Chap 12
Tôi đành phải bước tới kéo một dây cương ngựa đi theo họ về phía trước. Tôi nghĩ, đến lúc ấy sẽ tìm cơ hội trốn chạy sau. Tên đầy tớ vẫn còn van nài cầu xin trước mặt đại đội trưởng; đi được một đoạn, đại đội trưởng tự nhiên đồng ý. Ông ta bảo:
- Được, được, nhà ngươi về đi, mày làm tao chán chết đi mất.
Tên đầy tớ hớn hở run lên, hắn ta như muốn quì xuống cúi đầu lạy đại đội trưởng, song lại không quỳ, chỉ đứng trước mặt đại đội trưởng xoa xoa tay liên tục. Đại đội trưởng quát:
- Còn chưa cút đi hả?
Tên đầy tớ thưa:
- Cút, cút, con cút đây ạ!
Nói xong hắn quay người đi luôn. Bấy giờ đại đội trưởng mới rút súng lục ở lưng ra, giơ tay ngang vai, ngắm một mắt vào nhằm trúng tên đầy tớ đang đi. Tên đầy tớ đi được hơn mười bước quay đầu lại nhìn, thấy vậy hắn sợ tới mức đứng ngây ra tại chỗ không nhúc nhích, giống như con chim sẻ ban đêm để đại đội trưởng ngắm bắn. Lúc ấy đại đội trưởng bảo hắn:
- Đi đi, đi đi!
Tên đầy tớ quì sụp xuống đất, vừa khóc vừa nói:
- Thưa đại đội trưởng, đại đội trưởng, đại đội trưởng…
Đại đội trưởng bắn hắn một phát, không bắn trúng mà bắn cạnh hắn, viên đá nhỏ văng vào làm hắn toạc chảy máu. Đại đội trưởng cầm súng huơ tay nói:
- Đứng lên, đứng lên!
Hắn đứng dậy, đại đội trưởng lại nói:
- Đi đi, đi đi!
Hắn khóc tahrm thiết lắm, cứ lắp ba lắp bắp:
- Con xin kéo pháo, thưa đại đội trưởng.
Đại đội trưởng lại giơ súng ngang vai ngắm vào hắn lần nữa, mồm nói:
- Đi nào, đi nào!
Lúc này tên người hầu mới đột nhiên vỡ lẽ, hắn quay người chạy như bay như biến. Khi đại đội trưởng bắn phát thứ hai, thì hắn vừa vặn tạt vào trong ngõ. Đại đội trưởng nhìn khẩu súng lục của mình, chửi một tiếng:
- Mẹ kiếp, ta lại nhắm sai một con mắt.
Đại đội trưởng quay lại nhìn tôi đứng ở đằng sau, giơ súng bước đến chĩa nòng vào ngực tôi, bảo:
- Mày cũng về chứ?
Hai chân tôi run bần bật, nghĩ bụng lần này cho dù ông ta có nhắm cả hai mắt cũng cho tôi một phát về chầu giời. Tôi rối rít nói:
- Con kéo pháo, con kéo pháo.
Tay phải tôi nắm dây cương, tay trái nắm chặt hai đồng bạc Gia Trân cho tôi để trong túi áo. Khi ra khỏi thành phố, nhìn thấy cánh đồng và cái lều tranh giống nhà mình, tôi cúi đầu rưng rưng nước mắt.
Tôi đi theo đại đội pháo này lên phía Bắc, càng đi càng xa. Hơn một tháng sau chúng tôi đến An Huy. Mấy hôm đầu tôi cứ định trốn. Lúc bấy giờ không phải chỉ có tôi muốn trốn, cứ hai ngày trong đại đội lại thiếu đi một vài khuôn mặt quen quen. Tôi liền hỏi một linh cũ là Lão Toàn. Lão Toàn bảo:
- Không ai chạy nổi đâu.
Lúc kháng chiến Lão Toàn cũng bị bắt đi lính, hành quân đến Giang Tây anh ta đã bỏ trốn, vài hôm sau lại bị quân đội Phúc Kiến bắt đi. Đi lính hơn sáu năm, chưa đánh nhau với quân Nhật, chỉ đánh nhau với du kích của Đảng Cộng sản. Trong thời gian ấy, Lão Toàn trốn lính bảy lần, lần nào cũng bị bắt lại. Lần cuối cùng chỉ cách nhà hơn một trăm dặm, kết quả gặp phải đơn vị này. Lão Toàn không định trốn lính nữa. Anh ta bảo:
- Mình đào ngũ chán rồi.
end chap 12
PS: đánh xong hết nhưng lười post quá ^^. Ai có nhu cầu đọc hết nhanh Pm cho tớ nhá, tớ send cho cả quyển.Còn nếu muốn cầm sách đọc thì cũng nhắn cho 1 câu, tớ cho mượn (phạm vi HN)






Trả Lời Với Trích Dẫn

. Quyển "cho tôi 1 vé đi tuổi thơ" của bác đâu, trả đây để bác còn đánh vào word

Bookmarks