vậy. Nhưng dẫy đồi gần quá, nên rạng đông mà không có cảm tường là mặt trời đang mọc. Chỉ khi mặt trời đã lên cao, dẫy đồi mới đột ngột hiện rõ ra màu lục, và nắng mới làm sông sáng lên như bạc...

    - Anh ngắm cảnh lâu nhỉ...

    - Coi mấy xóm bên kia sông thức giấc và sinh hoạt náo nhiệt trở lại, cũng thú vị lắm.

    - Vậy thì anh ngủ đâu có được nhiều. Khách sạn thiếu tiện nghi phải không?

    Rồi cô gái thầm thì:

    - Anh mà bảo tại nhớ em mà mất ngủ thì em sướng lắm...

    Taichiro yên lặng.

    Keiko năn nỉ:

    - Anh không chịu nói cho em câu đó sao?

    - Có chứ. Keiko, tôi ngủ không được là vì nhớ cô.

    - Anh nói chỉ vì em van xin anh.

    - Nhưng Keiko, đêm qua cô ngủ ngon phải không?

    Keiko lắc đầu:

    - Anh đoán sai rồi.

    - Tôi đoán vậy tại mắt cô tươi rói.

    - Tại vì tim em tươi rói. Mà tim em tươi rói là tại vì anh. Còn mắt em thì sợ gì một hai đêm không ngủ.

    Keiko nhìn Taichiro chằm chặp, đôi mắt ướt long lanh. Anh nắm lấy tay cô gái.

    Keiko nói:

    - Sao mà tay anh lạnh thế.

    - Còn tay cô thì ấm quá.

    Anh nắn nót từng ngón tay cô gái, và anh lúng túng vì chúng quá xinh đẹp. Chúng thanh tao như không phải ngón tay người mà là ngón tay tiên, sẵn sàng biến đi. Anh còn có cảm tưởng chúng có thể tách rời khỏi bàn tay Keiko. Anh muốn hôn những ngón tay xinh đẹp cũng mảnh mai như cô gái. Cái cổ thanh tú và cái tai xinh đẹp đập vào mắt anh.

    - Cô vẽ bằng những ngón tay mỹ miều này đây.

    Taichiro vừa nói vừa đưa tay Keiko lên môi.

    Keiko nhìn bàn tay mình, mắt bỗng đẫm lệ.

    Anh hốt hoảng:

    - Keiko, em buồn chuyện gì?

    - Không, em không buồn. Trái lại em hạnh phúc quá... Sáng hôm nay, chỉ cần anh chạm đến là đủ cho em khóc.

    Rồi cô gái nói:

    - Em nghe có chuyện gì như vừa chấm dứt trong em.

    - Chuyện gì vậy...

    - Anh đừng hỏi em như vậy mà tội nghiệp.

    Anh nói chung chung:

    - Không phải chấm dứt, mà là bắt đầu. Em không thấy một chuyện chấm dứt là để cho chuyện khác bắt đầu sao?

    Keiko nói:

    - Cái gì lỡ thì đã lỡ, mọi sự bây giờ thì hoàn toàn khác hẳn. Nhờ nghĩ như vậy nên người đàn bà có thể có lúc thấy cuộc sống mới nguyên trước mặt. Như thể chết đi rồi lại tái sinh.

    Anh toan kéo Keiko vào lòng nhưng phải vội vịn vào lan can gỗ. Cô gái dựa hẳn vào anh làm anh mất thăng bằng.

    Tiếng chó con sủa vang lại từ bờ sông phía dưới. Người đàn bà trong xóm dẫn chó đi chơi, tình cờ gặp con chó lớn của người đàn ông hình như làm bếp cho một tiệm ăn gần đấy. Con chó lớn làm ngơ, nhưng người đàn bà cũng vội cúi xuống bế chó của mình lên. Con chó con bây giờ lại quay đầu lên sân thượng nhìn Keiko và Taichiro mà sủa.

    Người đàn bà ngẩng lên cười với hai người.

    Keiko nép vào Taichiro. Cô nói:

    - Em ghét chó kinh khủng. Họ bảo sáng dậy ra đường bị chó sủa là cả ngày xui xẻo.

    Người đàn bà ôm chó đã đi xa rồi mà Keiko vẫn nép sát vào Taichiro.

    Cô hỏi:

    - Taichiro, anh có hạnh phúc với em không?

    - Tất nhiên là có.

    - Em không biết anh có hạnh phúc bằng em không nhỉ? Em chắc không bằng đâu... Thật đấy.

    Anh nghĩ Keiko tràn trề nữ tính. Hơi thở cô gái mát rượi và thơm ngát phả vào cổ anh. Cô gái níu sát, và anh nghe hơi ấm từ da thịt cô. Bây giờ Keiko như đã thuộc về anh, không còn gì là riêng tư bí mật.

    Cô gái nói:

    - Anh không thể tưởng tượng được em muốn gặp anh chừng nào. Em nghĩ nếu em không trở lại nhà anh thì không bao giờ chúng mình gặp nhau. Kể cũng kỳ lạ là chúng mình được ở bên nhau như thế này.

    - Kỳ lạ thật.

    - Em muốn nói là em cảm thấy anh và em như từ bao giờ vẫn ở bên nhau. Từ ngày gặp gỡ lần đầu, em luôn luôn nhớ anh. Nhưng anh thì chắc quên em tức thì, phải không? Cho đến hôm nay chỉ vì anh tình cờ có việc đi Kyoto.

    - Anh ngạc nhiên là em còn nói với anh như vậy.

    - Vậy sao? Thế là anh thỉnh thoảng có nhớ em?

    - Nhưng nhớ em không phải là toàn chuyện vui để nhớ. Có cái đau trong đó.

    - Tại sao?

    - Tại vì nhớ em là nghĩ đến cô giáo của em, và nhớ đến cái đau của mẹ anh. Hồi ấy anh còn chưa biết gì, nhưng ba anh ghi lại mọi chuyện trong cuốn tiểu thuyết của ông. Chuyện mẹ anh đang ăn đánh rơi bát cơm rồi ôm mặt khóc, chuyện ban đêm bà ôm anh đi lang thang ngoài đường. Có thể bà làm anh đau mà không biết, vì anh khóc mà bà cũng không nghe thấy khi bà ôm chặt anh và bế anh đi. Bà mới hai mươi ba tuổi, chỉ vì sầu muộn mà tai điếc răng long...

    Taichiro ngập ngừng nói tiếp:

    - Tuy nhiên, cuốn sách vẫn bán chạy cho đến ngày hôm nay. Sự việc có cái mỉa mai của nó, là tác quyền đã trang trải những chi tiêu của gia đình anh, như trả tiền học cho chính anh và bao biện đám cưới cho con em gái anh.

    - Như vậy không tốt sao?

    - Bây giờ thì mọi chuyện không còn quan trọng nữa, nhưng nghĩ lại thì thấy cũng kỳ khôi. Cuốn truyện quá đáng vì nó trình bày mẹ anh như một người đàn bà khó thương điên loạn vì ghen. Vậy mà mỗi khi truyện được tái bản, chính mẹ anh lại là người cầm con triện của tác giả đóng lên năm chục ngàn bản. Và người đàn bà bây giờ không còn trẻ nữa tiếp tục ngồi đóng triện tác giả lên hết bản này đến bản khác những lần tái bản cuốn tiểu thuyết đã tả bà như một quái vật ghen tuông...

    - Tất nhiên với mẹ anh, giông bão đã qua rồi, và gia đình anh đã tìm lại được an bình. Em có thể đoán là người ta chỉ thấy bà đáng khinh, vậy mà ngược lại mọi người lại càng quý trọng bà hơn. Em có thấy kỳ không?

    - Dù sao thì mẹ anh cũng là vợ tác giả.

    - Còn nữa, cuốn truyện trọng tâm là cô giáo em. Hình như cô vẫn chưa có gia đình phải không...

    - Đúng vậy.

    - Anh không biết cha mẹ anh nghĩ gì về cô giáo em. Hình như họ hoàn toàn quên cô Ueno Otoko rồi. Nhiều khi nghĩ tác quyền của cuốn truyện đã nuôi dưỡng anh, anh rất khổ tâm. Anh sống nhờ một cô gái mười sáu đã hy sinh cuộc đời của mình... Và nhất là bây giờ, em lại nói em muốn báo thù cho cô em.

    Ép má vào cổ Taichiro, cô gái nói:

    - Anh khổ tâm làm gì. Chuyện ấy đã qua rồi. Em đã xua đuổi ý nghĩ trả thù ra khỏi đầu em. Bây giờ thì dễ lắm. Em chỉ còn là em.

    Taichiro quay lại đặt tay lên vai cô gái. Keiko nói nhỏ như thầm thì:

    - Cô Ueno bảo em đừng có trở về nhà nữa.

    - Tại sao?

    - Tại em đã thú nhận với cô là em đi gặp anh.

    - Em kể cho cô em nghe sao?

    - Dạ.

    Taichiro yên lặng.

    Keiko nói:

    - Cô bảo em không được đi gặp anh. Nếu không nghe lời thì cứ đi luôn.

    Taichiro buông vai Keiko ra. Anh trở lại cảnh thực tại. Bên kia sông sinh hoạt của ngày đã náo nhiệt, và dẫy đồi phía đông đã phô trương những mầu lục đậm nhạt khác nhau. Thấy Taichiro nghiêm mặt, Keiko nói:

    - Anh nghĩ em không nên cho cô hay?

    - Anh không nói vậy. Sự việc là anh cảm thấy chính anh đang trả thù cô Ueno cho mẹ anh.

    Nói xong Taichiro bước trở vào trong phòng. Keiko bước theo, nắm lấy cánh tay anh như sợ mất. Cô gái nói:

    - Trả thù cho mẹ anh? Không bao giờ em nghĩ như vậy. Anh nói gì kỳ cục vậy.

    Taichiro đổi đề tài:

    - Chúng ta đi chăng? Hay tốt hơn là em về nhà em đi.

    - Anh đừng ác với em.

    - Bây giờ đến lượt anh, thay vì cha anh, xáo trộn đời sống của cô Ueno.

    - Đêm qua nói với anh chuyện báo thù, em thật có lỗi. Anh tha thứ cho em.

    Ra khỏi trà thất, Taichiro gọi taxi, và Keiko leo lên xe ngồi bên chàng trai. Taxi ra khỏi tỉnh tiến về phía tu viện Nisonin ở Saga. Một lúc lâu Taichiro vẫn ngồi yên lặng. Keiko hỏi:

    - Em mở lớn cửa xe được không?

    Rồi nàng đặt tay lên tay Taichiro, khẽ lay ngón tay trỏ của anh. Tay cô gái mềm và hơi ướt mồ hôi.


    °


    Cổng lớn của đền Nisonin nghe nói được gỡ ra từ lâu đài Fushimi vào khoảng đầu thế kỷ mười bảy. Cổng đồ sộ đúng phong cách đại gia.

    Keiko đoán ngày lại sẽ nóng nực. Cô nói:

    - Em chưa đến đây bao giờ.

    Taichiro bảo:

    - Anh có đọc ít nhiều về Fujiwara Teika.

    Vừa lên những bực đá, anh quay lại thấy áo kimono của cô gái bị rách khi cô bước vội theo anh.

    Anh giảng:

    - Người ta biết ngài Teika có một tòa biệt thự trên đồi Ogura, đặt tên là lầu Mưa Thu. Nhưng biệt thự ở đâu thì mỗi người một ý, không ai biết chắc chắn. Người này bảo là ngọn đồi đằng sau chúng ta kia kìa, người khác bảo là một ngôi đền không xa đây lắm. Lại có người nghĩ chính là am Ẩn Cư.

    - Cô Ueno có lần dẫn em đi am Ẩn Cư chơi.

    - Vậy sao? Thế là em đã thấy cái giếng mà người ta bảo Teika đã lấy nước mài mực chép lại tuyển tập một trăm nhà thơ của ông.

    - Em không nhớ đã thấy giếng ấy.

    - Nước giếng nổi tiếng lắm, gọi là Liễu Thủy.

    - Có thật là Teika lấy nước giếng ấy mài mực không anh?

    - Teika là một thiên tài, vì vậy mà có nhiều huyền thoại về ông. Ông sống vào thời trung cổ, là một nhà thơ và cũng là một nhà khoa bảng.

    - Lăng ông ấy cũng quanh đây phải không?

    - Không. Lăng ông ở Shokokuji. Nhưng trong am Ẩn Cư có một tháp con bằng đá mà người ta nghi là đã được dựng lên để đánh dấu chỗ ông hỏa táng.

    Keiko không hỏi gì thêm. Cô gái có vẻ không biết gì về Fujiwara Teika.

    Xe taxi chạy ngang hồ Hirosawa, thấy hình những đồi thông phản chiếu trên mặt nước dọc bờ bên kia, Taichiro chạnh nhớ cả ngàn năm lịch sử và văn học liên quan đến vùng Saga này. Đằng sau triền đồi Ogura thoai thoải, anh thấy núi Arashi hùng vĩ. Với Keiko bên anh, quá khứ lại càng như sống lại. Quả thật anh đã tới cố đô. Phải chăng khung cảnh nên thơ làm cho cô gái mềm dịu đi. Anh ngắm Keiko. Cô gái hỏi:

    - Sao anh nhìn em sừng sững như vậy?

    Cô đưa tay ra che mắt anh. Anh cũng lấy tay bịt mắt cô gái.

    Anh nói:

    - Thật là bất ngờ được sống cùng em trong cảnh này... Anh không còn biết anh là ai.

    - Em cũng vậy.

    Keiko vừa nói vừa bấm vào ngón tay mình. Cô nói tiếp:

    - Và em cũng không còn biết ai đang ở bên em nữa.

    Bóng nắng đổ xuống con lộ từ cổng dẫn đến chánh điện. Hai bên lối đi, tùng đỏ mọc xen lẫn với phong. Yên lặng bao trùm đến từng chiếc lá. Bóng cây theo nhịp bước, khi ẩn khi hiện trên mặt, trên áo Keiko. Thỉnh thoảng có cành phong thấp khẽ chạm vào mái tóc cô gái.

    Cuối con lộ là mấy bực đá dẫn lên bức tường đất có lợp mái. Hai người nghe tiếng nước róc rách đâu đây. Leo nốt những bực cuối, họ rẽ trái theo bức tường tới gần chiếc cổng nhỏ, thấy một dòng suối từ khe đá chẩy ra. Taichiro dừng bước bên cô gái:

    - Một ngôi đền nổi tiếng thế này mà khách vãn cảnh quá ít. Cảnh hôm nay vắng vẻ như bỏ hoang.

    Bên ngọn đồi Ogura, chánh điện lợp mái đồng đứng trang nghiêm và trầm tĩnh.

    Taichiro lại nói:

    - Em để ý cây sồi già rỗng ruột này. Cây được coi như nổi tiếng nhất trong cả vùng. Từ gốc đến ngọn là những cành cong queo, u bướu vì năm tháng. Nhưng toàn thể cây phủ kín chồi non, đầy lá xanh căng nhựa sống...

    - Anh vẫn thích cây. Đã bao nhiêu năm mà bao giờ thấy cây, anh cũng thú vị.

    Taichiro chỉ nói về cây mà không chú ý đến ngôi đền. Ngang qua đền Thánh Nữ, anh nhìn lên những bực đá cao và hỏi cô gái:

    - Em mặc kimono có leo nổi không?

    Keiko mỉm cười:

    - Chắc khó. Đưa tay cho em vịn. Mà nếu không được, anh phải bế em.

    - Chúng mình sẽ đi chậm.

    - Lăng trên ấy phải không?

    - Đúng. Lăng Sanetaka ở ngay trên đỉnh các bực đá.

    - Anh tới Kyoto chủ đích để xem lăng phải không? Đâu có phải vì em.

    - Anh thú thật là đúng, nhưng... Taichiro nắm lấy bàn tay cô gái. Nhưng anh đổi ý, buông cô ra.

    - Anh lên một mình. Em đứng đây đợi anh.

    - Em leo được mà. Anh phải biết mấy bực đá này không làm khó nổi em. Leo bao xa em cũng không coi ra gì.

    Cô gái nắm lấy tay Taichiro, và bắt đầu cùng leo với anh. Rõ ràng ít kẻ vãng lai chốn này. Dương xỉ và cỏ dại mọc kín chân những bực đá đã mòn vì năm tháng. Đó đây, một loại hoa vàng trổ bông. Keiko dừng lại trước ba ngôi mộ đá xây như những ngôi chùa nhỏ.

    Cô hỏi:

    - Đây phải không?

    Taichiro nói:

    - Bên trên kia một chút.

    Quay lại mấy lăng Keiko chỉ, anh cắt nghĩa:

    - Đẹp quá em nhỉ? Đấy là Mộ Ba Vua. Quả là những kiệt tác kiến trúc bằng đá. Lăng này và lăng giữa có mấy lớp tường cuốn xung quanh kể như là đẹp nhất.

    Keiko nhìn theo, gật đầu tán thưởng.

    Anh nói tiếp:

    - Đá lên nước đẹp quá.

    - Lăng có từ thời trung cổ phải không?

    - Đúng, nhưng lăng có mấy lớp tường cuốn xung quanh có lẽ mới hơn. Người ta bảo lăng này nguyên hình là tháp mười tầng, nhưng đã mất phần trên.

    Kiến trúc những ngôi mộ tinh vi mỹ thuật như hợp với khiếu thẩm mỹ của Keiko, làm cô gái như quên mình đang tay trong tay đứng bên người con trai.

    - Lăng tẩm những danh nhân quanh đây không thể nào bì kịp.

    Lên đến đỉnh, hai người tới trước mộ phần khiêm tốn của vị sư tổ, vỏn vẹn tấm bia đá ghi lại công đức của hòa thượng Tanku. Taichiro đi quá tấm bia để tới khu nghĩa địa dòng họ Sanjonishi. Cực hữu là mộ Sanetaka, mộ chí vắn tắt ghi, "Quận công Sanetaka, nguyên Tướng quốc". Keiko hỏi:

    - Quyền cao chức trọng, mà lăng mộ giản dị như vậy sao?

    - Đúng vậy, anh rất thích những phiến đá khiêm tốn này.

    Quả thật ngoại trừ mộ chí, mộ không khác gì những mả vô chủ bên đền Nembutsu. Những phiến đá ở đây cũng cũ kỹ, cũng rêu phủ, cũng lấm đất và bị thời gian soi mòn đi mất hình dáng cũ. Chúng câm nín. Taichiro khom người xuống bên mộ Sanetaka như lắng nghe âm thanh tĩnh lặng của một thời xa xưa. Tay vẫn trong tay chàng trai, Keiko khom người theo.

    Anh nói:

    - Thật là thú vị phải không? Anh đang khảo cứu về Sanetaka. Ông thọ đến tám mươi hai, và cuốn nhật ký của ông ghi lại sự việc trong khoảng thời gian hơn sáu mươi năm. Đáng là một tư liệu lịch sử của thế kỷ mười sáu. Nhật ký của những quý tộc hồi đó cũng thường nhắc đến ông. Thật là một giai đoạn đặc biệt, khi văn hóa đầy sinh lực ngay trong lúc chiến tranh cũng như chính trường lại vô cùng khốc liệt.

    - Có phải vì vậy mà anh thích lăng của ông ấy không?

    - Anh nghĩ thế.

    - Anh khảo cứu về ông ta chắc cả mấy năm rồi nhỉ.

    - Ba năm. Không, đến bây giờ thì phải bốn năm.

    - Và lăng ông tạo cảm hứng cho anh?

    - Cảm hứng ấy ư? Thú thật anh cũng không biết nữa...

    Anh chưa dứt lời thì Keiko ngã vào lòng anh. Anh chuyển thế đứng để đỡ cô gái. Hai cánh tay cô quấn lấy cổ anh. Cô nói:

    - Anh, ngay trước ngôi mộ anh quý hóa này, ngôi mộ đã ngự trị trái tim anh, anh hãy cho em chút gì làm kỷ niệm. Ngay bây giờ, anh nhé. Anh hãy làm cho ngôi mộ có ý nghĩa cho em cũng như cho anh. Chuyện này mới quan trọng...

    - Chuyện này mới quan trọng... - Taichiro thẫn thờ nhắc lại, như âm vang lời cô gái. - Đúng, thời điểm này cả những ngôi cổ mộ cũng không vĩnh cửu...

    - Anh nói cái gì?

    - Đã đến lúc mà cả những ngôi mộ cũng không vĩnh cửu...

    - Em vẫn nghe không rõ...

    - Em gần anh quá...

    Môi anh gần chạm tai cô gái.

    - Đừng, anh làm em nhột.

    Đầu tựa vào ngực anh, cô gái ngước nhìn lên:

    - Anh đừng làm em nhột bằng cách thổi vào tai em. Em ghét đàn ông trêu em như vậy.

    - Anh không trêu em.

    Chuyện thổi vào tai Keiko làm anh tức cười, nhưng Taichiro ghi nhận là anh đang ôm cô gái, và cô đang nằm ngang lòng anh. Cô không phải bằng bấc, nhưng mềm và nhẹ. Tay áo kimono rộng đã trụt xuống và đôi tay trần vẫn ôm lấy cổ anh. Da cô mát mịn. Ráng giữ hơi thở điều hòa, anh nói:

    - Em tưởng anh trêu cái tai xinh đẹp của em à?

    Cô gái thì thầm:

    - Tai em dễ nhột lắm anh ạ.

    Tai cô gái trông rất khêu gợi, và anh lấy tay mân mê. Cô gái nằm không nhúc nhích, mắt mở to. Anh nói:

    - Tai em đẹp như bông hoa lạ.

    - Vậy sao?

    - Em có nghe thấy gì không?

    - Có. Như thể là...

    - Như thể là gì?

    - Em không biết nữa... Như con ong đang vờn hoa... Hay con bướm.

    - Anh sờ tai em đó.

    - Anh thích nghịch tai đàn bà phải không?

    Tay Taichiro khựng lại. Cô gái lại hỏi, rất khẽ:

    - Anh có thích không?

    - Anh chưa thấy tai ai đẹp thế này.

    Keiko nói:

    - Em thích rửa tai cho người ta. Kỳ khôi phải không anh? Nhưng em tin em rất thành thạo vụ này. Bữa nào em rửa tai cho anh.

    Taichiro không trả lời. Cô gái nói bâng qươ:

    - Trời không một gợn gió.

    - Đúng, chỉ có nắng thôi.

    - Giây phút này nằm trong tay anh trước ngôi mộ cổ, em sẽ nhớ mãi mãi. Kể cũng kỳ lạ, một ngôi mộ mà có thể tạo ra kỷ niệm.

    - Mộ và lăng bản chất xây ra là để lưu giữ kỷ niệm mà.

    Cô gái ngồi dậy. Cô nói:

    - Em chắc chắn là anh sẽ chóng quên kỷ niệm hôm nay. Nghĩ mà xót xa.

    - Tại sao em nghĩ là anh sẽ quên?

    - Tủi thân em quá.

    Khi cô gái gắng đứng dậy, Taichiro ôm cô chặt hơn. Anh chạm môi vào môi cô.

    - Đừng, đừng anh.

    Cô khước từ quyết liệt làm anh giật mình. Đan tay vào tóc cô gái, anh toan đưa mặt cô ngửa lên. Keiko cưỡng lại.

    - Anh làm đau mắt em.

    - Em đau mắt nào?

    - Mắt phải.

    - Còn đau không em?

    - Em nghĩ còn. Anh có thấy nước mắt em ứa ra không?

    Cả hai mí cô gái bình thường. Anh cúi xuống hôn cô lên mắt. Keiko thở dài nhưng không chống cự nữa. Môi anh ngậm lấy lông mi cô gái. Nhưng bất thần mất hứng, anh buông cô ra. Anh trách:

    - Em cho anh hôn mắt, tại sao không cho anh hôn miệng?

    - Em không biết. Mà tại sao anh hung dữ với em như vậy.

    Cô gái đứng dậy phắt dậy, làm anh suýt ngã. Túi xách trắng của cô còn nằm trên đất. Taichiro nhặt lên trả lại cho cô.

    - Xắc gì mà lớn dữ?

    - Em có bộ áo tắm bên trong.

    - Áo tắm?

    - Anh hứa cho em đi chơi hồ Biwa mà.

    Keiko lấy chiếc gương ra nhìn mắt phải của mình, và dụi mí. Thấy anh ngắm, cô đỏ mặt thẹn thùng nhìn xuống. Cô đưa ngón tay chùi vệt sáp môi trên áo Taichiro.

    Nắm tay cô gái, anh nói:

    - Chúng mình làm gì bây giờ?

    - Em xin lỗi, son chùi không đi.

    - Không phải chuyện áo. Anh muốn nói chúng mình làm gì bây giờ.

    - "Em không biết. Em không có dự tính gì." Keiko nghiêng đầu.

    Cô lại nói:

    - Vậy chúng ta đi chơi hồ chiều nay nhé? Được không anh?

    - Mấy giờ rồi em?

    - Mười giờ kém mười lăm.

    - Còn sớm vậy sao. Cứ coi nắng, anh đã tưởng là trưa rồi.

    Keiko nhìn xung quanh qua những tàn lá.

    - Núi đằng kia chắc là ngọn Arashi. Em nghĩ mùa hè thì người ta cũng sẽ tới đây vãn cảnh.

    - Nếu họ có thăm đền, thì anh không nghĩ họ sẽ leo lên đến tận đây...

    Anh lấy khăn tay lau mặt, thoải mái vì câu chuyện đã trở lại bình thường.

    - Em có muốn xem chỗ người ta bảo ngày xưa là lầu Mưa Thu không? Anh đã tới đây hai ba lần nhưng chưa bao giờ trèo lên đến tận trên ấy.

    Mốc gỗ chỉ đường dựng ngay chân dốc đằng sau hai người. Cô gái nhìn lên triền cao rồi hỏi:

    - Chúng mình leo nữa nhé. Em không sợ cao. Nếu khó, em sẽ tháo giầy ra leo chân đất.

    Con đường dốc len lỏi qua một khu rừng rậm. Nghe tiếng cành cây chạm vào tà áo cô gái, Taichiro quay lại nắm tay cô dẫn lên. Chẳng mấy chốc họ tới ngã ba đường. Anh phân vân:

    - Có lẽ chúng mình nên rẽ trái. Cẩn thận đấy, đường khá nguy hiểm.

    Lối đi mòn chạy ven vực sâu. Keiko nắm cánh tay anh. Cô nói:

    - Em sợ trượt quá. Em nghĩ nên rẽ phải hơn.

    - Cũng hay. Xem chừng ngả ấy cũng dẫn đến đỉnh.

    Bụi rậm che kín lối mòn. Taichiro để cô gái kéo đi. Bất thần cô dừng lại:

    - Em đi xuyên qua bờ bụi mà ăn mặc như thế này...

    Trước hai người là những cây thông rậm rạp. Qua tàn lá, họ có thể thấy dẫy đồi phía bắc, và một vùng ven đô. Keiko dựa vào anh. Taichiro nói:

    - Không biết vùng ấy là tỉnh nào.

    - Em cũng chẳng biết.

    Cô gái ngả người vào anh. Anh mất thăng bằng ngã theo xuống đất. Hai người nằm yên, rồi cô gái đưa tay xuống vuốt vạt áo. Khi anh hôn mắt cô, Keiko không kháng cự, chỉ ngoan ngoãn nhắm mắt lại. Ngay cả khi anh hôn cô lên miệng, cô cũng không né tránh. Nhưng cô vẫn ngậm kín môi.

    Vuốt ve cái cổ cao mảnh khảnh, Taichiro luồn tay vào áo cô gái.

    - Đừng anh...

    Keiko nắm tay anh kéo ra. Tay vẫn bị cô gái nắm, anh cố luồn dưới tà áo kimono tìm về vùng thịt da tròn trịa của vú phải. Lần này cô gái không kéo tay anh ra nhưng lại dẫn nó sang vú trái. Hé mắt nhìn lên anh, cô nói:

    - Anh không được đụng tới vú phải. Em không thích đâu.

    - Ủa?

    Anh ngạc nhiên buông cô gái ra. Mắt vẫn hé mở, cô gái lại nói:

    - Vú phải làm em buồn lắm.

    - Buồn bã?

    - Dạ...

    - Nhưng tại sao?

    - Em không biết. Có lẽ tại không cùng bên với tim em.

    Cô gái nhắm mắt, xích gần lại, vú trái ép sát vào anh. Cô nói:

    - Người con gái thân thể đã có gì không hoàn hảo, dù có tốt lại cũng vẫn thấy buồn.

    Taichiro lại càng thêm thèm muốn khi cô gái nói đến cái không toàn hảo của thân xác mình. Cách ăn nói của cô gái chứng tỏ đây không phải lần đầu cô cho đàn ông sờ ngực. Sự việc cũng làm anh thêm hứng khởi. Nắm chặt tóc cô, anh hôn cô. Trán và cổ cô gái đẫm mồ hôi...


    °


    Hai người xuống núi, băng qua nghĩa địa gia tộc Suminokura để sang đền Gio. Từ đấy họ trở bước, tản bộ xuống chân núi Arashi. Họ ăn trưa ở quán Kitcho.

    Lát sau, cô chiêu đãi cho hay là xe đã tới. Ngạc nhiên, Taichiro nhìn Keiko. Té ra khi anh nghĩ cô gái đi vào phòng tắm đánh phấn, cô đã ra quầy trả tiền và gọi xe.

    Lúc taxi chạy qua Kyoto gần lâu đài Nijo, Keiko nói:

    - Em không ngờ đến đó cũng gần.

    - Đến đâu?

    - Anh đãng trí thật. Hồ Biwa chứ còn đâu nữa.

    Tắc-xi hướng về ngọn tháp cao của chùa Đông, quá ga xe lửa. Tắc-xi chạy quanh vùng nam cố đô rồi dọc theo sông Namo một khúc. Bác tài cho hay quả núi trước mặt là núi Đuôi Bò. Rẽ ra trái, bác cho xe băng qua dẫy núi phía đông. Cảnh hồ trải ra trước mặt. Keiko vui vẻ nói:

    - Hồ Biwa đấy. Thế là sau cùng em dẫn được anh đến đây.

    Taichiro ngạc nhiên thấy vô số tầu thuyền đủ loại trên hồ. Tắc-xi chạy tới thành phố nhỏ Otsu. Xe tới gần khu vãn cảnh có tầm nhìn bao quát hồ rồi rẽ trái sang phía đang có cuộc đua thuyền máy. Xe băng qua xóm Hama-Otsu đi vào con đường hai bên trồng cây dẫn tới cổng Khách Sạn Hồ Biwa.

    Taichiro nghĩ Keiko lúc thuê xe đã bảo tài xế chạy thẳng về đây. Nhân viên khách sạn ra mở cửa xe và Taichiro không còn cách gì khác là theo vào. Không nhìn Taichiro, Keiko bước đến thẳng bàn giấy tiếp tân. Cô hỏi:

    - Ông Oki có cho gọi giữ phòng trước, ông có nhận được điện từ núi Arashi không?

    - Tất nhiên là có,» người thư ký trả lời. «Một đêm phải không?

    Cô gái tránh sang bên cho Taichiro bước tới ký vào sổ. Anh phải ghi tên thật và địa chỉ thật. Ghi thêm tên Keiko, anh tự nhiên cảm thấy thoải mái với người thư ký hơn. Anh theo người hầu lên phòng, và thang máy dừng lại ngay tầng hai.

    Keiko vừa ý với tiện nghi của khách sạn. Trong là phòng ngủ, ngoài là phòng khách rộng một bên nhìn ra hồ, bên kia nhìn ra thành phố. Có lẽ để phù hợp với kiến trúc Momoyama, sân thượng được quây lại bằng lan can mầu đỏ. Chân tường lát gỗ, cửa sổ cánh đẩy, cửa lớn kính dầy, tất cả tạo nên phong thái cổ kính sang trọng.

    Người hầu mang trà lên. Keiko đứng yên lặng ngoài cửa sổ nhìn ra hồ, tay cầm nhẹ tấm màn cửa ren trắng. Taichiro ngồi trên sô-pha ngắm cô gái. Keiko mặc kimono mới, nhưng vẫn đeo chiếc thắt lưng vẽ cầu vồng. Bên trái cô gái là cảnh hồ bao la. Mấy chiếc thuyền buồm neo lại với nhau. Buồm phần nhiều màu trắng, nhưng cũng có lá mầu đỏ, tím hay xanh đậm. Đó đây, chiếc tầu máy xẹt qua, kéo theo cái đuôi bọt và sóng. Tiếng động cơ vang lại, cùng với tiếng người nói chuyện ngoài bể bơi và tiếng cắt cỏ đâu đây. Trong phòng máy lạnh rù rì.

    Taichiro đợi Keiko lên tiếng. Rồi anh hỏi cô gái có muốn uống trà không?

    Keiko lắc đầu. Cô nói:

    - Sao anh ít lời thế? Anh ác với em lắm.

    Kéo rộng tấm màn cửa, cô gái hỏi:

    - Anh thấy cảnh có đẹp không?

    - Có chứ. Nhưng anh đang nghĩ em quá đẹp. Cổ em, thắt lưng em...

    - Anh nghĩ đến em lúc em nằm trong tay anh tại ngôi đền trên núi phải không?

    - Chuyện đó ấy ư?

    - Anh khi dễ em phải không? Anh không ngờ em dễ dàng thế này phải không? Em biết.

    - Anh ngỡ ngàng thôi.

    - Em thì mất phương hướng. Thật dễ sợ lúc người đàn bà đã hiến dâng tất cả.

    Nàng thấp giọng:

    - Tại vậy mà anh không chịu ra ngoài này với em?

    Taichiro đứng dậy ra cửa sổ với Keiko. Đặt nhẹ tay lên vai cô gái, anh dìu nàng vào sô-pha. Keiko ngồi bên anh nhưng mắt vẫn nhìn xuống.

    Cô thì thầm:

    - Cho em chút trà.

    Anh nâng tách trà đưa cho cô.

    Cô gái nói:

    - Em uống từ miệng anh kia.

    Hớp chút trà, anh mớm cho cô. Keiko đầu ngả ra sau, môi và cổ không nhúc nhích.

    Vẫn ngồi yên, cô nói:

    - Cho em uống nữa.

    Taichiro hớp thêm ngụm trà và tiếp tục mớm cho cô gái. Keiko mở mắt:

    - Ôi, trà ngon làm sao. Có phải chết ngay bây giờ em cũng không ngại. Tiếc quá không phải là thuốc độc.... Là xong đời em, là xong đời anh...

    Cô lại nói tiếp:

    - Anh quay đi.

    Đẩy anh xoay nửa vòng, cô gái ép mặt vào lưng anh. Vòng tay ra phía trước, cô tìm tay anh. Anh nắm lấy bàn tay cô gái, vừa nhìn vừa gõ khẽ vào từng ngón một.

    Keiko bỗng nói:

    - Em xin lỗi anh. Em vô ý làm sao. Chắc anh muốn tắm phải không. Em vào vặn nước nhé.

    - Cũng được...

    - Hay anh muốn tắm nước bông sen?

    - Em nghĩ anh cần tắm lắm sao?

    - Không, em thích anh như bây giờ. Em chưa bao giờ thích một mùi gì bằng mùi thân thể anh. Nhưng em biết anh muốn tắm cho mát.

    Keiko biến vào phòng ngủ. Anh nghe tiếng nước chảy vào bồn. Anh đang ngắm chiếc tầu thủy ngoài hồ gần cầu tầu khách sạn, thì Keiko cho hay nước tắm đã sẵn sàng.

    Người đầy mồ hôi từ khi còn ở Saga, Taichiro tắm rửa kỹ càng. Có tiếng gõ cửa. Anh giật mình, đoán Keiko muốn vào. Anh nghe tiếng cô gái cho hay là anh có điện thoại.

    - Vô lý. Ai gọi anh ở đây nhỉ? Chắc lầm số thôi.

    Keiko nhắc lại:

    - Điện thoại cho anh.

    - Tức cười nhỉ. Ai mà biết anh ở đây.

    - Nhưng điện thoại cho anh mà.

    Ngưng lau mình, anh quàng kimono ra khỏi phòng tắm. Anh nghi hoặc hỏi lại lần nữa:

    - Em bảo ai gọi anh?

    Anh toan bước tới điện thoại đặt giữa hai giường, thì Keiko bảo anh ra lấy máy ngoài phòng khách. Máy để gần ti-vi, và ống nghe đã bị nhấc lên đặt sẵn trên mặt bàn. Keiko nói khi anh đưa máy lên tai:

    - Điện thoại gọi từ nhà anh.

    Anh tái mặt:

    - Vậy sao, nhưng sao lại vậy?

    - Mẹ anh đang ở đầu dây.

    Rồi Keiko nói thêm:

    - Em gọi mẹ. Em bảo em đang ở Khách Sạn Hồ Biwa, và anh hứa lấy em làm vợ. Em nói là em mong mẹ cho phép chúng mình.

    Taichiro trố mắt nhìn cô gái. Tất nhiên đầu dây kia, mẹ anh nghe được cô gái nói gì. Khi tắm, anh đã đóng cửa, lại thêm tiếng nước ào ào, anh đã không nghe Keiko gọi điện thoại. Phải chăng giục anh đi tắm cũng là kế hoạch của cô gái.

    Tiếng mẹ anh vang lên trong ống nghe:

    - Taichiro, Tachiro, có phải là con đấy không?

    Anh nhìn Keiko. Cô gái nhìn lại anh không chớp mắt. Đôi mắt đẹp của cô long lanh.

    - Có phải Taichiro đấy không?

    - Con đây mẹ, - anh nói, ống nghe áp vào tai.

    - Con đấy hả con. - Giọng mẹ anh run rẩy. "Đừng nhé nghe con. Mẹ xin con, đừng có lấy nó."

    Anh không trả lời. Trong máy, mẹ anh nói tiếp:

    - Đứa con gái này, con biết nó thuộc loại gì không. Con phải biết chứ.

    Taichiro vẫn không nói gì. Từ sau, Keiko ôm lấy anh. Ghé má vào bên ống nghe, cô nhỏ nhẹ, "Mẹ ơi, mẹ có biết tại sao con gọi mẹ không?"

    Mẹ anh hỏi:

    - Taichiro, con có nghe thấy mẹ nói không? Ai nói vào máy thế?

    - Con đây, - anh đẩy Keiko ra bên.

    - Con nhà vô phép quá, tự tiện gọi điện cho mẹ. Nó bắt con gọi mẹ đấy à?

    Không đợi trả lời, mẹ anh nói tiếp:

    - Taichiro, về nhà ngay đi con. Rời khách sạn tức khắc, về nhà ngay... Nó nghe điện thoại phải không? Mẹ không cần. Mẹ cũng muốn cho nó nghe luôn thể. Taichiro, con không được dính dáng đến đứa con gái này. Nó là một đứa nham hiểm. Mẹ biết. Con ơi, mẹ không thể khổ lần thứ hai. Lần này thì mẹ chết mất. Không phải nó là học trò cô Ueno mà mẹ ghét nó đâu.

    Trong khi anh nghe máy, Keiko áp môi vào lưng anh. Cô gái thì thầm:

    - Nếu em không phải là học trò cô Ueno thì em đã không gặp được anh.

    Mẹ anh nói tiếp trong máy:

    - Mẹ ghét nó là vì lòng nó đầy thù hận. Mẹ nghĩ nó cũng định quyến rũ cả bố con nữa.

    - "Ủa?" anh buột miệng.

    Anh quay lại nhìn Keiko. Anh cảm thấy vô lễ vừa nghe điện thoại của mẹ vừa để cho Keiko hôn. Nhưng anh không cắt ngang được.

    Anh nói:

    - Để con về, ta sẽ bàn thêm.

    - Phải rồi. Con về nhà ngay thôi. Con chưa lôi thôi với nó phải không con? Con không thể ở đêm lại với nó đâu.

    Taichiro không trả lời. Mẹ anh lại nói:

    - Taichiro con, hãy nhìn thẳng vào mắt nó. Suy nghĩ những lời nó nói. Con nghĩ tại sao nó muốn lấy con, trong khi nó là học trò cô Ueno? Chẳng qua là mưu toan hiểm độc. Với ai thì không biết, nhưng với gia đình mình, nhất định là nó hiểm độc rồi. Mẹ chắc chắn điều này, không phải mẹ tưởng tượng ra đâu. Chuyến này con đi Kyoto, mẹ đã thấy điềm dữ. Cha con cũng lo lắm. Ông cho mẹ biết câu chuyện rất khả nghi. Taichiro, nếu con không chịu về, bố mẹ sẽ lấy chuyến bay tới đi Kyoto.

    - Con hiểu.

    - Con hiểu gì? - Bà hỏi lại. Rồi như để cho chắc, bà dặn thêm, - Con về nhà ngay đi con. Con về ngay, phải không con?

    - Con sẽ về.

    Keiko chạy vụt vào phòng ngủ, đóng cửa lại. Taichiro đứng lặng bên cửa sổ, nhìn ra ngoài nước. Một chiếc máy bay nhỏ có lẽ loại vãn cảnh bay thấp trên mặt hồ, lượn vòng phía xa. Mấy chiếc tầu máy phóng nhanh trên sóng, một chiếc kéo theo cô gái đang trượt ski nước.

    Taichiro nghe vẳng đến tiếng người nói ngoài hồ bơi. Anh thấy ba thiếu phụ trẻ trên bãi cỏ gần cửa sổ, dáng nằm khêu gợi.

    Anh nghe Keiko gọi từ phòng ngủ. Khi anh mở cửa, cô gái đã sẵn sàng trong bộ đồ tắm trắng. Anh nghẹn thở, quay đi chỗ khác. Làn da hơi ngậm nắng như lẫn vào vải áo, cô gái trông như khỏa thân.

    Keiko bước ra cửa sổ, tấm lưng trần phơi trước mắt anh. Cô nói:

    - Đẹp quá. Coi kìa, trời đẹp làm sao. Núi cũng đẹp nữa.

    Ngắm những cột nắng vàng chiếu xéo qua mây xuống núi, Taichiro hỏi:

    - Có phải kia là núi Hiei không em nhỉ?

    - Dạ. Nhưng những tia nắng kia sao như những ngọn giáo đâm vào số mệnh chúng mình. À, mà còn mẹ anh thì sao?

    Keiko quay lại anh, nói tiếp:

    - Em muốn mẹ anh tới đây. Cả ba anh nữa.

    - Đừng có vô lý.

    - Em muốn thật đấy.

    Bất thần, Keiko ôm chầm lấy anh:

    - Ra bơi với em đi. Em muốn xuống nước lạnh, thật lạnh. Anh hứa em, anh nhớ không? Anh còn hứa đi tầu máy với em nữa. Từ lúc anh tới, anh đã hứa mà.

    Cô ủ người trong anh. Cô nói:

    - Anh về lại Kamamura vì mẹ bảo, phải không. Nếu về anh không gặp ai đâu, vì ba mẹ anh đã lên đường tới đây rồi. Có thể ba anh không muốn đi, nhưng mẹ anh sẽ bắt ông phải đi.

    - Keiko, em quyến rũ ông ấy phải không?

    Úp mặt vào ngực Taichiro, cô gái hỏi ngược lại:

    - Em có quyến rũ anh không? Có không nào?

    Tay ôm lưng trần cô gái, anh nói:

    - Anh không nói chuyện anh. Em đừng đánh trống lảng.

    - Ai đánh trống lảng? Em đang hỏi anh là em có quyến rũ anh không. Có phải anh nghĩ như vậy không?

    Cô gái lại nói:

    - Làm sao một người đàn ông có thể tàn nhẫn hỏi người yêu đang ôm trong tay là có quyến rũ bố mình không?

    Thút thít khóc, Keiko nói tiếp:

    - Anh muốn em nói làm sao bây giờ. Chắc em phải trầm mình cho chết đi...

    Ôm bờ vai thổn thức của cô gái, Taichiro mắc tay vào dải yếm. Anh kéo nó xuống, rồi kéo luôn dải yếm bên kia. Keiko đè lên anh, cong mình đưa hai nhũ hoa ra trước.

    - Đừng, đừng anh, - cô nói. - Cái vú phải không được đâu. Em xin anh, đừng anh, đừng đụng đến nó.

    Anh nhìn cô gái, thấy nước mắt trào ra dưới làn mi nhắm...


    °


    Keiko quấn tấm khăn lớn quanh vai trước khi ra hồ bơi. Taichiro mặc áo ngắn. Hai người qua phòng tiếp tân ra khu vườn phía hồ. Một cây lớn trước mắt đang ra hoa trắng, hình dáng giống hoa dâm bụt. Hai bên vườn đều có hồ bơi. Hồ bơi trẻ con bên phải. Hồ bơi người lớn bên trái có hàng rào, hơi cao hơn sân cỏ. Thấy Taichiro dừng lại cửa, Keiko hỏi:
    - Anh không tắm sao?

    - Không. Anh ngồi đợi em thôi.

    Anh lúng túng bên người đàn bà đẹp đang làm mọi người chú ý. Keiko nói:

    - Vậy sao? Em chỉ tắm chút ít thôi. Lần đầu cho năm nay đấy. Em muốn xem em bơi còn khá không.

    Dọc bờ biển, dương liễu mọc lẫn với anh đào. Taichiro ngồi xuống chiếc ghế dài dưới bóng cây du già, nhìn ra hồ tắm. Anh không thấy Keiko cho đến khi cô gái leo lên cầu nhún sửa soạn thế nhẩy. Dáng cô gái xinh đẹp hiện lên trên nền nước hồ và núi xanh. Núi có sương phủ, còn hồ pha chút mầu hồng nhạt trên mặt. Những cánh buồm bắt lại chút nắng hoàng hôn. Keiko phóng mình xuống hồ làm bọt và nước văng lên tứ tung.

    Bơi xong, Keiko thuê tầu máy và rủ Taichiro lái ra hồ chơi.

    - "Tối rồi. Để mai đi", anh nói.

    Mắt cô gái sáng lên:

    - Vậy là anh ở thêm ngày mai? Anh ở thêm ngày mai thật à anh? Vậy là anh ở lại với em. Ô ngày mai, nhưng em cũng không biết nữa...

    Cô gái lại nói:

    - Dù sao anh hẵng giữ lời hứa hôm nay với em. Chúng mình chỉ lái tầu một tí rồi về liền. Em muốn được ra ngoài nước với anh. Em muốn chúng ta vượt lên số mệnh và trôi với nhau trên sóng. Ngày mai bao giờ cũng chạy trốn chúng ta. Đi với em hôm nay đi.

    Kéo tay anh, cô nói tiếp:

    - Anh coi kìa, còn vô số tầu ngoài hồ.


    °


    Ba giờ sau Uena Otoko nghe trên đài tin tai nạn tầu máy trên hồ Biwa. Nàng vội vã lấy xe đến. Đài cho hay một chiếc thuyền buồm vớt được cô gái tên là Keiko. Khi Otoko tới Khách Sạn Hồ Biwa, thì Keiko đang nằm trên giường. Bước vào phòng, Otoko hỏi người hầu Keiko đã tỉnh chưa.

    - Cô ấy vừa được chích thuốc an thần.

    - Vậy là không can gì phải không?

    - Bác sĩ nói không có gì đáng lo. Khi vớt lên, cô ấy trông như chết rồi, nhưng làm hô hấp nhân tạo thì sống lại. Cô vật vã, gọi tên người đàn ông cùng đi tầu với mình.

    - Anh ấy có làm sao không?

    - Mọi người hết sức tìm mà vẫn chưa vớt được.

    Otoko lập cập hỏi lại:

    - Vẫn chưa kiếm được sao?

    Cô sang phòng ngoài nhìn ra hồ. Xa tít bên trái, đèn pha tầu máy vẽ những vòng sáng trong đêm.

    Người hầu nói:

    - Không phải chỉ có tầu của khách sạn, mà tất cả tầu ở đây đều đổ ra tìm nạn nhân. Có cả tầu cảnh sát nữa. Người ta đốt củi đống ven bờ hồ. Nhưng có lẽ bây giờ thì đã quá trễ để còn hy vọng gì.

    Otoko nắm chặt lấy màn cửa.

    Một chiếc du thuyền chở khách vãn cảnh treo dây đèn đỏ từ từ cặp bến tại cầu tầu khách sạn, trong khi ngoài xa đèn pha tầu máy vẫn quần thảo trên mặt hồ đen. Bờ hồ bên kia, người ta bắt đầu bắn pháo bông.

    Đầu gối lẩy bẩy, Otoko đứng không vững. Rồi toàn thân run rẩy, nàng thấy những ngọn đèn treo trên du thuyền ngoài cầu tầu cũng chao đảo theo nàng. Nàng gắng hết sức quay vào trong. Phòng ngủ cửa mở. Thấy giường Keiko, nàng vội trở vào, như quên là vừa từ đó bước ra. Keiko vẫn thiêm thiếp, Otoko lại càng bồn chồn.

    Nàng hỏi người hầu:

    - Em nghĩ cứ để cho ngủ thế này ư?

    Người hầu gật đầu.

    - Không biết bao giờ thì tỉnh lại được em nhỉ?

    - Em cũng không biết.

    Otoko đặt tay lên trán Keiko. Da cô gái rịn mồ hôi. Trừ hai gò má, mặt cô gái nhợt nhạt không còn hạt máu.

    Mớ tóc rối trải ra trên gối, đen tuyền như còn đẫm nước. Môi hé mở để lộ hàm răng xinh đẹp. Hai cánh tay dưới chăn duỗi hai bên hông. Cô gái nằm đấy, đầu ngay ngắn trên gối, nét thơ ngây làm Otoko mủi lòng. Khuôn mặt Keiko xa vắng như đã vĩnh biệt cô giáo, vĩnh biệt cuộc sống.

    Otoko đang lay vai đánh thức Keiko dậy thì có tiếng gõ bên phòng ngoài. Người hầu ra mở cửa. Oki cùng vợ bước vào. Thấy Otoko, ông dừng lại.

    Fumiko nói:

    - Cô là cô Ueno?

    Đây là lần đầu hai người đàn bà gặp nhau.

    Giọng Fumiko lạnh ngắt:

    - Vì cô mà con tôi chết.

    Otoko môi mấp máy không ra lời. Cô đứng bên giường, vịn lên nệm cho khỏi ngã. Fumiko tiến lại, Otoko thu người tránh sang bên. Fumiko hai tay nắm ngực áo Keiko lay mạnh:

    - Thức dậy! Có thức dậy đi không!

    Fumiko lắc mỗi lúc một mạnh, và đầu cô gái bật lên bật xuống.

    - Sao nó không chịu thức dậy thế này?

    Otoko nói với Fumiko:

    - Cũng vô ích thôi... Thuốc ngủ vừa chích chưa tan...

    Fumiko vẫn cố gắng đánh thức cô gái:

    - Tôi phải hỏi nó cho ra. Chuyện tính mạng con tôi...

    Oki can:

    - Em đừng nóng. Ngoài kia bao nhiêu người đang lo đi tìm con mình.

    Ôm vai Fumiko, Oki dìu vợ ra khỏi phòng.

    Thở hắt ra, Otoko ngồi sụp xuống giường. Nàng nhìn Keiko, thấy lệ ứa ra khóe mắt cô gái. Otoko khẽ gọi.

    - Keiko em.

    Keiko mở mắt. Cô gái ngước lên nhìn Otoko, đôi mắt đẫm lệ.



    Dịch giả:Mai Kim Ngọc
    Nguồn: Dịch từ bản tiếng Pháp Tristesse et Beauté của Amina Okada, Albin Michel, 1961

    Chữ ký của sarujun
    thèm chè ngõ chợ...

  13. The Following User Says Thank You to sarujun For This Useful Post:

    HH (27-01-2014)

Trang 2/2 đầuđầu 1 2

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. [Truyện ngắn] Vào đông - Yasunari Kawabata
    By sarujun in forum Văn Học
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 10-02-2012, 07:43 PM
  2. [Truyện ngắn] Cánh tay - Yasunari Kawabata
    By sarujun in forum Văn Học
    Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 08-02-2012, 10:51 PM
  3. Trả lời: 2
    Bài mới gởi: 08-02-2012, 03:08 PM
  4. Trả lời: 2
    Bài mới gởi: 31-03-2011, 06:53 PM
  5. Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 28-08-2008, 08:27 PM

Bookmarks

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •