



Time will tell ^^


Đến một ngày nhìn lại. Hóa ra mình chẳng là gì cả. K là gì cả. Vốn dĩ ngay từ đầu đã chưa là gì cả.
Họ không nhớ. Họ k hề nhớ. Tôi đã k buồn lắm. Thản nhiên lắm. K đau lắm. Bình thường lắm
Có những thứ k chôn chặt đc, vẫn phải chôn.
Có những điều muốn, nhưng k thể nói.
Nhật kí cứ dài mãi dài mãi. Viết liên miên, viết tràn lan.
Đôi khi tự kỉ(thật ra là rất n`)
Muốn mở mắt ra, nơi đó không ai biết mình. Thế thật tốt.
Ừ, tốt. tốt vì nếu k biết, có lẽ tôi sẽ k tốt với họ. sẽ k yêu họ. k quan tâm. k làm-tất-cả-mọi-thứ vì họ.
Có lẽ sẽ tốt.
Thỉnh thoảng lại "chuyển nhà". muốn gắn bó một nơi nào đó. nhưng phải chuyển thôi.
Tôi hiểu rõ. kéo dài thời gian chỉ làm tôi, và mọi ng`, tổn thương.
Tính mỗi cái blog mà 3 năm chuyển 4 lần. 4rum thì k thể nào đếm nổi!
tại sao chuyển n` thế? vì k chuyển sẽ tổn thương ng` khác và tự tổn thương mình.
Tôi sợ cái ngày mọi ng` bóc trần sự thật. Ừ, sự thật là họ quá vô tâm. Để rồi họ thấy có lỗi. quay lại đối tốt với tôi.
Có thời gian tôi ghê sợ, ghê tởm điều đó.
Tôi bây h. 17. Ừa. 17. sang 17 rồi mà thấy cứ bt chả có gì^^!
Đã học được cách k hi vọng với tình yêu mình trao đi, tình yêu với tất cả mọi ng`.
K biết có ai thắc mắc k nhỉ. lí do tại sao tôi chỉ dùng mỗi từ yêu thôi ấy.
thì vì tôi chỉ biết mỗi từ đó thôi.
Lượn một vòng lâu lắm. đụng JPN.
Khi tôi nhận ra ở đây có n~ ng` giống tôi, giống từ ước mơ, từ khát vọng, đến những suy nghĩ bình thường.
May. Vì còn có ng` giống bản thân.
Nhưng rồi tôi cũng sẽ rời khỏi đây mà thôi. như tất cả những 4rum trc. Như việc tôi bỏ rơi thánh địa.
Tôi tổn thương mọi ng`. và tổn thương chính mình.
ÔI, đúng là nhật kí^^!
Life is so complicated!
ps. Vẫn trốn học thêm toán để đi học tiếng Nhật:-< Ừa thì quyết rồi. sống chết mình cũng phải đi nhật>"<
thay đổi nội dung bởi: HaBiSa, 02-03-2009 lúc 02:03 PM


Cuộc sống thật ra rất đơn giản, chỉ có con người là phức tạp mà thôi. Tôi đã học được điều này từ khi tôi quen với những người bạn trong chính JPN này!
Forum cũng chỉ là một không gian ảo, mối liên kết của nó cũng ảo như chính cái cách mà nó tồn tại, cho dù bạn có gặp họ, có nói chuyện với họ, có vui vẻ với họ vào lúc này nhưng ai biết được ngày mai, mọi thứ có còn nguyên hay không, nhưng đó là chuyện của ngày mai! Còn ngày hôm nay, ngay bây giờ, lúc mà bạn còn là một phần của cái không gian đó thì hãy tận hưởng 100% mọi cảm giác mà nó mang lại cho mình, đừng chần chừ và do dự, đừng lo hão những thứ chưa chắc đã xảy ra!!! Đây cũng là điều mà tôi tự nghiệm ra từ chính những người bạn mà tôi quen trên forum này đấy ^^ (họ thì chả biết gì cả đâuvì họ cũng như bạn vậy đấy ^^, thích lo lắng vu vơ)


