>
Trang 3/9 đầuđầu 1 2 3 4 5 6 7 ... cuốicuối
kết quả từ 21 tới 30 trên 83

Ðề tài: [Khác] Blog của "anh Joe"

  1. #21
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Entry for November 17, 2006 - Bà ấy giỏi thật

    Cách đây một tuần mình đi ăn phở với mấy thầy cô giáo dạy ở trường Xã hội nhân văn. Bọn mình ăn ở một quán rất là hiện đại, thiết kế kiểu Mỹ, nằm trên đường Ngô Thi Nhậm. Phở ở đây cũng được nhưng mà không ngon bằng chỗ bình dân gần nhà mình ở chỗ Kim Liên. (Đến giờ mình vẫn không hiểu tại sao ở Việt Nam, những quán ăn ngon nhất thường thì nhìn rất dân giã.)

    Bọn mình ăn xong, vừa đi ra ngoài lấy xe thì thấy một bác gái đang sôi sục mắng hai em phục vụ của quán: “Chúng mày mới tý tuổi đầu mà dám cả gan lừa người lớn. Tao 65 tuổi đầu rồi mà còn không biết à?!”

    Hóa ra cậu nhân viên đó đã tính sai. Bà ấy đi ăn cùng với gia đình. Có thể nhân viên đã vô tình (cố tình?) viết thêm vào hoá đơn mấy bát phở, hay là mấy đĩa quẩy, hay là mấy cốc trà đá gì chăng? Mình cũng không biết nữa, nhưng mình biết bà ấy rất tức giận. Chuyện đó rõ ngời ngời như ban ngày vậy.

    Sau khi cậu nhân viên xin lỗi, bà ấy kéo chồng về. Thế là màn biểu diễn kết thúc, bọn mình cũng đi lấy xe rồi bỏ đi. Trên đường về, mình vừa lái xe, vừa nói chuyện với một cô giáo dạy ở khoa tiếng Việt. Vì mình chưa hiểu chuyện xảy ra như thế nào nên mình xin cô giáo giải thích lại.

    Cô ấy bảo cuối cùng người đàn bà đó không trả tiền 2 bát phở (của bà ấy và của chồng). Có thể là vì nhân viên sợ bà ấy sẽ tiếp tục kêu ầm lên, ảnh hưởng đến các khách hàng khác nên họ cũng không đòi bà thanh toán hết, cứ để cho bà ấy ăn miễn phí thôi. Mình nói với cô giáo “bà ấy giỏi nhỉ”. Cô trả lời với giọng rất nhiệt tình “Ừ! Bà ấy giỏi lắm!”

    “Bà ấy giỏi lắm!” Chỉ mỗi bốn chữ ngắn đó thôi nhưng mình đã thấy một tính chất rất rất Việt Nam. Mấy hôm trước, mình thảo luận với một người bạn về văn hóa Việt Nam. Bạn ấy (người Việt) bảo rất nhiều khía cạnh của văn hóa Việt Nam được ‘nhập khẩu’ từ văn hóa Trung Quốc; rất nhiều phong tục, ngày lễ, rồi cách ứng xử, cách đánh giá và quan niệm của người Việt nam đều mang hơi hướng văn hoá Trung Quốc. Bạn của mình nói rất khó nhận dạng một nét “văn hóa Việt Nam thật sự”, một nét văn hóa mà không mang hơi hướng văn hóa Trung Quốc nào cả.

    Mình cũng không biết nhiều về văn hóa Trung Quốc nhưng mình thấy người Việt Nam và người Trung Quốc khác nhau rất nhiều. (Mình có nhiều bạn Trung Quốc, nên mình có thể hoàn toàn tự tin mà nói thê) Vậy người Việt Nam và người Trung Quốc khác nhau như thế nào?

    Có lẽ là câu “bà ấy giỏi lắm” của cô giáo mình cũng là một phần quan trọng của câu trả lời. Quan trọng ra sao thì mình không có đủ khả năng giải thích rõ, nhưng mính nghĩ câu đó – tất nhiên phải nói đúng ngữ điệu hài hước của cô giáo mình – thể hiện một điều rất đậm chất Việt Nam.

    Đầu tiên, mình thấy cách nói của cô rất chi là hài hước, một cách nói đầy hóm hỉnh của người Việt nam. Khi gặp bão to, người ta thường phải xài một cái ô thật lớn để che chắn. Câu nói cuả cô giáo cũng như cái ô to đấy, dùng để che chắn vụ ‘bà già tức giận kia’ một cách rất Việt Nam. Cũng có thể đó là sự tôn trọng mà người Việt Nam dành cho những người đấu tranh cho tự do và quyền lợi của bản thân mình. Đó cũng là một điều đáng tự hào đấy chứ

    Mình thấy người Việt Nam đôi khi hơi ‘cứng đầu, cứng cổ’ ( nghĩa ở đây là nghĩa tốt đấy nhé. Có những lúc “cứng đầu cứng cổ” là một tính cách rất đáng khen ngợi chứ! –lúc đấy người ta gọi là lập trường kiên định thì phải). Hơn nữa, mình thấy người Việt Nam cũng hay khâm phục – họ chê đấy nhưng mà vẫn khâm phục – những người hoặc nhân vật rất cứng đầu cứng cổ như “bà ấy”.

    Thôi, mình bắt đầu “lang thang” rồi. Tóm lại là, mình thấy người Việt Nam không đễ bị lừa đâu. Trong kinh doanh, người Việt Nam rất giỏi, rất khôn khéo, không chịu sự bắt nạt của các công ty lớn như là ở một số nước “đang phát triển” khác. Đó là một điều rất hay, và nếu mình là người Việt Nam thì mình sẽ rất tự hào về điều đó!

    (bài được tạp chí Thanh Niên tuần san đăng ngày 11/11/06)
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  2. The Following 2 Users Say Thank You to Cốm For This Useful Post:

    kalanhikov (21-07-2010), zonzonzon (20-07-2010)

  3. #22
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Entry for November 24, 2006 - Spacibo!

    Cách đây mấy tháng mình dẫn hai bạn người Canada đi du lịch ở Việt Nam. Bọn mình đi rất nhiều nơi, đến rất nhiều địa điểm nổi tiếng có trong sách du lịch. Cuối cùng, khi đi taxi đến sân bay về, mình hỏi "Thế anh chị thấy gì ở Việt Nam là vui nhất?" Họ trả lời: vui nhất không phải là Văn Miếu Quốc Tử Giám, cũng không phải là Nhà Hát Lớn, hoặc là Hồ Hoàn Kiếm, hoặc là Chùa Một Cột, hoặc là Vịnh Hạ Long. Vui nhất chính là ăn cánh gà nướng ở phố Nguyễn Thái Học!

    Cuối tuần vừa rồi mình dẫn một chương trình APEC phát sóng trực tiếp trên VTV1 cùng á hậu Ngọc Oanh, một cô gái rất xinh xắn và "hơi hơi" láu cá (nghĩa positive đấy nhé!). Thật ra mình chỉ làm phiên dịch ( nói là người dẫn chương trình cho oai thôi!), nhưng vẫn khá là run. Các bài bình luận về khả năng làm MC của mình (tức SMS của bạn thân!) như sau: "Bình tĩnh Joe ơi!", "Đứng cạnh người đẹp camơrun hay sao mà nói nhanh như ăn cướp thế!", "J làm MC ko hay bằng J viết tiếng Việt!", "MC tốt dù hơi căng thẳng!", và "Sao nói xong là bỏ Ngọc Oanh chạy thế nhỉ?". Đọc xong các tin nhắn ấy mình cười hềnh hệch cái. Họ đúng thôi mà! Mình run quá nên dịch xong bỏ Ngọc Oanh chạy về cánh gà như một học sinh 7 tuổi ăn quá nhiều sôcôla!

    Nhưng đó chỉ là chuyện xảy ra trên sân khấu thôi. 10 năm trong tương lai, khi nhớ lại hôm đó, mình sẽ không nghĩ nhiều đến chuyện xảy ra trên sân khấu, giống như bạn của mình sẽ không nghĩ nhiều đến Chùa một cột hoặc Văn miếu Quốc Tử Giám. Mình sẽ nhớ lại chuyện xảy ra ở đằng sau sân khấu, gọi là chuyện bếp núc, chuyện bên lề -- chuyện cánh gà nướng!

    Vui nhất là phòng diễn viên. Có nhiều người đến từ nhiều nước khác nhau, và ai cũng “tò mò” muốn biết về ai hết. Chỉ có điều là chả ai hiểu ai cả! Có một người con trai Việt Nam muốn xin số điện thoại của một diễn viên múa người Nga nhưng lại chỉ biết mỗi từ spacibo (cảm ơn) thôi, thế là anh ta cứ cười lả lớt rồi nói "cảm ơn" với giọng rất đàn ông. Có một cô ca sĩ người Nga muốn khen cô ca sĩ Trung Quốc hát hay nhưng lại không biết một từ tiếng Trung nào cả, chỉ có thể cười to, vẫy tay ra hiệu tán thành. Cô ca sĩ Trung Quốc không hiểu gì, bối rối nhìn về phía người phiên dịch (và người phiên dịch này thì lại chỉ biết tiếng Trung và tiếng Việt thôi, nên đành bối rối nhìn về phía cô Nga!)

    Có nhiều chuyện khác, có thể gọi là chuyện “không đáng kể”, đồng thời cũng có thể gọi là chuyện “đáng kể nhất”. Trong số đó có lẽ chuyện hay nhất không phải là chuyện đâu – nó chỉ là một sự quan sát nhỏ, một lát, một lúc, trong một khoảng thời gian ngắn. Khi mình giới thiệu ca sĩ Anh Khoa ra hát một bài hát rock rồi quay lại cánh gà đợi, có rất nhiều trẻ em cũng đang đợi ở cánh gà chuẩn bị biểu diễn bài tiếp theo, và trong số đó có một cô bé chưa đến 7 tuổi biết hết cả lời của bài rock mà Anh Khoa hát, thế là say sưa hát cùng với giọng rất dễ thương, nhiệt tình. 10 năm trong tương lai, nếu không nhớ gì khác, chắc chắn mình sẽ nhớ mặt của cô bé này.
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  4. The Following 2 Users Say Thank You to Cốm For This Useful Post:

    kalanhikov (21-07-2010), zonzonzon (20-07-2010)

  5. #23
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Entry for November 27, 2006 - Siêu và Giống

    Cách đây một tuần, nếu có ai hỏi “Lê Vân” là ai, thì mình chịu, hoặc đánh trống lảng khéo để người ta không biết sự hiểu biết của mình lại còn hạn chế đến mức đó.

    Mình sẽ không phải đánh trống lảng như thế nữa! Sáng thứ 2 mình miễn cưỡng chia tay với hai tờ 20.000 nghìn xinh xắn để mua cuốn tự truyện Yêu và Sống của diễn viên nổi tiếng – hóa ra là diễn viên nổi tiếng! – Lê Vân.

    Nói chung, mình thấy cuốn sách rất hay, thú vị, viết rất hấp dẫn bởi một người rất dũng cảm. Mình chỉ thấy hơi lạ ở phần giới thiệu. Ở bên Tây, những người nổi tiếng viết về cuộc đời của mình là chuyện rất bình thường, không cần thêm một phần giới thiệu để lý giải tại sao viết về mình. Nhưng có lẽ ở Việt Nam phải giải thích tại sao mình “dám” viết về cuộc đời mình trước khi bắt đầu chương nhất hay sao mà Lê Vân thêm phần giới thiệu mang hơi hướng “xin lỗi trước” này? Hay là đó chỉ là sự quyết định của riêng bác Lê Vân? Bác viết như sau (mình lấy từ mấy trang khác nhau):

    “Có những sự thật, những uẩn khúc cần phải được nói ra.”

    Vâng, mình hiểu.

    “Thôi thì ai muốn nghĩ gì về tôi là quyền của họ. Tôi chấp nhận cả sự nguyền rủa.”

    Vâng, không sao đâu, kể đi bác ơi!

    “[Có thể] ai đó sẽ đặt câu hỏi, người này con tham vọng gì nữa đây mà bỗng nhiên lại tâm sự hết, bộc bạch hết cho người đời xem từ trong ra ngoài?”

    Vâng. Sẽ có rất nhiều người đặt rất nhiều câu hỏi khác nhau (vì đó là điều chắc chắn sẽ xảy ra khi mình viết về mình.)

    “Tại sao tôi lại cứ phải làm cho những người thân của mình đau lòng? Nhưng hóa ra người đau lòng nhất lại chính là tôi.”

    Vâng, nhưng có lẽ…chuyện bắt đầu hơi nhàm. Và ở đây mình thấy 2 vấn đề lôgic. (1) Làm sao biết “người đau lòng nhất lại chính là tôi” được? Biết đâu trong số những người đọc sách của mình sẽ có người đau lòng hơn nhiều??? (2) Nếu gây ra “nỗi đau lòng” cho mình đến mức vậy thì tại sao lại đồng ý xuất bản sách này? “Có những sự thật uẩn khúc cần phải được nói ra,” thì mình hiểu rồi (khỏi phải nói) nhưng cứ viết “người đau lòng nhất lại chính là tôi”, v.v., thì có lẽ hơi “phóng đại” tí! Có nhiều người đọc về cuộc đời của mình, quan tâm đến cuộc đời của mình, thì ngoài cảm giác “đau lòng” mình cũng sẽ thấy có một chút cảm thông, một chút sung sướng, một chút tự hào! (theo kinh nghiệm của mình thôi :-) Cái gì cũng có hai mặt chứ! Cứ nhấn mạnh vào mặt “đau lòng” thì có lẽ (xin lỗi, mình sẽ nói một từ không “văn minh” lắm)… có lẽ hơi “chuối”!

    “Tôi muốn tự trừng phạt mình thay cho một sự trừng phạt từ trên cao sớm muộn rồi cũng giáng xuống.”

    Trời ơi! Đọc câu này là mình không muốn đọc tiếp rồi! Mình đâu có muốn “chứng kiến” một vụ tự trừng phạt? Nếu có một người con gái xinh xắn tự dưng tâm sự với mình “Em thấy em là người rất xấu anh ạ. Em sẽ tự trừng phạt mình bằng cách rạch má phải để để lại một cái sẹo lớn vậy!”, thì mình cũng đâu có muốn chứng kiến điều đó! Mình không muốn, không muốn đâu, đừng làm thế em ơi, dừng lại please!!!

    Đọc tự truyện,mình muốn mỗi một điều đơn giản: Mình muốn biết về một cuộc sống thú vị. Được biết về một cuộc sống thú vị của người viết thì mình sẽ thấy thỏa mãn. Cuộc đời của tác giả vui hay buồn, đúng hay sai (hay cả hai) thì mình vẫn thấy thỏa mãn và “no”. Vậy tại sao Lê Vân cứ muốn thêm phần giới thiệu “ân hận” này? Cuộc sống của bác ấy rất thú vị, rất "đáng kể", thành một câu chuyện rất hay. Hay là chính Lê Vân trả lời mình rồi:

    “Chúng ta được đào luyện trong một môi trường mà lòng thành thật không phải lúc nào cũng được đặt ở những vị trí xứng đáng.”

    Liệu trong một môi trường như vậy thì mình phải rất cẩn thận khi viết tự truyện về mình chăng?


    (bài được tạp chí Thanh Niên Tuần San đăng ngày 18.11)
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  6. The Following 2 Users Say Thank You to Cốm For This Useful Post:

    kalanhikov (21-07-2010), zonzonzon (20-07-2010)

  7. #24
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Entry for November 30, 2006 - Bắc và Nam

    Người Hà Nội và người Sài Gòn – một chủ đề vừa cũ vừa hết sức thú vị!

    Khi viết xong một bài blog, mình thường post lên internet để ai muốn có thể đọc rồi comment (bình luận). Mặc dù ít khi trả lời các comment (mình thà dành thời gian uống café với bạn bè còn hơn ngồi ở nhà đánh máy), nhưng thỉnh thoảng mình cũng đọc qua cho vui, xem người ta quý hay ghét mình ra sao. Mấy hôm trước, trong những giờ phút ngồi đọc comment, mình phát hiện ra một điểm thú vị: người Hà Nội thường comment dài và người Sài Gòn thường comment ngắn. Điểm này sẽ dẫn đến một điểm thú vị khác, xin các bạn kiên nhẫn!

    Một trong những bài mới nhất của mình viết về đôi nét khác biệt giữa người Việt Nam và người Trung Quốc có hơn 150 comments, và trong số đó có mấy comment rất dài, có khi tới hơn 20 dòng. Xin các bạn hãy bớt chút thời gian đọc comment thú vị này:

    Em đang học cùng với 8 học sinh Trung Quốc, và rất nhiều HongKong, Taiwan... thật sự thấy người Việt Nam khác hẳn và giỏi hơn hẳn dân Tàu, ý thức cũng như văn hóa đều hơn, vì vậy thật quá thể khi nói rằng mình chỉ là đi học lỏm các chú Tàu. Người Việt Nam thông minh hơn, nhanh nhẹn hơn, tự tin hơn, năng động hơn, hòa nhập hơn, quyết tâm hơn, biết mình muốn đi đến đâu, có ý chí hơn, có kinh nghiệm hơn, trưởng thành hơn, nổi bật hơn, hấp dẫn hơn, dễ thương hơn, chăm chỉ hơn, sáng tạo hơn. người Việt Nam có ý thức và trách nhiệm hơn, tinh thần tự hào dân tộc cao hơn. những sự kiện như International Dinner, bao giờ bàn Việt Nam cũng là bàn hăng hái nhất, thức ăn ngon nhất, dù luôn ít người nhất. sinh viên Việt Nam tham gia vào các hoạt động trong trường nhiều hơn hẳn, và có đóng góp nổi bật. chúng ta cũng tư duy cao hơn, nghệ thuật hơn khi tham gia những phần như theatre, musical... chứ không "xôi thịt" như các bạn Trung Quốc, toàn tennis với football…(còn 2 đoạn nữa, tất cả là gần 500 chữ – trong khi bài blog chỉ khoảng 700 chữ thôi!)

    Không biết tại sao, nhưng khi đọc xong comment này mình đoán chắc là người Hà Nội viết! (Có lẽ nhờ giác quan thứ sáu đấy!) Thế là mình vào blog của người comment để xem va, đúng như mình nghĩ, bạn ấy là người Hà Nội (hiện đang du học ở Singapore). Vậy là mình quyết định làm một nghiên cứu nhỏ bằng cách mở rất nhiều bài cũ xem bao nhiêu phần trăm comment dài là do người Hà Nội viết. Kết quả của nghiên cứu am-a-tơ này là: hơn 80 phần trăm.

    Không phải người Hà Nội viết comment nhiều hơn người Sài Gòn. Nếu thế thì chuyện đa số comment dài đều là do người Hà Nội viết là chuyện đương nhiên, không cần phân tích gì nữa. Thực tế có rất nhiều người Sài Gòn đọc và vào comment blog của mình, đôi khi nhiều hơn cả người Hà Nội. Nhưng người Sài Gòn lại thường comment kiểu ngắn ngọn, funny funny, vui vui, dí dỏm...("Joe hôm nào vào Sài Gòn chơi nha! Ở trong này đồ ăn ngon hơn ngoài Bắc nhiều!"). Hình như rất ít người Sài Gòn đọc blog của mình sẵn sàng "duỗi tay ra" viết đến hơn 20 dòng chữ.

    Sự khám phá này nằm trong số rất nhiều sự khám phá khác về điểm khác nhau giữa người Hà Nội và Người Sài Gòn. Cách viết comment, mặc dù chỉ là cách viết comment thôi, nhưng lại có thể biểu lộ một cách suy nghĩ – thể hiện một nét văn hoá – rất đặc trưng.

    Khi có ai nói đến "người Sài Gòn", mình sẽ nghĩ ngay đến một số tính từ như: dí dỏm, dễ thương, cởi mở, thoải mái, dễ thích nghi …. Còn khi có ai nói đến "người Hà Nội", mình sẽ nghĩ đến: "sâu sắc, uyển chuyển, kĩ tính, chung thủy, thanh lịch…"

    Có nhiều người cho rằng người nước ngoài sống ở đây không dễ mà nhận ra những sự khác biệt giữa người Hà Nội và người Sài Gòn. Nhưng hầu hết bạn nước ngoài của mình đều rất quan tâm đến chuyện đó, rất hay so sánh người Hà Nội với người Sài Gòn (và người Huế, người Đà Nẵng, người Nha Trang, v.v.), giống như mình vậy. Và có nhiều văn hóa địa phương để mà so sánh với nhau càng chứng tỏ rằng: văn hoá Việt Nam cực kỳ phong phú luôn!
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  8. The Following 2 Users Say Thank You to Cốm For This Useful Post:

    kalanhikov (21-07-2010), zonzonzon (20-07-2010)

  9. #25
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Entry for December 08, 2006 - Lấy một con đường

    Đường phố Hà Nội nhìn thì đẹp, đi thì vui, chụp ảnh thì quyến rũ. Nhưng mà làm vợ thì sao?? Yêu thì bình thường, ai cũng yêu đường phố Hà Nội. Nhưng trong trường hợp phải chọn lấy một con đường Hà Nội làm vợ thì mình nên chọn con đường nào?

    Chắc chắn mình sẽ không chọn đường Lê Duẩn. Nó không chung thủy đâu! Hôm nay là một chiều, ngày mai là hai chiều – nó thay đổi liên tục, không biết mình muốn gì, không biết mình muốn đi đâu, chả thấy ổn định gì cả. Lấy đường Lê Duẩn thì nguy hiểm thật, tương lai sẽ vô cùng thất thường!

    Đường Nguyễn Chí Thanh cũng được – nó nhanh, thoáng, cởi mở. Người con trai không cần đợi lâu cũng có thể đến những nơi mình muốn đi, thế là hẫp dẫn lắm rồi! Mỗi tội là nó hơi béo. Thôi mình nói thật luôn: nó to quá, mình không lấy đâu!

    Đường La Thành thì hoàn toàn không được. Nó bẩn bẩn, ồn ào, gầy đét, có khả năng tiêu hóa cực kỳ kém!

    Phố Lý Nam Đế thì hay. Nó rất tôn trọng thiên nhiên, luôn có cây cối xung quanh. Tuy nhiên tính của nó rất là con trai. Nó suốt ngày nhắc đến chuyện đồ vi tính – con này CPU nhanh, con này màn hình rộng. Mình thấy rất chán, khác gì lấy một con chíp Pentium 4.

    Phố Hàng Bài thì đẹp và sành điệu. Lấy phố Hàng Bài thì sẽ có nhiều người khen. Tuy nhiên sẽ có nhiều người chê hơn: “Nó không tốt! Nó chỉ biết đi Bờ Hồ chơi thôi. Tối thứ 6 nó hay chơi với bọn thanh niên, mặc dù nó đâu có phải là thanh niên! Nó già rồi, có mặt trên địa bàn Hà Nội từ thời Napoleon cởi truồng!”

    Nói về thanh niên, công nhận đường Thanh Niên có sức hấp dẫn riêng của nó. Nó đẹp như tranh, có nhiều con thiên nga bơi sung sướng quanh quanh. Chỉ có điều là nó thức khuya lắm! Buổi tối không về chăm sóc chồng thì thôi, kệ nó, lấy con đường khác sẽ hạnh phúc hơn!

    Hay là mình lấy phố Hàng Bạc nhỉ? Nó đi ngủ tương đối sớm, không mải chơi đâu. Chỉ có điều là nó thích thể hiện, lúc nào cũng mang vòng tay, dây chuyền, hoa tai, v.v..., tất cả đều làm bằng vàng, bạc, kim cương hết! Chăm sóc nó thì phải có nhiều tiền! Tóm lại, nếu được giới thiệu với một nhóm người con trai thì nó chỉ có duy nhất một ý nghĩ trong đầu: “Ai là triệu phú?”

    Đường Láng thì hoàn toàn ngược lại. Nó không thích thể hiện đâu (làm gì có tiền mua hoa tai vàng!). Thật ra nó cũng hơi ki-bo, “ngân sách đi chơi” rất “sinh viên”. Đối với nó thì đi chơi chỉ có nghĩa là uống trà đá, ăn xôi rồi về. Liệu có phải kiểu này xứng đáng với một người có bằng cử nhân từ lâu rồi như mình chăng?

    Phố Tạ Hiện trông hay, nhiệt tình, dễ thương. Rất tiếc nó hay chơi với bọn nước ngoài, đặc biệt là Tây Ba Lô. Và con gái mà hay chơi (với) Tây Ba Lô thì chắc chắn là không tốt, ai cũng biết điều đó!

    Cuộc sống phức tạp, và cặp vợ chồng nào cũng thỉnh thoảng xảy ra "bão". May là nếu hai người hiểu nhau thì những “hậu quả” sẽ không nhiều. Thế thì lấy phố Khâm Thiên không được đâu! Nó gặp bão thì “ngập” luôn, "nước mắt" ùn ùn “tràn” ra đường, phải đợi rất lâu tình hình mới trở lại bình thường!

    Thôi, cuối cùng mình quyết định chọn lấy phố Hàng Bông làm vợ cả. Nó vừa ngoan, vừa sành điệu. Nó đi Bờ Hồ chơi nhưng (không như phố Hàng Bài) nó vẫn có "cơ hội" quay lại!! Nó tiêu tiền vừa phải thôi, thỉnh thoảng mua đồ rất hoành tráng, thỉnh thoảng mua đồ rất bình thường. Nó không quá béo, không quá gầy, không có vấn đề gì đáng kể cả. Nói chung thì mình sẵn sàng yêu phố Hàng Bông đến vỡ vỉa hè, cháy đèn đường !
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  10. The Following 2 Users Say Thank You to Cốm For This Useful Post:

    kalanhikov (21-07-2010), zonzonzon (20-07-2010)

  11. #26
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Entry for December 16, 2006 - Màu xám

    Thỉnh thoảng mình tìm được một bài rất đơn giản, thậm chí rất trẻ con, phản ánh cảm giác của mình một cách rất đúng. Đây là bài “Con Muỗi” của chuyện Mít Đặc và Các Bạn, dịch từ tiếng Nga thì phải. Bài hay, dù buồn nhưng vẫn rất hay...

    Tôi bắt con muỗi
    Nó kêu vo ve
    Tôi thương nó ghê
    Nhưng rồi một buổi
    Nó buồn rũ rượi
    Tôi thương vô cùng
    Giữ thì ác hung
    Có lẽ tốt hơn
    Tôi bắt con kiến
    Kiến cũng buồn nản
    Tôi thả nó ra
    Chơi đã chán chê
    Thôi tôi đọc sách!


    Mình đợc bài thơ “ngắn ngủi” này có cảm giác rất “mùa đông Hà Nội” – hơi lạnh, hơi “màu xám”, hơi thiếu ánh sáng một tí. Mình không nói về nội dung cự thể của bài đâu, chỉ là cảm giác – sự cảm nhận – nói chung khi đọc bài thôi.

    Mùa đông ở Canada cũng lạnh, lạnh dã man luôn! Nhưng mùa đông ở Canada chỉ lạnh ở ngoài trời thôi; không khí ở trong nhà rất ấm áp, nhờ sự giúp đỡ của một máy lò sưởi hoặc một lò sưởi thật. Khi mùa đông tràn vào Hà Nội thì ở trong nhà có vẻ lạnh hơn ở ngoài trời, khiến cho mình phải mặc áo jaket khi xem vô tuyến!

    Tuy nhiên mùa đông ở Hà Nội không buồn như nhiều người nói đâu. Mình đi ra ngoài đường xem nhiều người mặc áo jaket, đeo găng tay da, và đội mũ len thì mình thấy đỡ nhớ nhà hơn! Nhìn rất dễ thương, rất quen thuộc.

    Mình cũng thích ăn ngô nướng vào mùa đông ở phố Bà Triệu. Cảm giác trời lạnh, dừng ở một quán nhỏ dưới vòm cây to, xuýt xoa bắp ngô nóng trên tay và cảm nhận vị ngọt bùi tan nơi đầu lưỡi (thỉnh thoảng phải viết hơi “sến” mới biểu hiện được một cảm giác cũng hơi“sến” chứ! - cảm ơn mấy bạn VN onl muộn giúp mình chọn tính từ nhé!) đối với mình là một cảm giác rất riêng của mùa đông Hà Nội. Nếu sau một thời gian mình về nước, mỗi lần ăn ngô vào mùa đông mình sẽ nhớ lại Hà Nội. (Hay là mình không bao giờ về nước, cho nó đỡ “nhớ ngô” hơn nhỉ!)

    Khi thấy chán vào mùa đông Hà Nội, chán màu xám, mình cũng thích đi những chỗ “bí ẩn”, những quán cà-phê hoặc của hàng mà ít người biết đến, như hiệu sách ở số 5 Đinh Lễ. Mình dùng từ hiệu sách nhưng nhìn từ bên ngoài không biết là hiệu sách đâu. Nhìn giống một ngôi nhà cổ bình thường, sâu hút trong ngõ, quần áo phơi ở trên gác, người đi vào đi ra. Lên cầu thang mới biết là chỗ bán sách, và không phải mấy quyển đâu. Mỗi phòng là một kho sách, đôi khi không có chỗ để đặt chân. Khách đến xem sách mua cũng được, không mua cũng được, lúc về bao giờ cũng được bác chủ nở một nụ cười rất tươi làm quà.

    May mà Hà Nội có nhiều chỗ như thế đấy! Thấy buồn mà đi siêu thị lớn hoặc của hàng bán quần áo mở nhạc rất sôi động thì không được đâu. Phải đi chỗ có nhiều con kiến chứ, đi chỗ có nhiều con muỗi làm gì, không ăn thua gì đâu!
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  12. The Following 2 Users Say Thank You to Cốm For This Useful Post:

    kalanhikov (21-07-2010), zonzonzon (20-07-2010)

  13. #27
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Entry for December 23, 2006 - Tuyết bùn lầy

    Hôm trước mình tình cờ nghe lại bài hát trước đây mình rất thích. Nhạc rất hay, nhưng điều mình thấy hay nhất là đoạn đầu:

    Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời
    Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây
    Dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy có lá buồn gầy
    Dù sao, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em


    Những lời hát đó mang một tình yêu rất “quyết tâm” – và đơn giản (thế mới hay chứ!)

    Bây giờ mình thấy người ta phân tích quá nhiều về tình yêu. (Trong số đó có mình đây!) Bao nhiêu là “tiểu luận văn” về tình yêu, thường được phát biểu vào tối muộn ở các quán cà-phê và bia hơi, ví dụ như: “Người Eskimo có 40 từ khác nhau cho tuyết -- tuyết đang rơi, tuyết nhẹ, tuyết cứng như băng, v.v. Như vậy thì chúng ta nên có 40 từ khác nhau cho tình yêu, vì tình yêu là một phần rất quan trọng của cuộc sống của chúng ta, cũng như tuyết là một phần rất quan trọng của cuộc sống của người Eskimo…” ...

    Bây giờ có rất nhiều người đang tìm cho mình một người “perfect hợp”, tức một người hoàn hảo, tuyệt vời, lý tưởng, hoàn toàn hợp với mình, không có chỗ nào để chê cả. Trước đây thì đỡ hơn (thời các cụ, v.v.) Trước đây “tạm được” là được. Bây giờ “tạm được” là “không được”, chỉ mỗi “quá được” mới là được thôi!

    Vì thế nhiều người cứ chờ đợi một người perfect đến với mình. Nhưng người perfect có đến đâu? Cuối cùng họ bị ế, không ai mua cả, phải đóng cửa, tắt đèn, đưa thông tin lên mạng mà bán rẻ. Thế còn một số người khác may mắn tìm được người perfect rồi lại phải bỏ vì perfect quá, không chịu nổi!

    Và tình yêu ở Việt Nam có một số yếu tố riêng biệt cần phải để ý! Các cụ ngày xưa thường dạy: lấy vợ là phải xem “tông”, nếu không thì có thể sẽ có nhiều điều không hay xảy ra trong tương lai. Và không phải mỗi “tông” đâu! Lấy vợ Việt Nam thì phải xem nhiều cái: xem tông này, xem bói này, xem mặt này, xem số này, xem tuổi này, xem tướng này …mệt ơi là mệt, đau hết cả mắt! Xem nhiều thì stress quá, căng thẳng quá, không tốt cho sức khỏe, cuối cùng phải xem bệnh thôi!

    Mình thì mình thích đơn giản. Kệ người Eskimo và các từ đồng nghĩa của họ. Mình không muốn tình yêu loại A, B, C, hoặc D. Mình chỉ muốn tình yêu bình tường, tình yêu “thập cẩm”, như có trong truyện trẻ con. Dù sao việc chia tình yêu thành nhiều loại ABC khác nhau là rất chán – tình yêu đâu có phải là bệnh viêm gan!

    Thế còn việc xem tông, xem giống, v.v – các phong tục này cũng quan trọng, và mình thấy người Việt Nam rất giỏi trong việc chọn người để ở bên mình cả đời. (Người Tây thì nghĩ “tuỳ hứng” hơn, thậm chí có lẽ hơi tuỳ hứng quá) Tuy nhiên xem nhanh cũng được, không cần xem quá kỹ đâu. Như vậy thì sẽ có thời gian để xem nhiều cái vui hơn, như là xem Chelsea trên vô tuyến vào đêm thứ 7 chẳng hạn,.

    Còn chuyện “người perfect” thì sao? Trước đây mình muốn tìm người đó, em perfect của Joe, em ơi, em trốn ở đâu thế?? Nhưng bây giờ thì khác. Bây giờ “được” là được rồi, mình không cần “quá được” đâu. Mình nghĩ mình nên tìm một người “cũng được” và dần dần xây một “mối quan hệ perfect” – dần dần đưa một “em” đến cuối cuộc đời.
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  14. The Following 2 Users Say Thank You to Cốm For This Useful Post:

    kalanhikov (21-07-2010), zonzonzon (20-07-2010)

  15. #28
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Entry for December 29, 2006 - Cháu thích em!

    Người ta vẫn nói “phong ba bão táp không bằng ngữ pháp Việt Nam” nhưng mình lại thấy câu này không đúng. Tất nhiên ngữ pháp nâng cao (như của Nguyễn Du, Xuân Diệu, Hồ Xuân Hương) rất phức tạp, phải là “chuyên gia năm sao” mới hiểu được chính xác ngữ nghĩa.

    Tuy nhiên, ngữ pháp bình thường – gọi là ngữ pháp “bình dân” – không phức tạp đâu. Một người Việt viết tiếng Anh sẽ gặp nhiều khó khăn hơn một người Anh viết tiếng Việt, mình chắc chắn về điều đó. Ví dụ, “Tại sao em thích anh?” là một câu hỏi rất đơn giản (ít ra về mặt ngữ pháp). Tuy nhiên, khi viết bằng tiếng Anh, câu hỏi này có rất nhiều chỗ có thể bị sai:

    Why you like me?
    Why you likes me?
    Why is you like me?
    Why are you liking me?
    Why do you likes me?
    Why do you liking me?
    Why you are like me?
    Why can you like me?


    …đều là sai hết. Không phải “vẫn được, chỉ nghe hơi Việt Nam thôi” mà là sai, sai sai sai, sai ngữ pháp, đọc thì biết ngay tác giả không phải là người Canada chính gốc (hoặc Mỹ, Anh, Úc, New Zealand, Ireland, Nam Phi, v...v).

    Trong tiếng Việt, câu đó không có nhiều chỗ có thể bị sai – nó không phải là một “bẫy thì” như trong tiếng Anh. (Hòa hợp các “thì” của tiếng Anh không dễ dàng chút nào).

    Vô tình thêm chữ “có” (Tại sao em có thích anh) thì vẫn chưa sai. Tất nhiên nghe hơi buồn cười nhưng vẫn chưa sai, vẫn là một câu đúng ngữ pháp. (Thêm chữ “đang” thì cũng vậy thôi). Vô tình quên chữ “tại” (Sao em thích anh?) thì vẫn chưa sai, thậm chí nghe còn hay hơn. Chuyển chữ “em” sang đầu câu (Em! Tại sao thích anh?) cũng vẫn chưa sai, chỉ cần nói đúng ngữ điệu hoặc “xoa bóp” cái dấu chấm câu một chút là ngon luôn. Hay là chuyển chữ em sang cuối câu cũng được (Tại sao thích anh, em?), lại chỉ cần xoa bóp ngữ điệu một cái là okay!

    Muốn viết sai câu này thì phải rất cố gắng! Ví dụ bỏ chữ “thích” thành “sao em anh?”. Hay là nhầm đại từ một cách kinh khủng: “sao cháu thích em?”. Tuy nhiên các lỗi vậy là lỗi lố bịch (ai mà học tiếng Việt hơn một tháng sẽ không bao giờ mắc) trong khi các lỗi tiếng Anh viết ở trên là hoàn toàn có thể xảy ra. Khi viết tiếng Anh, “không chuẩn” thường có nghĩa là sai. Tuy nhiên khi viết tiếng Việt “không chuẩn” thường có nghĩa là “nghe không Việt Nam lắm”, không phải là sai đâu.

    Mình đang rất cố gắng để viết tiếng Việt chuẩn và hấp dẫn, nhưng một trong những lý do mình không mắc rất nhiều lỗi là vì tiếng Việt bao giờ cũng rất khoan dung và dễ tha thứ – đến mức thỉnh thoảng mình nộp bài cho thầy giáo thì không có lỗi nào cả. Phải thú thật, khi trường hợp đó xảy ra mình thấy rất sung sướng và tự hào – đúng là “văn mình vợ người”!

    Một comment rất hay - hoàn toàn đồng ý!

    "Ngữ pháp Việt Nam thì không hề phức tạp, theo như ý trên của Joe nói, vì thế nên cấu trúc của nó không chặt chẽ, muốn nói kiểu nào cũng được. Nhưng như thế tạo nên sự đa dạng và phong phú trong cách diễn đạt. Mỗi cách nói mang một sắc thái ý nghĩa khác nhau. Cho nên tiếng Việt không khó nói, chỉ khó hiểu thôi . Nên nhiều khi bọn nó "nói đểu" mình mà mình cũng không biết "
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  16. The Following 2 Users Say Thank You to Cốm For This Useful Post:

    kalanhikov (21-07-2010), zonzonzon (20-07-2010)

  17. #29
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Entry for January 07, 2007 - Cà chua và tắc kè

    “Joe có biết triết lý cà chua không?”

    Khi bạn mình hỏi vậy mình chịu. Mình không biết nhiều về triết lý, cũng không biết nhiều về cà chua, hơn hết là rất lười không thích đoán ý nghĩa của các thành ngữ vậy.

    Bạn mình bảo những người theo triết lý cà chua là những người trung thực, thẳng thắn, và cởi mở. “Bởi vì sao? Bởi vì cà chua không bao giờ giả vờ. Nếu ở ngoài xanh thì bên trong cũng xanh. Nếu ở ngoài đỏ thì bên trong cũng đỏ. Không phải như quả dưa hấu chẳng hạn, dưa hấu thì nhìn bên ngoài đố ai biết ở bên trong nó thế nào!!

    “Vậy Joe có phải là người theo triết lý cà chua không?”

    Thế là mình phải nghĩ. Cuối cùng mình trả lời, “Không, Joe không phải triết lý cà chua đâu”.

    “Vậy Joe theo triết lý gì?”

    Thế là mình phải nghĩ lâu hơn. Rõ ràng mình không phải “cà chua” nguyên chất. Thường thì mình nghĩ một kiểu, nói ra lại kiểu khác, ngoại giao nhiều, đến mức bạn bè thấy rất chán. Đôi khi mình bên ngoài màu xanh, bên trong màu đỏ (thỏ non đội mũ cối), hoặc ngược lại, bên ngoài màu đỏ, bên trong lại màu xanh (lươn giả rắn!), như vậy là không hợp với triết lý cà chua đâu!

    “Joe là triết lý tắc kè”.

    “Triết lý tắc kè là sao?”, bạn của mình hỏi, “nói xong không được ngồi cười như thế này đâu!”.

    Có hai lý do. Một là tắc kè, đặc biệt là tắc kè hoa, rất giỏi ngụy trang – ngồi trên một đám lá xanh thì cơ thể chuyển thành màu xanh, ngồi trên một đám lá vàng thì ... đố ai biết nó đang trốn ở đâu. Mình đi liên hoan cùng các ông đại sứ thì thành “Joe ngoại giao”, đi party của các sinh viên học tiếng Việt thì lại thành “Joe bé hóm”. Thỉnh thoảng quên mất Joe thật là ai luôn.

    Lý do thứ hai là con tắc kè khi bị kẻ thù tấn công, có thể sẵn sàng “bỏ đứt” cái đuôi đi mà chạy thoát. Trong khi có một số người lại rất “dũng cảm” và đanh đá: Kẻ thù mà cầm đuôi thì họ sẽ đánh lại rất mạnh – “mày dám lấy đuôi của tao hả!” – và cuối cùng bị. .. thành món ăn sáng mất! Mình giống con tắc kè, coi đấy là chuyện nhỏ thôi, sẵn sàng bỏ cái đuôi luôn, sống sót là chính!

    Cuối cùng mình và bạn mình đã kết luận: mình quý tắc kè hơn cà chua còn bạn ấy thì quý cà chua hơn tắc kè. Tuy thế, mình vẫn rất quý bạn ấy vì bạn ấy biết mình là cà chua, và có lẽ bạn ấy cũng vẫn quý mình dù mình biết mình là tắc kè. Có lẽ đó là một “sự thật” quan trọng – biết người, biết mình – sẽ sống yên bình và ăn linh đình!
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  18. The Following 2 Users Say Thank You to Cốm For This Useful Post:

    kalanhikov (21-07-2010), zonzonzon (20-07-2010)

  19. #30
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Entry for January 13, 2007 - Đoán xem

    Trong hai tuần đầu tiên của tháng một, mình hay tiên đoán xem năm tới sẽ như thế nào, rồi viết những lời tiên tri này trên một tờ giấy, bỏ vào tủ, cuối năm tìm lại xem có đúng hay không. Vậy đây là những lời tiên tri của mình cho năm 2007, để mọi người có thể biết khả năng “bói toán” của mình đến đâu!
    • Ngành điện ảnh của Việt Nam sẽ phát triển mạnh. Hiện nay ở Việt Nam thì bao nhiêu là đạo diễn trẻ có tài, nhưng đến giờ chỉ có mỗi một vài phim thu hút được nhiều khán giả đến xem. 2007 sẽ là năm phim Việt Nam bắt đầu nổi lên – thực sự nổi lên – làm cho phim Mỹ và phim Hàn Quốc thấy hơi ghen.
    • Nottingham Forest của mình sẽ lên bảng xếp hạng championship!
    • Sau khi làm nốt các thủ tục gia nhập WTO, kinh tế Việt Nam sẽ phát triển rất mạnh và nhiều ô-tô mới sẽ xuất hiện trên đường. Tuy nhiên tỷ lệ người “lầm bầm tức tối” khi bị kẹt xe sẽ tăng lên gấp đôi khiến cho không khí đường phố trở nên “đa sắc thái” hơn.
    • Hà Nội của mình sẽ có ít nhất là một chỗ ăn hủ tiếu ngon! (đây là một hy vọng rất lớn của mình).
    • Mình sẽ phải lòng một cô gái không giống như tưởng tượng của mình.
    • Phố cổ Hà Nội sẽ có một số đường cấm xe máy cả ngày (như là phố cổ Hội An) để thú hút khách du lịch đến mua hàng.
    • Lại một lần nữa Việt Nam sẽ gặp Thái Lan trong trận chung kết bóng đá của SEAGAMES nhưng lần này Việt Nam sẽ thắng vẻ vang 2-1 (1-1 penalty). Cả nước sẽ sung sướng lên như con ốc sên!
    • Hà Nội sẽ không còn chỗ nào bán 5 nghìn 1 bát phở to (như là khi mình mới sang Việt Nam)
    • Một doanh nhân rất nhiệt tình sẽ mở quán mang tên “kem Campuchia” ngay giữa 2 quán Kem New Zealand và Kem Mỹ ở chỗ Lý Thường Kiệt gần phố Hàng Bài. Quán sẽ rất vắng khách và kết quả là sau ba tháng sẽ đóng cửa để sửa lại thành một quán… Phở 24 (phải có ít nhất một lời tiên tri vớ vần chứ!)
    • Một bát Phở 24 sẽ tăng giá lên thành 30 nghìn.
    • Bánh chuối nướng của Sài gòn sẽ bắt đầu phổ biến ở các thành phố khác. Đó là một món ăn cực kỳ ngon và dễ gây nghiện (Thật ra mình không biết người ta gọi món này là gì. Mình chỉ nhớ cách người ta làm là lấy một quả chuối to, cắt ra thành nhiều miếng nhỏ, cho một chút sữa dừa vào, ép thành một cái bánh hình vuông rồi nướng một lát cho khô – hay bán trên vỉa hè gần trường kinh tế HCM.)
    • Sapa sẽ có một chút tuyết vào ngày 27 tháng 12.
    Thôi, mình sẽ dừng bút ở đây nhé, càng tiên đoán nhiều tỷ lệ sai càng cao. Và bất chấp lời tiên tri của mình có trở thành sự thật hay không, mình xin một lần nữa chúc tất cả mội người đã, đang và sẽ đọc bài viết này một năm mới thật là ấm áp và an lành! Việt Nam 1, Thái Lan 1 penalty, nhớ nhé!
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  20. The Following 2 Users Say Thank You to Cốm For This Useful Post:

    kalanhikov (21-07-2010), zonzonzon (20-07-2010)

Trang 3/9 đầuđầu 1 2 3 4 5 6 7 ... cuốicuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Vụt thành sao nhờ Blog
    By Ren Shuyamaru in forum Toàn cảnh Nhật Bản
    Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 25-03-2008, 03:31 PM
  2. Blog: Xu hướng quảng cáo của các công ty Nhật
    By Kasumi in forum Toàn cảnh Nhật Bản
    Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 04-01-2008, 04:29 PM
  3. Khám phá thế giới blog của người Nhật
    By Ren Shuyamaru in forum Toàn cảnh Nhật Bản
    Trả lời: 4
    Bài mới gởi: 28-12-2007, 08:19 AM
  4. Người Nhật vô địch thế giới về viết blog
    By Kasumi in forum Toàn cảnh Nhật Bản
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 07-04-2007, 03:44 PM

Bookmarks

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •