>
Trang 2/13 đầuđầu 1 2 3 4 5 6 12 ... cuốicuối
kết quả từ 11 tới 20 trên 130

Ðề tài: Kiếm đạo Nhật Bản [Kendo]

  1. #11
    Ninja
    MyDyingDoom's Avatar


    Thành Viên Thứ: 3
    Giới tính
    Nam
    Đến Từ: An Giang
    Tổng số bài viết: 296
    Thanks
    31
    Thanked 99 Times in 49 Posts
    Bạn này học kiếm lạ nhỉ. Thông thường thì Kendo ko có phân biệt gì cả, ko có đai đen hay đai trắng, ko có chuyện người mới phải tập ngoài thảm (và phải nói là sàn tập tiêu chuẩn của Kendo ko phải là thảm như Aikido, mà là sàn gỗ). Nếu nhìn vào lớp Kendo, chỉ có một cách duy nhất phân biệt người mới (tầm dưới 6 tháng) và người cũ là những người đủ kỹ thuật sẽ được mặc giáp, và cho đến nay, đội Kendo VN đã đi thi đấu, nên trên giáp của các senpai có in tên, trên áo có in logo.

    Thực ra so sánh Kendo với "trạm nhạn kiếm" hay "ánh trăng" đều ko thỏa đáng, vì Kendo sử dụng kiếm tre, trong khi những đòn bạn nói lại sử dụng kiếm thật, nghĩa là phải học Iaido mới có thể đánh được. Cho nên, học Kendo thì cũng ko chém chuối được đâu, mà chỉ bổ được củi thôi (đòn Men - mặt đó )

    Dạo này đang phải tập lướt chân nhiều quá, rát hết cả chân >___< Nhưng thấy mình nhanh nhẹn hơn hẳn.

    Dùng Shinai (kiếm tre) có thể gây chấn thương khá nặng, còn dùng Boken (kiếm gỗ) hoàn toàn có thể giết người, chưa nói gì đến dùng Katana (kiếm thật). ^___^
    Chữ ký của MyDyingDoom

  2. The Following User Says Thank You to MyDyingDoom For This Useful Post:

    kei_itsumo (24-12-2010)

  3. #12
    Shokunin


    Thành Viên Thứ: 8973
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 23
    Thanks
    0
    Thanked 8 Times in 2 Posts
    Bọn mình tập trong phòng tập Aikido, võ phục cũng là võ phục Aikido, thầy mình vừa dạy Ken vừa dạy Aikido, lớp mình có bác già già và anh hơn mình 2 tuổi là vừa học Ken vừa học Aikido luôn.
    Suốt 6 tháng mình học không có thi lên đai, không biết học 1 năm thì có không nữa, chỉ cắm cúi mà tập thui
    Chỉ có áo tụi mình là có tên thôi, giáp thì mình không thấy cái nào có tên hết, có đến 8 bộ màu đen, chỉ có giáp của thầy là lớp lót màu tím, có tên và đẹp hơn giáp đen
    Mình không biết ở nơi khác làm sao chứ tháng đầu tiên mình đâu có được tập đòn, chỉ có đi ngoài mép thảm thôi. Giữa thảm nhìn các sư huynh sư tỉ bổ chan chát phát ham.
    Lớp chỉ có 6 người nên ai mới vào được trên 1 tháng cũng phải mặc giáp hết (chủ yếu là để tập đòn cho các sempai)
    Ấy, chuyện trảm nhạn là lúc mình mệt quá nghĩ như vậy thôi, chứ thực ra ai cũng biết là thế nào mà làm được cơ chứ
    Mình thì nghĩ dùng Shinai cũng đủ giết người, với đòn bổ của anh BF chị người Nh. Anh ấy to, khỏe nhất lớp, với 1 cây thước của giáo viên tiểu học thôi mình e anh ấy làm được ối chuyện ngoài chuyện bổ củi đấy
    Bác MyDyingDoom lớp của bác bao nhiêu người thế, kể sơ sơ chuyện bác tập Ken đi, cho mình nghe đỡ thèm nào
    thay đổi nội dung bởi: TakeshiTakamori, 24-01-2008 lúc 11:54 PM

  4. #13
    Ninja
    MyDyingDoom's Avatar


    Thành Viên Thứ: 3
    Giới tính
    Nam
    Đến Từ: An Giang
    Tổng số bài viết: 296
    Thanks
    31
    Thanked 99 Times in 49 Posts
    Shinai thì khả năng lớn là gây sát thương nặng, chứ giết người thì khó, vì nó vừa nhẹ và lại có độ đàn hồi cao.

    Lớp tớ thì đông lắm, giờ chuyển sang tập sàn gỗ ở nhà thi đấu, rộng 1000m2. Lớp cũng phải tầm 50 người, có tầm 10 senpai, đội bogu thì tầm 20 người. Giáo viên người Nhật thì có 1 cô là thường trực, còn tầm 5-6 người nữa thì thỉnh thoảng mới qua lớp, hoặc là chỉ hướng dẫn riêng các senpai tầm 3 năm trở lên.

    Ngay từ đầu bọn tớ đã tập đòn rồi, và tập xen kẽ cả di chuyển nữa. Càng ngày càng hoàn thiện lên, càng ngày đòn thế càng bị đòi hỏi cao hơn. Sau này, tập được tầm 4 tháng, được mặc giáp rồi, thì bắt đầu tập các đòn liên hợp, phức tạp hơn, như Tobikobi men, Kirikaishi... Kirikaishi là đòn rất khó, nên cho đến bây giờ các senpai vẫn thường xuyên phải tập, và ngày càng tăng tốc độ lên. Lần trước có buổi giao lưu với công ty FPT ở ngoài này, có chiếu lên cả TV đoạn các senpai biểu diễn Kirikaishi, tốc độ thật khủng khiếp. >___<
    Chữ ký của MyDyingDoom

  5. The Following User Says Thank You to MyDyingDoom For This Useful Post:

    kei_itsumo (24-12-2010)

  6. #14
    Chonin


    Thành Viên Thứ: 9590
    Giới tính
    Nam
    Đến Từ: TP Hà Nội
    Tổng số bài viết: 8
    Thanks
    11
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Tập môn võ nào cũng thế thôi khi nhìn và nói thì rất đơn giản còn khi tiếp xúc và thực hành nó là cả một vấn đề rất lớn. Khi tập những môn võ phai mặc đồ bảo hộ như Kendo thì ăn nhau khi mặc chứ khi ko mặc thì hầu như nhìn ai cũng giống ai. Thực ra do một bộ Bogu quá đắt nên mới có chuyện mới học thì không được mặc còn tập lâu mới được mặc mặc đó chỉ là một lí do. Nhưng cũng có cái hay là để tất cả mọi người khi tập được thành thục một thời gian tiếp cận và thành thạo với shinai (đừng tưởng shinai nhẹ nha khi cầm nó mới thấy khó khăn như thế nào).

  7. #15
    Retired Mod
    Onion Club's Avatar


    Thành Viên Thứ: 1088
    Giới tính
    Không xác định
    Đến Từ: Châu Úc
    Tổng số bài viết: 474
    Thanks
    3,695
    Thanked 386 Times in 216 Posts
    http://www.osi.uio.no/kendo/pdf/
    trong này có nhìu sách
    download dc nhưng chưa check chất lg
    bà con vào xem

  8. #16
    Retired Mod


    Thành Viên Thứ: 23822
    Giới tính
    Nam
    Đến Từ: Châu Phi
    Tổng số bài viết: 1,058
    Thanks
    552
    Thanked 345 Times in 143 Posts
    Ôi giời, hình như tiếng Đức hay Thổ NHĩ Kỳ thì phải, ko hiểu gì hết

    TRích:
    Noen råd om hvordan man kan trene seg selv i Kendo

    Dette er en sak jeg fant på nettet (husker ikke hvor) og oversatte.
    -Magnus

    Trening i dojo

    Under mokuso
    Utnytt den relativt korte tiden effektivt. Fokuser på ett enkelt konsept. Enten på
    pusten (pust s akte inn og hold i 10 sek og pust sakte ut og hold i 10 sek etc.), eller
    fokuser på et abstrakt sentreringskonsept som for eksempel mushin.
    Lær deg hvordan du skal bli kvitt ”parasittiske” tanker. Bli kvitt dem på samme måten
    som man vifter bort en mygg uten å skade den. Få kontroll over unyttige følelser
    (shikai – fear, surprise, doubt, worry), men se rolig på at de kommer og går. Dersom
    du heller vil tenke på et eller annet, bør du konsentrere deg om hv
    thay đổi nội dung bởi: bam baby, 30-01-2008 lúc 09:23 PM
    Chữ ký của bam baby
    Chém... chém nữa... chém mãi...!


  9. #17
    Samurai
    Acmagiro's Avatar


    Thành Viên Thứ: 945
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 575
    Thanks
    0
    Thanked 276 Times in 107 Posts
    http://www.esnips.com/profile/dc2806...5-9ea7e449c56a

    Cả một kho vũ nghệ Nhật Bản, tha hồ nghiên cứu.
    thay đổi nội dung bởi: Acmagiro, 30-01-2008 lúc 09:45 PM
    Chữ ký của Acmagiro
    Nam Mô Đại Cường Tinh Tấn Dũng Mãnh Phật

    Thường độc hành- Thường độc bộ

    Quyển sách thứ hai tớ dịch đã được xuất bản rồi, mọi người ủng hộ nhé ^^

    http://japanest.com/forum/showthread...721#post121721

    My Blog
    http://vn.myblog.yahoo.com/nippon_bujutsu


  10. #18
    Ninja
    MyDyingDoom's Avatar


    Thành Viên Thứ: 3
    Giới tính
    Nam
    Đến Từ: An Giang
    Tổng số bài viết: 296
    Thanks
    31
    Thanked 99 Times in 49 Posts
    Tìm tài liệu về Kendo trên mạng không khó, nhưng việc xem băng quay và tự luyện tập lại là một chuyện khác. Không phải việc sợ bạn tập quá sức dẫn đến chấn thương mà Takeshi khuyên bạn ko nên học. Kendo rất khác với thứ bạn tiếp xúc hàng ngày. Ví dụ như cách cầm kiếm, cầm shinai chủ yếu bằng lực tay không thuận (tay trái) và khi chém sử dụng sức bật của cổ tay. Ở đây có 2 vấn đề. Một là nếu ko biết sử dụng lực cổ tay đúng cách rất dễ bị sai khớp. Thứ 2 là, riêng cách cầm Shinai đã là một vấn đề rất phức tạp. Tay trái cầm ở tận cùng đốc kiếm, vị trí tay phải thì phải đo bằng một cánh tay, hai tay nắm phải xoay vào trong...

    Kĩ thuật ko phải chỉ để nâng cao trình độ hay để đòn đánh đạt hiệu quả tối đa, mà còn nhằm bảo vệ chính người sử dụng. Vì vậy, nếu tùy tiện tự học mà ko có người hướng dẫn cụ thể thì sẽ rất nguy hiểm. Nếu nhẹ hơn, không bị chấn thương thì khả năng lớn là bạn sẽ mắc phải những tật mà sau này nếu có điều kiện đi học sẽ rất khó sửa, những tật đó sẽ ảnh hưởng xấu đến khả năng tiếp tục tập luyện.

    Nói chung là khuyên bạn đừng dại dột mà vác gậy ra chém chuối. T___T
    Chữ ký của MyDyingDoom

  11. #19
    JPN super mem ♥
    Eizan's Avatar


    Thành Viên Thứ: 32526
    Giới tính
    Không xác định
    Đến Từ: Châu Á
    Tổng số bài viết: 1,491
    Thanks
    79
    Thanked 1,435 Times in 629 Posts

    Kiếm Nhật

    Lịch sử


    Một chút lịch sử cứ như định nghĩa của người Nhật thì vũ khí mà chúng ta gọi là kiếm Nhật được gọi dưới cái tên katana tức là đao theo chữ hán nhưng thường được hiểu là trường kiếm (long sword). Ngoài katana, người Nhật cũng còn tachi cũng là một loại kiếm dài, wakizashi là một loại đoản kiếm, aikuchitanto là những loại kiếm ngắn giống như dao găm.



    Người Nhật đã có một truyền thống rèn kiếm lâu đời. kiếm, ngọc và gương là ba bảo vật truyền quốc, được coi như biểu chương của hoàng gia (imperial regalia), để tại đền ở ISE gần hoàng cung cũ ở cựu đô nara cũng là những linh vật trong thần đạo (shinto).

    Ngay từ thời đại kofun và nara (300-794) đầu công nguyên, nước Nhật đã sử dụng kiếm, hồi đó lưỡi kiếm thẳng và dài chừng 80 cm theo mẫu mực của Trung Hoa và Triều Tiên. đến thế kỷ thứ 8, đầu thế kỷ thứ 9 người Nhật bắt đầu đúc kiếm có hình cong ở gần cán rồi dần dần cong hoàn toàn.

    Thời đại Heian sau đó (794-1185), nước Nhật bước vào một thời kỳ văn hoá khá rực rỡ. Xã hội nhiều giai cấp trong đó giới hiệp sĩ (samurai), giới tăng nhân (warrior monks) trở thành những lực lượng quan trọng được triều đình thuê mướn để bảo vệ lãnh thổ. Thanh kiếm không còn là một võ khí mà đã trở thành một tác phẩm, vừa thanh tú vừa mỹ thuật.

    Người ta cũng bắt đầu khắc tên và nơi chế tạo trên chuôi kiếm, hiệp sĩ cũng mang theo những thanh kiếm ngắn hơn để thay đổi. Ngoài kiếm nhiều loại chiến cụ khác cũng phát triển điển hình là cung tên, giáp trụ và nghệ thuật binh bị cũng đạt một tầm vóc mới.

    Người Nhật tìm ra cách đúc kiếm nhiều lớp, tạo được những vân thớ (jihada) khác lạ được gọi dưới những tên như itame, masame, mokume, ayasugi. Những vân đó có khi giống như mắt gỗ nhưng cũng có khi uốn lượn như làn sóng. Thanh kiếm không còn là một vũ khí mà đã thành một tác phẩm mỹ thuật.

    Các thợ rèn thuộc tỉnh soshu và tìm ra được cách pha trộn thép mềm với thép cứng để làm lưỡi kiếm, vẫn sắc bén mà lại ít bị mẻ. Họ cũng tiêu chuẩn hoá chiều dài và cải thiện mũi kiếm để khi kiếm bị gãy vẫn có thể mài và dùng tiếp. Trước kia kiếm Nhật chỉ uốn cong nơi gần cán nay từ từ cong đều và cũng thuôn dần ra tới tận mũi. Người Nhật cũng chế tạo loại giáp trụ nhẹ hơn để bộ binh dễ di động, dễ phân tán đồng thời nghiên cứu cách dùng kiếm đánh sáp lá cà thay vì dùng cung bắn từ xa.

    Trước khi rèn một thanh kiếm, bao giờ kiếm sư cũng trai giới, cầu xin thần linh phù hộ và sau đó mặc lễ phục để làm việc. Người ta nói rằng kiếm sư rèn kiếm không còn là một công việc mà là một nghi lễ, thân tâm hợp nhất và tập trung toàn bộ tinh thần từ khi bắt đầu cho tới khi hoàn tất.

    Thời kỳ nước Nhật chia thành hai gọi là nam bắc triều (1333-1393). Thời kỳ này đánh dấu cao điểm của thuật đúc kiếm. Lưỡi kiếm bây giờ dài đến 1 mét gọi là tachi và kiếm đúc cho đền đài có khi còn dài hơn. Kiếm dài có lợi thế cho người đi bộ và chiến đấu trong đêm tối nên thường đeo sau lưng và rút ngược lên qua vai.



    Khi ra ngoài người ta đeo trường kiếm (katana) và đoản kiếm (wakizashi) nhưng khi ở trong nhà thì chỉ đeo đoản kiếm và được tháo ra đặt ngay cạnh giường khi đi ngủ. Đối với người võ sĩ, thanh kiếm là vật bất ly thân, không rời xa trong bất cứ trường hợp nào.

    Người Âu châu đã vô cùng kinh ngạc khi thấy kiếm Nhật hơn hẳn các lưỡi kiếm của người Tây Ban Nha nổi tiếng ở Âu Châu. Bộ đại từ điển Britannica của Anh (in lần thứ 6) , quyển 9 trang 37 viết là “ kiếm Nhật có thể chặt đứt một chiếc đinh lớn mà lưỡi kiếm không hề hấn gì”.

    Rèn kiếm (kitaeru)

    Kitaeru (forge; temper) được coi như một trong những truyền thống cần phải bảo tồn cùng với nhiều bộ môn nghệ thuật khác để duy trì tinh thần đặc thù của người Nhật. Lẽ dĩ nhiên rèn không phải nói về nghề thợ rèn một cách tổng quát mà là kỹ thuật rèn kiếm, một truyền thống lâu đời được coi trọng, vì thanh kiếm không phải chỉ là một món khí giới mà còn tượng trưng cho tinh thần cao thượng của võ sĩ đạo.



    Thanh kiếm của người Nhật không phải chỉ là một lưỡi dao dài dùng làm vũ khí mà mang theo rất nhiều ý nghĩa. Trong quá trình chế tạo, người ta không những phải thử để xem nó có đủ sắc để xuyên qua nhiều lớp áo giáp bằng sắt mà có khi còn thí nghiệm ngay trên thân xác con người để coi có “ngọt” hay không?

    Người Trung Hoa cũng như người Việt Nam cũng chú trọng đến kiếm nhưng quá lắm chúng ta chỉ coi như một kỹ năng cần điêu luyện, trái lại người Nhật lại nâng thanh kiếm và cách sử dụng lên hàng “đạo” – kiếm đạo, kendo – và thanh kiếm gắn liền với sinh mạng và nhân cách của người hiệp sĩ (samurai).



    Trong khi kiếm Âu Châu chỉ là một lưỡi thép duy nhất, kiếm Nhật bao gồm lá thép, sắt non, và thép già, mỗi loại có hàm lượng carbon khác nhau. Lõi của thanh kiếm (shingane) được rèn bằng cách pha trộn giữa sắt thô với thép lá. Sau đó mới là vỏ bao bên ngoài (hadagane) cái lõi đó cũng bằng kỹ thuật trên nhưng dùng sắt non và thép lá. vỏ bao có thể cần dát ra rồi gập lại 15 lần nhưng nếu nhiều hơn nữa có thể làm thép trở nên dòn và không đều. Lưỡi kiếm sau đó được chêm vào giữa những lớp vỏ bao, rèn cho thật liền lạc khít khao. Lớp vỏ mềm giúp cho cái lõi cứng ở bên trong, khiến cho lưỡi kiếm chịu được va chạm mạnh, dẻo dai hơn kiếm đúc theo kiểu Âu tây.

    Người Nhật cũng dùng phương pháp bao một lớp vỏ mềm bên ngoài để tạo nên những làn sóng trang điểm cho lưỡi kiếm. Khi ruột kiếm đã chèn vào giữa và hình dạng đã hoàn thành, một loại hợp chất đặc biệt gồm tro rơm và bùn đỏ được trét lên trên mặt lưỡi kiếm rồi để cho khô. Sau đó người ta dùng một thanh tre để khắc lên lớp bùn những hoa văn rồi lại để vào trong lò nung tiếp, lấy ra khắc theo mẫu lên lưỡi kiếm để đến khi chà láng những hình vẽ đó sẽ hiện ra. Trong giai đoạn này lưỡi kiếm được bao bằng đất và tro kia phải nóng đến mức có “màu của mặt trăng tháng 2 hay tháng 8” (the colour of the moon in february or august). Lớp bùn đó chỗ dày chỗ mỏng, thường ở lưỡi kiếm mỏng nhất, các nơi khác dày hơn để khi nung lưỡi kiếm sẽ cứng mềm khác nhau tuỳ theo từng khu vực. Lưỡi thép, phần cứng nhất của thanh kiếm mà người ta gọi là hamon có những hạt (grain) khác nhau gọi là nie và nioi. Nie (boiling) tượng trưng cho tinh thần hùng dũng, cứng cỏi, nioi (visible fragrance) tượng trưng cho sự cao thượng, quí phái. Những hạt này có được do sự gập đi gập lại và cũng là một thứ dấu hiệu của mỗi trường vì mỗi phương pháp có những vân riêng. Nioi mắt thường không trông thấy, chỉ gợn lên một làn sương mỏng như giải ngân hà một đêm sao. Hạt nie thì to hơn, trông lấm tấm như móc buổi sáng hay một chùm tinh tú. Những ba văn (hamon) đó được đặt tên, hoặc mây, sóng biển, dãy núi, hoa ... cũng giống như người trung hoa đặt tên cho vân trên bảo kiếm của họ. Người thợ không phải chỉ đúc một thanh kiếm tốt mà còn làm sao cho mỹ thuật, đó mới thực là vấn đề.

    Nét cong của thanh kiếm nhật không phải chỉ do kỹ thuật rèn hay đập mà còn là một biểu trưng văn hoá xuất hiện trên nhiều công trình truyền thống khác, từ mái cong trên đền đài, chùa chiền, cung điện, kể cả thư pháp. Người Nhật vẫn cho rằng nếu đúc một thanh kiếm thẳng băng thì không những thô kệch mà còn quá thực dụng, không nói lên tính nghệ thuật của người võ sĩ. Chính vì thế, họ luôn luôn tạo những đường cong, uốn lên lượn xuống để biến một vũ khí chiến đấu thành một tác phẩm. Tiến trình rèn thép, các loại chất liệu trong mỗi giai đoạn đến nay vẫn còn là những bí mật nghề nghiệp không truyền ra ngoài và cũng là thước đo sự tài hoa, khéo léo cũng như “tay nghề” của các bậc sư.

    Mài kiếm

    Việc mài kiếm của một nghĩa sĩ khác hẳn công việc mài lưỡi kiếm sau khi một danh thủ đã rèn xong. Rèn kiếm mới chỉ là một chặng đường, tuy quan trọng nhưng không phải là hoàn bị mà còn nhiều công việc khác cũng cam go không kém.

    Công việc hoàn chỉnh thanh kiếm chỉ là mài cho sắc (sharpening) mà phải gọi là “chà láng” hay đánh bóng (polishing). Đánh bóng một thanh kiếm phải qua 13 giai đoạn, dùng 13 loại đá mài khác nhau và 13 động tác khác nhau và mất trung bình 120 giờ. Để mài một lưỡi kiếm, kiếm sư dùng sáu cục đá mài (whetstones) khác nhau, từ loại nhám xuống dần loại mịn hơn và sau cùng để đánh bóng. Trước khi mài, phải nghiên cứu kỹ càng “thớ” (texture) và “mẫu” (pattern) của thanh kiếm, không phải cùng một lúc mà chỉ từng khoảng 3 cm một. Việc giữ sao cho tay phải và tay trái gần như cân bằng tuyệt đối (near-perfect balance) là một công tác sinh tử vì nếu hai tay chỉ lệch đi một khoảnh khắc thì có thể hỏng luôn cả lưỡi kiếm.

    Sau khi mài xong, kiếm sư kẹp hai hòn đá mài mỏng dính trên đầu ngón tay và vuốt theo lưỡi kiếm để đánh bóng. Ông cầm ngang lưỡi kiếm để cho ánh nắng soi lên từng mili mét để kiểm soát công trình của mình lần cuối cùng. Không có hai thanh kiếm nào giống hệt nhau, mỗi thanh kiếm có hình dáng khác nhau và có những đặc tính khác nhau. Mài kiếm chính là làm sao cho thanh kiếm thể hiện được tối ưu cái “tinh thần” của nó, để hiển lộ cái “tận mỹ” của nó, để thoát ra cái “huy hoàng” của lưỡi thép đã hoàn thành. Kiếm mài đúng cách mới có thể hiển hiện được hết tài năng của người rèn kiếm.

    Bao kiếm



    Một lưỡi kiếm dù quí đến đâu nếu không được lắp vào một cán kiếm thích hợp và để trong một bao kiếm đúng cách thì vẫn không thể nào gọi là hoàn toàn. Muốn làm một bao kiếm, người kiếm sư phải làm hai mảnh vừa khít theo đường cong của lưỡi kiếm rồi dán lại với nhau. Chất keo dán là một loại hồ nấu bằng gạo rồi nghiền cho nhuyễn bằng đũa tre. Người ta không dùng các loại super-glue vì e ngại sau này phải tách hai thanh gỗ ra trong trường hợp lưỡi kiếm bị sét và chỉ có hồ làm bằng gạo mới khỏi làm hư thanh gỗ. Bí mật của cách làm bao kiếm là sao cho có cảm tưởng là bao và lưỡi khít khao từ đầu đến cuối nhưng thực ra chỉ tiếp xúc với nhau ở gần cán kiếm mà thôi và lưỡi kiếm không nơi nào quá chặt vì nếu không, độ ẩm của gỗ sẽ làm cho kiếm bị rỉ.

    Tuy chỉ là một công nghệ giản dị như thế, việc làm bao kiếm đòi hỏi nghệ nhân dùng 15 loại bào (plane) khác nhau, to có, nhỏ có mỗi thứ một việc.
    Tsuba tsuba (sword guard) là miếng chặn tay cầm, phân cán kiếm và lưỡi kiếm ra làm 2 phần khác nhau, người Trung Hoa gọi là kiếm cách. Tsuba cũng được coi là một nghệ phẩm và hiện nay cũng có nhiều người sưu tầm, nhiều miếng có giá cả rất cao. Tsuba được khoét ở giữa để tra lưỡi kiếm và để chặn cho kiếm của địch khỏi lướt vào tay mình.





    Tuy nhiên, người ta cũng trang trí bằng nhiều hình thức khác, cây cỏ, hoa lá, thú vật ... có ý nghĩa hay mang một nguyện vọng để được may mắn. Nguyên thuỷ, kiếm cách do thợ rèn kiếm hay thợ làm áo giáp sản xuất nhưng từ thế kỷ 16 trở về sau thì do những nghệ nhân thực hiện như một tác phẩm riêng biệt. Tsuba có thể bằng sắt thuần tuý hay nạm vàng, bạc, đồng ... thử kiêm (tameshi-giri) để đối phó với sự sắc bén của thanh kiếm họ chế tạo được, người nhật cũng đưa vấn đề che chở cho khỏi bị kiếm chém đứt thành một nghệ thuật khác.

    Đó là việc chế tạo một bộ áo giáp chắc chắn – bao gồm 12 món khác nhau, mặc vào rất công phu để bảo vệ tính mạng của võ sĩ. Tuy nhiên, đối với một thanh bảo kiếm trong tay một cao thủ về kiếm đạo thì bộ áo giáp kia không đủ hiệu quả. Chỉ một nhát kiếm, cả người lẫn giáp có thể xẻ làm hai. Những thanh bảo kiếm thực sự đều là của gia bảo truyền từ đời nọ sang đời kia, tham dự trong hết trận đánh này đến trận đánh khác. Những thanh kiếm đó đã được thử bằng chính sinh mạng con người.

    Tuy nhiên, trước khi được dùng để chiến đấu, kiếm Nhật sau khi hoàn tất phải được thử, thường là với một người bù nhìn làm bằng rơm. Nếu thanh kiếm có thể chặt đứt được một bó rơm, người ta sẽ thử tiếp trên thân người, thường là dùng một xác chết. Xác người được treo lên theo nhiều kiểu khác nhau để thử kiếm theo đủ mọi hướng, đủ mọi kiểu, mọi đòn. Cũng có khi thanh kiếm được thử ngay trên những tử tội. Có 16 chỗ trên thân người dùng để thí nghiệm, khó cắt nhất là chém ngang hông sao cho đứt cả hai xương đùi, dễ nhất là chém đứt cổ tay.

    Ngày hôm nay, những võ sư vẫn huấn luyện môn đồ phương pháp dùng kiếm để chặt đứt những bó rơm ướt, lõi bằng cọc tre. Mỗi ngày người võ sĩ phải tập hàng trăm lần cho thật nhuần nhuyễn. Kiếm thử xong sẽ được các chuyên giá đánh giá và xếp hạng.

    Kết luận việc rèn một thanh kiếm đã được nâng lên thành một nghi lễ mang tính chất huyền bí. Người thợ rèn phải trai giới trong nhiều ngày, qua những thể thức thanh tẩy (ritual purification) và khi làm việc họ mặt một bộ đồ trắng như một thiền sư, đạo sĩ. Ngay từ thế kỷ 13, kiếm nhật đã nổi tiếng trên thế giới mà không nơi nào sánh kịp. Người Trung Hoa cũng nói đến bảo kiếm nhưng phần lớn chỉ là truyền thuyết và huyền thoại, chỉ nghe mà không thấy. Trái lại kiếm Nhật có thật và nhiều người đã bỏ một khoản tiền lớn để đặt hay mua. Theo những chuyên gia về luyện kim, mãi đến thế kỷ 19, người Âu châu mới đủ trình độ để tạo được những hợp kim tốt như thép của Nhật trước đó 600 năm và cũng phần lớn là vì học hỏi được phương pháp của xứ phù tang. Kiếm Nhật cũng nói lên một đặc tính riêng của dân tộc này, làm việc gì cũng muốn đến chỗ tận thiện, tận mỹ.

    Dạo này thik kiếm Nhật kinh khủng
    NHưng hình như cái rẻ nhất cũng chục triệu

    Thêm 1 số hình này







    Đẹp chết người



    Credit: Roosevelt @bacbaphi, google
    Chữ ký của Eizan
    Vui là vui vui là ~

  12. The Following 9 Users Say Thank You to Eizan For This Useful Post:

    dante848 (14-09-2010), iwill_try_hq (28-08-2010), kurochan (28-05-2010), mino_ami (17-09-2010), rei_kiwi (16-05-2009), suzukihuynh (20-06-2010), use (11-06-2010), vtvk (24-07-2010), warchief (19-11-2010)

  13. #20
    †3N†
    Guest
    bán trên lạng sơn đầy đó eiz, cũng bt thôi, chả đắt đến chục triệu đâu

Trang 2/13 đầuđầu 1 2 3 4 5 6 12 ... cuốicuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Bookmarks

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •