Post a reply to the thread: [2006][D][JPN-Fansubs] Boku no Aruku michi - Con đường tôi đi (11/11 - Complete) | treo lên lăng xê tiếp
bấm vào đây để báo danh
Tên viết tắt của diễn đàn là gì? (trả lời là JPN)
Will turn www.example.com into [URL]http://www.example.com[/URL].
You may rate this thread from 1-star (Terrible) to 5-stars (Excellent) if you wish to do so.
Thấy mọi người khen quá trời, mình cũng quyết tâm down về xem thử
Re-up : https://mega.co.nz/#F!QcQXUTwD!SP7l4V3TdWApGXzfRnoojw
cà ri nhất định phải là cà ri gà. thiệt sau khi coi phim mình nhiễm câu nói đó, mình cũng khâm phục khả năng nói một lúc không ngừng nghỉ. bộ phim là một câu truyện không phải sinh ra để làm người khác cảm động, mà chính là để khiến người khác tin tưởng rằng, chỉ cần cố gắng, quyết tâm bước đi trên con đường mình đã chọn thì sẽ có lúc có được hạnh phúc và tìm thấy điều quý giá nhất trong cuộc sống
@Anhnhat88: Nhân vật nữ chính hình như tên là Miyako chứ k phải Miyuko Còn nam chính Otake ngoài biểu hiện nét mặt còn phải dáng đi, các biểu cảm khác không dùng đến nét mặt nữa chứ!!!
Ai có nhạc nền của phim này cho mình xin link với. Thích cái bản nhạc nền violon trong phim
haiz. mình xem tửu phim này xem sao, cũng hay đấy chứ
ui chà, mới coi xong, ngủ ko được nên lên đây viết nhảm vài lời ^^ tình tiết phim chậm như vốn dĩ phim Nhật vẫn thế, những chi tiết vụn vặt tưởng như ko có gì phải để ý thì lại để lại trong lòng người xem 1 cảm xúc sâu đậm. nói về nhân vật chính - thấy mọi người khen diễn viên đóng hay nhiều, riêng mình lại thấy vai này ko phải là loại hóc búa, bởi vì vai tự kỷ ko biểu lộ nhiều cảm xúc trên khuôn mặt, còn ánh mắt thì giả bộ lơ ngơ cũng ko khó, đơn cử như đứa con của ông chú trong sở thú cũng đạt vậy! nói về Miyuko - mình ấn tượng với Karina từ hồi coi Love Shuffle. Karina lúc bình thường mình cũng ko thấy nổi bật lắm, nhưng khi cười thì cực kì "tỏa nắng" có thể nói Karina là diễn viên thứ 2 sau Erika Sawajiri hớp hồn mình chỉ với 1 nụ cười (kaka, trước "gái đẹp" mình dễ đổ quá) vai bà mẹ - đây mới là vai diễn mình ấn tượng nhất. bà mẹ là trung tâm của những giằng xé (chắc hơi quá) nội tâm. 1 bên là tình thương với đứa con ko may mắn mà mình dứt ruột đẻ đau, 1 bên là sự chấp nhận của xã hội, vừa phải cố gắng để ý đến cảm xúc của đứa con, vừa mâu thuẫn với sư thiên vị và tình cảm với 2 đứa con còn lại. thực sự vai diễn này làm mình nhớ đến mẹ rất nhiều, muốn khóc khi thấy cảnh đứa con gái đến sau lưng mẹ bóp vai cho mẹ đỡ mỏi! mặc dù theo đánh giá chủ quan của mình thì phim cũng ko phải thuộc loại cảm động lắm, nhưng là bộ phim thứ 2 có thể lấy nước mắt của mình sau 1 LOT cảm ơn các bạn đã bỏ công sức và thời gian để dịch 1 bộ phim mang ý nghĩa nhân văn cao như thế này
đọc com của bà zời với bà azka mà cười đau cả ruột hôm nào zảnh tớ sẽ xem cái anh xấu xấu đóng hay ko há há thank các bạn nhìu nhá
mấy bạn ui, tập 2 phần .001 bị mất tiêu rùi, mấy bạn có lòng tốt up lại giùm mình k, đang coi hay chưa dám coi mấy tập típ theo có thiếu j k nữa cảm ơn các bạn nhiều!
Cảm ơn các bạn đã làm phụ đề cho phim, đây là một phim hay. Những tập đầu mình chủ yếu xem Teru, nhưng từ tập 6 trở đi, mình chú ý đến những người xung quanh Teru. Anh mình cũng mắc bệnh về thần kinh (ko phải bị tự kỉ). Vì vậy, khi xem các nhân vật sau, mình đã nghĩ “Sao giống mình quá”. - Koga : cảnh ông quay lưng bỏ con vì xấu hổ trước cái nhìn và sự bàn tán của mọi người, mình đã trải qua. Anh mình bình thường ít nói, nhưng khi phát bệnh thì nói nhiều, nói lung tung, dù ko ai nghe cũng nói một mình. Những người ko biết, khi nói chuyện với anh ấy đều ngạc nhiên (vì vẻ ngoài anh ấy bình thường). Cũng như Koga, ánh mắt của họ làm mình xấu hổ và khó chịu. Chỉ giống Koga ở điểm này thôi, chứ ko bỏ con như ông ấy. Khi bệnh nặng anh mình cũng bỏ nhà đi. Ko như Teru, anh ấy lang thang khắp nơi và ko thể nhớ đường về, nên nhà mình rất cực khi đi tìm. - Chị dâu của Teru : ở nhà với Teru khi Teru đang kích động, muốn chồng cho Teru vào viện khuyết tật -> giống mình. Khi bị kích động, Teru ko làm đau người khác (theo nghĩa đen). Anh mình ko thế. Anh ấy từng đánh và đuổi mình ra khỏi nhà. Mỗi khi nhà chỉ có mình và anh ấy, mình rất sợ, ko biết trốn đâu. Sau này nhà có phòng, mình vào phòng và khóa cửa. Chỉ khi nhà có người thì mình mới yên tâm. Bệnh nhẹ thì anh ấy nói lung tung cả ngày, làm mình điên đầu. Vài lần mình đã nói với mẹ “Nhiều lúc ko chịu nổi, con ước gì má bỏ mặc anh ấy, như cho đi bệnh viện rồi ko đón về, hoặc lúc anh ấy bỏ nhà đi thì khỏi tìm luôn. Nhưng những khi anh ấy bình thường, con lại thấy tội”. Đó là cảm giác thường trực của mình : lúc thấy ghét, lúc lại tội nghiệp. Mẹ mình cũng như mẹ Teru (chỉ khác là mẹ cũng nhiều lần bực mình anh ấy) đã trả lời “Dù nó thế nào đi nữa, tao cũng ko bỏ nó được”. - Anh trai của Teru : mình cũng từng nghĩ như thế : Sao anh ấy lại là anh mình, Sao mình cứ phải chịu đựng anh ấy, Sao anh ấy ko chết đi cho mình đỡ khổ. Nguyên văn bởi vermouth2205 Ko hiểu sao mình thích nhất mỗi khi Miyako nói "Ừ, mình sẽ đợi." Cũng giống bạn, mình rất thích khi Miyako cười và nói “Ừ, mình sẽ đợi”. Nụ cười của Miyako rất đẹp, bao dung và ấm áp. Nếu ai từng trông trẻ (từ 1 tháng tuổi -> 5 tuổi) mới thấy được Miyako tuyệt vời thế nào. Teru cứ như 1 đứa trẻ, luôn gây phiền phức. Vậy mà Miyako luôn bao dung, kiên nhẫn, ko hề nổi giận với Teru (lần Miyako la Teru ko tính, vì Miyako giận người yêu nên la Teru -> giận cá chém thớt, chứ ko phải vì giận Teru). Miyako cứ như thiên thần vậy. - Tập phim mình thích nhất là tập Kotaro bỏ thi, đi quan sát Teru. Ở tập này, mỗi khi Kotaro cười, mình cũng thấy vui lây.
Forum Rules