lâu lắm mới ngồi xem lại phim này ( xem lại chắc tới lần thứ mấy chục rồi =___= )
này sau JPN nhà mình không làm sub nốt cái SP đi nhỉ ?
cái SP cũng hay lắm mà ( dù thấy nó vẫn không bằng drama)


lâu lắm mới ngồi xem lại phim này ( xem lại chắc tới lần thứ mấy chục rồi =___= )
này sau JPN nhà mình không làm sub nốt cái SP đi nhỉ ?
cái SP cũng hay lắm mà ( dù thấy nó vẫn không bằng drama)


Cái SP đó mình trans xong từ... năm ngoái cơ, nhưng zey giữ và zey bận nên off rồi, chắc cái đó chìm xuồng luôn quá ^^


mình mới xem phim Nhật gần đây thui và dc giới thiệu bộ 1LOT này, nghe nói là một trong các drama kinh điển của Nhật...Nhưng muh hi vọng là nó ko sướt mướt quá (nghe cái tên thui là mình thấy hơi sợ rùi - 1 lít nước mắt, hơ hơ
) Cảm ơn các bạn JPN nhìu nhé *muah, muah* ^^


Lặng...đã theo dõi hơn nửa bộ phim...mình vẫn chưa hề khóc lần nào...lạnh lùng thật?
Nhưng sao cảm giác cứ xót xa và đau lòng thế nhỉ?? Rất thực, rất gần gũi...lối dẫn dắt chân phương của đạo diễn thật đáng khâm phục, nó ko phải kiểu câu nước mắt khán giả....nó khiến người ta phải nghiêm túc suy nghĩ, phải trăn trở...
Gia đình Aya sao mà tuyệt vời quá, từ ba, mẹ cho đến đứa em gái khó bảo Ako...nhân vật này từ đầu mình đã ko thích vì trái ngược với Aya quá, sáng lười biếng ko dậy sớm giúp gia đình, còn hay hạnh họe người khác...vậy mà khi Hiro, đứa em trai tưởng như tốt hơn, xấu hổ vì Aya thì chính Ako đã cho nó một bài học về tình chị em
Sự tận tâm của các bác sĩ, lối cư xử đầy cảm thông của những người xung quanh cũng thật đáng quý...chả biết ở VN có một bác tài nào chịu dừng bus thật lâu để chờ người khuyết tật ko, rồi thái độ của y tá, bác sĩ ở VN nữa, đọc báo thấy nhan nhản những phản ánh của thân nhân người bệnh về sự vô tình của chính người làm y tế...nước mình cũng chưa có nhiều cơ sở vật chất, góc đường sá riêng dành cho người khuyết tật....Ngẫm một hồi tự nhiên thấy Aya vẫn còn "may mắn"
Nhưng dù sống ở đất nước giàu có, tiên tiến thế nào, khoảng cách giữa người bệnh - người bình thường vẫn quá xa...lúc thầy giáo, phụ huynh của các bạn trong lớp Aya đòi mẹ cô chuyển Aya đến trường khuyết tật, cảm giác thật nghẹn ngào...sự thật là Aya đã làm ảnh hưởng đến các bạn...dù thương đến mấy, bạn bè cũng ko thể giúp Aya mãi được
Và Asou-kun, à nên gọi là Haruto chứ, ấn tượng đầu tiên là "đã xấu giai lại còn chảnh" =] nhưng từ từ mới hiểu hơn...cảnh Haruto chạy trong mưa gió tới chỗ Aya đang bị leo cây làm mình rất xúc động, đấy mới là đứa con trai thực thụ, cần gì biết chơi bóng rổ hay đẹp zai...hắn nhạy cảm và sâu sắc, quan tâm đến Aya nhưng ko bao giờ tỏ ra thương hại, luôn mồm sai bảo cô trong phòng thí nghiệm của câu lạc bộ Sinh học và mắng "đừng nói những thứ vớ vẩn" khi Aya tự ti
Tuy nhiên sau rốt, nhân vật Haruto là hư cấu (vào đây đọc bài của mọi người mới biết), đau lòng thật...ở ngoài đời những người như Aya đúng là khó có được tình yêu (đừng nói gì đến kết hôn như câu hỏi trong nhật kí -.-) Dù sao, điều quan trọng cuối cùng là Aya đã biết vượt lên chính mình, và sống như vậy đã là ý nghĩa...
Fox phúng phính (06-09-2009), ging (11-03-2011), Ha hớn hở (27-09-2009), hikarukaze (07-03-2012), Hoài (01-11-2010), no more words (03-10-2009), P.Sempai (29-11-2009), red_ageha (07-05-2010), tanchuvt (06-11-2009), Vinataba (30-06-2010)
Ủa
NK sắp xuất bản ở VN??
Nếu có e fải tậu 1 cuốn mới đc
Dù bít rằng đã xem film thì khóc 1 lít còn đọc NK chắc khóc 1 thùng 2 lít wá![]()


mình được giới thiệu về bộ phim này lâu lắm rùi nhưng giờ mới bắt đầu down về để coi, nghe mọi người nói về nó cũng nhiều nên cũng hơi tò mò.


Bộ phim thực sự làm mình cảm động. Ngày trước mình từng nghĩ có thể mất cánh tay hay mất đi đôi chân nhưng đôi mắt không thể để bị mù, cảm giác trước mặt chỉ có bóng tối thật đáng sợ. Nhưng xem xong bộ phim mình chợt nhận ra rằng bộ phận nào trên cơ thể cũng đều quan trọng, được đi trên đôi chân của chính mình, được nói chuyện,... Nghị lực vươn lên của cô be Aya trong phim khiến mình khâm phục nếu đổi lại là mình chắc đã tuyệt vọng, có khi đã làm chuyện dại dột rôi.
Fox phúng phính (06-11-2009), no more words (03-10-2009)


thật sự là một bộ phim xuất sắc
mìh đã bị ám ảnh mấy ngày nay rồi
xem mà khóc lóc sướt mướt luôn í
tội nghiệp chị aya kinh khủng
bây h xem lại lượt nữa mà vẫn nguyên cái cảm giác buồn ấy
rất cảm ơn JPN đã dịch bộ phim này và up cho mọi ng` xem![]()


ờ 1 litre of tear mà
xem xong phim rồi SP chắc đọc nốt cái quyển ấy
mém dân mình mất tới 1 lít nước mắt lắm á


các bạn có biết chính xác khi nào ở việt nam có quyển nhật kí này không?
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Bookmarks