>
Trang 1/4 1 2 3 4 cuốicuối
kết quả từ 1 tới 10 trên 32

Ðề tài: [Fic] Các tác phẩm của D_B

  1. #1
    Retired Mod
    Nekonana's Avatar


    Thành Viên Thứ: 290
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 625
    Thanks
    0
    Thanked 23 Times in 11 Posts

    [Fic] Các tác phẩm của D_B

    * những bài viết trong này đều mang tính đen tối và xấu xa của con ngừoi. cấm trẻ nhỏ dứoi 15 tuổi






    Giấc mơ là một thứ mà có lẽ là đẹp đẽ nhất .Hay có khi nào lại là một thứ đau khổ nhất ?!
    Con ngừoi ta mơ để thấy đựoc tưong lai ,hạnh phúc .Để cảm nhận sự yên bình ,có khi sự nổi loạn ,quấy rối .Còn tôi ,tôi mơ để mà .....
    Đời thì có lúc vui lúc buồn .Vui khi mơ mộng càng thêm vui ,buồn thì mơ vào càng thêm buồn. Đôi khi nhìn lại đời tôi sao như một giấc mơ sầu não ruột.
    Vì sao cứ phải giấu mình vào mộng, giấu mãi để rồi ôm gánh nặng ,ôm nỗi sầu tận đáy lòng .Thôi kệ , cũng nào có ai biết! Nhưng mà tôi ơi ,liệu có giấu đựoc bao lâu, 5 năm? 10 năm ? rồi có còn gánh vác đựoc nửa ?! Đôi vai thì bé nhỏ , mảnh khảnh , mà mộng thì còn dài , biết còn nơi nào mà trốn chạy ...

    trích--
    thay đổi nội dung bởi: Nekonana, 01-03-2006 lúc 11:07 PM

  2. #2
    Retired Mod
    Nekonana's Avatar


    Thành Viên Thứ: 290
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 625
    Thanks
    0
    Thanked 23 Times in 11 Posts
    A dream of angel is a nightmare of me
    A rose in garden is a tear for me
    And the wispers is still screaming
    Why does it sound so hurt, so scarly ?!

    How long can i dream ?
    How heavy can i scream?
    When my life is meaningless
    Could i feel it annymore ?


    --

  3. #3
    retired
    .:KentG14:.'s Avatar


    Thành Viên Thứ: 268
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 160
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post
    Bài của D_B hay tuy hơi khó kiểu chút!!! Nhưng đây là bài của ai vậy D_B??? Nếu là bài của D_B thì ghi credt ngay nếu không có ngừi mang bài này đi nơi khác là mất luôn đó^^! Ghi credit ngay nhé! Thanks!
    Chữ ký của .:KentG14:.

  4. #4
    Retired Mod
    Nekonana's Avatar


    Thành Viên Thứ: 290
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 625
    Thanks
    0
    Thanked 23 Times in 11 Posts
    hihi no problem , i made them for you all too , not only for my own . just take it if you want

    * ko typ vni duoc

  5. #5
    Retired Mod
    Nekonana's Avatar


    Thành Viên Thứ: 290
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 625
    Thanks
    0
    Thanked 23 Times in 11 Posts
    In the silence of a dream
    You can hear the whispers
    You can see those wings
    But you couldn't see me.

    Can you hear me cry ?
    Can you see my tears ?
    I am praying
    And im here ,im waiting for you!

    Please love me
    Love me as who i am
    And tell me
    How can i become real

    Just dont let me be forgoten!


    có ai đã từng nghĩ ảo mộng là thật bao giờ chưa nhỉ ? ^.^
    thay đổi nội dung bởi: Nekonana, 23-02-2006 lúc 01:21 AM

  6. #6
    Retired Mod
    Nekonana's Avatar


    Thành Viên Thứ: 290
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 625
    Thanks
    0
    Thanked 23 Times in 11 Posts

    Bướm đêm

    Gần nhà tôi có một khu rừng mà tôi và nhỏ bạn vẫn thừong đi nhặt nấm. Tôi và nó rất thích cánh rừng này , thích từ những cây nắm nhỏ bé đến những cây hoa quả cao lớn. Và đặc biệt là mấy chú bứơm ở đây. Đôi khi trông thấy chúng ,tôi dừơng như cảm nhận đựơc một cái gì đó là lạ .Phải , là lạ mà tôi chưa thể tả đựơc .
    Và một ngày khi chỉ mình tôi đi nhặt nấm thì cảm giác đó lại quay lại. Tôi mê mang vẫn chưa biết đựơc cái thứ cảm giác đó là gì , thế nhưng tôi rất muốn hiểu đuợc nó. Tôi đi và đi , vừa đi vừa suy nghĩ , đến lúc tôi nhận ra rằng mình đã lạc lối. Hớp hởi nhìn quanh nhìn vòng, tôi ngồi xoạch xuống mặt đất và nở một nụ cừoi tái tệch:
    -Cái khỉ gì vậy , ngay chính khu rừng mà mình quen thuộc .... !
    Mắt nhắm mắt mở tôi cố nhìn lại cảnh vật xung quanh một lần nữa để tìm một lối ra .Và rồi bất chợt tôi nhận ra một điểm, chỗ tôi đang ngồi là điểm trung tâm của "vừơn bứơm" . Sỡ dĩ nó mang cái tên này và vì nó đang chất chứa cả một số lựơng lớn bứơm của rừng. Là nơi mà khi tôi và con bạn mỗi lần đi ngang đều phải khoác áo ni-lon vào mà đi. Cũng là nơi mà chúng tôi rất thích xem lén những bầy bướm đầy sắc màu.
    Tôi bắt đầu co lại , ngồi yên đó và lắng nghe tiếng gió xì xào qua từng lá cây, tiếng chim líu lo ngày một nhỏ lại. Nhìn lên bầu trời vời vợi đang bị che phủ dần bởi những án mây chiều, trời sao mà tối mau thế. Và rồi bỗng dưng tôi lại cảm nhận đựơc cái cảm giác kì lạ ấy một lần nữa. Nó mạnh hơn bao giờ hết mà tôi đã quên đi trong chốc lát. Tôi nhắm mắt và trấn an lại tinh thần ,lúc bấy giờ tôi mới nhớ ra tất cả. Tôi nhớ ra con đừơng để quành về, nhớ ra cái điện thoại cầm tay tôi đã mang theo. Tôi muốn đứng dậy và quay về nhà ngay lập tức ,thế nhưng tôi đã không làm vậy ,tôi vẫn ngồi đấy mà nhìn lên bầu trời đang tối dần....
    Làn sóng điện thoại vẫn còn đấy mặc dù rất yếu. Tôi quyết định gọi con bạn đến "hộ tống" tôi về , mong là nó tới mau... .Tôi bắt đầu cảm thấy sợ, giờ này đáng lẽ tôi đã ở nhà và đang ngồi trứoc cái ti-vi quen thuộc với cái điện thoại trong tay mà trò chuyện nhảm với con bạn. Bỗng dưng có tiếng ai đó gọi tôi , lạ quá , không phải là tiếng của con bạn ,cũng chẳng có tiếng chân chạy tới. Mà là tiếng gọi của một sự buồn bã, đơn độc như muốn níu kéo lấy tôi. Tôi bắt đầu run rẫy .....
    Trợn to hai con mắt tôi nhìn quanh đi quanh lại cho thật kỹ trứoc khi một cái gì đó xảy ra, và rồi nó cũng đã đến. Nó không phải là nhỏ bạn tôi, mà là một con bứơm. Trông nó có một cái gì đó thuần bí mà tôi chưa từng thấy nó xuất hiện trong này bao giờ. Nó đang bay là đà về hứơng tôi ..... Khiếp thật, càng gần trông nó càng to ra. Đến khi nó chỉ còn cách tôi khoảng 1 mét thì nó đã to bằng cả một gang tay. Lúc này tôi chỉ biết ngồi đó run rẫy, càng nhìn vào nó tôi càng sợ. Sợ bởi cái kích thứơc to đùng của nó ,bởi cái màu sắc đẹp kì lạ và cái cách bay lựơn của nó. Phải, với cái màu đen đậm như mực pha với chút tím huyền lấp lánh giữa đôi cánh to cực kì mà bay chầm chậm tới. Có lẽ tôi cũng nên nghĩ đó là một thiên thần của sự đau khổ....

    -Dậy! Cái con khốn kia dậy mau ! Trễ giờ rồi mà cứ nằm đấy!
    Tôi mở tròn đôi mắt khi nghe con bạn gọi thanh thót. Còn con bướm kia đã đi đâu?! Tôi lại nhìn quanh và nhận ra rằng tôi ở giữa trung tâm của .... cái giừơng ! Vậy , tất cả vừa qua chỉ là mơ thôi sao ? Thế mà cái cảm giác lạ lùng ấy vẫn còn, là mơ hay là thật ?! Có lẽ tôi sẽ đến cái khu rừng ấy .....

    by D_B
    thay đổi nội dung bởi: Nekonana, 25-02-2006 lúc 07:25 AM

  7. #7
    Ronin
    .:Zero:.'s Avatar


    Thành Viên Thứ: 203
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 463
    Thanks
    2
    Thanked 7 Times in 4 Posts
    Mơ mà như thiệt vậy. Mà hỏi chút là đây có phải nguồn gốc cho cái tên dark butterfly ko?
    Anyway, what do u think about angel of sorrow? ^__^
    Chữ ký của .:Zero:.
    :gem38: Valkyrie Lenneth - My angel :gem38:
    Should deny the Divine Destiny of the Destinies

  8. #8
    Retired Mod
    Nekonana's Avatar


    Thành Viên Thứ: 290
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 625
    Thanks
    0
    Thanked 23 Times in 11 Posts
    hờ có lẽ là lấy cái nick từ đây thật ha ha ... :gem43(1):

    angel of sorrow ? hm .... i dont know , but i make sure i wanna be 1 of them

  9. #9
    Retired Mod
    Nekonana's Avatar


    Thành Viên Thứ: 290
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 625
    Thanks
    0
    Thanked 23 Times in 11 Posts

    Cô độc

    Đêm đông tuyết về ta với ta
    Phòng kín , đèn mờ sầu càng thêm đau.

    Ngồi dứơi ánh đèn mà viết nên những dòng này là lúc mà tôi đã cảm nhận đựơc một trong những thứ cảm giác của thế gian. Tôi chọn cho mình một bản piano buồn và bắt đầu viết ....

    "Through pain"

    Nhìn ra bầu trời đông đen kịt mà tự hỏi "Có bao ngừơi đang ngồi trong một căn phòng kín, dứơi một ánh đèn mờ, và nghe một bản hòa tấu piano buồn như tôi bây giờ .. ?" Phải, một bản nhạc buồn.

    Tuýêt rơi vẫn cứ rơi, mặc cho con ngừoi dù có vui hay buồn, hạnh phúc hay đau khổ, nó vẫn rơi và rơi ... .Hay là nó đang rơi vì tôi ?Vì bản hòa tấu này? Có lẽ vậy, có lẽ nó cũng đang thửơng thức âm nhạc bằng một cách riêng của nó. Cũng như tôi thửơng thức âm nhạc bằng một cách riêng của tôi.
    Cứ suy nghĩ và suy nghĩ nhiều hơn nữa. Tôi dừơng như đang suy nghĩ về tất cả mọi thứ trên thế gian. Về tình yêu, về học tập, nghề nghiệp, và cả âm nhạc, thời trang, rồi thì trẻ nhỏ, ngừoi lớn, ngừơi già, mọi thứ ....
    Ngừơi ta vẫn nói rằng suy nghĩ nhiều tóc sẽ bạc. Tôi mỉm cừơi "bạc rồi lại nhuộm đen, ăn thua gì!" Và tôi lại cừơi rồi nhìn quanh căn phòng mờ ảo, bừa bộn và ngột ngạt mà mỉnh đang sống. Khẽ chầm chậm tôi lết vào góc phòng và ngồi co rút ở đó, đầu dựa vào cạnh từơng, mắt nhắm lại và đôi tai lắng nghe. Bài nhạc đang hòa tấu trong tâm hồn của tôi.


    "Điều đáng sợ nhất trong cuộc sống không phải là cái chết mà là bị lãng quên"

    Là một câu văn mà tôi đã nhận đựơc từ một ngừoi bạn. Lúc mới xem qua tôi không quan tâm gì mấy, nhưng khi ngẫm nghĩ lại thấy cũng đúng phần nào. Và rồi tôi chợt để ý rằng chính bản thân mình đang rơi vào câu nói đó. Tôi nhìn quanh phòng một lần nữa. Không một ai khác ngoài tôi, điện thoại cũng không một tiếng chuông reo, không một ai ở nhà, không một ai đang nghĩ đến tôi, tôi nở một nụ cừơi đau khổ "đời cũng có lúc thế này .... "
    Càng suy nghĩ bản nhạc càng đi sâu vào tôi. Sâu đến nỗi tôi dừơng như cảm nhận đựơc nó đang trò chuyện với mình, với linh hồn của bản thân.
    Tôi khẽ mở mắt và đưa một ánh nhìn ra khung của sổ. Tuyết vẫn rơi, nhưng sao trông nó có vẻ u uất, buồn bã thế kia. Có lẽ nó vẫn còn tiếp tục khiêu vũ với bản hòa tấu, và có lẽ nó cũng đang cùng bản nhạc trò chuyện với tôi. Tôi nhắm mắt lại và nuốt nặng nứơc bọt. Tôi khóc...


    "Can you hear me cry?"

    Và rồi tôi trở lại với những suy nghĩ ban đầu. Tình yêu. Nó là thứ chi mà tôi có lẽ sẽ không bao giờ đựơc nhận trong khi tôi cứ trao và trao. Mà liệu tôi đã trao thật sự, hay nào chỉ là một nét bút chì có thể dễ dàng bôi mất?
    Tôi đã tự ràng buộc bản thân ,trói mình vào một góc và khép kín cánh cửa trái tim. Tôi đã không cho phép mình đặt chân vào tình yêu. Ấy mà bây giờ tôi lại mở cánh của đó ra. Cảm giác thật là nặng. Nặng như chì để có thể mở nó. Tôi muốn đựơc yêu thật sự!


    Đến giờ phút này tôi mới nhận ra minh đã khóc ứơt cả mặt đất, nhưng sao nó vẫn chưa đủ để vùi lấp nỗi lòng của tôi. Tôi đưa tay vơi đi nứơc mắt mặc dù đã biết nó vẫn sẽ cứ rơi và rơi. Tôi muốn thét thật lớn, lớn đến độ có thể mất đi cả tiếng, vậy mà tôi đã không thể, tôi cần một ngừơi. Một ngừơi mà tôi muốn yêu và đựơc yêu, một ngừoi mà .....
    Cho dù có khóc lâu bao nhiêu, lớn bấy nhiêu, nào cũng có ai nghe. Nứơc mắt thì rơi hàng vạn giọt mà điều ứơc thì chỉ có một. Biết bao giờ tôi mới có thể với đôi tay chiếm lấy nó. Tôi co ngừoi lại, và cánh cửa ấy lại đóng .....


    by D_B

  10. #10
    Ronin
    .:Zero:.'s Avatar


    Thành Viên Thứ: 203
    Giới tính
    Tổng số bài viết: 463
    Thanks
    2
    Thanked 7 Times in 4 Posts
    What is the meaning of the loneliness? Hẳn con người ta trả lời được câu hỏi này 1 cách dễ dàng nhg có thể tìm được câu trả lời thật sự cho câu trả lời này ko: Why people have to be lonely?
    Tuyết thường mang đến cho con người sự lạnh lẽo nhg đồng thời mang đến cho ta cái đẹp của thiên nhiên. Vậy sao butterfly lại cảm thấy buồn hén? Feeling lonely or just need someone close to u?
    About love as u said. Why do U think that U give so much? Really?
    What is the true love? and Why do u want to love?
    DO u know that
    WE love so many, yet hate so much
    We hurt each other and were hurt ourselves
    ???

    Ai có thể trả lời nhg câu hỏi này khi mà bản thân họ có thể tự đặt được câu hỏi như vậy? Có thể trong 1 ngày mai bạn có thể tìm được câu trả lời cho riêng mình ^__^
    Chữ ký của .:Zero:.
    :gem38: Valkyrie Lenneth - My angel :gem38:
    Should deny the Divine Destiny of the Destinies

Trang 1/4 1 2 3 4 cuốicuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 28-09-2008, 10:49 PM
  2. [Tham khảo] Văn học hiện đại
    By Kasumi in forum Văn Học
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 01-07-2008, 09:31 PM
  3. Chiến thuật xâm nhập thị trường sản phẩm của Nhật
    By Minh Hiếu in forum Tìm hiểu Nhật Bản
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 26-08-2006, 02:30 PM
  4. đề bệnh không từ miệng mà ra.
    By Taichi in forum Văn Hóa Bốn Phương
    Trả lời: 4
    Bài mới gởi: 21-02-2006, 07:28 PM

Bookmarks

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •