Post a reply to the thread: Phim điện ảnh Nhật - Review của JPNers!
bấm vào đây để báo danh
Tên viết tắt của diễn đàn là gì? (trả lời là JPN)
Will turn www.example.com into [URL]http://www.example.com[/URL].
You may rate this thread from 1-star (Terrible) to 5-stars (Excellent) if you wish to do so.
Give it all (1998) Mình tình cờ biết đến Rena Tanaka qua bộ phim Hatsukoi (2000), để rồi đem lòng cảm mến gương mặt nhỏ lanh lợi, có phần cứng đầu và dáng người bé con của cô. Trong tiếng Pháp có từ “Petite” mà mình nghĩ rất hợp để miêu tả Rena. Mình đã xem gần hết phim cô đóng vì mình mà thích ai là sẽ tìm xem phim của người đó hihi Cũng không hiểu sao, đa số phim cô đóng mình đều thích. Bảo sao mình lại thích cô, cũng có lý do cả. Mà thôi không lảm nhảm nữa. Chuyện là mới nay mình có xem Give it All (1998) do Rena đóng hồi cô sắp hết 17 để bước vào tuổi 18, cùng tuổi với Etsuko, nhân vật chính trong phim. Etsuko là nữ sinh cấp 3, buồn chán với cuộc đời (ôi cái tuổi ẩm ương này) nên một lần thử bỏ nhà đi ra bờ sông. Từ xa cô ngắm thấy người ta chèo thuyền vui quá rồi lại dong xe về nhà. Hôm sau, vào ngày khai giảng, có CLB chèo thuyền vào lớp cô chiêu mộ thành viên nhưng họ chỉ có đội nam. Tiếc nuối và bực tức nên cô quyết định mở bằng được CLB cho nữ. Đấy, nội dung chỉ có thế, không to tát cũng chẳng khiến mình thích nhất, vậy mà xem xong mình vẫn muốn viết gì đó cho phim. Hoặc có lẽ, mình-của-năm-17-tuổi muốn vậy. “ - Chúng ta mới chỉ 17 tuổi thôi - Ừ, nhưng chỉ 17 có một lần.” (lời thoại trong phim) Thế nên làm sao để sống không hoài, không phí, phải vậy không? Thật lạ là người ta cứ nhắc mãi đến tuổi 18 mà quên rằng còn có 1 tuổi đáng nhớ hơn là 17, hoặc chí ít đối với mình là như vậy. Cái thời đánh dấu sự kết thúc của những năm tháng học cấp 3. Nơi có đồng phục trắng, bóng nắng, vòng quay bánh xe đạp ẩn hiện trong những giấc mơ của mình đẹp đến ngẩn ngơ, trong trẻo đến vô ngần. Tình bạn, những rung động đầu đời và biết bao hoài bão ngông cuồng đánh rơi ở nơi đó mất rồi. Etsuko và những người bạn cô cũng không khác chi. Họ đã chèo, chèo và chèo thuyền mãi đến khi tuổi 17 kết thúc. Họ đã cố gắng hết sức mình vì một tuổi trẻ một đi không trở lại. Xem xong phim rồi, mình cứ nghĩ mãi về cảnh mở đầu phim. Vào một buổi chiều mưa, có người môi giới nọ dắt vài ba vị khách đến xem căn nhà hoang bên cạnh bờ biển, nơi từng là chỗ tập luyện của các cô gái. Họ bước lên chiếc cầu thang gỗ ọp ẹp, đi qua những tàn tích ngổn ngang, rác rưởi rơi vãi trên sàn, trên tường treo vài ba tấm áp phích và ảnh film bám đầy bụi. Họ chẳng để tâm, vẫn mải mê định giá căn nhà và rồi máy quay zoom dần vào bức hình chụp Etsuko và những người bạn đứng bên cạnh chiếc thuyền. Đối với những vị khách, căn nhà và đám người trong bức ảnh đều vô danh, chẳng mấy quan trọng. Đương nhiên, chúng ta cũng sẽ có suy nghĩ như họ, nếu không xem tiếp bộ phim. Đến đây, mình mới chợt nghĩ, có rất nhiều những hồi ức không tên như thế, ngụp lặn trôi trong dòng thời gian để rồi biến mất chẳng ai hay. Song dẫu bị lãng quên, chúng vẫn thật đẹp. Đẹp trong âm thầm, lặng lẽ và xốn xang…
Tokyo Marigold (2001) Tokyo Marigold (2001) *SPOILER ALERT* Mình nhớ ai đó đã comment về bộ phim này, nói rằng: “Thật đơn điệu và không cao trào. Chẳng có gì ngoài việc xem một cô gái dễ thương bĩu môi và mỉm cười.” Nhận xét này quả thực, khiến mình ngần ngại đôi chút, chưa kể việc nội dung phim kể về một cô gái dẫu biết chàng trai kia đã có bạn gái mà vẫn cố bất chấp yêu thật drama và ngu ngốc. Không ai muốn xem nội dung như thế. Mình cũng nằm trong số đó. Vậy mà, ừ vậy mà, trong suốt 1h37p đó, mình đã yêu phim đến không sót một giây nào. Bởi Tokyo Marigold là một bộ phim đẹp đến bất ngờ về nỗi cô đơn của con người. Nó khiến mình run rẩy đến từng khung hình. Câu chuyện của nhân vật nữ chính Sakai là câu chuyện của những tâm hồn cô đơn, lạc lõng giữa dòng đời. Chuyện cô chấp nhận yêu một gã trai đã có bạn gái là Tamura vì cô đơn, có thể diễn ra với bất kỳ ai. Diễn biến tâm lý của cô được đạo diễn Jun Ichikawa khắc họa tự nhiên đến nỗi mình đã nghĩ, nếu ở trường hợp đó, mình cũng sẽ làm như Sakai. Bởi suy cho cùng, chúng ta đều là những sinh vật luôn tự tin rằng sẽ không tài nào làm những chuyện xuẩn ngốc như thế để rồi lại thấy mình đâm đầu vào toàn những thứ không đâu. Con người…đúng là sinh vật lạ kỳ và yếu đuối. Cứ nhìn Sakai thì biết. Mở đầu phim cô cứ đinh ninh: “I’m not that lonely. I kind of like being by myself” để rồi lại bắt gặp mình một năm sau đó tự nhủ “I can’t live without you. I can’t stay alive…I can’t live.” Cứ như thể khi người ta cô đơn quá lâu, người ta không nghĩ mình cô đơn, nhưng đến khi yêu thì người ta lại “ngã” rất đau, xây xẩm hết cả. Dù đáng lý ra mình phải ghét Sakai vì tất cả những đau khổ này là do cô tự làm tự chịu, nhưng mình vẫn cứ thương cái dáng hình nhỏ bé liêu xiêu của cô nàng, lọt thỏm giữa thành phố Tokyo rộng lớn, nơi có dòng người qua lại tập nập và bầu trời cao vợi trên đầu. Mình thích làm sao những góc máy chông chênh của bác Jun Ichikawa, thích cái cách bác quay cận mặt Sakai, người con gái thơ ngây nhưng lúc nào cũng trầm tư. Đôi khi những suy nghĩ của cô vắt từ khung hình này sang khung hình khác, trôi đi cùng âm nhạc, khiến người xem mất đi tất cả khái niệm về thời gian, mơ hồ giữa biết bao bòng bong xúc cảm chẳng thể gọi tên. Lúc thấy Sakai buồn rười rượi sau khi chia tay Tamura và sau đó lại bật cười trong nước mắt khi thấy đoạn CM bóng chày mà mình đã đóng…Lúc đó mình đã nghĩ, mình hiểu được vì sao Sakai lại cười như thế. Trái tim mình như trật đi 1 nhịp. Vì đã có lúc mình dù đau khổ, nhưng vẫn vô thức bật cười vì những thứ vui vẻ. Ừ thì, cuộc sống đâu phải chỉ toàn buồn đau, phải không Sakai? Cái kết phim chính là minh chứng cho điều đó. Tuy đôi chút bất ngờ khi nghe tin Tamura và cô bạn gái nọ chẳng thành đôi, gió khẽ lùa qua mái tóc ngắn rung rinh, ánh mắt Sakai chăm chú dõi theo người con gái ấy, nay đã mang bầu, tay trong tay với chàng trai khác, nhưng mình tin, chuyện chỉ có thế mà thôi. Trong chốc lát, ký ức về Tamura sống dậy, hoài niệm một chút, ngẩn ngơ một chút để rồi thôi. Kết phim là cảnh Sakai chạy đi theo mẹ, miệng kêu “Đói quá, con cũng muốn ăn nữa.” và cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn. P/S: Mình lại có thêm một đạo diễn yêu thích nữa rồi. Cháu iu bác, bác Jun ơiiiii.
Tokyo Marigold (2001)
If Cats Disappeared from the World If Cats Disappeared from the World (2016) "Nếu loài mèo không còn trên đời nữa, thế gian này sẽ đổi thay đến nhường nào? Còn nếu tôi biến mất khỏi thế giới, liệu có ai vì tôi mà đau lòng?" Bạn sẽ muốn dành cuộc điện thoại cuối cùng cho ai? Bạn sẽ từ bỏ chúng chứ, những gì đã giúp định danh con người bạn? Những thứ đã gắn kết bạn với thế gian này. Đó có thể là một mối tình sâu đậm, một tình bạn khăn khít, hay là sự gắn kết gia đình bền chặt. Bạn sẽ chấp nhận cho chúng mất đi không, để đổi lấy chính thời gian ngắn ngủi của mình trên nhân gian này. Tình yêu lúc nào cũng vậy, đến bất ngờ và những tưởng sẽ không bao giờ xa cách nhau. Nhưng những biến cố, rồi đến một ngày bỗng dưng buông tay không vì điều gì cụ thể cả. Những người bạn, chỉ cần một điểm chung để gắn kết với nhau. Hết tâm hết sức vì bạn cho một yêu cầu lần sau cuối, nhưng bất lực khi không thể làm được. Chúng ta có thật sự quan trọng trên nhân gian này, vì dù ta có mất đi chăng nữa, mọi thứ vẫn tiếp diễn như nó vốn thế, chỉ không có sự hiện diện của ta nữa. Nhưng cũng vì có ta mà nó đã khác đi một chút, dẫu chỉ là một hạt bụi nhỏ nhoi tranh đấu được sống, cũng đã để lại một dấu vết trên đời. "Tôi chỉ muốn chạy trốn khỏi thời gian thôi" "Cuộc đời bị những phút những giây chia tách, con người cũng vì thế mà mất hết tự do" Ý nghĩ về sự qua đi không thể nào lấy lại dù chỉ là khoảnh khắc nhỏ nhất của thời gian, cái ý nghĩ đó đã dằn vặt con người từ thế kỷ này qua thế kỷ khác. Vậy phải làm sao? Làm gì nữa ngoài tiếp tục sống. Sống, và làm cho những người bên cạnh mình hạnh phúc. "Tôi nhất định sẽ sống" Sống tự do như chim trời, tránh đi những điều quen thuộc đã thành lối mòn, như Tomu-san, nhưng cũng đâu biết được mọi thứ có thể kết thúc một cách chóng vánh đến mức choáng váng. Gia đình, quan tâm nhau bằng chân tình và những điều nhỏ nhặt. Người tưởng chừng trầm lặng và vô tâm nhưng luôn chăm lo cho gia đình, hành lý lỉnh kỉnh vẫn chạy đi hỏi hết phòng trọ này đến phòng trọ khác. Người dù rằng rất đau khổ khi không thể ở bên cạnh vợ mình trong thời khắc cuối cùng, nhưng nhẫn nại sửa chiếc đồng hồ yêu thích của bà như mọi lần. Là người tỏ ra chẳng quan tâm gì nhưng thật ra là người mang đến niềm vui cho vợ, chỉ là không lộ mặt. Là bức ảnh vì quá xúc động mà run tay chụp chẳng rõ, ông đã là một người chồng tuyệt vời. Còn người mẹ, như bao người mẹ trên thế gian này, luôn tất cả là vì con mình mà chẳng mưu cầu hạnh phúc cá nhân, vì hạnh phúc của mẹ chính là con. Những hồi ức gợi lại những đau thương, mất mát nhưng đâu chỉ có mỗi đau thương, đó cũng là những khoảng đời không thể quên với đầy niềm vui và rực rỡ. Đồng hồ tíc tắc đến những thời khắc cuối, biết làm gì khác nữa ngoài dành lời cảm ơn đến chính bản thân mình vì nó đã làm tốt rồi về nhà thôi.
If Cats Disappeared from the World
Maestro! Đìu hiu quá, nhưng vẫn còn thấy ss HH ở đây ha ha (mà mấy nay không thấy ss đăng gì trên wordpress) Maestro! Rồi cũng sẽ đến một ngày chúng ta sẽ lẳng lặng mà biến mất. Cuộc đời cũng trôi qua nhanh như một bản giao hưởng, mong manh như bong bóng xà phòng, biết khi nào. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, tìm được sự thấu cảm với người khác, hòa hợp trong âm nhạc của mình, khoảnh khắc đó là trường cửu. Hãy nghe những câu chuyện ngân lên từ những nốt nhạc. Câu chuyện về một dàn nhạc tập hợp từ những con người rơi rớt lại và người nhạc trưởng kỳ lạ, tìm lại sức sống và niềm kiêu hãnh đối với âm nhạc của mình. Những thanh điệu chạm đến tận cùng của những trái tim và tâm hồn, thúc đẩy những khát khao vượt qua bức tường do chính mình dựng nên, cũng những thanh điệu ấy gợi lên niềm tiếc thương, về mất mát. Những rào cản được xóa nhòa, những sự giúp đỡ trân quý, tạo nên bản nhạc cuộc sống. Món quà cuối cùng ông có thể trao cho bà, buổi hòa nhạc chính ông làm nhạc trưởng, cũng chính là khúc nhạc tiễn biệt người thương. Khi màn trình diễn, tất cả dừng lại, trong một khoảnh khắc, sự im lặng đến từ thinh không xâm chiếm, một quãng nghỉ ngắn ngủi, ta nghe được thanh âm của vũ trụ - nốt nhạc của thiên đường. Âm nhạc, chẳng phải là thứ đẹp đẽ nhất trên thế giới này hay sao.
Maestro!
Sư tử ngược gió - The Lion Standing in the Wind Hello again, my old friend Sư tử ngược gió - The Lion Standing in the Wind [SPOILER ALERT] Mình sẽ chỉ viết về Kouichiro, Wakako và châu Phi thôi Ở đâu đó ngoài kia, có những con người phải vật lộn với mớ hỗn độn của những xung đột liên miên. Cũng có những con người từ bỏ cuộc sống yên bình để dấn thân vào việc cứu người - những bác sĩ, y tá đến từ DWB hay các NGO khác. Nhưng ham muốn cứu người là không đủ, họ phải đối diện với những tình cảnh trớ trêu và hành hạ lòng tin, tinh thần ghê gớm. Những con người rồi sẽ tự làm mình bị thương lần nữa khi rời khỏi đây, hay làm sao để giải thích cho những đứa trẻ chúng không thể nào chạy nhảy nữa, không bao giờ có thể nhìn thấy ánh sáng được nữa. Cả những rào cản về nguyên tắc nghề y - thứ mà đã làm cho Kouichiro phát cáu với Wakako. Họ phải có một tinh thần thép, một cái đầu lạnh nhưng trái tim phải nóng để còn sưởi ấm những số phận bất hạnh, để nơi tan thương ấy không nhuốm thêm màu ảm đạm, u buồn. “Con người chỉ có thể làm những điều trong khả năng. Nhưng nếu ngày nào anh ta cũng làm được điều đó thì anh ta sẽ ngủ ngon buổi đêm và tiếp…” - Albert Schweitzer Kouichiro đã luôn hét lên với chính mình lúc nào cũng phải cố gắng hơn nữa, anh có một trái tim rộng mở để đón nhận những khác biệt và thay đổi chúng tốt đẹp hơn. Khi mà tình thương có thể thay đổi con người. Những đứa trẻ đã quen với bắn giết, lựu đạn chỉ như đồ chơi, đã vui vẻ thế nào và trở thành những con người có ích ra sao - Pele, Einstein, hay Miche - có thể từ bỏ được ham muốn bắn giết và quyết tâm trở thành một bác sĩ. Còn Wakako, cô là người đem đến những bao dung ấm áp, cô chữa lành những đứa trẻ bằng nụ cười, bằng sự quan tâm của mình. Hay giám đốc bệnh viện dã chiến - người đã ở đây từ những ngày đầu tiên, đã luôn gánh trên mình áp lực nặng nề - đã không ngần ngại giúp đỡ hai người. Kouichiro và Wakako, họ đã cống hiến cả tuổi xuân, cả cuộc đời của mình vì người khác. Để đến cuối cùng mảnh đất bao dung ấy ôm trọn hai linh hồn. Lời tạm biệt với những nụ cười, mà Wakako và Miche đã không thể nào biết là lần cuối. Và 10 năm sau, cũng không ai biết được Wakako sẽ ra đi như thế. Như một trích dẫn khác từ Albert Schweitzer - người đã truyền cảm hứng cho Kouichiro trở thành bác sĩ: “Cuộc sống trở nên khó khăn hơn khi chúng ta sống vì người khác, nhưng nó cũng trở nên đẹp đẽ và hạnh phúc hơn….”. Họ chắc hẳn đã rất hạnh phúc với một cuộc đời như thế. Hãy thôi quên đi những súng đạn, mùi máu, mùi thuốc sát trùng, những tiếng kêu la,… Ở đó có lòng thương mến của Wakako dành cho Kouichiro - một tình cảm thầm lặng. Mình đã muốn hai người họ có một cái kết thật đẹp bên nhau, nhưng không, cuộc đời không dễ dàng như thế, kể cả với những con người hiền lành ấy. Những dòng cuối của Kouichiro định gửi về cho Takako đầy xúc động, để kết thúc một mối tình dang dở: “Em chỉ cần hạnh phúc thôi.” “Tôi muốn sống một cuộc đời tự do, tôi muốn là một con sư tử đứng trước gió.” - Đó là Kouichiro Mình tự hỏi: “10 năm đó, Wakako đã buồn như thế nào?”
Sư tử ngược gió - The Lion Standing in the Wind
Cái topic này hơn hai năm chẳng ai update nhỉ. SPOILER WARNING Wasurenai to Chikatta Boku Ga Ita [Forget Me Not] 2015 Bạn hãy thử tượng tượng xem một ngày, bạn thức dậy, và mọi người xung quanh bạn không có một chút ý niệm nào bạn là ai, họ đã quên bạn, quên hẳn, không một mảnh ký ức nào có in hình bạn trong dòng chảy ký ức nơi họ. Bạn bè, người thân, những người bạn yêu thương nhất, tất cả họ, đều đã quên rằng bạn có tồn tại trên cuộc đời này. Bạn sẽ cảm thấy thế nào? Có tuyệt vọng không? Nỗi đau ấy ai tường tỏ. Chắc chắn bao lần cô ấy đã tự hỏi câu: Sao lại là mình?. Cô đã cố, cậu cũng đã cố. Nhưng số phận trêu ngươi hai người. Lời hứa về ngày sinh nhật đã chẳng thể nào lưu lại trong bộ nhớ của cậu. Cả cái ôm, cả nụ hôn ấy.Rồi đến mọi người lấy làm khó hiểu với sự xuất hiện của cô, cậu ấy, chị cậu ấy, những người ở trung tâm. Lạc lõng và cô độc giữa những-người-từng-quen, những-người-từng-thân-thương, nỗi đau nào hơn thế. Có chăng có thể nào buồn hơn. Là niềm hi vọng, niềm tin, bị dập tắt, mà không cách nào châm lại được. Cô không muốn đau khổ thêm nữa, ko muốn người mình yêu cố gắng một cách vô ích thêm nữa. Cô tự tháo bỏ những chi tiết về chính mình. Mối liên kết cuối cùng với cô ấy, miếng urgo, khi nó được gỡ khỏi tay cậu, mình biết, mọi sự đã kết thúc. Cái chạm mặt ấy cậu đâu biết là chỉ vừa mới sau khi cậu quên cô, sau khi trao món quà - đã rạng rỡ trên cổ cô với niềm vui, và quên. Ừ, cuối cùng mình đã nhận ra ánh mắt ấy, sao lại buồn như thế. Đã muộn, mọi thứ đã quá muộn rồi, chạy, nhưng biết tìm đâu.
Mình thích phim đó là được bạn ạ, đừng quan tâm trang nào hay ai cho điểm nó thấp.
Mem mới. Thấy thread này hay hay nên mò vô. Cái gu điện ảnh của mình nó đang dần bớt "hiếu động", nên h có thể nuốt nhiều phim tình tiết chậm hơn, có thể mô tả gu xem film của mình đơn giản là "không thích film kinh dị và phim oscar" *vì phim oscar nó siêu chậm và quá hàn lâm *. Mình xem điện ảnh Nhật ko nhiều, theo trí nhớ thì đã xem được mới chỉ có 3 film thì phải (nếu không nói đến anime), muh 2 film là tình cảm ướt át rồi . Theo mình thấy, film điện ảnh của Nhật có một style rất lạ, nội dung khó đoán, film tình cảm nhẹ nhàng, không bị lụy, nhiều tư tưởng rất hay (cũng như manga), truyền đạt đến người xem rất tốt (3 film mình xem đều khiến mình mém khóc ). Và điểm chung hầu như là film nào cũng bị IMDB quánh thấp nhũng. 1. I Give My First Love To You - Tình đầu dành hết cho em: Đây là một trong những film tình cảm mình thích nhất. Nội dung khá là hay khi nói về khát khao tình yêu của một người biết trước tuổi thọ của mình. Mình ko nhớ diễn viên nam tên gì, chỉ nhớ Inoue Mao. Diễn viên diễn tốt, chị Mao thì nhỉnh hơn anh kia. Film truyền cảm, nội dung biết trước nhưng vẫn làm nổi lên những hi vọng trong lòng người xem. Cảnh quay theo mình là đẹp, diến viên đẹp luôn. Kết thúc buồn. =__= 2. Hanamizuki - Hoa thủy mộc: Lí do xem film này là vì bị lôi cuốn bởi Yui Aragaki. 3jog3 Film tình cảm. Tình tiết nhẹ nhàng, đoạn đầu khá nhạt nhưng về sau thì cuốn hút, diễn xuất có vẻ bình thường. Nhưng có những chi tiết hình tượng hay, như con tàu có chữ "cảm ơn". Góc quay khá là ko đẹp. Nội dung ko mới, kết thúc vui. Và theme song rất hay, bài hát cùng tên do cô ca sĩ gì đó thể hiện, nhưng mình thích bản của Aragaki hát hơn, vì giọng yếu yếu nghe nó buồn hơn. 3. The Wings Of The Kirin - Đôi cánh kì lân: Phim này trông Yui Aragaki dễ thương dễ sợ lun. Có 2 nam chính là Hiroshi Abe và anh nào đó mình ko nhớ tên, diễn tốt, nhất là Abe nhìn chuẩn men. Đây là film Nhật duy nhất (tính cả film truyền hình) muh mình thấy các diễn viên nam đẹp, và ko bệnh. Nội dung trinh thám nhưng các sự việc liên kết hơi chán. Nhưng có những chi tiết về tình cha con rất cảm động. Góc quay khá đẹp. Diễn viên cũng đẹp. Nếu chấm điểm thì mình sẽ quánh cả 3 film trên là 8/10.
Review ngắn. Đã đọc cái truyện này bao nhiêu lần rồi, phim cũng không khác gì, nhưng nhìn background và có gì đó chuyển động vẫn hay hơn, hì. Hotarurubi no mori e Ừ đó là một chuyện tình, một chuyện tình nhẹ nhàng nhất mà tôi từng đọc và xem. Nó cũng buồn, buồn lắm, dù cho đã xem truyện bao nhiêu lần rồi, và giờ là xem phim, đến lúc Gin tan biến đi, tôi đều thấy sống mũi cay cay, chỉ là tôi không khóc được mà thôi. Sự tình cờ, hay định mệnh, đưa Hotaru đến với Gin mùa hè năm ấy. Điều gì có thể giữ Hotaru bên Gin? Tựa làn nước trong xanh kia, tựa như những làn gió, như cánh đồng luôn xanh ngát nơi những mùa hè họ cùng trải qua. Họ bên nhau mùa hè này qua mùa hè khác. Trong lúc chờ đợi, họ nhớ về nhau. Cô bé Hotaru hồn nhiên ngày nào dần lớn lên, Gin vẫn thế. Cô nhận ra tình cảm của mình dành cho Gin. Tình yêu đến nhẹ nhàng sau những mùa hè ngập tràn ánh nắng ấy. Nhưng, một cái nắm tay cũng là điều không thể với họ. Cô sợ mất anh, sợ lắm. Trong sáng và chân thành, tình cảm của họ là vậy đấy, cho dù chạm vào nhau họ cũng không thể. Không một cái nắm tay, không một cái ôm. Họ vẫn đi bên nhau. Nhưng... Không có điều gì là mãi mãi... Sự chia xa đến vội vàng, cuối cùng thì Hotaru có thể ôm Gin, ôm thật chặt tình yêu của mình, một lần cho mãi mãi. Gin đã luôn mong điều đó, dù anh biết chuyện gì sẽ xảy ra, anh vẫn luôn mong thế. Những ánh đom đóm... Tình yêu của họ dù cho có mong manh, nhưng vẫn rực rỡ như ánh sáng của những chú đom đóm mùa hè vậy. “Em, có lẽ sẽ không thể mong chờ mùa hạ trong một thời gian dài. Ngực sẽ rất đau. Nước mắt sẽ rơi. Nhưng ấm áp trên đôi bàn tay này và những kí ức mùa hạ đã từng có sẽ còn sống mãi trong trái tim em.” - Hotaru - Tôi đã đọc ở đâu đó câu nói này: "Người ta bảo nếu bạn thực sự yêu một người nào đó, bạn hãy khóc thay vì để cho người đó khóc.". Gin đã mong cái ôm đó sớm hơn, để Hotaru có thể rời xa anh, đi tìm những điều thật sự thuộc về mình, không mong manh như chính anh, hay đơn giản chỉ là một cái nắm tay mà anh không thể.
@ss HH cho em post 3 bài liên tiếp nha . Collage of our life - Những mảnh ghép cuộc đời Đam mê, tình yêu và hành trình của cuộc đời Nhận được thư sau 3 năm sau ngày hai người chia tay. Nhưng không may nó làm anh thấy mình càng ngày càng nhỏ bé trước cô. Sự mặc cảm, hổ thẹn vẫn chưa thể xóa nhòa. Những ký ức vụn vỡ. Từng khung hình, khoảnh khắc của kỷ niệm được tái hiện. Lần đầu tiên gặp gỡ, người ta hay gọi đó là định mệnh. Và định mệnh của anh đến trong một ngày nắng xuân rực rỡ. Quả quýt rơi, lăn lăn, câu chuyện của chúng ta bắt đầu từ đây. Khoảnh khắc anh gặp cô, một người vừa rực rỡ, vừa nổi loạn. Cô nhờ anh chụp lại khoảnh khắc cô đấm tên kia, trả thù hộ cho tên sở khanh lừa dối bạn cô, rồi chạy. Anh còn chưa nhận ra chuyện gì vừa xảy ra thì đã chạy cùng cô rồi. Cô dừng lại bên vòi nước, ngậm một ngụm rồi phun ra trước ánh nắng để tạo cầu vồng. Rồi cô vụt đi nhanh như khi cô đến, chẳng cho anh kịp hỏi số điện thoại để liên lạc. Cô gái này thú vị ngay từ khi bắt đầu. Nắm bắt những khoảnh khắc trong từng khung hình. Nụ cười của Shizuku khi nhìn ra quang cảnh xung quanh từ trên cao sau khi lấy quả bóng bay cho đứa bé. Cô bảo cô có thể cảm nhận và lắng nghe bầu trời, tìm lại chính mình khi đung đưa ở trên đó. Một buổi chụp hình ngoài dự kiến, chính xác hơn là dạo chơi. Shizuku lúc nào cũng sôi nổi, dường như niềm vui luôn bên cô, chẳng có nỗi buồn. Nhưng đủ tinh tế, để cảm nhận mọi thứ xung quanh, để không lãng phí cuộc sống của mình được ban tặng. Và một khoảnh khắc khác, khoảnh khắc đưa hai con người này lại gần nhau. Makoto nghe rằng Shizuku đi với một giáo sư già đến Hokkaido vào kì nghỉ cuối tuần. Anh đã rất tức giận, cảm giác như có gì hụt hẫng, như bị lừa dối. Rồi bỗng nhiên Shizuku xuất hiện trước cửa nhà anh và bảo đừng để cô ấy một mình. Cô kể câu chuyện gia đình với người mẹ đơn độc và người bố không bao giờ ở bên cạnh gia đình. Và giáo sư kia chính là bố của cô chứ chẳng phải là người tình gì cả. "Đó là quả quýt chua nhất mà tôi từng ăn, vị như là nỗi đau của cô ấy vậy." Đó là lúc anh nhận ra cô cũng cô đơn lắm. Trong anh trỗi dậy mong muốn che chở, muốn cô ấy bên cạnh mình. "Hãy ở đây với tôi lâu hơn đi. Lâu hơn là bao lâu? Khi chúng ta ăn hết quýt." Ở trong góc kia là một thùng quýt . Những khoảnh khắc của sự tha thứ và đồng điệu. Một tai nạn không mong muốn xảy ra, cô làm rơi máy ảnh vào máy giặt. Tất nhiên là làm sao anh có thể bỏ qua ngay được chứ, máy ảnh như là một thứ gì đó rất quan trọng với một người nhiếp ảnh mà. Cô đã cố gắng lau và cả sấy nó, đến nổi ngủ quên ngay cạnh chiếc bàn. Thêm một quả quýt được bóc vỏ? Để làm gì nhỉ? Để có thể rời xa Makoto sớm? Hối hận vì điều mình đã làm? Anh tỉnh dậy, ngắm cô ngủ. Gương mặt thân quen hiền dịu, bình yên. Anh ghi lại khoảnh khắc đó vào chiếc máy ảnh mới. Sau đó, anh đổi chiếc máy ảnh mới vào chỗ chiếc máy hư kia. Tất nhiên là cô không nhận ra điều đó, và cô đã rất rất vui vì nó được sửa. Cô đâu biết là anh lừa cô . Anh dạy cô chụp ảnh, mấy bức đầu điều bị vỡ hình, sau đó thì tốt dần lên. Như đứa con nít với món đồ chơi mới, cô háo hức thấy rõ. Ở bên cô không thể nào không vui lây. Khoảnh khắc bất chợt của tình yêu. Cô nhận ra bị anh lừa vụ cái máy ảnh hư . Còn bảo anh là ngu ngốc, blah blah nữa chứ. Rồi thì anh bảo dừng lại, cô đặt lên môi anh một nụ hôn phớt. Bảo anh rằng anh không phải như thế đâu. Một cô gái khác biệt nhỉ. Sau cảnh hôn chắc chắn các bạn sẽ được cười vì một lý do nào đó (xem sẽ biết), phim nhật luôn bất ngờ và có tình tiết rất vui nhộn . Chỉ vừa tiếp xúc với máy ảnh thôi nhưng đã nắm bắt được những khung hình tuyệt đẹp. Như có duyên với nhiếp ảnh vậy. Cả vừa chạy vừa chụp hình. Những bức ảnh cô chụp chân thực đến kỳ lạ. Gửi ảnh dự thi, anh bị loại, cô đạt giải đặt biệt. Sự ganh tị trỗi dậy, lòng tự trọng trong anh có vẻ bị tổn thương nghiêm trọng. Anh không còn vui vẻ khi cô về nhà như trước. Cuộc hội thoại nặng nề, cô cố tìm cách để mọi chuyện trở nên đơn giản và dễ chấp nhận nhưng anh thì không. Họ bị đẩy ra xa nhau. Cô muốn chia sẻ với anh, hít thở cùng bầu không khí, nhìn những thứ cùng nhau, cười cùng nhau, bên nhau. Cô muốn ở bên anh suốt cuộc đời này. Nhưng anh lại bảo cô quá xa cách với anh, cái tôi ích kỷ, không chấp nhận khi người khác hơn mình. Có nhiều thứ bạn phải chấp nhận trong cuộc đời, bạn chấp nhận chúng dễ dàng. Và rồi đến khi chỉ cần chấp nhận một thứ cỏn con để níu giữ những điều quan trọng nhất thì lại không làm được, dẫn đến sự tan vỡ không hề mong muốn. Sau đó là gì? Điều gì đến cũng phải đến, họ chia tay. Vỏ quýt cuối cùng nằm đó, tưởng chừng như mọi sự đã an bài, và cuộc sống của hai con người sẽ hạnh phúc dù có thùng quýt đó hay không. Nhưng đâu thể biết trước được chữ *ngờ*. Cô đặt niềm tin vào anh nhưng anh lại không biết. Cô sẽ đợi!!! Trớ trêu, anh nghe tin cô bị giết tại New York. Khi để mất đi rồi người ta mới nhận ra những điều ấy quan trọng với mình như thế nào. Những hình ảnh hiện ra lần lượt, những ký ức cứ thế tuôn trào. Không thể chấp nhận, trốn chạy, cố tìm lại chút gì đã mất, nhưng tất cả đã muộn rồi. Khoảnh khắc nhìn lại. Cuộc hành trình của anh tại New York bắt đầu. Và ngay từ đầu đã bị chặn đường ăn cướp. May mắn là người tốt sẽ không bị thiệt thòi, anh gặp Cassius. Một cầu nối quan trọng giúp anh tìm lại được những gì thuộc về Shizuku. Hồi tưởng thì có ích gì cơ chứ. Có những sự việc làm anh hiểu rõ cảm giác của Shizuku. Những bức ảnh kết nối hai con người họ. Đi tìm lại hành trình của cô tại New York. Và nơi cô đã ra đi, mãi mãi. "Giết một người không phải lúc nào cũng thay đổi cuộc đời bạn, nhưng nếu một người nào đó giết bạn, đó là sự kết thúc." Shizuku đã mất tất cả như thế, và anh cũng suýt như thế. Khi sự đố kỵ nhỏ nhen dâng trào, con người mất đi ý chí. Việc Aya đã làm với Shizuku. Ừ, như Makoto nói, Aya giết Shizuku vì cô ấy đã biến ước mơ của mình thành sự thật. Chết vì đã thực hiện được giấc mơ của mình, thật sự là không thể hiểu nổi. Tàn nhẫn, sự điên loạn khi không thể có thứ mình muốn trong khi người khác lại đạt được. Nó đã cướp đi một con người, chôn vùi một giấc mơ đẹp đẽ nhường nào. Cuộc đời của cô có bất hạnh? Không đâu, cô đã sống vì đam mê, sống hết mình rồi. Những bức ảnh của cô nói lên điều đó. Cô đã cảm nhận cuộc sống và hòa vào nó như cô mong muốn. Đó đã là điều tuyệt vời rồi, phải không? Khoảnh khắc đó, chính Shizuku đã cứu anh. Cô vẫn là người quan tâm tới anh nhất, dù đã rời xa. Anh đặt bức ảnh và máy ảnh lên chiếc bàn trong căn hộ Shizuku từng sống. Quả quýt lại được nhặt lên, như khoảnh khắc đầu tiên ấy. Quả quýt được chia đôi. Họ gặp lại nhau. Anh đã để cô đợi quá lâu rồi. Nó có thật không, nụ hôn ấy? Mọi thứ đã qua rồi... Một khởi đầu mới... Có được hạnh phúc đã khó, nhưng giữ được nó càng khó hơn. Đừng bao giờ làm gì để sau này mãi hối tiếc. "Cho dù con đường có quanh co đi chăng nữa thì ta vẫn có thể tìm được gì đó ở cuối con đường, cứ bước đi thôi."
Forum Rules