Bắt bẻ bạn này tí. Ý thức con người là sự phản ánh của thế giới khách quan, và đến lượt nó thế giới khách quan là cơ sở cho ý thức con người. Nếu cuộc sống thực sự đơn giản, thì chẳng có động lực nào khiến con người trở nên phức tạp cả.
Điều gì đó có thể là đơn giản, hay phức tạp tùy vào hoàn cảnh mỗi người, tùy vào cách họ nhận thức thực tại và phản ứng với nó. Nhiều khi những cái tưởng như đơn giản hay phức tạp... lại chỉ là biểu hiện bên ngoài mà thôi. Nếu ko chịu khó tiếp cận với nó thì chúng ta sẽ chẳng bao giờ biết được.
Đoạn thứ 2 của bạn làm mình liên tưởng đến manga:"Ocha Nigosu" có nói mấy câu tương tự khá hay liên quan đến trà đạo:
---------------
"Whenever a person meets someone, it's always for that instance. So we must treasure that meeting.
The people you've met here today, in this time and place, even if you meet them here again tomorrow, that meeting will be different from your meeting today.
This moment is only present this moment, only in this place and only at this time, so we must treasure it. Listen intently to the words of your companions, get to know them, and enjoy your meeting."
----------------
Như vậy là tư tưởng của bạn Casshern đã gặp tư tưởng của trà đạo rồi đấy :big_smile


Xúc động vì có người lại lắng nghe lời mình nói
Vâng, cái đoạn đầu quả là nó ko đúng thật vì đó cũng chỉ là cách nhìn nhận chủ quan của bản thân Tin thôi ^^. Phức tạp hay không phức tạp, còn tùy vào hoàn cảnh của từng người ^^
Không ngờ tư tưởng của mình đã gặp tư tưởng trà đạo... xúc động mãnh liệt!!!![]()


Phải đặt tựa đề cho cái đoạn nhật ký này là "sao mà phải xoắn!!!!!!!"![]()
Chuyện là một sinh viên cho dù ko phải là xuất sắc nhất như tớ đây, cũng ko hề xấu hổ khi tự khẳng định rằng mình cực kỳ chăm chỉ. Vì thấy đời chẳng có cái đêk ý nghĩa gì nếu như ko cố gắng hết mình cho điều mình mơ ước. Cái thể loại gì mà tớ lại bị xếp loại rèn luyện YẾU ở trên trường?
Chẳng nhẽ cái con mụ GVCN ko thấy vô lý đùng đùng khi một sinh viên được 7.85 tổng kết, cao nhất nhì cả khóa mà điểm rèn luyện lại loại yếu à? Cơ mà chả bao giờ thấy chị ý qua lớp mà biết sinh viên học hành thế nào, có khi nhìn mặt mình lại kêu chả phải sinh viên của MTCN
. Úi, tớ mà loại yếu thì các bạn lớp tớ là cực yếu, cực cực yếu à
![]()
. Các bạn mà chẳng bao giờ thấy mặt ở trên lớp ý, chả bao giờ thấy làm bài nộp ý, ấy thế mà mấy bạn ý vẫn xếp loại khá, cực cực khá
Lại được cả cái phần đánh giá của anh lớp trưởng ạ. Thầy giao 6 bài về nhà trong vòng một tuần tớ hoàn thành xong hết một cách chỉnh chu thì anh ý rú lên "Em thừa thời gian à?"
Dạ vâng, chắc em thừa thời gian nên mới phải làm bài thâu đêm suốt sáng, ngày nào cũng 2-3h sáng mới đi ngủ, sáng ra lại dậy sớm đến trường học cả ngày. Thừa thời gian nên mới ngồi è cổ ra làm 6 bài, mỗi bài mất tầm có.. 8 tiếng thôi mà
. Ôi giời ơi em thừa thời gian quá ạ, chắc tại em thừa thời gian nên anh mới đánh giá em điểm rèn luyện YẾU
.
Lần này đến phải ra... chân bảo vệ công lý(ko dùng tay vì tay tớ còn phải vẽ bài
). Phải thay trời hành đạo
![]()
![]()


Ước chi những kẻ bất công trên đời này đều biến mất cả![]()


hehe, thấy em vui, ss cũng cảm thấy vui 1 tẹo![]()


Chưa bao giờ tớ thấy muốn được ngủ vùi nhiều như ngày hôm nay...
chưa bao giờ tớ thấy mệt mỏi như ngày hôm nay...
chịu...
tớ chẳng thể nào hiểu nổi bản thân nữa...
Thôi thì...
đi ngủ vậy...
biết đâu...
lại mộng đẹp...
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Bookmarks