Chương 11: Phải đuổi theo anh ấy như sao băng
11.1
Gần đến tháng Năm, thủ tục xuất ngoại của Sở Dương cũng coi như hoàn tất, nhưng tâm trạng của cô thì mỗi lúc một thêm nặng nề, cô không biết chuyện này còn giấu Phương Nghị được bao lâu nữa. Nếu anh biết, không hiểu anh sẽ có phản ứng như thế nào trong lúc tức giận. Cô không sao đoán được và cũng không dám đoán.
Phương Nghị là người không dễ dàng đùa bỡn, từ chuyện Hà Ý Khiêm lợi dụng ảnh hưởng của cha để gây khó dễ cho anh là thấy ngay điều đó. Điều tra cả nửa tháng, ngành thuế lẫn phía công an đều không có được kết quả gì.
Hoàng Phi thì không thể ngờ giữa Anh Cả và A Ngũ lại xảy ra chuyện như vậy. Mặc dù anh ta không mấy hiểu về chuyện của Sở Dương, nhưng cũng hoàn toàn không muốn giữa những người anh em trước đây lại ra nông nỗi ấy. Vì vậy, anh ta đành phải làm người trung gian hòa giải giữa Phương Nghị và Hà Ý Khiêm. Nhưng xem ra cả hai người đều tỏ ra không hề vui lên tí nào, mặc dù khi gặp mặt nhau, cả hai vẫn chào nhau là Anh Cả, A Ngũ khiến Hoàng Phi rất tức giận, bụng thầm nghĩ rốt cuộc hai người có coi tôi là anh em không? Định coi tôi là đồ ngốc hả? Tưởng rằng tôi không biết hai người đang đấu với nhau vì “quả dưa chuột xanh” đó à?
Hoàng Phi gầm lên với Hà Ý Khiêm, “A Ngũ này, cậu đừng có giả vờ nữa. Cậu tưởng rằng tôi không biết chuyện cậu bị ông già chửi cho một trận ư? Đừng trách anh Hai này nhiều lời, dù sao thì chúng ta cũng là anh em với nhau từ lâu, tính khí Anh Cả thế nào cậu còn chưa biết hay sao? Đừng nói cậu, mà ngay cả ông già cậu cũng phải dè chừng anh ấy!”
Nhưng dù cho Hoàng Phi mắng thế nào thì Hà Ý Khiêm vẫn cứ sầm mặt lại chẳng nói chẳng rằng. Hoàng Phi mắng khô cổ họng, không những cơn tức giận trong lòng không hề vơi đi chút nào, ngược lại nhìn vẻ mặt ấy của Hà Ý Khiêm lại càng thêm tức, thế là đứng dậy phủi áo bỏ đi sau khi nói, “Được rồi, tôi mặc hai người đấy. Cậu thích như thế nào thì cứ việc!”
Nói thì nói vậy chứ làm sao mà mặc kệ cho được. Không thuyết phục được Hà Ý Khiêm thì chỉ còn cách tìm gặp Phương Nghị. Hoàng Phi đã phải tốn không ít nước bọt, nói xa nói gần, khuyên nhủ Phương Nghị đừng chấp với Hà Ý Khiêm. Phương Nghị không sa sầm mặt và im lặng như Hà Ý Khiêm, nhưng lại chỉ trả lời một cách bình thản, “Hoàng Phi, tình cảm của cậu tôi rất biết. Không phải là tôi không bỏ qua cho A Ngũ, mà là cậu ta cứ nhất quyết gây sự với tôi đấy chứ!”
“Đại ca, cậu ta là đồ gàn dở, anh chấp với cậu ấy làm gì?”
Phương Nghị cười lạnh lùng, “Hoàng Phi, chuyện này không liên quan gì đến cậu, cậu xen vào làm gì.”
Hoàng Phi bực tức vò đầu bứt tai, “Đại ca, tình cảm anh em chúng ta luôn rất tốt, thế mà bây giờ lại xích mích với nhau vì chuyện này, em thực sự thấy không cam lòng! Chỉ vì con nhỏ còn lông tơ Sở Dương ư?” Nhìn thấy mặt Phương Nghị tối sầm lại, Hoàng Phi vội ngượng nghịu cười, “Đại ca, đừng giận nữa.”
Mặt Phương Nghị dịu lại, quay đầu nhìn ra đường phố ngoài cửa sổ, một hồi lâu mới khẽ nói, “Cậu Hai này, cậu vẫn chưa gặp được người khiến cho cậu rung động phải không? Khi nào cậu gặp được rồi, cậu sẽ hiểu. Có rất nhiều việc không thể nói ra rõ ràng được.”
“Đại ca, chuyện của A Ngũ làm có phần không đàng hoàng, cậu ấy đều giấu ông già. Anh cũng nên nhẹ tay thôi, dù sao mấy đứa ít tuổi ấy cũng là những người anh em tốt cả và cũng không phải dễ dàng mà có được. Làm căng như vậy để làm gì?”
Phương Nghị nửa cười nửa không nhìn Hoàng Phi, “Những lời này sao tôi nghe thấy nó không giống với phong cách của cậu trước đây nhỉ? Cậu đừng bận tâm nữa, nếu có thời gian hãy tìm A Tam, A Tứ, bọn chúng chắc là nhớ cậu lắm đấy!”
“A Tam, A Tứ? Gần đây anh vẫn liên lạc với chúng nó à?” Hoàng Phi hỏi.
Phương Nghị cười, không khẳng định cũng không phủ định.
Tiếp tục vấp phải cách phản ứng mềm mỏng của Phương Nghị, Hoàng Phi lại càng thấy tức giận, càng thấy câu nói “đàn bà là họa” là rất đúng. Trước khi “quả dưa chuột xanh” ấy xuất hiện, tình cảm huynh đệ của bọn họ rất tốt. Sau khi “quả dưa chuột xanh” xuất hiện, hai người anh em tốt của nhau đã chia rẽ. Đó chẳng phải là “hồng nhan họa thủy” là gì? Nhưng “quả dưa chuột xanh” liệu có xứng là hồng nhan hay không, Hoàng Phi không rõ nữa.
Thế nên, Hoàng Phi đem mọi tội lỗi đổ hết lên đầu Sở Dương. Có lần lái xe đi ngang qua trường đại học H, trong lúc kích động anh ta đã lái xe vào trong trường. Nhưng khi gặp Sở Dương rồi thì lại không dám nổi giận. Anh ta không dám chọc tức Anh Cả, nhưng cũng lại không muốn đắc tội với A Ngũ, nên chỉ còn biết trừng mắt lườm Sở Dương một cái thật dữ dằn, rồi chỉ vào cô tức giận gào lên, “Không biết tôi lên cơn gì mà đưa cô tới chỗ Anh Cả. Nếu biết sớm cô là một mụ đàn bà giỏi gây rắc rối thế này thì tôi…” Hoàng Phi tức giận đi đi lại lại, rồi sau đó chắp hai tay lại, nói với Sở Dương vẻ bất lực, “Bà nội, tôi xin bà, bà rón tay làm ơn làm phúc cho con nhờ!”
Sở Dương không nói gì chỉ nhìn anh ta với ánh mắt lạnh lùng.
Nhìn biểu hiện ấy của Sở Dương, Hoàng Phi thực sự là hết cách, không hiểu vì sao cả ba người này đều có thái độ ngang bướng giống nhau đến vậy! Anh ta chẳng muốn nói lại nữa, chỉ thốt ra một câu thể hiện sự bất lực của mình trước khi quay người bỏ đi, “Đúng là chỉ có tôi mới rỗi hơi mua cái bực vào mình!”
Phạm Tiểu Quyên từ phía sau chạy lên, vẫn chưa hết vẻ lo lắng nghi ngại trước thái độ vừa rồi của Hoàng Phi, khẽ hỏi Sở Dương, “Rốt cuộc là cậu đắc tội với ai vậy?”
Sở Dương mỉm cười, không trả lời. Đến cô cũng còn không rõ thì sao có thể trả lời Tiểu Quyên được? Chỉ có điều từ xưa tới nay chưa bao giờ cô nghĩ tới chuyện gây sự với ai, nhưng vì sao bọn họ lại vẫn không chịu buông tha cho cô?
Hà Ý Khiêm vẫn cứ xuất hiện, thỉnh thoảng anh ta lại mời cô đi ăn cơm, hoặc bảo cô cùng đi dạo với anh ta trong vườn trường, cùng ôn lại những chuyện thú vị hồi còn nhỏ giữa hai người, nhưng tuyệt đối không nhắc một chữ nào đến chuyện giữa cô và Phương Nghị.
Kể từ sau đêm ấy, Phương Nghị bỗng nhiên thấy rất lưu luyến với căn phòng nhỏ cũ nát của Sở Dương. Lúc đầu còn cách hai ba ngày mới ngủ lại ở chỗ cô một đêm, nhưng sau đó anh đã mang những đồ dùng thường ngày và cả quần áo đến chỗ Sở Dương.
Buổi tối nếu không phải đi dự tiệc tiếp khách, Phương Nghị sẽ đến trường đón Sở Dương, Sở Dương không biết nấu nướng, hơn nữa căn phòng mà cô trọ cũng không có dụng cụ nhà bếp, vì vậy hai người thường ăn cơm tối ở bên ngoài rồi mới về. Có tới mấy lần Sở Dương không nén được đã phải ngầm cho Phương Nghị biết về điều kiện rất kém của căn phòng trọ và nếu anh muốn cô ở bên anh thì cô sẵn sàng tới ở chỗ anh.
Phương Nghị nghe cô nói thế chỉ mỉm cười, sau đó nói là không cần, bởi vì chỗ của anh xa trường, ở đây Sở Dương đi học sẽ tiện hơn, giả sử buổi tối anh bận không đến đón cô được thì cô vẫn có thể tự đi về.
Trong lòng Sở Dương cứ cảm thấy có một nỗi bất an mơ hồ. Cô đã phải sống trong tình trạng cô độc khá lâu và đã quen ở một mình. Bây giờ tự nhiên có thêm một người nên cô cảm thấy không yên tâm, nhưng có lẽ cái chính là cô thấy mình đang dần dần thích ứng với sự tồn tại của Phương Nghị.
Sáng chủ nhật, khi Sở Dương tỉnh dậy thì đã gần mười giờ. Phương Nghị vẫn đang ngủ rất ngon. Sở Dương nhìn lên trần nhà nghĩ linh tinh một hồi, sau đó mới ngồi dậy vén rèm cửa sổ lên. Ánh nắng mặt trời gay gắt rọi vào trong phòng, Phương Nghị khẽ làu bàu, rồi lại trở mình tiếp tục ngủ. Sở Dương thấy hơi buồn cười, lần đầu tiên cô phát hiện thấy anh giống như một đứa trẻ lười biếng.
Sở Dương bước tới kéo tấm thảm mỏng trên người anh, cười gọi, “Dậy thôi, con sâu lười. Mặt trời chiếu hết lên người rồi.”
Phương Nghị trở mình nhìn Sở Dương, trong giây phút ấy anh thấy nụ cười của cô còn rạng rỡ hơn cả mặt trời ở phía sau khiến anh thấy hoa mắt. Anh giơ tay kéo mạnh cô vào lòng, “Nhóc, em đã quấy rầy chồng em rồi đấy nhé, sẽ có ngày em hối hận cho mà xem!”
Thanh niên nam nữ, đêm đêm ngủ cùng nhau, khó tránh khỏi những cử chỉ âu yếm. Nhưng cứ đến giây phút quan trọng nhất thì cô lại đờ người ra như một khúc gỗ. Anh không muốn làm tổn thương cô, vì thế đành cố chịu cơn giày vò của chính mình.
Sở Dương đỏ mặt nhìn Phương Nghị, định đẩy anh ra, nhưng thân hình to lớn mạnh mẽ của anh đã đè xuống khiến cô ngạt thở, “Dậy đi, nhanh lên!”
Phương Nghị cười, hôn chụt một cái lên môi cô rồi mới ngồi dậy và ghé sát vào tai cô khẽ nói, “Vừa rồi em cười rất xinh, anh thấy còn rạng rỡ hơn cả ánh mặt trời!”
“Dậy đi, đồ hư!” Sở Dương ngồi dậy đi ra phòng ngoài, “Anh cứ nằm lười đó đi, em mặc kệ anh đấy!”
Phương Nghị vươn vai, sau đó lại nằm xuống giường thật.
Sở Dương hết cách đành đi rửa mặt đánh răng trước, đúng lúc cô đang đánh răng thì có tiếng gõ cửa, cô mở cửa ra và sững sờ.
“Mẹ! Sao mẹ lại đến đây?” Sở Dương cuống quýt, không ngờ mẹ cô lại tìm được đến đây. Cô đưa địa chỉ cho mẹ thật, nhưng vì giận mẹ nên cô mới chuyển chỗ trọ ở đây, còn mẹ cô thì chưa bao giờ tới chỗ cô trọ.”
“Trên đời này chỉ có những đứa con nhẫn tâm, chứ chẳng khi nào có cha mẹ nhẫn tâm!” mẹ của Sở Dương vừa thở hổn hển vừa nói. Bà vừa phải leo cầu thang lên đến tầng năm. Bà nhét túi hoa quả vào lòng Sở Dương, mắng, “Vì cái đồ cứng đầu là mày không còn nghĩ gì đến chuyện về nhà nữa, nên mẹ mới phải lặn lội đến đây!”
Vừa nói mẹ Sở Dương vừa định đi vào bên trong, nhưng lại thấy cô con gái vẫn ôm túi hoa quả và đứng chắn ở cửa, không có vẻ gì là nhường lối đi cho mẹ. Trong lòng bà cảm thấy có chuyện gì đó không mấy tốt đẹp, nhìn sang mặt Sở Dương thì lại thấy vẻ luống cuống không giấu nổi trên đó, vì vậy mối ngờ vực trong lòng bà lại càng tăng, bà đẩy mạnh Sở Dương sang một bên và bước vào.
Nhìn thấy mẹ cứ ngó quanh quất, Sở Dương vội ấn mẹ ngồi xuống ghế, “Mẹ, mẹ hãy ngồi xuống nghỉ một lát đi!”
Nhưng đời nào bà chịu ngồi, bà gạt con gái và xông vào phòng ngủ.
“Mẹ…” Sở Dương cuống quýt chặn lấy cửa vào phòng ngủ, nhất định không cho mẹ bước vào, rồi cố nhăn nhở cười, “Con vẫn chưa gấp chăn chiếu, bừa bộn lắm, mẹ ngồi ngoài đi mà!”
Nhưng đã đến lúc đó rồi thì đời nào mẹ cô còn chịu tin nữa, bà kiên quyết gạt Sở Dương và mở toang cửa ra.
Trong phòng ngủ, Phương Nghị vẫn chưa cài xong khuy áo, nhìn thấy mẹ Sở Dương đẩy mạnh cửa bước vào, anh có vẻ lúng túng, vội chào, “Bác gái!”
Mẹ Sở Dương không ngờ lại thấy Phương Nghị xuất hiện ở phòng ngủ của con gái, nên vừa tức giận vừa bất ngờ, nhất là khi nhìn thấy chiếc giường bừa bộn, mặt bà trắng bệch, bà chỉ vào mặt Sở Dương hỏi bằng giọng run rẩy, “Con… trước đây con hứa với mẹ như thế nào?”
Sở Dương nhìn thấy mẹ như vậy cũng cuống quýt, vội chạy đến đỡ bà dậy, “Mẹ, mẹ nghe con nói đã…”
Mẹ Sở Dương gạt tay cô ra và vung tay giáng vào mặt cô một cái tát. Sở Dương sững sờ, Phương Nghị cũng ngây người ra. Phản ứng của anh sau khi trấn tĩnh được, đó là kéo Sở Dương về phía sau và nói với mẹ của cô, “Bác, bác làm gì vậy?”
Nhìn thấy Phương Nghị chặn trước mặt, mẹ Sở Dương càng thêm tức giận, tới mức không nói được thành lời, một lúc sau mới chỉ vào mặt Phương Nghị nói, “Cút ngay! Tôi dạy con gái tôi, anh chớ có ngăn cản!”
“Cô ấy không chỉ là con gái của bác mà còn là người phụ nữ của cháu, cháu không cho phép bất cứ ai động đến cô ấy!” Phương Nghị bình thản nói.
Mẹ của Sở Dương càng run lên vì tức giận, “Được, nó là người phụ nữ của anh, nó không phải là con gái tôi. Tôi không có đứa con gái làm mất mặt mẹ như thế, mới tí tuổi đầu đã làm những trò nhố nhăng với đàn ông…”
Mẹ Sở Dương càng nói càng tức giận, càng nói càng ác khẩu. Phương Nghị nể bà là mẹ của Sở Dương nên cũng không dám nổi giận, mặt càng ngày càng trắng bệch. Không nghe thấy Sở Dương có động tĩnh gì, anh quay đầu lại lo lắng nhìn cô, cảnh tượng trước mắt làm anh giật thót mình.
Mặt Sở Dương trắng bệch đến thảm hại, người cô cứ run lên từng đợt, tay cô giữ chặt vạt áo, mắt đờ đẫn, cô nói bằng giọng run run, “Cháu không như vậy, cháu không như vậy… Cháu không mua chuộc lôi kéo họ, đừng nói với mẹ cháu, đừng nói với thầy cô giáo, cháu không nói, không nói với ai…”
Phương Nghị cuống quýt ôm cô vào lòng, “Không phải như vậy, anh biết là không phải như vậy, đừng sợ.” Cảm thấy cô mỗi ngày một run rẩy trong lòng mình, Phương Nghị tức giận gầm lên với mẹ Sở Dương, “Cô ấy là con gái bác, chẳng nhẽ bác không biết cô ấy là người như thế nào sao!”
Mẹ của Sở Dương cũng sợ hãi trước phản ứng của cô, bà sững sờ một lúc, rồi như sực tỉnh sau cơn tức giận, vội nắm lấy tay con, khóc và nói, “Sở Dương, con đừng làm mẹ sợ, là tại mẹ không tốt, con nhìn mẹ đi, đừng làm mẹ sợ…”
Mặt của Sở Dương chan chứa nước mắt, đôi mắt cô trống rỗng vô hồn, cô không nói gì nữa mà chỉ nghiến chặt hàm răng, người co rúm lại. Phương Nghị cuống lên, sợ cô sẽ hủy hoại bản thân, nên ra sức bành miệng cô ra, Sở Dương cắn mạnh vào giữa ngón tay cái và ngón tay trỏ của anh đến ứa cả máu. Phương Nghị cau mày cố nén cơn đau, ôm cô vào lòng, dịu dàng an ủi, “Không sao, một lát sẽ hết thôi, không ai biết đâu, không ai biết đâu.”
Một hồi lâu sau, Phương Nghị mới rón rén ra khỏi phòng ngủ, đóng cửa phòng và ngẩng đầu nhìn mẹ Sở Dương lúc đó đang ngồi đờ đẫn trên sofa.
Mẹ Sở Dương nhìn thấy Phương Nghị bước ra, vội đứng dậy, định đi vào trong xem Sở Dương thế nào thì bị Phương Nghị ngăn lại và khẽ nói, “Cô ấy đã ngủ rồi, bác chờ một lát nữa hãy vào. Có điều này cháu xin được thưa chuyện với bác.”
Nghe vậy, mẹ Sở Dương lại ngồi xuống, nhìn Phương Nghị với ánh mắt nghi ngại, “Có chuyện gì anh cứ nói đi. Nó là con gái tôi, không cần anh giả bộ từ bi nhân nghĩa ở đây!”
Phương Nghị mỉm cười bất lực và ngồi xuống phía đối diện, “Thưa bác, cháu biết là bác có những suy nghĩ không mấy tốt đẹp về cháu. Bây giờ cháu cũng không có ý định làm bác thay đổi những suy nghĩ ấy. Cháu chỉ muốn hỏi bác một số điều. Bởi vì có những điều cháu không thể trực tiếp hỏi Sở Dương được, nên cháu muốn được bác nói cho biết.”
Mẹ Sở Dương nhìn Phương Nghị vẻ lạnh lùng, hỏi với vẻ cảnh giác, “Chuyện gì?”
“Chuyện sáu năm về trước. Rốt cuộc đó là chuyện gì? Sao bác lại biết? Bà Hà đã tới tìm bác đúng không?”
Mẹ của Sở Dương như bị kim châm, đáp một cách nghĩ ngợi, “Cậu nói linh tinh cái gì thế? Tôi không hiểu cậu đang nói tới chuyện gì?”
Phương Nghị không nói gì, chỉ nhìn bà vẻ lạnh lùng, một hồi lâu sau mới khẽ đáp, “Bác, vừa rồi bác cũng đã nhìn thấy đấy, tuy mọi người đều cố ý tránh chuyện này, nhưng từ lâu nó đã trở thành nỗi dày vò trong lòng Sở Dương. Nếu không giải quyết nó, mãi mãi nó sẽ đè nặng trong lòng cô ấy. Bác là người hiểu những thay đổi của cô ấy trong mấy năm qua hơn ai hết, chẳng nhẽ bác không thấy đau lòng vì việc này sao?”
Mẹ Sở Dương cúi đầu không nói gì, mỗi một lời nói của Phương Nghị đều như những nhát búa gõ vào lòng bà. Bà cũng đã từng thử dò hỏi căn nguyên từ Sở Dương, nhưng mỗi khi nhắc đến chuyện ấy, cô đều né tránh. Nếu không phải vì Sở Dương né tránh thì làm sao bà phải đến hỏi người đàn bà ấy. Câu trả lời làm bà không thể chấp nhận được, bà không tin, nhưng chuyện này dù thật dù giả thì cũng là điều mà gia đình bà không thể chấp nhận được. Vì vậy, bà chỉ còn cách lựa chọn xem nhẹ và quên nó đi, giống như con gái bà. Bà đã nghĩ, cứ giấu nó đi, không ai nhắc đến nó nữa, coi như nó chưa từng xảy ra.
Phương Nghị nói tiếp, “Nhưng theo những gì cháu được biết thì chuyện này có vấn đề. Cháu nghĩ, chắc bác cũng không muốn Sở Dương phải chịu nỗi oan ức lớn như vậy.”
“Cậu tưởng rằng tôi không biết con gái tôi bị oan ức hay sao?” Mẹ Sở Dương ngẩng đầu lên, nghiến răng, “Tôi biết con gái tôi không phải là đứa con gái như vậy. Nhưng người đàn bà ấy nói tới chuyện này vừa có tiền vừa có thế lực, cho dù Sở Dương bị oan uổng thì tôi cũng làm được gì? Chuyện làm to ra, con của họ thì có thể được đưa ra nước ngoài học, còn còn tôi thì sao? Để nó luôn phải nghe những lời xầm xì bàn tán của người khác chăng? Cậu nghĩ xem, sau này nó sẽ phải sống ra sao? Nó vẫn còn nhỏ, cho dù là bị oan thì chúng tôi cũng chỉ còn biết ngậm bồ hòn làm ngọt.”
Phương Nghị nghe, lông mày lại càng nhíu chặt hơn, “Cô ấy đã nói với bác như thế nào ạ?”
Mẹ Sở Dương ngây người, bà nhớ lại chuyện năm ấy, một cảnh tượng rất khó khăn lại hiện lên trong đầu bà, bà nhìn Phương Nghị không nói gì.
Phương Nghị cố kìm cơn giận dữ, cười lạnh lùng, “Bác không dám nói vì trong lòng bác không thể hoàn toàn tin tưởng ở con gái bác. Bác không hỏi Sở Dương mà đã lập tức định tội cô ấy. Chính vì thế mà bác luôn làm như không biết chút vào về chuyện này. Cũng chính vì bác không tin tưởng ở Sở Dương, nên khi xảy ra chuyện, cô ấy mới không dám nói với bác và đem tất cả những chuyện đó giấu trong lòng, chính điều ấy đã khiến cho tính cách của cô ấy có những thay đổi lớn.”
Mẹ của Sở Dương vẫn ngây người từ nãy đến giờ, đến lúc này bỗng gầm lên, “Cậu nói bậy! Sao cậu biết như vậy?”
“Sao cháu lại biết được ư?” Phương Nghị cười lạnh lùng, “Vì cháu tin cô ấy. Vì cháu muốn những người mắc nợ cô ấy phải trả bằng hết cho cô ấy! Bác không cần nói với cháu là người đàn bà ấy đã nói những gì với bác, vì cháu định nghe chính bà ta giải thích về chuyện này.”
To be continue. . .