>
Trang 1/23 1 2 3 4 5 11 ... cuốicuối
kết quả từ 1 tới 10 trên 226

Ðề tài: [Nhật ký] Feeling's diary

Hybrid View

  1. #1
    Retired Mod
    Hayami S Chick's Avatar


    Thành Viên Thứ: 5792
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 473
    Thanks
    24
    Thanked 70 Times in 21 Posts

    [Nhật ký] Feeling's diary

    Lưu ý những gì viết dưới đây có thể không phải là sự thật.

    Một lần nữa tôi từ chối tham dự party của mấy đứa bạn thân. Chúng nó bảo "dạo này mày chảnh ghê ta". Tôi chỉ biết im lặng.
    Nếu bạn biết tôi, bạn chơi với tôi dù mới chỉ được 3 tháng thôi, bạn cũng sẽ hiểu tôi ham vui đến mức nào. Tôi coi trọng bạn bè và những cuộc vui. Tôi sẵn sàng bỏ học, hay vứt ra cả 1 đống tiền vào mấy vụ ăn chơi mà không hề cảm thấy hối tiếc. Vậy mà đã gần 2 tuần nay tôi từ chối tất cả.
    Người ta bảo, hay là tôi bị trầm cảm. Tôi không biết, bởi tôi chẳng hiểu thế nào là trầm cảm. Tôi chỉ là đột nhiên thấy chán ghét thế giới bên ngoài thôi.
    ........
    Có người bảo tôi rằng, chỉ có những người ích kỷ, những người ác độc mới nhìn đâu cũng ra người xấu. Nếu thế thì tôi quả là ích kỷ, quả là ác độc. Tôi không nhỉn thấy điểm tốt ở bất kỳ ai. Tôi luôn lo sợ mỗi khi có người tốt với mình, tôi tự hỏi, phải chăng nó có ý định gì đây? Tôi ghét cái vẻ tươi cười hớn hở của 1 số người bởi tôi cho rằng vẻ mặt đó là giả tạo. Tôi không còn tin vào bất kỳ điều gì quanh mình cả.
    Tôi nhận ra, bạn bè chỉ tốt với nhau khi muốn lợi dụng nhau, và khi không còn giá trị lợi dụng thì những thứ gọi là bạn bè ấy sẵn sàng đá bạn ra. Cái định nghĩa bạn bè của tôi chắc sai mất rồi nhưng thế nào mới là định nghĩa đúng? Tôi đã chả còn ngây thơ mà tin vào tình bạn cao đẹp trên sách vở nữa rồi. Tôi chỉ biết bạn bè, đối với tôi là những người bên bạn khi bạn còn 1 giá trị nhất định nào đó.
    Tôi luôn muốn đối tốt với mọi người, và cái tôi nhận đc là sự giả dối từ tất cả mọi người. Tôi giúp đỡ nhiều người nhưng khi tôi gặp khó khăn, luôn chỉ mình tôi chống chọi với tất cả.
    .......
    Sau hầu hết các party, cảm giác mệt mỏi luôn luôn đến với tôi, tôi hoàn toàn quên sạch những điều tôi đã làm , điều duy nhất mà tôi nhớ được là sự mệt mỏi. Cũng như cảm giác của tôi bây h, quá mệt mỏi, mệt mỏi khi phải sống với những kẻ giả dối, mệt mỏi vì lúc nào cũng chỉ có 1 mình trong cuộc chiến mang tên Live or Die!
    Rồi tôi sẽ ra sao?
    thay đổi nội dung bởi: Hayami S Chick, 21-09-2007 lúc 11:22 PM

  2. #2
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    cái này là sao vậy chik? ^^".
    Nếu mà là sáng tác thì gửi bên box văn học chứ!
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  3. #3
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    Nào thì cùng viết nhật ký cho vui ^^.

    Sang mùa đông rồi, chính ra tôi phải cảm thấy vui hơn mới phải! Vì tôi rất thích mùa đông, thích cái cảm giác gió lùa vào mặt lạnh buốt, thích được lũ bạn ôm chặt, thích được mặc cả đống áo và đến lớp thi nhau xem đứa nào mặc nhiều quần áo hơn...

    Thực ra là hôm nay ks cảm thấy hơn... chán, thấy mình ỉu xìu xìu như cái bánh đa ngâm nước. Lý do thì chẳng rõ vì đâu! Có lẽ chỉ là tự nhiên thấy chán. Ngồi trong lớp vừa chép bài vừa vẽ linh tinh, bất chợt nhớ ra là từ bé đến giờ chẳng có ai khen mình viết văn hay cả, ngoại trừ cô bạn thân. Ấy thế mà ks vẫn thường khá "tự hào" vì rằng mình có khả năng về "văn chương", ít ra là hơn một cơ số người. Thực sự, băn khoăn quá, thế nào là viết văn hay?...
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  4. #4
    || TRÙM ||
    KHA's Avatar


    Thành Viên Thứ: 1
    Giới tính
    Nam
    Đến Từ: Lào Cai
    Tổng số bài viết: 4,086
    Thanks
    1,148
    Thanked 7,054 Times in 1,457 Posts
    "Một màu đen đen, một màu trắng trắng"

    Hai hôm nay mắt mình phải dí sát vào màn hình để có thể đọc rõ và text từng chữ một. Mọi thứ như mờ ảo sau khi cái mắt của mình đỏ hoe một tuần liền. Điều đó dĩ nhiên là chẳng việc gì nếu như sau khi nó khỏi mọi vật lại trở lên lóa dạng vào ban ngày và lung linh vào buổi đêm. Không gian dường như được thượng đế thổi vào một làn hơi sương khiến cho tất cả mọi vật chỉ là những khối hình di động, nhòe nhoẹt. Mọi thứ ở gần ngay mắt mình cứ như được ống kính máy quay chỉnh ở chế độ mất nét.
    Điều này hẳn là dễ chịu như đây là một giấc mơ đẹp - khi mà mọi vật đều lung linh trong một thế giới lãng mạn.
    Nhưng chẳng có một giấc mộng mị "rồ mãn tính" trong chuyện tổ tích nào cả.
    Sáng dậy sớm đi làm... (chữ "s" nhầm sang chữ "d" 4 lần)
    Đọc văn bản...
    Đi ghi hình...
    Tìm hiểu tài liệu...
    Viết bài...
    Mò mẫm trên máy...
    Tìm hình ảnh...
    Buổi chiều...
    Dựng văn bản...

    Dĩ nhiên tất cả công việc của mình là một thế giới tựa như ảo giác. Kể thế cũng tốt. Mình sẽ không phải nhìn khuôn mặt suốt ngày cau có và hay sai vặt của ông trưởng phòng. Không phải nhìn cái đầu hói của "chú" giám đốc với điệu cười hây hẩy giả tạo. Ừ, lại còn cái mắt híp nữa... may mà tất cả đều lóa dạng hhehe.:ahaa:

    Khỗ nỗi là mình thì nhiều cái ham hố quá (ai chẳng khổ vì điều này). Buổi trưa mình phải thức để xem "Đứa trẻ đến từ thiên đường" cốt chỉ muốn ngắm em Trần Di Dung - vai Hải Vận và bé Tiểu Tinh Tinh đáng iu ---> (nguyên văn là mình phải copy patse cụm từ trong "" ra google để tìm được tên thật của cô ấy - ai bôi đen được thì sẽ thấy). Dạo này trên thế giới lại đua nhau thi hoa hậu mới cú. Mình lại phải căng mắt ra ngắm mí em trên TV rồi vô net nghía hình thể, số đo của các em - dự đoán em nào có khả năng đi tiếp. Khớ khớ, dĩ nhiên là không thể thiếu vụ "vốt" "viếc" cho mấy em VN nữa chứ. À mà mình lại còn ham hố Chat chit và lướt web - Môt thứ sái khỏ bỏ rồi. Hix, vừa rồi có mí bạn, mí em vào chát mà mình thì... hu hu hu "Một màu đen đen, một màu trắng trắng... mắt em tôi ôi thôi sắp lòa rồi"... Đấy là chưa kể mình còn một số ham hố vặt vãnh khác (may vẫn nhìn thấy "vãng" sai). Đã hứa với Mizu là "chém" Annie cho ra trò nhưng rồi chưa thực hiên được vì có nhìn rõ cái thừ gì ra thứ gì đâu. (Kơ mà mí hôm Iem bị đau mắt, Iem lại cứ ham hố "chém" Mizu cơ --> hậu quả là đây đây ). Đã thế post bài trên JPN còn ham hố chọn Ico "đầu củ hành" cơ. Nguyên văn là quả mắt của mình hiện giờ lồi như thế này ---> :blingeye: vì cái tội dí sắt mắt vào màn hình với khoảng cách từ mắt tới màn hình ~ 5cm.

    Thôi ! Viết đến đây là mắt mình phải làm việc ở mức 500% rồi. Sở dĩ mắt mình không khỏi là vì chưa kịp làm theo lời bác sỹ dặn đã phải về quê rồi. Khổ thế đây. Em nào đi off cùng mình sẽ biết nguyên nhân vì sao mình đau mắt cũng như làm sao để có thể chữa khỏi. Hu hu hu Vàng Anh ơi... đã kịp ngắm gì đâu. Thôi Iem viết xong oài... Chào mọi người
    thay đổi nội dung bởi: KHA, 05-11-2007 lúc 10:53 PM Lý do: Iem edit sửa chính tả lần thứ 3 + 4

  5. #5
    Retired Mod
    Cốm's Avatar


    Thành Viên Thứ: 970
    Giới tính
    Nữ
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 1,042
    Thanks
    105
    Thanked 1,257 Times in 368 Posts
    , khổ, chắc JPN phải ủng hộ cho anh KHA một vài... chục lọ V-rohto để... dưỡng mắt. Mắt mũi kèm nhèm như thế thì làm ăn được gì nữa nhỉ ^^!
    Chữ ký của Cốm
    "Happiness isn't enough for me. I DEMAND EUPHORIA"



  6. #6
    Ninja


    Thành Viên Thứ: 4636
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 273
    Thanks
    28
    Thanked 38 Times in 21 Posts
    Anh Kha đau mắt vì ra HN phải ngắm nhiều cô quá nên hôm đi off mắt anh " híp tịt vào "

  7. #7
    Hyakusho
    ddomddomddor's Avatar


    Thành Viên Thứ: 7076
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 52
    Thanks
    31
    Thanked 16 Times in 12 Posts
    Có những lúc mình chán nản, mà thậm chí chẳng biết chán vì cái gì nữa...ai hỏi cũng chỉ biết trả lời chán...ngắn gọn thế thôi...

    Những lúc như thế, đứa nào thân thì mặc kệ, không thân thì cũng có hỏi thăm, bâng quơ thôi....nên cũng chả muốn trả lời. Thế nên đâm ra lại thấy cô đơn...tủi thân...rồi lại nghĩ: sống một mình cũng chẳng sao, bạn bè thật nhạt nhẽo, đôi khi còn thấy khinh bỉ bản thân vì sự giả dối, vì nói những lời không thật với mình, làm những điều mình không thích....Trời ơi, những lúc như thế nghe Rock sướng phải biết....hay nghe nhạc không lời cũng được...khóc mất thôi...

    Hơ...lại điên rồ muốn đi thật xa...mà đi thật. Híc, 5 tiếng đồng hồ ra đến biển...thơ thơ thẩn thẩn...đi dọc bãi biển....ấy, chính vào lúc này lại thèm có người quan tâm đến mình...lại muốn có gì đó thật lãng mạn ...(xấu hổ)
    Hơ...lại điên rồ muốn đi thật xa...nhưng không đi được...thôi để thể xác ở đây...tâm hồn đi chu du đây...oái...đi đến đâu mà biết chừng lại đi đên thế giới tưởng tượng: giá..., nếu...Hô, trông cái thế giới ấy, mình là gì? người tài năng và cô độc, lạnh đạm thờ ơ và...có bao nhiêu người quan tâm đến mình....xời ơi...cuối cùng chốt lại vẫn là thế, không hơn...cần có người quan tâm...(xấu hổ)

    ơ thế ra ...là vì ...thế à?

    Không phải, đang chán cơ mà...ừ, thì...

    'Chiều nay mày làm sao thế?"-"tao chán"- "chán gì?"-"chả biết, chán thì là chán, hỏi nhiều!"-" biết rồi, không hỏi nữa,...đi ăn kem với tao không?"-".........."-" đi đi cho đỡ chán!"-"ăn ở đâu?"...............

    Không chán nữa à? không, vẫn chán, đỡ thôi...! Bướng quá!
    thay đổi nội dung bởi: ddomddomddor, 07-11-2007 lúc 01:34 AM Lý do: mến tặng Kishi: Hic! Có bạn thân như thế này chưa?

  8. #8
    Retired Mod
    Ren Shuyamaru's Avatar


    Thành Viên Thứ: 97
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 2,322
    Thanks
    71
    Thanked 689 Times in 253 Posts
    Trích Nguyên văn bởi ddomddomddor View Post
    Có những lúc mình chán nản, mà thậm chí chẳng biết chán vì cái gì nữa...ai hỏi cũng chỉ biết trả lời chán...ngắn gọn thế thôi...

    Những lúc như thế, đứa nào thân thì mặc kệ, không thân thì cũng có hỏi thăm, bâng quơ thôi....nên cũng chả muốn trả lời. Thế nên đâm ra lại thấy cô đơn...tủi thân...rồi lại nghĩ: sống một mình cũng chẳng sao, bạn bè thật nhạt nhẽo, đôi khi còn thấy khinh bỉ bản thân vì sự giả dối, vì nói những lời không thật với mình, làm những điều mình không thích....Trời ơi, những lúc như thế nghe Rock sướng phải biết....hay nghe nhạc không lời cũng được...khóc mất thôi...

    Hơ...lại điên rồ muốn đi thật xa...mà đi thật. Híc, 5 tiếng đồng hồ ra đến biển...thơ thơ thẩn thẩn...đi dọc bãi biển....ấy, chính vào lúc này lại thèm có người quan tâm đến mình...lại muốn có gì đó thật lãng mạn ...(xấu hổ)
    Hơ...lại điên rồ muốn đi thật xa...nhưng không đi được...thôi để thể xác ở đây...tâm hồn đi chu du đây...oái...đi đến đâu mà biết chừng lại đi đên thế giới tưởng tượng: giá..., nếu...Hô, trông cái thế giới ấy, mình là gì? người tài năng và cô độc, lạnh đạm thờ ơ và...có bao nhiêu người quan tâm đến mình....xời ơi...cuối cùng chốt lại vẫn là thế, không hơn...cần có người quan tâm...(xấu hổ)

    ơ thế ra ...là vì ...thế à?

    Không phải, đang chán cơ mà...ừ, thì...

    'Chiều nay mày làm sao thế?"-"tao chán"- "chán gì?"-"chả biết, chán thì là chán, hỏi nhiều!"-" biết rồi, không hỏi nữa,...đi ăn kem với tao không?"-".........."-" đi đi cho đỡ chán!"-"ăn ở đâu?"...............

    Không chán nữa à? không, vẫn chán, đỡ thôi...! Bướng quá!
    Kinh nghiệm nè, lần sau ra biển lúc chiều muộn, ngắm xem biển có buồn không, ngắm chán thì lấy tay viết hết tất cả nỗi buồn của mình ra cát, phải viết thật, viết xong rồi thì ngồi đợi thủy triều lên, khi nước lên thì quay gót ra về, ko cần ngoái lại nhìn nữa, vì những buồn kia đã tan biến vào biển rồi....
    Chữ ký của Ren Shuyamaru
    ăn ko?

  9. #9
    Shokunin


    Thành Viên Thứ: 41168
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 32
    Thanks
    7
    Thanked 7 Times in 3 Posts
    Trích Nguyên văn bởi Nanahara Shuyamaru View Post
    Kinh nghiệm nè, lần sau ra biển lúc chiều muộn, ngắm xem biển có buồn không, ngắm chán thì lấy tay viết hết tất cả nỗi buồn của mình ra cát, phải viết thật, viết xong rồi thì ngồi đợi thủy triều lên, khi nước lên thì quay gót ra về, ko cần ngoái lại nhìn nữa, vì những buồn kia đã tan biến vào biển rồi....
    Cách này của bạn chỉ là giải pháp tạm thời giống như sơ cứu vết thương vậy đó. Bạn có thể né tránh và khuây khỏa trong một lúc, nhưng thực tại tàn nhẫn sẽ tràn về ngay khi bạn trở lại với cuộc sống bình thường.

  10. #10
    Retired Mod
    tinnygy's Avatar


    Thành Viên Thứ: 297
    Giới tính
    Không xác định
    Đến Từ: TP Hồ Chí Minh
    Tổng số bài viết: 1,689
    Thanks
    178
    Thanked 355 Times in 219 Posts
    Time will tell ^^
    Chữ ký của tinnygy

Trang 1/23 1 2 3 4 5 11 ... cuốicuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Tags for this Thread

Bookmarks

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •