>
Trang 1/12 1 2 3 4 5 11 ... cuốicuối
kết quả từ 1 tới 10 trên 111

Ðề tài: [Truyện dài] Japanese Spirit: Miyamoto Musashi

  1. #1
    Samurai
    Acmagiro's Avatar


    Thành Viên Thứ: 945
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 575
    Thanks
    0
    Thanked 276 Times in 107 Posts

    [Truyện dài] Japanese Spirit: Miyamoto Musashi

    MIYAMOTO MUSASHI

    Nguyên tác: Eiji Yoshikawa
    Dịch giả: Cung Vũ


    Yoshikawa Eji, một trong những ngôi sao vĩ đại nhất trong làng văn học Nhật Bản, nổi tiếng với thể loại tiểu thuyết thời đại (Jidai Shosetsu) đã trở thành bất tử với trường thiên tiểu thuyết "Miyamoto Musashi" này. Đây là cuốn sách được nhiều người đọc nhất tại Nhật Bản cùng với " Saka no ue no kumo" của Shibaryo Taro qua nhiều thập niên và được ví như là " Cuốn theo chiều gió " hay " Chiến tranh và hòa bình " của Nhật Bản.
    Cuốn sách xây dựng cuộc đời kiếm thánh Miyamoto Musashi dựa trên những sự kiện lịch sử có thật với cái nhìn phóng khoáng, hào hùng và bằng nhãn quan của Phật Môn. Chắc chắn, nếu có cái gì được gọi là " Japanese Spirit " thì cuốn sách này đã nắm bắt hầu như trọn vẹn.
    Bạn đọc sẽ thấy được tính cách, tinh thần Nhật Bản chân chính qua nhân vật kiếm hào vĩ đại nhất lịch sử Miyamoto Musashi này. Một cuốn sách không thể bỏ qua đối với những ai yêu thích văn học, những người ưa chiêm nghiệm cuộc sống, những bậc trí giả và cuốn hút cả những người bình thường có tâm cầu đạo, sự tinh tấn dũng mãnh, ý chí đi lên cái tận cùng, rốt ráo từ một xuất phát điểm thấp.
    Tinh thần chính của tác phẩm chính là sự cầu đạo với nỗ lực tinh tấn không ngừng, luôn luôn hướng tới cái hoàn thiện, hoàn mỹ, rốt ráo, cực ý và qua đây người đọc có thể nhận ra yếu tố " Kiếm Thiền Nhất Như" ( Kiếm Đạo và Thiền Đạo là một ) và yếu tố "giàn tố " ( Thanh nhã, đơn giản mà thuần khiết sâu lắng ) trong văn hóa Nhật Bản. Bên cạnh đó là sự vô thường luôn theo sát
    mọi nhân vật trong tác phẩm. Sự vô thường, biến đổi trong tâm con người, sự vô thường của thế giới tự nhiên luôn vận động khồng ngừng. Một tinh thần chính nữa là tình thương yêu với Bồ Đề Tâm. Yếu tố này luôn bàn bạc xuyên suốt tác phẩm, nó thể hiện đặc sắc qua hai nhân vật : Kiếm Hào Musashi và cô thôn nữ Otsu. Nếu như tình thương yêu của Musashi thể hiện qua sự nhận thức, giác ngộ và đồng nhất với tình thương của Phật Đà thì tình thương yêu của Otsu đồng nhất với bậc Bồ Đề Tát Đóa.
    Tác giả xây dựng ba nhân vật tượng trưng cho ba loại đức tính của con người. Musashi tượng trưng cho sự cầu đạo tinh tiến, khổ hạnh và nghiêm khắc với bản thân, phóng khoáng và sâu sắc trong nhận thức, đánh giá thì Hon Iden Matahachi tượng trưng cho sự sa ngã, những điều xấu trong con người. Otsu là tượng trưng cho hình mẫu Bồ Tát với tình thương yêu dào dạt.
    Xuyên suốt tác phẩm là một tinh thần nữa : " Bồ Đề Tâm có công năng diệt trừ thảy mọi ác pháp ".
    Theo ý kiến chủ quan của tôi thì tác phẩm này xứng đáng dành được một nửa vị trí trong nền văn học Nhật Bản. Không biết đến "Miyamoto Musashi" của Yoshikawa Eiji cũng tương đồng với việc không biết đến một nửa của văn học Nhật.
    Bản dịch Việt văn của dịch giả Cung Vũ, mong bạn đọc thưởng thức...
    Chữ ký của Acmagiro
    Nam Mô Đại Cường Tinh Tấn Dũng Mãnh Phật

    Thường độc hành- Thường độc bộ

    Quyển sách thứ hai tớ dịch đã được xuất bản rồi, mọi người ủng hộ nhé ^^

    http://japanest.com/forum/showthread...721#post121721

    My Blog
    http://vn.myblog.yahoo.com/nippon_bujutsu


  2. #2
    Samurai
    Acmagiro's Avatar


    Thành Viên Thứ: 945
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 575
    Thanks
    0
    Thanked 276 Times in 107 Posts
    Vài lời về Miyamoto Musashi

    Như nhiều người đã biết, Miyamoto Musashi trước khi mất đã để lại hai bộ sách có giá trị là Gorin no sho và Dokkodo. Về Gorin No Sho thì đó là một quyển sách chỉ nam về kiếm thuật, nhưng người ở những giới khác nhau lại thấy được trong nó những giá trị khác nhau. Những nhà quân sự luôn xem đó là một quyển sách không thể thiếu trong tủ sách chiến thuật, binh thư trong khi những nhà mỹ thuật lại không thể xem nhẹ nó. Những nhà kinh doanh, giáo dục đều có những đánh giá cao về quyển sách viết về kiếm thuật này. Ở đây không có ý định đi sâu vào phần này mà xin để một dịp khác. Còn Dokkodo là quyển sách mang nhiều ảnh hưởng của Chứng Đạo Ca (Shoudouka), một quyển sách về Thiền, nó thể hiện nhân sinh quan của Musashi đối với cuộc đời trong cõi Ta Bà. Luôn đứng trên đôi chân của mình và đi trên đôi chân của mình, không dựa vào tha lực, không mong cầu vào tha lực. Nó thể hiện sự tinh tấn dũng mãnh cũng như tinh thần cầu đạo tích cực của Musashi . Musashi còn là một nhà mỹ thuật tuyệt vời mà người ta không thể không nhắc đến khi nói về tranh thuỷ mặc, điêu khắc và thư pháp. Rất nhiều tác phẩm của Musashi ở ba lĩnh vực nghệ thuật này còn được lưu giữ đến ngày nay. Trong số đó có nhiều hoạ phẩm Thiền không xa lạ với chúng ta, như bức Bồ Đề Đạt Ma (Bodai Daruma) và con hổ, Bố Đại (Hotei) với cặp gà chọi,… Musashi còn là đề tài bất tận cho không biết bao nhiêu loại hình nghệ thuật, giải trí như điện ảnh, văn chương, hội hoạ và ngày nay là đề tài cho nhiều tác phẩm Manga, Anime,Game…
    Miyamoto Musashi còn đựơc biết đến nhiều qua bộ tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Yoshikawa Eiji sống vào thời Meiji. Ông viết rất nhiều, nhưng có lẽ chính bộ tiểu thuyết Miyamoto Musashi mới là thứ làm cho tên tuổi ông sống mãi với thời gian.
    Chữ ký của Acmagiro
    Nam Mô Đại Cường Tinh Tấn Dũng Mãnh Phật

    Thường độc hành- Thường độc bộ

    Quyển sách thứ hai tớ dịch đã được xuất bản rồi, mọi người ủng hộ nhé ^^

    http://japanest.com/forum/showthread...721#post121721

    My Blog
    http://vn.myblog.yahoo.com/nippon_bujutsu


  3. #3
    Samurai
    Acmagiro's Avatar


    Thành Viên Thứ: 945
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 575
    Thanks
    0
    Thanked 276 Times in 107 Posts
    MIYAMOTO MUSASHI

    Nguyên tác: Eiji Yoshikawa
    Dịch giả: Cung Vũ


    QUYỂN 1 : Chi no maki

    CHƯƠNG 1
    TIẾNG CHUÔNG



    Takezo nằm giữa những xác chết. Xác nhiều lắm, có đến hàng ngàn chứ không ít. Hắn thấy thế giới xung quanh hắn đảo lộn, quay cuồng, dường như điên khùng hết cả. Kiếp người thật quá mong manh, chẳng khác gì chiếc lá thu, mặc cho gió đưa đẩy.
    Cũng như những xác chết bất động nằm kia, Takezo phó mặc mưa nắng hành hạ. Chưa bao giờ hắn thấy yếu đến thế. Hắn tự hỏi không biết đã nằm đây từ bao giờ, thử cất đầu lên nhưng cố lắm cũng chỉ khỏi mặt đất được chừng non tấc.
    Ruồi bay vo ve trên đầu. Takezo định đưa tay xua nhưng không đủ sức. Tay hắn cứng đơ, chỉ vài ngón là còn cử động. “Có lẽ mình nằm đây khá lâu rồi. Chẳng biết bị thương ở những chỗ nào”, hắn thầm nghĩ.
    Mây đen từng đám, thấp và nặng những đe dọa đuổi nhau trên bầu trời u ám. Đêm trước, có trận mưa lớn đổ như trút lên đồng cỏ Sekigahara này, bây giờ tuy quá ngọ nhưng thỉnh thoảng vẫn còn những giọt mưa lớn lộp bộp rơi lên chiếc áo vải thô bết bùn và máu hắn đang mặc.
    Cổ họng Takezo khô rang. Mỗi lần thấy nước mưa rơi lên mặt, Takezo há miệng hớp hớp những giọt mưa như con cá mắc cạn ngáp tìm dưỡng khí. Hắn khoan khoái uống những giọt nước ngọt lịm, tưởng mình là kẻ hấp hối đang được thân nhân thấm nước lên môi.
    Đầu Takezo nặng trĩu. Ý tưởng hắn mơ hồ, nhưng Takezo cũng biết được phe hắn đã thua. Vào phút chót, Kobayakawa Hideaki bí mật phản chủ, trở cờ thành ra cánh quân của hắn bị đánh tập hậu. Trận chiến kết thúc mau chóng. Tokugawa Ieyasu, một sứ quân nổi tiếng mưu lược và thế lực nhất vùng Edo, không còn nghi ngờ gì nữa, sẽ trở thành sứ quân đầu lĩnh.
    Hình ảnh chị hắn và dân làng Miyamoto, một ngôi làng nhỏ miền sơn cước, nơi hắn sinh trưởng, hiện ra bềnh bồng trong sương khói. “Có lẽ ta sắp chết”, Takezo tự nhủ. “Thì ra chết như thế này đây”. Nhưng Takezo chẳng mảy may buồn rầu hay sợ hãi. Hắn chỉ thấy yên bình, có cảm giác như đang bị lôi cuốn vào một cõi mông lung nào đó như đứa trẻ bị mê hoặc khi nhìn ngọn lửa bập bùng cháy.
    - Takezo !
    Tiếng gọi thình lình khiến Takezo sực tỉnh. Hình ảnh dân làng và chị hắn nhạt nhòa, biến mất. Như vừa từ cõi âm trở về, hắn nghe âm thanh quen thuộc lắm nhưng không rõ là ai.
    - Takezo ! Mày còn sống chứ ?
    Nỗi vui mừng bỗng tràn ngập, Takezo dường như vừa được tiếp thêm sinh lực; vì giọng ấy chính là giọng Matahachi, bạn chí thân cùng dự trận Sekigahara với hắn.
    - Mata ... Matahachi hả ?
    - Ừ ! Thì ra mày cũng chưa chết !
    Takezo muốn hét thật to và cười thật lớn để tỏ nỗi vui mừng. Hắn không chết ! Mà bạn hắn cũng không chết ! Thật không gì sung sướng cho bằng, nhưng tiếng cười của hắn khàn khàn, vướng trong cổ họng, không ai rõ là hắn cười hay hắn khóc.
    Takezo nghiêng đầu về phía Matahachi, thấy bạn đang bò lại gần. Hắn đưa tay ra nắm tay bạn. Qườ quạng mãi mới nắm được một ngón. Cử chỉ này khiến hai đứa nhớ đến lúc còn nhỏ chơi với nhau thường ngoắc tay như thế mỗi khi có điều gì giao kết. Bất giác, trên bộ mặt nhem nhuốc bùn đất của chúng, phát một nụ cười thỏa mãn.
    - Có lẽ chỉ hai đứa mình sống sót.
    - Có lẽ thế. Nhưng đừng mừng vội. Tao yếu quá.
    Takezo:
    - Tao cũng thế. Nhưng không sao. Mình sẽ dìu nhau ra khỏi bãi này mới hy vọng.
    Câu nói của hắn bị đứt quãng vì có tiếng đất chuyển lục ục như nước sôi.
    - Nằm xuống ! Nằm xuống ! Chúng trở lại !
    Một đoàn người ngựa đen ngòm phóng tới. Matahachi kinh hãi định bò vào bụi trốn. Takezo giữ tay gã lại.
    - Chớ động đậy ! Giả chết đi. Đừng để chúng nghi mình còn sống. Nguy lắm !
    Đoàn ngựa chiến to lớn rần rần qua mặt hai kẻ bại trận. Hàng trăm cặp móng sắt sắc như dao bổ lên đám thây người rải rác khắp nơi. Hết đợt này đến đợt khác, toán kỵ binh phóng ào ào, bụi đất văng tứ tung, binh khí chạm vào giáp sắt nghe rổn rảng.
    Matahachi dán mặt xuống cỏ, mắt nhắm nghiền, nhưng Takezo vẫn mở mắt thao láo nhìn đoàn chiến mã chạy qua, gần đến nỗi hắn ngửi thấy cả mùi mồ hôi ngựa.
    Đoàn quân đi đã xa, hai đứa vẫn còn nằm yên chưa hết sợ. Lúc sau, đứa nọ đưa mắt nhìn đứa kia, không tin ở sự may mắn phi thường chúng vừa được hưởng. Thật là kỳ diệu:
    chúng không bị phát giác !
    - Lại thoát lần nữa !
    Matahachi và Takezo nắm chặt tay nhau, nụ cười vui mừng nở trên cặp môi tím còn run rẩy vì xúc động. Giọng Matahachi nghẹn ngào:
    - Chắc có quý nhân phù hộ !
    Trên cao, mây vần vũ. Bãi chiến trường vào một buổi chiều ảm đạm, thê lương vô hạn. Hai kẻ chiến bại dìu nhau đứng dậy giữa những tiếng quạ kêu, rẽ cỏ hướng về phía đồi xa chậm chạp bước. Takezo hy vọng khu rừng rậm hắn trông thấy trước mặt có thể tạm dùng làm nơi ẩn náu. Đến chiều, tới được khu rừng, đói và mệt rã rời, cả hai nằm lăn ra ngủ, chẳng nghĩ gì đến mà cũng không còn sức để đi tìm thức ăn và nước uống nữa.
    Hai ngày liền lang thang trong khe núi Ibuki, Matahachi và Takezo đào rễ cây rừng và nhặt hạt dẻ sống để ăn. Sức khỏe của họ đã hồi phục được đôi chút, các vết thương cũng bắt đầu lành nhưng Matahachi bị đau bụng. Thức ăn dường như không giữ được lâu trong cơ thể hắn. Mỗi khi đau hắn gập đôi người lại, mặt mày xanh mét.
    Trong hai đứa, Takezo bây giờ lại là đứa khỏe nhất.
    Trận mưa vừa rồi là trận mưa cuối mùa. Matahachi và Takezo ngày nghỉ đêm đi, tránh sự ruồng xét của quan quân tuần tiễu. Họ biết đi trốn vào những đêm trăng sáng như đêm nay rất nguy hiểm vì dễ bị phát giác, nhưng họ cứ liều, Cả hai đều thèm cơm hoặc một thứ gì đã được nấu chín, mà Matahachi lại đau bụng quá, nếu không có thuốc chữa, sẽ bỏ mạng trong rừng. Cho nên lần theo dòng suối, chúng đi về phương nam, đến một nơi mà theo trí nhớ của Takezo, có thể là thị trấn Tarui. Matahachi xem chừng khó mà đi được xa vì cứ vài chục bước lại phải vào trong bụi. Dù đã dùng một cành cây khô làm gậy chống, mỗi bước hắn đi là một bước cực nhọc. Takezo phải kiên nhẫn đỡ lưng gã, miệng luôn luôn khích lệ:
    - Cố lên mày ! Cố lên ! Nằm lại là chết.
    Những lúc tạm nghỉ, Matahachi luôn mồm kêu khổ, than vãn đủ điều.
    - Hay để tao ngồi đây, mày đi đi. Tại tao làm mày chậm trễ.
    Lúc đầu, Takezo còn gạt đi, sau phát cáu:
    - Thôi ! Đáng lẽ tao phải xin lỗi mày mới phải, vì chính tao đã kéo mày vào hoàn cảnh này mà ! Mày nhớ không ? Tao đã kể mày nghe ý tao muốn làm một cái gì để ba tao phải nể, đừng nhiếc tao là đồ vô dụng nữa. Đâu phải lỗi tại mày !
    Quả vậy, cha Takezo, ông Munisai, trước đây là bộ thuộc của sứ quân Shinmen ở Iga. Cha hắn là kiếm khách, tất nhiên hắn cũng phải là kiếm khách. Hắn nóng lòng muốn tỏ can trường, chặt đầu tướng địch, danh vang làng xóm để chứng tỏ hắn là người đáng được kính nể chứ không phải vô dụng như cha hắn vẫn nhiếc móc, nên khi nghe tin có chiêu binh mãi mã, Takezo thấy thời cơ đã đến, rủ Matahachi đăng lính ngay.
    Takezo nhắc lại tất cả những chuyện ấy cho bạn nghe.
    - Ừ, tao biết, tao biết ! ...
    - Lại còn bà cụ đẻ ra mày nữa, rêu rao khắp nơi tao là thằng vô tích sự, thành ra ...
    - Ừ ừ ... mẹ tao tính vẫn thế.
    - Tao muốn mày theo tao vì làm việc gì, tao với mày cũng đều có nhau. Mày nhớ không, chị tao chẳng muốn tao đi, mà phần mày vợ chưa cưới của mày cũng vậy. Họ bảo trai làng phải sống ở làng ...
    Ngừng một lát, hắn mỉm cười:
    - Có lẽ họ nói đúng. Hơn nữa tao với mày con một, chết đi ai nối dõi. Nhưng thây kệ, sống như vậy thật không đáng sống.
    Chữ ký của Acmagiro
    Nam Mô Đại Cường Tinh Tấn Dũng Mãnh Phật

    Thường độc hành- Thường độc bộ

    Quyển sách thứ hai tớ dịch đã được xuất bản rồi, mọi người ủng hộ nhé ^^

    http://japanest.com/forum/showthread...721#post121721

    My Blog
    http://vn.myblog.yahoo.com/nippon_bujutsu


  4. #4
    Samurai
    Acmagiro's Avatar


    Thành Viên Thứ: 945
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 575
    Thanks
    0
    Thanked 276 Times in 107 Posts
    Matahachi và Takezo yên lặng ngồi nhìn trời. Chúng nghĩ đến lúc trốn khỏi làng, non năm trước, tin chắc sẽ được công thành danh toại. Nhưng đến trại của sứ quân Shinmen, cả hai chưng hửng trước sự thật phũ phàng. Họ cho biết, mặc dù ông Munisai có làm gì đi nữa chúng cũng không thể tức thì là kiếm khách. Phải tập luyện, phải xông pha trận mạc đã. Bây giờ chúng chỉ được coi như những nông dân thô lậu chẳng khác gì những thiếu niên mới tập vài đường giáo mác. May lắm là cho làm lính trơn. Trách nhiệm, nếu được gọi là trách nhiệm, chỉ là khuân vác binh khí, gạo muối và đồ làm bếp, cắt cỏ, đắp đường, đôi khi theo chân người khác đi do thám chút đỉnh.
    - Kiếm khách ? Chém đầu tướng địch ? Takezo cười hềnh hệch. Có bao giờ tao được đến gần một kiếm khách đâu mà hòng chém tướng ? Nhưng thôi, chuyện đã lỡ rồi, giờ làm gì đây ? Tao không thể bỏ mày ở đây được vì còn mặt mũi nào trông thấy bà cụ và Otsu, vợ chưa cưới của mày nữa ?
    Matahachi gật đầu:
    - Chung qui cũng tại thằng Kobayakawa phản chủ mà mình nên nông nỗi này. Tội nó thật đáng giết. Takezo, giúp tao đứng dậy chút. Mày có chắc con suối này chảy đến Arui không ?
    Takezo không đáp. Thật ra, trong bụng hắn cũng không tin tưởng gì. Đi một lúc lâu, có lẽ đêm đã khuya lắm, Takezo và Matahachi mới đến ven một cánh đồng nhỏ, lác đác nhiều đám cỏ gai và ở ven suối những đám sậy tả tơi như sau một cơn bão.
    Không một căn nhà. Không một ánh lửa. Dưới trăng chỉ thấy ngổn ngang thây người, lúc chết thế nào giờ vấn nguyên thế. Có xác đầu khuất trong đám cỏ cao, có xác nằm vắt vẻo trên cành cây thấp, nửa thây trên bờ, nửa thây dưới suối. Có xác còn trên yên ngựa, người vật lẫn lộn với nhau, chẳng ra hình thù gì.
    Nước mưa đã rửa sạch hết vết máu. Dưới ánh trăng, những thớ thịt chết lộ ra, trắng bợt tựa vẩy cá.
    Xung quanh hai đứa, trong đêm thu tiếng dế kêu ri rỉ, đều đều buồn bã. Matahachi bỗng thấy nước mắt đầy tròng, tràn xuống hai gò má bẩn thỉu. Nó thở dài, cái thở dài sầu thảm của một người ốm nặng không tin mình có thể qua khỏi.
    - Takezo ! Tao chết đi mày có săn sóc Otsu hộ tao được không ?
    - Mày nói nhảm gì vậy ?
    - Hình như tao sắp chết.
    Takezo bực mình:
    - Ừ thì chết. Mày nghĩ vậy thì mày sẽ chết !
    Takezo giận lắm. Hắn mong bạn có đôi chút nghị lực về tinh thần để hai đứa dựa lẫn nhau. Không ngờ thằng này hèn yếu quá.
    - Thôi đừng than nữa mày !
    Tuy nói dỗ và mắng bạn như thế, nhưng hắn vẫn thương thằng bạn gặp cảnh không may.
    - Mẹ tao còn có người chăm sóc, chứ Otsu mồ côi, chẳng có ai. Lúc nào nó cũng cô đơn. Takezo ! Nếu tao chết, mày hứa săn sóc nó hộ tao !
    - Yên tâm ! Tiêu chảy sao chết được. Sớm muộn gì mình cũng tìm được chỗ nằm nghỉ và uống thuốc. Rồi khỏi. Đừng than mà cũng đừng nói chuyện chết nữa.
    Xa hơn một chút, chúng thấy một chỗ xác người nằm chất đống. Hai đứa bây giờ đã quen với ruột gan người chết sổ lòng thòng nên đứng nhìn cảnh đó chẳng xúc động gì. Chúng đến bên gốc cây ngồi nghỉ.

    Thình lình, giữa đám tử thi có tiếng động. Takezo giật mình thụp xuống theo bản năng tự vệ, mắt mở banh, mọi giác quan căng thẳng tột độ. Một bóng đen giữa những thây ma nhảy vụt ra, bất ngờ như con thỏ bị người bắt gặp rồi lại lẳng lặng ngồi lẩn vào trong đám xác chết. Tưởng gặp tay kiếm khách nguy hiểm, Takezo và Matahachi sẵn sàng chấp nhận một cuộc giao đấu một còn một mất, nhưng cả hai ngạc nhiên hết sức khi bò đên gần, thấy đó là một thiếu nữ. Nàng trạc mười lăm, mười sáu, mặc áo rộng tay, chiếc obi (thắt lưng to bản) quấn quanh ngườ i chạy chỉ vàng lóng lánh tuy đã sờn cũ. Dưới ánh trăng vằng vặc, giữa đám tử thi, cảnh đó thật là kỳ dị.
    Nàng ngồi đó, giương đôi mắt đen láy nhìn Takezo và Matahachi, vừa tinh quái vừa nghi kỵ.
    Cả hai tự hỏi:
    “Chẳng biết một người con gái, nửa đêm làm gì ở cái bãi hoang đầy tử khí và ma quỷ này ?”. Nhưng chúng không nói, chỉ giương mắt tò mò nhìn lại thiếu nữ.
    Sau cùng, Takezo lên tiếng:
    - Cô là ai ? Làm gì ở đây ?
    Không đáp, thiếu nữ vùng bỏ chạy.
    - Cô kia, đứng lại ?
    Nhưng thiếu nữ đã vụt ra xa, chạy chữ chi, tránh dẫm lên những xác chết. Áo trắng của nàng loang loáng dưới ánh trăng. Có tiếng chuông lanh canh vọng lại rồi cũng xa dần, kỳ bí chìm dần vào bóng đêm sâu thẳm cùng những bụi gai dày ở xa.
    Sương xuống mờ mờ. Takezo nhìn sương, nói khẽ:
    - Người hay ma ?
    Matahachi run nhong nhóc, cười gượng:
    - Nếu là ma, chắc là ma lính.
    - Bỏ đi mày ! Sợ hả ? Nó chạy đằng này chắc là phải có làng mạc quanh đây. Biết đâu nó chẳng chỉ đường cho mình ?
    Quên cả nghỉ, cả hai tiếp tục hành trình, leo lên ngọn đồi gần nhất. Dốc đồi bên kia là bãi lầy chạy đến chân núi Fuwa. Xa xa, khoảng chừng nửa dặm, một đốm lửa leo lét.
    Takezo và Matahachi cho đó là một căn lều. Dù sao cũng tốt, một căn lều tránh mưa nắng, tạm dưỡng bệnh còn hơn không. Đến gần thì ra là một trang trại, xung quanh có lớp tường đất dầy bao bọc. Cổng vào, trước kia chắc rất lớn, nhưng nay đã đổ nát. Tất cả ẩn dưới những tàng cây rậm rạp và lau cao hơn đầu người, mang một vẻ hoang phế khó tả. Takezo đến trước trại, đập cửa:
    - Có ai trong nhà không ?
    Không nghe trả lời, hắn lại đập cửa lần nữa.
    - Xin lỗi làm rộn quý trại vào giờ này. Bạn tôi đau nặng. Chúng tôi thật chẳng muốn phiền, chỉ xin nghỉ chân đôi chút.
    Trong nhà có tiếng thì thào rồi một giọng con gái vọng ra:
    - Các chú là tàn quân trận Sekigahara phải không ?
    - Dạ phải. Chúng tôi là quân dưới trướng sứ quân Shinmen ở Iga.
    - Đi đi ! Quan quân đang ruồng bắt những lính bỏ ngũ. Nếu họ thấy các chú ở đây thì phiền lắm !
    - Xin thứ lỗi vì chúng tôi đi đã nhiều rồi. Bọn tôi cần được nghỉ đôi chút.
    - Không ! Đi ngay đi !
    - Vậy xin cô cho ít thuốc đau bụng. Bạn tôi đau bụng lắm, không đi nổi nữa.
    - Trời ơi ! Các chú lằng nhằng quá … Sau câu nói, có tiếng chân bước và tiếng chuông ngân nhè nhẹ đi về phía nhà trong.
    Ngay lúc ấy, cả hai đều nhìn thấy khuôn mặt. Một khuôn mặt trắng của đàn bà đang chăm chú quan sát chúng qua cửa sổ bên hông.
    - Akemi ! Người đàn bà lên tiếng. Cho họ vào. Lính trơn đấy mà, có gì mà sợ.
    Tụi kia hơi đâu mất thì giờ với họ.
    Lúc sau Akemi ra mở cửa. Người đàn bà tự giới thiệu mình là Oko. Nghe chuyện xong, bà bằng lòng để cả hai tá túc trong nhà và ngụ Ở kho chứa củi.
    Bà cho Matahachi uống bột than tử dương để trị chứng tiêu chảy và nấu cho ăn cháo loãng với hành lá.
    Chữ ký của Acmagiro
    Nam Mô Đại Cường Tinh Tấn Dũng Mãnh Phật

    Thường độc hành- Thường độc bộ

    Quyển sách thứ hai tớ dịch đã được xuất bản rồi, mọi người ủng hộ nhé ^^

    http://japanest.com/forum/showthread...721#post121721

    My Blog
    http://vn.myblog.yahoo.com/nippon_bujutsu


  5. #5
    Samurai
    Acmagiro's Avatar


    Thành Viên Thứ: 945
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 575
    Thanks
    0
    Thanked 276 Times in 107 Posts
    Mấy ngày sau đó, Matahachi ngủ li bì. Takezo vừa săn sóc bạn vừa tự lấy rượu trị những vết thương ở đùi. Một tuần qua đi, hai đứa ngồi dậy chuyện gẫu được.
    - Chắc bà ấy phải làm nghề gì chứ !
    - Chẳng biết nghề gì, nhưng giúp mình thế này là quý rồi !
    Nhưng Matahachi tò mò bứt rứt không yên.
    - Bà mẹ còn trẻ. Hai mẹ con như vậy sống cô độc trên núi, thực là kỳ ! Hà, mà mày thấy cô con giống Otsu không ?
    - Có vài điểm hao hao, nhưng tao không thấy giống. Mỗi người một vẻ. Lần đầu tiên thấy nàng, mày nghĩ cô ta đang làm gì ở bãi hoang cạnh những xác chết đó ? Cô ta có vẻ không bối rối, lúc nào mặt cũng thanh thản như một con búp bê bằng sứ vậy.
    Cảnh đó tao thấy còn như hiện ra trước mắt.
    Bỗng Matahachi khẽ suỵt, bảo im:
    - Nghe có tiếng chuông ngân. Chắc nàng tới.
    Tiếng gõ cửa cạch cạch như tiếng mỏ chim gõ thân cây.
    - Matahachi ! Takezo !
    - Ai đó ?
    - Tôi, Akemi.
    Takezo đứng dậy kéo then gài. Nàng bước vào, tay bưng cái khay đựng thức ăn và thuốc, rồi hỏi thăm sức khỏe cả hai.
    - Cảm ơn cô. Nhờ ơn bà và cô, chúng tôi khá hơn trước.
    - Mẹ tôi bảo nếu các chú đã đỡ thì chớ ra ngoài mà cũng đừng nói lớn.
    - Chúng tôi thật áy náy đã phiền bà và cô …
    - Không sao, nhưng các chú phải để ý, quan quân Tokugawa tuần tiễu ngặt lắm, vì chưa bắt được Mitsunari. Ai chứa tàn quân của Shinmen cũng bị liên lụy.
    - Thật hả ?
    - Vì vậy mẹ tôi bảo dù các chú là lính trơn, quan quân bắt gặp, chúng tôi cũng bị tội.
    - Dạ, chúng tôi hứa sẽ theo lời bà và cô. Tôi đã có khăn sẵn để bịt mồm Matahachi, phòng khi hắn ngáy lớn.
    Akemi mỉm cười quay ra:
    - Thôi, các chú ngủ ngon. Mai tôi lại đến.
    - Thưa cô. Takezo chạy theo. Sao cô không lưu lại chuyện vãn chút nữa ?
    - Không được đâu.
    - Sao vậy ?
    - Mẹ tôi không cho phép.
    - Cần gì ! Cô bao nhiêu tuổi ?
    - Mười sáu.
    - Có hơi nhỏ người phải không cô ?
    - Cảm ơn chú cho biết.
    - Cha cô đâu ?
    - Cha tôi mất rồi.
    - Chết, xin lỗi. Vậy bà và cô sống bằng gì ?
    - Chúng tôi chế ngải cứu.
    - Thứ thuốc vẫn dùng để trên da rồi đốt xông khói trị bệnh ấy hả ?
    - Phải rồi. Ngải cứu vùng Ibuki này nổi tiếng. Mùa xuân chúng tôi lên núi hái thuốc, đến hè thì phơi, thu đông chế thành ngải đem đi Tarui bán. Khách thập phương mua đông lắm.
    - Làm chuyên đó, cô cần đàn ông giúp không ?
    Akemi nguýt Matahachi:
    - Nếu chú chỉ muốn biết chuyện ấy thì tôi đi đây.
    - Xin cô lưu lại chút nữa, tôi có câu này muốn hỏi.
    - Gì vậy ?
    - Đêm trước, cái đêm chúng tôi đến xin ngủ nhờ nhà cô đó, tôi có gặp một cô gái ở bãi hoang cạnh các xác chết, giống cô như hệt. Phải cô không ?
    Akemi quay phắt ra, mở cửa.
    - ... Cô làm gì ở đó ?
    Nàng đóng sập cửa lại và khi nàng chạy lên nhà, Takezo và Matahachi còn nghe vọng lại tiếng chuông ngân lanh tanh, theo một nhịp khác thường và kỳ dị.
    Chữ ký của Acmagiro
    Nam Mô Đại Cường Tinh Tấn Dũng Mãnh Phật

    Thường độc hành- Thường độc bộ

    Quyển sách thứ hai tớ dịch đã được xuất bản rồi, mọi người ủng hộ nhé ^^

    http://japanest.com/forum/showthread...721#post121721

    My Blog
    http://vn.myblog.yahoo.com/nippon_bujutsu


  6. #6
    Samurai
    Acmagiro's Avatar


    Thành Viên Thứ: 945
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 575
    Thanks
    0
    Thanked 276 Times in 107 Posts
    MIYAMOTO MUSASHI
    Nguyên tác: Yoshikawa Eiji
    Dịch giả: Cung Vũ


    QUYỂN 1 : Chi no Maki
    CHƯƠNG 2
    CHIẾC LƯỢC



    Takezo cao một thước bảy lăm, so với những người cùng tuổi, có thể coi là lớn vóc. Hắn như con tuấn mã, khỏe và dai sức, chân tay dài rắn chắc, môi đầy đặn đỏ hồng, mày đen rậm nhưng thanh tú chứ không quăn rối, kéo dài quá đuôi mắt làm tăng thêm vẻ ngang tàng của gương mặt.
    Nhờ có những nét khôi ngô trên mức trung bình ấy, dân làng gọi hắn là “thằng bé được mùa”. Tuy chẳng ngụ ý gì giễu cợt, nhưng hỗn danh này làm cho những đứa trẻ đồng tuổi lánh xa, hắn lấy thế làm phiền muộn.
    Còn Matahachi, tuy không tuấn tú nhưng hỗn danh trên đôi với nó hợp hơn. Mập và lùn hơn Takezo, Matahachi tròn quay, gương mặt cũng tròn. Mỗi khi nói, đôi mắt tròn xoe hơi lồi đưa láo liên trông khôi hài như một thằng hề. Mọi người thường chế giễu, ví hắn như con ếch.
    Thanh niên đang tuổi lớn, nếu có bị thương cũng mau lành. Khi cả hai đã hoàn toàn bình phục, Matahachi bứt rứt, không chịu nổi cảnh tù túng. Nó bực dọc đi lại trong nhà chứa củi như con thú bị nhốt trong chuồng, mồm không ngớt than vãn cảnh giam hãm. Nhiều lần nó tự ví là con dế kẹt trong hang tối khiến Takezo được dịp chế nhạo:
    - Thì dế với ếch có khác gì ! Dế ở được thì ếch cũng ở được !
    Đôi khi chắc Matahachi có để tâm dò xét hai mẹ con ở căn nhà trên, vì một hôm nó ghé tai người bạn đồng cảnh thì thầm ra vẻ quan trọng:
    - Đêm nào bà mẹ góa cũng đánh phấn làm đẹp mày ạ !
    Takezo cau mặt. Như đứa trẻ mười hai không ưa con gái, thấy bạn bắt đầu chú ý đến ỡ lũ ấy, nó nhìn Matahachi khinh bỉ.
    Matahachi bắt đầu lên nhà trên, lân la gần bếp lửa cạnh Akemi và bà mẹ góa.
    Sau ba bốn ngày chuyện cà kê và đùa cợt, Matahachi mặc nhiên được coi như người nhà. Nó không trở về ngủ ở vựa củi nữa, năm thì mười họa có về thì cũng say sưa, hơi thở sặc mùi sa-kê và cố gò Takezo lên ở nhà trên bằng cách khoe khoang cảnh sống vui thú ở cách đó chỉ vài bước.
    Takezo khó chịu:
    - Mày điên hả ? Rồi đến bị giết hết, nếu không cũng bị bắt cả đám. Đã thua phải trốn còn không biết thân. Tao với mày bây giờ phải lẩn cho kỹ, chờ khi nào yên đã.
    Nhưng mãi rồi cũng chán. Không khuyên bảo được tên bạn thích hưởng lạc ấy, Takezo chỉ trả lời gióng một:
    “Tao không ưa rượu sa-kê “, hoặc “tao thích ở vựa củi, thoải mái hơn”.
    Cho đến một hôm, không chịu nổi nếp sống buồn tẻ, Takezo đã có những dấu hiệu yếu đuối.
    - Mày có chắc là không có lính tuần không ? Có thật không can gì không ?
    Và Takezo, sau hai mươi ngày tự trốn mình trong vựa củi, đã chịu thò đầu ra ngoài. Hắn như tên tù sắp chết, da xanh mét, chẳng bù với Matahachi, hồng hào vì nắng và rượu. Takezo ngước nhìn trời, mắt hấp háy, vươn vai ngáp dài như con thú mới được thả. Ngáp xong, hắn nhíu lông mày, nét mặt đăm chiêu. Rồi sau một lúc suy nghĩ, khẽ nói:
    - Chúng ta lợi dụng lòng tốt của hai mẹ con nhà này nhiều rồi. Nếu cứ ở đây mãi họ sẽ bị nguy. Phải về thôi !
    - Mày nói đúng. Nhưng ra khỏi vùng này khó lắm. Chúng đang kiểm soát gắt gao.
    Bà mẹ cho biết hai đường Kyoto và Ise đều không đi được, phải ở đây đợi đến đầu mùa tuyết. Cô con gái cũng đồng ý, bảo mình nên tạm ẩn thân thêm một thời gian nữa. Nó nói phải vì hàng ngày nó đi khắp nơi, không xó xỉnh nào không biết.
    - Vậy như mày ngồi nhậu nhẹt cạnh bếp là ẩn thân đấy hả ?
    - Chứ sao ! Hôm trước có lính tuần qua đây lục soát trong nhà. Mày biết tao làm thế nào không ? Tao điềm nhiên bước ra cửa đón. Thế mà chẳng thằng chó nào biết.
    Chúng nhìn qua rồi bỏ đi.
    Takezo trố mắt không tin. Matahachi cười lớn:
    - Nghe tao. Ra ngoài an toàn hơn là nằm trong đó rình rập từng bước chân người qua lại, đến phát điên mất.
    Rồi nó là cười nhạo báng. Takezo phân vân:
    - Có lẽ mày nói phải. Cách đó xem ra hay đấy.
    Chữ ký của Acmagiro
    Nam Mô Đại Cường Tinh Tấn Dũng Mãnh Phật

    Thường độc hành- Thường độc bộ

    Quyển sách thứ hai tớ dịch đã được xuất bản rồi, mọi người ủng hộ nhé ^^

    http://japanest.com/forum/showthread...721#post121721

    My Blog
    http://vn.myblog.yahoo.com/nippon_bujutsu


  7. #7
    Samurai
    Acmagiro's Avatar


    Thành Viên Thứ: 945
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 575
    Thanks
    0
    Thanked 276 Times in 107 Posts
    Tuy còn ngờ vực nhưng Takezo cũng dọn đồ lên nhà trên ở. Oko hoan hỉ ra mặt. Bà ta có vẻ thích đàn ông, tiếp đãi chúng nồng nhiệt, nhưng có lúc đã làm chúng giật mình vì ngỏ ý muốn gả con gái cho một trong hai đứa.
    Matahachi hơi bẽn lẽn, nhưng Takezo coi thường, không để ý hoặc tìm cách gạt đi bằng những câu nói đùa khéo.
    Đã đến mùa nấm hương trổ đầy bên những gốc thông già trên rặng núi sau trại.
    Khi nấm bắt đầu thơm và mập, Takezo cùng với Akemi mang giỏ đi hái nấm.
    Cô bé đi từ gốc này sang gốc khác. Mỗi khi ngửi thấy hương nấm bốc lên ở chỗ nào, nàng lại chạy tới, giọng hồn nhiên vang dội cả khu rừng tịch mịch:
    - Takezo ! Đến đây ! Chỗ này nhiều lắm !
    Nhưng chàng thanh niên chỉ đáp suông, mắt không ngớt tìm kiếm:
    - Chỗ này cũng chẳng thiếu gì !

    Takezo đáp, vẻ tự mãn.
    Akemi giật lấy giỏ của hắn mở ra và, với một niềm vui rạng rỡ chỉ thấy ở những thiếu nữ mười sáu, không pha một chút bối rối hoặc e lệ giả tạo, nàng vừa cười vừa nói:
    - Biết ngay mà ! Chú hái cả nấm độc !
    Rồi lấy tay nhặt từng cái vất ra xa, cố tình và thong thả đến nỗi dù không đếm, Takezo có nhắm mắt cũng phải thấy.
    Nhặt xong, nàng ngẩng mặt lên, hài lòng:
    - Nào, bây giờ giỏ của tôi có nhiều hơn của chú không nào !
    Takezo đỏ mặt lẩm bẩm:
    - Muộn rồi, về thôi !
    - Chú giận vì thua cuộc chứ gì ?
    Nói đoạn Akemi chạy xuống đồi, bước chân thoăn thoắt như bước chân trĩ.
    Đến lưng chừng đồi, đột nhiên nàng khựng lại, lộ vẻ sợ hãi. Một người to lớn như trái núi đang bước những bước dài từ một chỗ rẽ đi tới. Gặp Akemi hắn trừng mắt nhìn. Vẻ hung dữ như dã thú của hắn làm cô bé rùng mình:
    lông mày chổi xể xếch ngược, môi dày, răng vổ, kiếm nặng giắt ngang lưng, giáp sắt, áo da thú, tất cả đều mang vẻ man rợ của một kẻ chỉ biết có luật rừng để tranh sống. Hắn đến gần cô gái, nhe hàm răng cải mả ra cười và nói như bò rống:
    - Akemi !
    Mặc dầu hắn cười, Akemi cũng không khỏi sợ hãi.
    - Akemi ! Con mẹ xinh đẹp của mày có nhà không ?
    Hắn hỏi, vẻ giễu cợt.
    Akemi đáp lí nhí:
    - Dạ có.
    Hắn làm bộ lễ phép:
    - Vậy tao nhờ mày chút việc. Làm ơn giúp tao được không ?
    - Dạ được.
    Giọng hắn đanh lại:
    - Bảo mẹ mày đừng có qua mặt tao. Tao sẽ đến lấy phần đấy nghe chưa ?
    Akemi lặng thinh.
    - Đừng tưởng tao không biết. Người mua hàng đã nói hết với tao ! Còn mày nữa, tao cá là mày cũng đến Sekigahara, đúng không, nhỏ ?
    Akemi phản đối yếu ớt:
    - Đâu có.
    - Vậy được ! Nhắn mẹ mày như thế. Nếu cứ tiếp tục, tao tống cổ ra khỏi nơi này đấy !
    Hắn giận dữ đứng nhìn Akemi một lúc, rồi nặng nề lê bước về bãi lầy phía dưới chân núi. Takezo trông theo, quay lại hỏi cô bé:
    - Thằng đó là ai vậy ?
    Mặt tái mét, Akemi run rẩy đáp:
    - Tsujikaze Tenma ở thôn Fuwa.
    Giọng Takezo trầm xuống:
    - Cướp phải không ?
    Cô bé gật.
    - Sao nó dữ vậy ?
    Akemi lặng thinh.
    - Sao không cho tôi biết ? Tôi không nói với ai đâu !
    Akemi ngần ngại, dáng băn khoăn thiểu não. Đột nhiên ghé đầu gần ngực Takezo, nàng khẩn khoản:
    - Chú hứa không nói cho ai biết, nhé !
    - Cô coi tôi là người thế nào ?
    - Chú có nhớ cái đêm chú thấy tôi ở Sekigahara không ?
    - Nhớ !
    - Vậy chú vẫn chưa biết tôi làm gì à ?
    - Chưa. Tôi không bao giờ nghĩ tới.
    - Tôi ăn cắp đó !
    Nói xong, nàng nhìn Takezo, dò xét.
    - Ăn cắp ?
    - Ừ, ăn cắp. Cứ sau mỗi trận đánh nhau, tôi lại ra bãi lấy cắp đồ của xác chết:
    gươm giáo, đồ trang sức, áo mũ ... bất cứ thứ gì bán được cũng lấy ...
    Nàng liếc nhìn Takezo xem hắn có tỏ thái độ gì bất bình không, nhưng hắn vẫn thản nhiên. Nàng khẽ thở dài:
    - Cũng sợ lắm, nhưng biết sao ! Chúng tôi cần sống. Nếu không đi, mẹ tôi mắng !
    Mặt trời chưa lặn. Akemi kéo Takezo cùng ngồi xuống cỏ. Xa xa dưới chân đồi, căn nhà của hai mẹ con nàng hiện ra sau những tàng thông cao.
    Takezo khẽ gật đầu như vừa hiểu chuyện. Một lúc sau hắn mới nói:
    - Vậy chuyện chế thuốc là chuyện bịa à ?
    - Không ! Cũng có làm chứ, nhưng mẹ tôi ưa xa hoa nên tiền bán thuốc không đủ.
    Khi cha tôi còn sống, chúng tôi ở căn nhà lớn nhất làng, có khi lớn nhất cả trong bảy làng vùng Ibuki này nữa. Nhiều gia nhân lắm. Mẹ tôi lúc nào cũng ăn vận sang trọng.
    - Chắc cha cô buôn bán ?
    - Không. Ông là chúa đảng cướp vùng này.
    Mắt Akemi sáng lên kiêu hãnh. Bây giờ nàng không ngại Takezo bất bình nữa. Nàng nghiến răng, nắm chặt hai bàn tay nhỏ bé:
    - Chính thằng Tsujikaze vừa rồi đã giết chết ông. Mọi người đều nói thế.
    - Vậy là cha cô bị ám sát hả ?
    Akemi yên lặng gật đầu và nước mắt trào ra. Takezo không cầm được xúc động. Lúc đầu hắn chẳng ưa gì cô bé, vì so với các thiếu nữ khác cùng lứa, Akemi hơi nhỏ người lại nói năng như bà cụ làm nhiều khi hắn phải giữ kẽ. Nhưng bây giờ thấy những giọt nước mắt chứa chan trên đôi mi đen dài, hắn động lòng thương, muốn ôm cô bé vào lòng, nói những lời an ủi và che chở.
    Akemi không được dạy dỗ. Nàng cho rằng không có nghề nào cao quý hơn nghề của cha mình. Mẹ nàng dạy nàng lột đồ của người chết đem bán là một điều hợp pháp để kiếm sống, hơn thế nữa, để sống sung sướng. Nhiều tên cường đạo khác đâu dám làm chuyện đó !
    Sau nhiều năm chịu cảnh chiến tranh phong kiến, không thiếu gì những tên vô lại ở miền quê sống về lột các xác chết như vậy, lâu rồi người ta cũng coi thường.
    Khi có chiến tranh lâu, các đại danh địa phương cần đến bọn vô lại này, thuê chúng đốt nhà, cướp lương, cướp ngựa, phao tin thất thiệt ... Thường thường chúng được trả công, nhưng trong thời chiến, chúng chẳng cần gì công xá. Ngoài những đồ vật quý giá lột được ở các xác chết ra, có khi chúng còn chặt đầu những kiếm khách chẳng may bỏ mình nơi trận địa đem về lĩnh thưởng.
    Chỉ một trận quan trọng cũng đủ cho những tên vô lại như vậy sống sung túc hàng năm hay ít nhất sáu tháng. Vào những năm quá tao loạn, giới tiều phu và trại chủ lương thiện cũng học thói kiếm lời trên xương máu và sự đau khổ của người khác. Khi chiến tranh xảy ra gần làng, trồng trọt cày cấy không được, họ vội vã khai thác ngay hoàn cảnh mới, tìm cách sống như những con kên kên trên xác chết đồng loại. Cũng vì thế các tay cường đạo chuyên nghiệp đã phải kiểm soát gắt gao khu vực làm ăn của chúng và ra tay trừng phạt không thương xót kẻ nào xâm phạm vào những khu vực ấy.
    Akemi rùng mình nói:
    - Bây giờ làm sao ? Tôi chắc bộ hạ của Tenma thế nào cũng đến đây.
    - Cô đừng lo ! Nếu chúng đến tôi sẽ cho chúng biết tay.
    Khi hai người xuống đến chân núi, hoàng hôn đã bắt đầu phủ lên miền hoang dã.
    Cảnh vật đìu hiu, cô tịch. Một vệt khói lam từ trong bếp do Oko đun nước tắm bốc ra còn vương trên đầu những ngọn sậy cao, như con rắn uốn éo trên không.
    Oko đã trang điểm xong, đứng tựa cửa sau nhìn ra ngoài. Thấy con gái đi cùng với Takezo, bà cất cao giọng:
    - Akemi ! Mày làm gì ở ngoài đó mà đến bây giờ mới về ?
    Ánh mắt bà có vẻ nghiêm khắc. Akemi giật mình. Hơn tất cả mọi thứ, nàng sợ nhất những cơn thịnh nộ của mẹ. Oko biết vậy nên lợi dụng sự sợ hãi ấy, sai khiến nàng như sai khiến một con rối, nhiều khi chỉ bằng cái lừ mắt hoặc cái trỏ tay.
    Akemi rời Takezo, mặt đỏ bừng, chạy vào trong nhà.
    Ngày hôm sau, Akemi kể cho mẹ nghe chuyện gặp Tenma. Bà mẹ không giữ được bình tĩnh:
    - Sao mày không nói ngay cho tao biết ?
    Rồi như con điên, bà vò đầu bứt tai, mở tung các ngăn kéo lấy ra đủ thứ đồ linh tinh lỉnh kỉnh xếp một đống giữa nhà.
    - Matahachi ! Takezo ! Giúp tôi một tay ! Phải đem giấu hết !
    Oko bảo Matahachi lật tấm ván trên trần chui vào đó. Trần gian nhà hẹp, chỉ vừa đủ chỗ cho một người chui lọt, nhưng cách xếp đặt để giấu những đồ vật trên đó chắc là do thâm ý của Oko mà cũng là của người chồng xấu số trước kia của bà nữa.
    Chữ ký của Acmagiro
    Nam Mô Đại Cường Tinh Tấn Dũng Mãnh Phật

    Thường độc hành- Thường độc bộ

    Quyển sách thứ hai tớ dịch đã được xuất bản rồi, mọi người ủng hộ nhé ^^

    http://japanest.com/forum/showthread...721#post121721

    My Blog
    http://vn.myblog.yahoo.com/nippon_bujutsu


  8. #8
    Samurai
    Acmagiro's Avatar


    Thành Viên Thứ: 945
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 575
    Thanks
    0
    Thanked 276 Times in 107 Posts
    Qua đám cành thông nhỏ đan nhau, nắng thu chiếu dịu dàng xuống hai người.
    Dưới gốc thông già mát rượi, lớp thảm lá khô dầy ửng lên màu hồng nhạt như vừa được rắc phấn.
    Khi hái đã mệt, Akemi quay lại cười và thách:
    - Nào xem ai hái nhiều hơn nào !
    - Ừ, coi đây !
    Takezo đứng trên ghế đẩu giữa hai mẹ con, luân phiên chuyền tay cho Matahachi những vật dụng mà nếu không được nghe chuyện Akemi kể hôm trước, có lẽ hắn phải ngạc nhiên lắm.
    Tuy biết hai mẹ con Oko sống về nghề lột xác chết đã lâu, nhưng hắn không ngờ số vật dụng lại nhiều và tạp nhạp đến thế ! Nào giáo, nào đầu mũi mác, một cái tay áo giáp, một chiếc mũ đã mất vành, một bàn thờ Phật nhỏ xíu, chuỗi tràng hạt, cái cán cờ... có cả một bộ yên ngựa bằng gỗ sơn then, chạm trổ tinh vi cẩn xà cừ và nạm vàng bạc nữa.
    Xếp dọn một hồi, Matahachi ở trên trần thò đầu ra:
    - Hết rồi à ?
    - Chưa. Còn một thứ nữa.
    Oko chạy ra khỏi phòng và trở lại mang theo một thanh kiếm gỗ sồi màu đen, dài chừng ba thước. Takezo cầm thanh kiếm định trao cho Matahachi nhưng thấy kiếm đẹp, dáng thuôn thuôn vừa tay, thật cân đối nên mân mê mãi không muốn rời.
    Quay sang Oko, ham muốn lộ trên ánh mắt, hắn ngượng ngùng hỏi:
    - Bà cho tôi nhé ?
    Nhưng vội cúi ngay xuống vì tự biết chưa làm gì xứng đáng để được tặng món quà ấy. Như bà mẹ hiền từ, Oko dịu dàng hỏi lại:
    - Chú thích lắm hả ?
    - Dạ, thích lắm.
    Và tuy chẳng nói là cho, Oko mỉm cười, đôi má lúm đồng tiền quyến rũ. Takezo biết là mình đã được thanh kiếm.
    Matahachi nhảy từ trên trần nhà xuống, giận dỗi giơ tay vỗ vào vỏ kiếm.
    Oko bật cười:
    - Coi kìa, chú bé không có quà đương giận kìa !
    Bà cho Matahachi một cái túi da cẩn mã não nhưng Matahachi vẫn không hài lòng. Nó đưa mắt nhìn thanh kiếm tỏ vẻ hờn dỗi, rõ ràng không kìm nổi lòng tự ái bị thương tổn.
    Khi trượng phu còn sống, Oko thường có lệ mỗi chiều phải tắm nước nóng, khoan thai trang điểm rồi uống một chút sa-kê. Nàng kề cà trong phòng tắm thật lâu không khác gì một danh kỹ được hậu đãi. Không phải ai cũng như vậy, nhưng Oko ưa nếp sống xa hoa và tập cho con gái sống theo mình dù Akemi không thích và thấy không cần thiết. Oko không những ưa sống xa hoa mà còn quyết tâm muốn giữ cho trẻ mãi.
    Đêm đó mọi người ngồi quanh bép lửa. Oko rót rượu cho Matahachi và cố mời Takezo một chén.
    Takezo từ chối. Nàng để chén rượu vào tay hắn, cầm cổ tay bắt hắn đưa lên miệng uống.
    - Đàn ông phải biết uống rượu. Nếu chú không uống được, tôi giúp.
    Matahachi nhìn nàng không bằng lòng. Oko biết thế, càng tỏ ra thân mật với Takezo. Nàng để tay lên đùi hắn, miệng khe khẽ hát một bài ca tình tứ.
    Lần này thì thật quá lắm ! Matahachi quay sang Takezo gằn giọng:
    - Chúng ta sắp đi thôi !
    Câu nói có hiệu quả ngay tức khắc. Oko ngạc nhiên, lắp bắp:
    - Các ... các chú định đi đâu ?
    - Trở về Miyamoto. Mẹ và vợ chưa cưới của tôi ở đó.
    Oko chưng hửng nhưng lấy ngay được bình tĩnh. Đang vui, nàng lim dim đôi mắt nhỏ như hai sợi chỉ, thôi không cười nữa và cất giọng chua như giấm:
    - Vậy xin lỗi đã giữ các chú ở đây, cho các chú tá túc và tiếp đãi các chú. Nếu có cô nào đang đợi các chú thì xin cứ tự tiện, tôi chẳng giữ làm gì ?
    Từ khi được thanh kiếm gỗ đen, Takezo nâng niu, không chịu rời nó nửa bước. Cầm trong tay thanh kiếm, hắn sung sướng vô hạn. Hắn thường nắm chặt chuôi kiếm hoặc vuốt nhẹ lưỡi kiếm để hưởng cái thú cảm thấy trong tay đường cong rất mực cân đối và tuyệt mỹ của nó.
    Khi ngủ, hắn cũng ôm nó vào lòng. Cảm giác mát rượi và nhẵn của lưỡi kiếm gỗ áp trên má làm hắn nhớ lại mảnh sàn trơn bóng nơi võ đường xưa kia về mùa đông hắn vẫn thường tập luyện. Thứ võ khí đẹp và chết người đó đã đánh thức tinh thần tranh đấu hắn hấp thụ được của cha khi trước.
    Takezo rất yêu mẹ, nhưng mẹ hắn đã bỏ ra đi ngay từ khi hắn còn nhỏ.
    Cha hắn, ông Munisai, là một hiệp sĩ rất cương nghị và ưa nguyên tắc, giá có muốn chiều con cũng chẳng biết làm thế nào. Vì vậy đứng trước mặt cha, Takezo luôn luôn sợ sệt, không bao giờ được thoải mái.
    Khi lên chín, hắn thèm những lời âu yếm đến nỗi đã có lần trốn nhà, một mình lặn lội tới tỉnh Harima gặp mẹ. Takezo chẳng hiểu sao cha mẹ hắn lại không cùng ở với nhau. Chẳng ai giải thích cho hắn biết, mà ở tuổi ây giá có giải thích cũng bằng thừa. Mẹ hắn lấy một Samurai khác ở Harima và có một con với người ấy.
    Đến Harima, hắn tìm thấy mẹ chẳng khó khăn gì. Hai mẹ con đưa nhau vào một khu rừng thưa sau miếu để mọi người khỏi trông thấy. Mẹ hắn ôm ghì hắn vào lòng, nước mắt chan hòa, nức nở khuyên hắn trở về với cha. Takezo không bao giờ quên được cảnh đó vì những chi tiết cuộc gặp gỡ hôm ấy suốt đời vẫn ghi vào tâm khảm hắn.
    Dĩ nhiên Munisai, con người chỉ biết có nguyên tắc, sau khi thấy con bỏ đi, đã sai gia nhân lùng bắt. Người ta đoán biết chỗ hắn trốn nên tìm được hắn dễ dàng, trói gô lại rồi tải lên lưng ngựa mang về như bó củi.
    Chữ ký của Acmagiro
    Nam Mô Đại Cường Tinh Tấn Dũng Mãnh Phật

    Thường độc hành- Thường độc bộ

    Quyển sách thứ hai tớ dịch đã được xuất bản rồi, mọi người ủng hộ nhé ^^

    http://japanest.com/forum/showthread...721#post121721

    My Blog
    http://vn.myblog.yahoo.com/nippon_bujutsu


  9. #9
    Samurai
    Acmagiro's Avatar


    Thành Viên Thứ: 945
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 575
    Thanks
    0
    Thanked 276 Times in 107 Posts
    Munisai không tha thứ cho thằng con hỗn láo đánh hắn một trận thừa chết thiếu sống trong cơn giận dữ như điên dại. Takezo nhớ nhất lời ông đe dọa, quyết liệt:
    - Nếu mày còn trở lại theo mẹ mày nữa, tao từ mày !
    Chẳng bao lâu sau, Takezo được tin mẹ bị bệnh chết.
    Cái chết của mẹ hắn đã thay đổi nội tâm hắn ghê gớm. Từ một đứa trẻ hiền lành và đa cảm, Takezo trở nên tên côn đồ hung bạo nhất làng, Munisai cũng phải sợ. Munisai đánh hắn bằng gậy, hắn đánh lại bằng chày. Chỉ Matahachi là dám đương đầu với hắn, còn những đứa trẻ khác đều sợ chạy cả. Năm mười hai, mười ba tuổi, hắn đã lực lưỡng như người lớn.

    Một năm có tay kiếm khách giang hồ tên Arima Kihei đến dựng đài diễn võ, thách dân làng tỉ thí. Takezo lên đài, giết Arima dễ như bỡn. Dân làng hoan hô hắn nhiệt liệt, nhưng lòng ngưỡng mộ chẳng được bền. Càng ngày Takezo càng tỏ ra hung bạo và bất trị. Nhiều người cho là hắn hiếu sát, thấy mặt đâu là lánh. Thái độ hắn đối với dân làng càng làm cho dân làng lạnh nhạt.
    Đến khi người cha nghiêm khắc chết đi, bản tính hung tợn của Takezo còn ghê gớm hơn nữa. Nếu không nhờ chị hắn là Ogin can thiệp, chắc Takezo đã bị đuổi khỏi làng từ lâu rồi.
    Hắn thương chị hết sức. Mỗi khi thấy chị khóc, hắn không đành lòng từ chối chị một điều gì cả.
    Việc Matahachi và Takezo đăng lính đánh dấu một khúc quanh quan trọng trong đời hắn. Ít ra nó cũng chúng tỏ là Takezo vẫn còn muốn hội nhập vào xã hội, nhưng trận thất bại Sekigahara đã tàn nhẫn đập tan những ước vọng ấy và lại đẩy hắn rơi vào vực sâu đen tối hắn tưởng vừa thoát khỏi.
    Tuy nhiên Takezo có một tâm hồn vô tư lạ lùng, chỉ thấy trong những thời kỳ loạn lạc. Khi ngủ, mặt Takezo bình thản như một đứa trẻ không nghĩ đến ngày mai. Hắn cũng có những mộng ước, dù thức hay ngủ, nhưng chưa bao giờ phải chịu nỗi thất vọng sâu xa. Bước vào đời tay trắng, hắn chẳng có gì để mà tiếc nuối. Nếu bảo hắn là một tên mất gốc thì cũng phải công nhận rằng hắn chẳng bị một điều gì ràng buộc.
    Takezo nằm kia, tay ôm thanh kiếm gỗ, cánh mũi phập phồng, nhịp thở đều hòa trong giấc ngủ. Có lẽ hắn đang mơ, nụ cười tươi hé trên môi. Dưới đôi hàng mi đen, hắn thấy gì ? Người chị hắn thương yêu hay ngôi làng bé nhỏ bình yên ở đó hắn đã sinh trưởng ?
    Oko tay cầm đèn bước vào phòng. Nhìn Takezo, nàng đứng yên, khẽ thốt:
    “Nét mặt mới bình thản làm sao !”. Rồi đưa tay phớt nhẹ lên đôi môi hé mở của hắn, nàng thổi tắt đèn, rón rén nằm xuống bên cạnh như con mèo cuộn tròn trên tấm thảm.
    Thong thả, nàng xích lại gần Takezo từng chút, khuôn mặt nhồi phấn trắng và bộ áo ngủ sặc sỡ hiện rõ trong bóng tối.
    Bên ngoài hoàn toàn yên lặng. Vài giọt sương đêm rơi nhẹ trên thành cửa sổ.
    Oko tự nhủ:
    “Không biết anh chàng này đã biết mùi đàn bà chưa !” và đưa tay định cầm thanh kiếm gỗ. Nhưng vừa chạm vào thanh kiếm, Takezo đã giật mình chồm dậy, hất nàng ra và kêu ầm ĩ:
    - Ăn trộm ! Ăn trộm !
    Oko bị hất bắn ra ngoài, va phải cây đèn. Takezo nhảy tới bẻ tay nàng quặt ra sau.
    - Trời ơi ! Chú làm gẫy tay tôi bây giờ !
    - Ủa, tôi tưởng kẻ trộm ! Xin bà tha lỗi !
    - Úi chà, đau ! ... Chú làm gì mà dữ vậy ?
    - Tôi xin lỗi. Thế bà vào đây làm gì ?
    Oko nắn tay xuýt xoa, không đáp. Đột nhiên nàng dùng cánh tay ấy ôm chặt lấy cổ Takezo vít xuống, âu yếm:
    - Takezo, chàng khỏi phải xin lỗi.
    Rồi đưa tay vuốt má hắn. Takezo nhảy lui:
    - Bà làm gì vậy ? Điên hả ?
    - Takezo ! Làm gì mà rầm lên vậy ? Không biết tôi thương chú lắm sao ?
    Nàng dùng những lời ngon ngọt để dụ dỗ, nhưng chàng thanh niên ngu ngốc cố né như người bị Ong đốt.
    - Biết chứ. Anh em chúng tôi rất ơn bà đã thương cho trú ngụ lại còn giúp đỡ mọi thứ.
    - Không phải thế ! Tôi muốn nói tình tôi thương chú, tình âu yếm của tôi đối với chú ...
    - Khoan ! Để thắp đèn lên đã !
    - Sao độc ác thế ?
    Nàng khóc thút thít rồi lại định giơ tay ra ôm lấy Takezo.
    - Đừng động vào tôi ! Tôi nói thật ! ...
    Giọng nói và dáng điệu hắn có một cái gì mạnh mẽ, quyết liệt làm Oko sợ hãi, khựng lại.
    Hai hàm răng đánh vào nhau lập cập, chân mềm như bún, Takezo kinh sợ quá chừng ! Chưa bao giờ hắn gặp một địch thủ ghê gớm đến thế ! Cả lúc nhìn đoàn người ngựa chạy rầm rầm trên bãi hoang còn tanh mùi máu ở Sekigahara, tim hắn cũng không đập loạn đến thế ! Hắn giật lùi vào góc phòng:
    - Bà về đi ! Bà trở về phòng đi ! Nếu không, tôi đánh thức Matahachi và cả nhà dậy bây giờ.
    Chữ ký của Acmagiro
    Nam Mô Đại Cường Tinh Tấn Dũng Mãnh Phật

    Thường độc hành- Thường độc bộ

    Quyển sách thứ hai tớ dịch đã được xuất bản rồi, mọi người ủng hộ nhé ^^

    http://japanest.com/forum/showthread...721#post121721

    My Blog
    http://vn.myblog.yahoo.com/nippon_bujutsu


  10. #10
    Samurai
    Acmagiro's Avatar


    Thành Viên Thứ: 945
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 575
    Thanks
    0
    Thanked 276 Times in 107 Posts
    Oko đứng lặng người trong bóng tối, thở hổn hển, mắt nhìn Takezo không chớp. Nàng nhất định không chịu để bị ruồng rẫy như vậy.
    - Takezo không hiểu lòng tôi hay sao ?
    Takezo không trả lời.
    - Takezo, chú phải hiểu ...
    - Bà cũng phải hiểu chứ ! Tôi đang ngủ, bà làm tôi giật mình, như con cọp cái trong bóng tối xông đến ...
    Đến lượt Oko đứng lặng. Cơn giận ứ lên cổ, nàng dằn từng tiếng:
    - Tại chú mà tôi bối rối thế này !
    - Sao lại tôi được !
    - Chú làm tôi cụt hứng !
    Hai người nhìn nhau, tinh thần căng thẳng, không để ý đến tiếng đập cửa gấp rút bên ngoài. Tiếng đập cửa càng mau rồi những tiếng nói vội vàng vọng vào:
    - Chuyện gì trong ấy vậy ? Takezo ! Mở cửa mau !
    Áng sáng đèn bên ngoài chiếu qua khe vách. Akemi đã thức dậy, tiếp theo là bước chân vội vã của Matahachi:
    - Chuyện gì thế ?
    Tiếng Akemi ở ngoài hành lang gọi mẹ, lo lắng:
    - Mẹ có ở trong ấy không, mẹ ?
    Oko sờ soạng đi lần về phòng mình sát với phòng Takezo rồi trả lời vọng ra.
    oo Bên ngoài, bóng người lố nhố. Có lẽ bọn họ vừa phá cửa chính xông vào phòng khách. Oko thấy sáu bảy người đàn ông lực lưỡng đứng chen nhau trên nền đất nện thấp hơn nhà ngoài một bậc. Một người trong bọn lớn tiếng:
    - Đại ca đã đến ! Thắp đèn lên !
    Đèn thắp, họ ùa ra phòng khách. Chẳng thèm cởi bỏ giầy, họ chia nhau lục soát khắp nơi, mở tủ, mở ngăn kéo, lật chiếu, giật rèm ... không chỗ nào không ngó tới.
    Tsujikaze Tenma ngồi giữa nhà nhìn bộ hạ tung hoành. Một lúc sau như không vừa ý, hắn đập tay xuống chiếu.
    - Oko, những đồ ấy đâu cả rồi ?
    - Ta không hiểu ngươi định nói gì.
    Oko ở phòng bên đáp vọng sang, giọng hơi run.
    - Đừng vờ ! Ta biết những thứ đó ở nhà này. Mang ngay ra đây !
    - Chả có gì cả !
    - Không có gì ?
    - Không có.
    - Vậy người ta báo cáo sai hay sao ?
    Hắn ngờ vực nhìn Oko, đưa tay gãi râu. Lúc sau quay sang bảo bộ hạ:
    - Thôi, chúng bay ngừng lại. Đủ rồi !
    Oko vẫn ngồi trong phòng, tỏ vẻ bất cần như thách thức bọn Tenma. Tsujikaze cao giọng, hách dịch:
    - Oko !
    - Gì ?
    - Có gì uống không ?
    - Có, nước lã !
    - Coi chừng ! Đừng trêu gan ta ! Giọng hắn đanh lại, đe dọa.
    - Sa-kê ở trong tủ ấy ! Muốn uống lấy mà uống !
    Tsujikaze hơi ngán sự bướng bỉnh và gan dạ của Oko, gã dịu giọng:
    - Thôi mà, đã lâu không đến thăm, chẳng lẽ tiếp ta như thế sao ?
    - Viếng thăm gì lạ vậy ?
    - Một phần lỗi tại nàng. Người ta nói nhiều về nàng quá, bỏ qua không được ! Họ đồn nàng bán thuốc trên núi làm ăn khá lắm. Có người còn bảo nàng cho con gái đi lột xác chết. Đúng không ?
    - Nói láo ! Chứng cớ đâu ?
    - Nếu muốn chứng cớ, ta đâu cần cảnh cáo con Akemi ! Luật lệ Ở đây, nàng biết chứ ? Vùng này là lãnh thổ của ta, nếu làm ngơ, mọi người còn coi ta ra gì nữa ?
    Oko quay lại nhìn Tenma, mắt sắc như dao, mặt hơi vênh lên, thách đố.
    - Thôi, lần này ta tha cho. Đặc ân đấy nhé !
    - Đặc ân cái gì ? Bộ ngươi ra ơn cho ta hả ?
    - Oko ! Lại đây rót rượu !
    Oko vẫn ngồi yên không nhúc nhích.
    - Đồ ngốc ! Mày không thấy nếu ngoan ngoãn nghe lời ta thì đâu đến nỗi vất vả thế ?
    Rồi một lúc sau đã bình tĩnh, hắn khuyên:
    - Hãy nghĩ lại đi, Oko ...
    - Chà, quý hóa quá !
    - Nàng không có thiện cảm với ta mấy nhỉ !
    - Vậy ta hỏi ngươi:
    Ai giết chồng ta ?
    - Nếu nàng muốn báo thù, ta sẵn sàng giúp. Hết sức.
    - Này, đừng có làm bộ ngây thơ.
    - Nàng nói gì vậy ?
    - Nối gì thì ngươi biết ! Ai cũng bảo thủ phạm giết trượng phu ta là Tsujikaze Tenma. Chỉ có ngươi giả vờ không rõ. Ta là vợ tướng cướp thật, nhưng không khốn nạn đến độ đi lăng nhăng với tên đã giết chồng ta đâu !
    - Hà ! Ra thế đấy !
    Hắn ực nốt chén rượu cầm trên tay, rót thêm rồi tiếp:
    - Hãy giữ mồm miệng ! Có hại cho nàng và cả con Akemi lắm đấy !
    - Ta dạy con ta nên người. Nó lấy chồng xong, sẽ cho ngươi biết tay ! Thề với ngươi như vậy !
    Tenma phá lên cười, toàn thân rung động. Hắn uống nốt ngụm rượu, làm hiệu cho tên bộ hạ cầm giáo đứng cạnh gần bếp:
    - Mày cầm giáo chọc lên trần nhà tao coi thử, mày !
    Tên cướp đi quanh phòng lấy mũi giáo chọc lên trần mấy cái. Những vật dụng Oko lấy được giấu trên đó rơi xuống loảng xoảng.
    - Hà hà, đúng như ta đã dự đoán từ đầu. Chúng mày thấy chưa ? Chứng cớ đấy chứ đâu ! Con mẹ này coi thường bọn ta. Hãy bắt nó đem ra trị tội !
    Bộ hạ Tenma ào vào phòng, nhưng đột nhiên khựng lại. Oko đứng ở ngưỡng cửa, điềm nhiên như tượng, lạnh lùng thách đố.
    - Chúng mày đợi gì nữa ? Bắt nó đem ra đây !
    Không một ai động đậy, tuồng như không nghe thấy lời hắn nói. Oko đứng trên bực cửa cao, nhìn chúng từ đầu đến chân, khinh bỉ.
    Tenma giận dữ, tặc lưỡi đứng lên, hăm hở xông vào. Nhưng đến gần cửa, hắn cũng đột nhiên dừng lại:
    Đằng sau Oko, nấp trong bóng tối, hai thanh niên lực lưỡng, dáng dữ dằn đã chực sẵn.
    Takezo, tay cầm ngang thanh kiếm gỗ, sẵn sàng phạt gãy cẳng tên nào ngu dại xông vào trước. Bên kia, Matahachi lăm lăm cây đoản đao, chỉ chờ bổ xuống gáy những kẻ nhảy qua cửa. Còn Akemi biệt tăm, không thấy bóng dáng đâu cả.
    - Á à ... Thì ra tên này đây !
    Tenma nhớ lại cuộc gặp gỡ ven rừng mấy hôm trước.
    - Tao biết thằng cầm gậy, còn thằng kia là đứa nào ?
    Matahachi và Takezo không nói câu gì, nhất định dùng võ lực.
    Tình hình căng thẳng, không khí như bốc lửa.
    Tenma gầm lên:
    - Ta không ngờ trong nhà này có đàn ông. Hai đứa mày ở Sekigahara phải không ?
    Liệu hồn, đừng trách tao không báo trước !
    Matahachi và Takezo vẫn không đáp.
    - Vùng này ai cũng nghe danh Tsujikaze. Đồ lính chết, chúng mày sẽ biết tay ta !
    Im lặng.
    Tenma lấy tay gạt bộ hạ sang bên. Một đứa mất thăng bằng ngã ngồi ngay vào bếp than, tàn bắn tung tóe. Lửa tắt, khói bốc lên mù mịt.
    - Á á á ...
    Tenma thét một tiếng dài, nhảy vào phòng. Matahachi, hai tay nắm chắc đốc đoản đao, hạ xuống như vũ bão, nhưng Tenma nhanh chân tránh được. Lưỡi đao trượt trên đầu vỏ kiếm của hắn dội lại. Matahachi cảm thấy đau điếng, tưởng rách hồ khẩu.
    Oko chạy nấp vào góc phòng.
    Chữ ký của Acmagiro
    Nam Mô Đại Cường Tinh Tấn Dũng Mãnh Phật

    Thường độc hành- Thường độc bộ

    Quyển sách thứ hai tớ dịch đã được xuất bản rồi, mọi người ủng hộ nhé ^^

    http://japanest.com/forum/showthread...721#post121721

    My Blog
    http://vn.myblog.yahoo.com/nippon_bujutsu


Trang 1/12 1 2 3 4 5 11 ... cuốicuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. [極楽衆鳥 Vsub]Kumamoto, nơi Miyamoto Musashi từng sống
    By Cộng Mạng in forum Con Người Nhật Bản
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 23-10-2012, 08:25 PM
  2. Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 03-05-2012, 03:52 PM
  3. [Giới thiệu] Miyamoto Musashi
    By Như Thị Duyên in forum Văn Học
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 09-10-2011, 07:01 PM
  4. [Giới thiệu] Miyamoto Musashi BOOM!
    By Acmagiro in forum Văn Học
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 17-11-2008, 11:53 PM
  5. [Giới thiệu] Miyamoto Musashi
    By Acmagiro in forum Văn Học
    Trả lời: 2
    Bài mới gởi: 04-03-2007, 03:12 PM

Bookmarks

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •