dịch post #29
Sự ra đời của Namie
Namie được sinh ra vào ngày 20 tháng 9, 1977. Mọi thứ diễn ra dễ dàng và như mong đợi. Nó nặng 3980g. Ông pà thường nói: 'sinh con nhỏ và nuôi cho lớn', nhưng Namie lại hoàn toàn trái ngược. Anh chị của nó lúc mới sinh ra rất nhỏ còn Namie thì lại khác hẳn. Tuy nhiên, lúc đó nó rất khỏe mạnh nên tôi không càn phải lo lắng gì cả.
Tôi đặt tên cho nó ngay liền lúc đó. Không lâu trước ngày sinh nó, vài tháng 7 hay 8 gì đó, tôi rất mê một chương trình nhạc kịch trên TV. Tôi nghĩ đó là 1 chương trình đặc biệt trên NHK (1 kênh truyền hình giáo dục), Reiko Oharra đóng vai chính và bạn diễn của cô là Toshio Kurosawa. Câu truyện là về một nữ anh hùng tên 'Namie' do Reiko Oharra đóng, cô luôn bị bắt nạt và phải trải qua nhìu gian khổ trong cuộc sống, nhưng cô vẫn luôn sống mạnh mẽ. Cốt truyện rất giống với ‘Oshin’ (1 vở kịch nỏi tiếng).
Tôi không phải là người đam mê kịch, nhưng tôi rất ấn tượng vở kịch này và bị nó thu hút. Vì vậy trước khi sinh Namie tôi đã quyết định: 'Nếu nó là con gái, tôi sẽ đặt tên cho nó là Nami'. Tôi tin là nếu tôi đặt nó cái tên này, nó sẽ chịu đựng được mọi khó khăn và đau khổ...
Khi tôi kể cho Namie nghe sao tôi lại đặt tên nó như thế, nó la tôi và nói: 'Mẹ chẳng suy nghĩ một cách nghiêm túc về việc đặt tên cho con chứ gì' nhưng cuối cùng, tôi nghĩ tôi đã làm đúng khi đặt tên đó cho nó. Vì tôi nghĩ khi nó tham gia vào ngành giải trí, họ sẽ đặt nghệ danh cho nó, nhưng giám đọc của nó nói 'Tên này nghe rất hay. Nó cân bằng và dễ gọi', và nó trờ thành nghệ danh của nó.
Từ việc sinh nó ra tới việc đặt tên, mọi thứ diễn ra rất xuôn sẽ, nhưng chưa đầy 1 tháng sau, cơ thể của Namie có những triệu chứng lạ. Nó không thể uống sữa. Dù tôi có ép nó uống, nó cũng ựa cả ra. Dù tôi cho nó uống sữa mẹ hay sữa bột nó đều ựa ra. Và vì không thể uống sữa, nó chẳng lớn đượcc tí nào. Nó chỉ tăng có 200g trong suốt 1 tháng.
Tôi lật đật mang nó vào bệnh viện. Bác sĩ nói là có thể bụng của nó có vần đề , và làm xét nghiệm cho nó ( phải luồng ống vào bụng http://web-japan.org/nipponia/nipponia10/start.html ). Bạn có thể tuơrng tượng được không? Một đứa trẻ chỉ mới 1 tháng tuổi phải nuốt gastrocamera (máy quay nhỏ dùng trong y khoa để bỏ vào người bạn khi làm xét nghiệm) vào bụng … Tôi chờ bên ngoài phòng xét nghiệm và có thể nghe Namie khóc trong đau đớn, vì có cái máy quay trong bụng nó. Tôi thấy thật tội nghiệp cho nó..thật tội nghiệp. Là một người mẹ, chẳng có gì đâu đớn hơn khi chứng kiến việc này xảy ra với con của bạn.
Tuy nhiên, kết quả xét nghiệm lại không thấy có gì khác thường. Họ không thể tìm ra bụng, não hay bất cứ cơ quan nào của namie bị làm sao cả. Đơn giản mà nói, lý do tại sao nó không thể uống sữa là 1 chuyện kỳ bí.
Bác si nói: 'Dường như không có gì bất thường cả, ko có lý do gì phải làm bất sự trị liệu gì, nhưng nếu bạn cố cho bé uống sữa mà nó ko muốn uống, bạn sẽ làm nó chậm lớn' và vì vậy tôi bát đầu cho nó uống nước trái cây như được khuyên. Cuối cùng thì nó cũng bắt đầu phát triển và kể từ lúc đó nó lớn lên mà không bị bệnh gì nghiêm trọng cả.
-----
hôm sau dịch tiếp![]()
hic, tội namie quá ... thế mà cứ tưởng Namie bị sao, và việ điều trị khiến Namie có được nước da bánh mật hiện giở
hic, nói hôm sau mà tới tận hôm ni 15.04 mới ngồi dịch tiếp... born to be ...lazy
-----
Bỏ đi như thể chúng tôi chạy chốn trong đêm tối
Li dị là chuyện của người lớn. Tuy nhiên, đối với người con, sự mất đi người cha là 1 mất mát rất lớn, và chúng lo lắng cho cuộc sống sau này của chúng. Khi tôi quyết định li dị, tôi vẫn cứ mãi lo âu. Namie lúc đó chỉ 4 tuổi nên ko có gì đáng lo, nhưng chị và anh nó đã đủ lớn để hiểu ý nghĩa của việc bố mẹ 'li dị'. Tôi phải trò chuyện với chúng nhìu lần và cho chúng biết:
'Nếu mẹ và bố con chia tay, bọn con sẽ ko thể có được cuộc sống xa xĩ như hiện tại, và mẹ sẽ ko đủ khả năng để mua những thứ bọn con muốn, hay là những món bọn con muốn ăn. Các con có thể sống cuộc sống như vậy chứ??'
Nếu cả 2 đứa con lớn của tôi đều phản đối chuyện đó, tôi có thể sẽ ko thể li dị với bố chúng. Tuy nhiên, đứa con trai lớn của tôi trả lời rất chắc chắn ' Ko sao cả. Chúng ta hãy rời khỏi căn nhà này'. Dường như là con gái lớn của tôi cũng có cùng suy nghĩ. Đã quyết định bỏ đi, thì đi càng nhanh càng tốt. Đó ko phải là cuộc li dị sau sự đàm phán - mẹ con chúng tôi bỏ nhà đi như là chạy chốn vậy. Vào chiều thứ 7, tôi đợi con tôi tan học về nhà và sau đó chúng tôi đón taxi và bỏ đi, ko hề mang theo bất cứ thứ gì trong nhà ngoại trừ quần áo của chúng tôi. Tuy nhiên, khi nghĩ tới việc bọn nhỏ không có bàn để học, chúng tôi mang theo 2 cái bàn nhỏ. Tôi cũng đã thuê sẵn 1 phòng trước đó. Tôi nghĩ thật không công bằng cho bọn nhỏ nếu phải chuyển trường chỉ vì chúng chuyển nhà vì vậy tôi thuê một phòng ở basement (tầng hầm của 1 ngôi nhà) của một người chụp hình tôi biết, nằm trong khu trường học của bọn nhỏ chừng 10 phút đi xe, và giá thuê là 5000 yen (gần $50US). Nó không có cửa sổ gì cả và rộng 6 jyou (đơn vị đo chiều dài x rộng phòng ở Nhật ... 1 jyou gần 3x6 feet hoặc 90x180cm), nó như một phòng chứa vậy. Mặc dù nó tệ hại như thể, như bỏ nhà đi và chia tay với cha của chúng là chuyện trước tiên chúng tôi phải làm.
Lúc đó là tháng 5. Ở Okinawa, lúc này trời đã rất nóng như là vào hè rồi vậy. Từ lúc chúng tôi bỏ nhà đi và ko mang theo gì cả, vấn đề lớn nhất của chúng tôi lúc đó là ko có tủ lạnh. Để bảo quản đồ đông lạnh và những thứ như sữa, bơ, tôi mua một thâu đá về và coi nó như tủ lạnh. Về việc tắm rửa thì chúng tôi ra phòng tắm công cộng, đồ thì tôi giặt bằng tay, còn về vấn đề TV, dù là tôi ko cần, nhưng tôi nghĩ là bọn nhỏ sẽ muốn coi, vì vậy một người bạn của tôi giúp tôi nói chuyện với 1 người bán hàng điện trong xóm, và thay gì mua, chúng tôi thuê được một TV trăng đen với giá 2000 yen 1 tháng.
Còn trai và con gái lớn của tôi đi học từ ngôi nhà khẩn cấp của chúng tôi (go to school from our emergency house <-- ko hiểu câu này lắm), Namie thì tôi gởi nhà giữ trẻ, và tôi phải kiếm 1 công việc ban đêm. Có 1 bar ở gần nhà chúng tôi ở, họ đang tuyển phục vụ viên, và thật là may họ đã nhận tôi ngay lập tức .










. Buồn nhất là lúc Namie thấy tủi về màu da của her, may mà nó là Mốt của Nhật, tội thiệt


Bookmarks