>
kết quả từ 1 tới 2 trên 2

Ðề tài: [Versailles FanFic] Truyền Thuyết Hoa Hồng Xanh

Threaded View

  1. #2
    Shokunin


    Thành Viên Thứ: 109463
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 20
    Thanks
    0
    Thanked 9 Times in 7 Posts
    Tại vương quốc nọ, một nơi người ta tin rằng chỉ có những đóa hoa hồng rực rỡ mới đem đến bình an cho con người. Cũng chính nơi ấy, khắp chốn tràn ngập hương hoa và những vườn hồng xinh đẹp… Một đóa hoa hồng xanh kỳ lạ sẽ mang con người đến sự vĩnh hằng…

    Truyền Thuyết Hoa Hồng Xanh

    Giới thiệu nhân vật:





    Kamijo Ronsare

    Sơ lược:Là một bá tước trẻ hào hoa, đa tình. Thuộc tuýp người lãng mạn. Ngoài mặt thường tỏ vẻ thờ ơ, lãnh đạm nhưng thực chất lại rất lo lắng và quan tâm đến những người thân chung quanh. Tuy Kamijo có một tuổi thơ không mấy tươi đẹp, nhưng anh lại có một cái nhìn rất rộng và thoáng về cuộc sống. Ngoài ra, anh lại còn là một người sống hết mình vì tình yêu.




    Teru Ronsare

    Sơ lược: Theo họ của gia đình Ronsare. Là một cậu bé khá đơn giản, vẫn còn mê chơi. Nỗi bật lên tính cách là nét ngây thơ, dễ thương, tốt bụng nên luôn được mọi người yêu mến và chú ý đến. Điểm yếu là khá bồng bột, nghịch ngợm. Khi muốn là phải đòi cho bằng được… nên thường hay gây phiền phức… Tuy nhiên lại rất chân thành trong tình yêu.

    --------------------------------------------------


    Chap 2: Vô tâm

    Buổi sáng, Teru đi dạo quanh vườn hồng. Gió cứ nhẹ nhàng thổi, từ từ mang mùi hương êm dịu của hoa giàn trải khắp nơi. Có thể nói những đóa hoa ở đây đều tạo cho người ta một cảm giác vui thích kỳ lạ. Yên bình, phấn khởi và rất nhiều cảm xúc bắt nguồn từ đây. Nên mỗi khi vừa thức dậy Teru lại thích đi dạo quanh khu vườn.

    Giờ đây, các công việc buổi sáng đã và đang diễn ra tấp nập. Mọi người đều thức dậy từ rất sớm. Teru thì không có thói quen này, thường ngủ cho đến khi mặt trời đã nhô lên cao mới chịu dậy, nhưng thật chẳng ai muốn đánh thức cậu dậy làm gì. Mắc công bản tính nghịch ngợm của cậu lại gây ra chuyện gì đó kinh hồn bắt người ta phải trông chừng từng phút. Thật là khổ cho ai làm bảo mẫu của cậu một ngày.


    Đi được một vòng, chợt Teru phát hiện ra có một người đang lom khom ở bụi hồng… Trông thật quá nhàn rỗi. Hết chuyện làm rồi hay sao lại đi vạch lá tìm sâu? Nhìn cái mặt cũng lạnh đến phát ghét. Nhưng tuy là nói vậy chứ khi chăm chút cho những đóa hoa đó, sao người ấy lại có thể dịu dàng đến thế? Trìu mến đến thế?... Nâng niu như vậy… chẳng bù với mỗi lúc nhìn mình… thật đáng ghét… Trong đầu, chợt nảy ra ý tưởng nghịch ngợm. Một cách thật nhẹ nhàng, Teru đi chầm chậm lại gần và rất nhanh lao đến đẩy mạnh khiến người đó ngã ngay vào bụi hồng. Xong rồi khoái chí quá đứng cười rất là có duyên…


    Thật là bất ngờ khi tự nhiên có ai đó đẩy mình rơi ngay vào bụi hồng. Bị gai đâm thì không nói, mà đằng này làm cho mấy nhánh hoa bị gãy nằm liệt xuống đất, trông thảm thương quá. Thật uổng công mình chăm sóc mà. Người ấy đứng dậy quay lại nhìn xem ai làm. Nhưng mà dù cho không nhìn cũng đã biết ngay là ai. Trong nhà này, chẳng có ai rãnh mà phá đến mức này… Vừa quay sang thấy ngay Teru đứng cười mủm mỉm và hỏi:


    -Yuki-san! Sao rồi? Có vui không? Hay là thấy giận hả?


    Yuki là quản gia của gia đình Ronsare. Mặc dù được hỏi vậy, Yuki cũng chỉ nhìn Teru rồi khẽ lắc đầu thở dài. Ngay sau đó lại ngồi xuống và đỡ mấy nhánh hoa bị gãy lên. Teru theo ngồi xuống kế bên. Nhìn tay Yuki đang nâng niu hoa mà tự nhiên thấy giận, nắm đầu chúng giật mạnh lên
    (lưu ý: nắm ngay phần bông, chứ không dại gì nắm ngay phần thân nhé, gai không đấy), Yuki ngạc nhiên:

    -Eh? Teru-sama! Đừng…


    Quá muộn rồi, hoa đã bị giật lên, trốc luôn cả gốc lẫn rể. Yuki thương tiếc nhìn hoa. Teru cũng ngạc nhiên, hình như mình cũng có hơi mạnh tay thật. Nhưng dù sao cũng đáng đời chúng lắm chứ. Ai biểu chúng có sắc đẹp mê người làm gì. Cho chết!


    -Hứ! Ai biểu ngươi chỉ chơi với chúng mà không chịu chơi với ta làm gì. Hỏi cũng không thèm trả lời.


    Yuki thở dài một tiếng nhìn Teru, rồi nhìn hoa. Suy ra, hoa thì có tội tình gì mà đem ra hành hạ? Song lại nói:


    -Thế giờ người muốn chơi gì?... Nhưng mà trước tiên người trả lại mấy cây hoa trên tay người đây... Trồng lại, may ra còn sống được... Sau đó tôi sẽ đi chơi với người.


    -Eh???


    Vậy hóa ra hoa này nó quan trọng đến thế cơ à? Còn hơn cả mình nữa. Thật là giận quá. Nói tới, nói lui rốt cuộc lại đòi hoa để đem trồng lại…


    -Không! Còn lâu mới trả! Cho chết luôn!


    Teru đứng bật dậy, chìa hoa ra nói với vẻ thách thức:


    -Đây nè! Mau đến lấy đi!


    Yuki đứng dậy định cầm lấy, thì Teru vội rút hoa lại và chạy đi. Chạy được một quãng quay lại:


    -Này! Mau lên, Mau đến lấy đi!


    Thấy vậy, Yuki cũng chẳng còn cách nào khác ngoài đứng dậy và đuổi theo Teru. Không phải vì những bông hoa kia, mà vì cuộc vui của Teru. Không muốn làm gián đoạn niềm vui ấy giữa chừng.


    Teru cứ chạy, vừa cười rất tươi. Luôn luôn ngoảnh đầu lại phía sau nhìn xem Yuki theo đến đâu rồi. Teru luôn luôn như vậy, ngốc nghếch, nghịch phá, và lúc nào cũng tự hỏi mình rằng: “-Vì sao Yuki không bao giờ nhìn mình? –Vì sao không bao giờ chịu chơi với mình?”. Và dù cho có phá Yuki cỡ nào thì hắn cũng không bao giờ giận hay nói gì cả. Teru thấy ghét như vậy lắm. Vẫn muốn được hắn quan tâm, và chơi đùa cùng mình. Mỗi lúc như vậy cảm thấy rất vui… vui hơn khi chơi với người khác nhiều lắm…


    …Nhưng mà Teru làm sao biết, Yuki vẫn luôn âm thầm nhìn và quan tâm đến mình. Niềm vui của Teru là thứ hạnh phúc nhất mà Yuki từng có. Nó thật sự rất quan trọng. Tuy nhiên, mỗi khi đối mặt với cậu ta, Yuki thật sự cảm thấy bối rối. Chỉ cần nhìn thấy nụ cười đó, nét đáng yêu đó, là muốn ôm ngay cậu ta vào lòng… Biết rằng như vậy là không được, nên anh thường mang sắc mặt lạnh nhạt là như vậy.


    Cơn gió dịu dàng mang hương hoa lan tỏa khắp nơi. Những khóm hoa hồng lung lay như đang chơi đùa cùng người. Nụ cười ấy, như hòa vào làn không khí, ánh sáng mặt trời soi rõ xuống, càng làm Teru dần dần trở nên mờ nhạt đi, Yuki đứng nhìn theo chợt thấy lòng xao xuyến… Teru đứng từ đằng xa nhìn Yuki cười gọi:


    -Yuki-san! Đứng đó làm gì? Mau đến đây đi! Ta trả cho nè!


    Yuki nghe gọi giật mình. Chầm chậm bước tới. Teru lại lùi dần dần về phía sau… chẳng may dưới chân có hòn đá mà không thấy, vấp ngay phải nó…


    -Á!


    -A! Teru-sama! Cẩn thận!


    Yuki vội vàng chạy đến, nhưng muộn quá rồi. Teru đã ngã ngay vào bụi hoa hồng. Bây giờ thì đã biết thế nào là sự lợi hại của việc bị gai hồng đâm rồi chứ? Cái này người ta gọi là “Gieo nhân nào gặt quả đó!”. Hành chúng quá, giờ bị chúng hành lại ấy mà…


    Thấy vậy, Yuki đỡ Teru dậy, vừa đứng lên được, Teru tức quá phủi ngay tay Yuki ra nhăn mặt nói:


    -Ngươi thật đáng ghét! Chỉ vì mấy cái hoa này mà ngươi nỡ xô người ta vào bụi hồng!


    Oh! Xin lỗi! Có mỗi mình cậu ác thế chứ người ta ai chơi trò kì cục vậy. Đây gọi là đau quá mà tìm người trút giận. Nói cho chính xác hơn là đổ thừa. Yuki ngạc nhiên nhìn Teru:


    -Eh??? Là người tự ngã vào đó mà.


    Teru vừa xoa xoa mấy chỗ bị gai đâm, vừa lắc lắc đầu trách móc:


    -Nếu không phải tại ngươi cứ xông xông tới, thì ta đâu có ngã.


    Yuki ngớ người ra. Kiểu này là hiểu rồi. Quả thật Teru viện cớ rất giỏi. Đổ cũng rất hay. Lúc này thì Yuki không còn gì để nói, gật đầu nhận:


    -Vâng! Là lỗi của tôi. Người có sao không?


    Định nắm tay Teru kiểm tra vết thương xem thế nào thì cậu ta quay ngoắt đi:


    -Hứ! Không cần ngươi quan tâm! Không thèm chơi với ngươi nữa đâu.


    Nói rồi Teru giận giỗi quay đi. Yuki nhìn theo chẳng biết nói gì, chỉ có thể lắc đầu cười nhẹ.


    Từ nãy đến giờ, hai người làm gì, từ trong phòng Kamijo nhìn ra đều thấy hết. Có thể cảm nhận được điều gì đó rất lạ qua cái nhìn của Yuki dành cho Teru. Teru vẫn còn quá ngây thơ. Trong mắt Kamijo, đó vẫn mãi là một cậu bé chưa trưởng thành được. Nhưng thật ra cậu ta cũng đâu còn nhỏ gì. Chẳng qua ham chơi quá mà không chịu lớn mà thôi. Ngay trong lúc này đây, Teru thật sự có gì đó khác lạ, nụ cười ấy ngập tràn hạnh phúc… không như trước đây nữa… chẵng lẽ… ????



    End chap 2!
    thay đổi nội dung bởi: maylangdu, 11-09-2012 lúc 08:27 PM

  2. The Following User Says Thank You to maylangdu For This Useful Post:

    kei_itsumo (15-09-2012)

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Truyền thuyết về bốn vị thần
    By Kasumi in forum Tìm hiểu Nhật Bản
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 14-01-2012, 04:35 AM
  2. Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 31-12-2010, 03:07 PM
  3. Truyền Thuyết Ma Quái tại Nhật Bản !!!
    By Owen27 in forum Tìm hiểu Nhật Bản
    Trả lời: 37
    Bài mới gởi: 14-06-2010, 12:34 PM
  4. Các truyền thuyết ở Nhật Bản
    By dakishimeru in forum Tìm hiểu Nhật Bản
    Trả lời: 7
    Bài mới gởi: 21-04-2006, 06:03 PM

Bookmarks

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •