Lời người dịch: Trong 2 năm trở lại đây, cộng đồng fangirl ở Mỹ, Đài Loan, Hongkong và cả Nhật Bản không thể không biết đến nhóm sáng tác GuiltPleasure hay được gọi tắt là G|P; được tạo lập bởi 2 thành viên chính là Kichiku Neko (sáng tác) và TogaQ (minh họa) cùng một số trợ lý khác cũng góp phần làm nên tên tuổi của nhóm.
Các tác phẩm tiêu biểu của G|P:
1. Cruel to be Kind
2. In These Words
3. Father Figure
4. New York Minute
Và hơn hết, việc thành công trong ký hợp đồng xuất bản In These Words dài hơi với tạp chí BexBoy Gold của Nhật càng làm nên tên tuổi của G|P thành công vang dội.
Các tác phẩm đa số là dạng truyện tranh và tiểu thuyết có minh họa (light novel). Trong đó In These Words được xem là tác phẩm thành công nhất khi được chuyển ngữ ra đến 3 thứ tiếng và tiêu thụ với số lượng lớn (kể cả đặt mua trên trang web chính, các trang web buôn bán ngoài và tại các Yaoi-con ở Mỹ và Nhật).
Để thể hiện lòng... hâm mộ cuồng nhiệt sau khi mua hai cuốn (1 tiểu thuyết và một bán tiểu thuyết bán truyện tranh) thì Kei quyết định dịch Father Figure, cũng một trong các tác phẩm hay của G|P về tâm lý, điều tra, và hơn hết là rất thỏa lòng fangirl. Cũng nhân đây, Kei giới thiệu đến cộng đồng fangirl Việt Nam về G|P (trang web chính : G|P). Hãy ủng hộ Kei và G|P bằng việc mua sách đọc đi nhé, đảm bảo không tiếc tiền đâu.
Và cuối cùng là một điều quan trọng: Xin đừng mang bản dịch của Kei đi đâu ra khỏi box Văn học của JPN. Đây là bản dịch phi thương mại và không được sự cho phép của G|P (nên phải dịch chui, mặc dù cũng ngỏ lời xin G|P rồi). Cám ơn các bạn đã hợp tác. Và tác phẩm này được đánh dấu là "mature content" nghĩa là bạn phải trên 19 tuổi (xét theo pháp luật Việt Nam) và đủ tư duy và suy nghĩ để chịu trách nhiệm cho chính mình khi đọc tác phẩm này.
_______________________________
Father Figure chương 1 - phần 1.
Chuyện bắt đầu với một lá thư.
Tôi viết cho ông ấy một lá thư trên giấy Almalfi mua ở Florence một năm trước - dòng chữ được in ngay ngắn bằng máy in laser bên trong viền dập nổi những lá thường xuân. Tôi chỉ viết một dòng duy nhất, nhưng đọc đi đọc lại thành tiếng nhiều lần đến khi nghe nó thật kì cục. Thật vậy. Thế nhưng cũng rất chân thật. Ít ra ông ấy cũng nên đánh giá cao tính chất thực tiễn của nó.
Tôi gấp lá thư và bỏ vào phong bì được làm cùng một chất liệu giấy, nhưng chỉ với hai chiếc lá thường xuân trang trí ở mỗi góc. Lá thư đầu tiên tôi viết chỉ với chữ cái đầu của tên ông trong đó, bằng mực đỏ.
U.
Tôi chạm vào chúng với những ngón tay đã được mang găng, cạo nhẹ lên mặt chữ.
Tôi không rõ ông nhận thư khi nào. Nhưng tôi biết ông ấy đã đọc nó. Dù rằng chỉ mới tháng Mười và nhiệt độ hiếm khi xuống đến chừng 20˚C, ông ấy đã bắt đầu mặc áo choàng mùa đông dài và đen. Giống như việc ông ấy đang nỗ lực che giấu mình khỏi thế giới, ngay cả khi chỉ là chút ít ỏi và vô nghĩa. Tôi khám phá rằng sự khiêm tốn này trong mắt mình thật đáng yêu quá đỗi.
Tôi thả lỏng trong hai tuần, để ông ấy dần giảm thiểu nỗi sợ hãi xuống và cất chiếc áo choàng vào lại tủ quần áo. Ông lại cẩn trọng hơn so với dự kiến, với việc dừng bắt điện thoại nhà, chỉ cài đặt chức năng trả lời tự động các cuộc gọi đến, sau đó mới gọi lại cho người đã gọi đến bằng điện thoại di động của mình.
Tôi gửi đến một bức thư khác. Cũng chỗ cũ. Nhưng với nội dung khác hẳn. Lần này là một lời khuyên.
Đừng nói chuyện với người lạ.
Tuy ngắn, nhưng ông ấy bắt đầu sợ hãi thực sự. Tay ông run lập cập khi mở phong thư và đọc nó trong khu vực nhận bưu phẩm của chung cư. Tôi đứng ở hộp thư gần đó, vờ như đang chăm chú sàng lọc thư từ của mình. Tôi tự thưởng thức sự kích động được truyền đến cơ thể khi theo dõi ông ấy.
Bất ngờ, ông ấy vò nát lá thư rồi nhìn quanh quất xung quanh. Ông nhìn thấy tôi, quan sát một lúc rồi đi thẳng đến thùng rác.
“Có chuyện gì vậy, thưa ông?”
Ông dừng bước rồi nhìn tôi, gương mặt đầy vẻ lo âu hiện lên nét băn khoăn.
“Sao chứ?”
“Trông ông hỗn loạn.”
Ông ấy nhún vai.
“Không có gì,” ông nói rồi vứt lá thư nhàu nhĩ ấy thẳng vào thùng rác. Ông ngó cái nắp thùng đung đưa tới lui chậm dần rồi dừng hẳn.
“Không việc gì cả,” ông nói bâng quơ.
“Ông chắc chứ?” Tôi hỏi, đánh ánh mắt chuyên nghiệp như mọi khi trong công việc. “Tôi rất có kinh nghiệm trong những việc như thế này.”
Ông cau mày.
“Những việc này là những việc gì?” Ông ấy hỏi một cách thận trọng và lùi xa tôi.
“Không có gì phải lo, thưa ông,” tôi vừa nói vừa móc cái ví trong túi. Nét mặt của ông ấy vẫn đầy lo lắng cho dù thoáng nhìn thấy huy hiệu tôi để bên trong. Tôi lấy tấm danh thiếp của mình đưa ông. “Tôi có thể phán đoán ai đó đang bị làm phiền... dù chỉ là những việc nhỏ nhặt.”
Ông ấy không rời mắt khỏi chiếc huy hiệu kể từ lúc tôi lấy ví. Cuối cùng ông chỉ nhìn thẳng khi tôi đóng ví của mình lại.
“Ra vậy,” ông nói. Tuy rằng vẫn chưa thoải mái cho lắm.
“Tôi có thể giúp gì được cho ông?”
Ông cắn môi dưới và lắc đầu.
“Không có gì,” ông nói. “Cám ơn vì sự quan tâm.”
Ông ấy đọc lướt qua tấm danh thiếp tôi đưa ông.
“Tôi sống ở chung cư đằng sau,” tôi tiếp tục, chỉ tay về hướng mình vừa nói. “Cứ việc gọi tôi khi ông có vấn đề gì đó.”
Ông gật đầu, vẫn không hạ thấp sự phòng vệ của bản thân. Ông ấy cất tấm danh thiếp vào túi áo và chìa tay ra.
“Thật thất lễ,” ông nói. “Tôi chưa tự giới thiệu. Tôi tên Uriel.”
Ông ấy không đả động đến họ của mình. Tôi bắt tay ông.
“Một cái tên hiếm thấy,” tôi nhận xét. “Là tên của một trong những thiên sứ.”
Ông ấy cười. Đó là một nụ cười vô nghĩa chứa đựng sự mệt mỏi khi ông giới thiệu tên mình và mọi người bắt đầu nhận xét nó như một điều hiển nhiên.
“Cám ơn vì đã quan tâm đến tôi,” ông trả lời. “Tôi xin phép...”
Tôi vẫn còn cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay của ông ấy, mặc dù người thì đã lên đến cầu thang và khuất bóng sau cái thang máy rồi. Tôi gom hết thư và giấy tờ của mình kẹp vào dưới cánh tay. Nhưng trước khi rời khỏi sảnh, tôi nhặt lại bức thư nhàu nát đó và mang về cùng mình.
Tôi gần như không hề biết đến sự tồn tại của ông ấy trước đây. Tôi chỉ có thể biết khi tình cờ thấy được đống giấy tờ để trong chiếc hộp màu xanh và vàng của mẹ. Đó là chiếc hộp mà bà vẫn thường hay sử dụng để lưu giữ những bức ảnh cũ của ai đó tôi không biết mà bà cũng không hề nói tôi biết. Một chiếc hộp khác cũng giống vậy chứa giấy tờ xe và bất động sản ở một phố thị. Ngôi nhà phố đó cũng giống y như ngôi nhà mà bà qua đời, trong một đêm mê ngủ; bởi căn ung thư cuống họng. Trong hộp, là giấy khai sinh của tôi. Trên đó đề tên của một người mà mẹ chưa từng nhắc đến bao giờ.
Uriel Blackstone.
Vào thời điểm đó, tôi đã làm việc trong lực lượng cảnh sát hơn bốn năm. Tôi có thừa cách thức và điều kiện để tìm được con người này - mối nối duy nhất mà mẹ đã để lại cho tôi sau thời gian tự cô lập dài đằng đẵng ấy. Cho dù ở cái tuổi 23, tôi đã rất sung sướng khi nghe mình có một người cha. Tôi đã sử dụng mọi và bất kì cách gì để có thể tìm được ông – không màng đến sự sợ hãi của chính mình nếu khi bị ông chối bỏ hoặc sự cuồng nộ khi biết cuộc sống của mình bị phá đám bởi một đứa con ông chưa từng biết đến.
Sau tám tháng ròng rã, tôi đã tìm được ông. Ông đã chuyển qua một tiểu bang khác; ở ngoại ô. Tôi đã phải rời cục cảnh sát một thời gian để có thể tìm tung tích của ông. Tìm hiểu về ông là một người như thế nào. Trông ông ra sao. Có lẽ có thể mường tượng ra được lý do tại sao mẹ không bao giờ kể tôi nghe về ông trong suốt cuộc đời của bà, cho dù tên ông ấy nằm ngay trên giấy khai sinh của tôi.
Ông ấy có một cái tên hiếm thấy. Bởi thế nên rất dễ tìm. Tôi tìm ra ông đang làm việc cho một công ty nhỏ chuyên xử lý các khoản đầu tư. Ông khoác lên người những bộ com lê đắt tiền và mái tóc được cắt tỉa chỉn chu. Trông ông ấy rất nghiêm trang, khác xa với tuổi thật. Có một dải bạc trên ngón tay đeo nhẫn, nhưng tôi biết ông đã không còn kết hôn. Tôi tìm và đọc bản báo cáo về việc vợ ông đã thiệt mạng trong một vụ tai nạn giao thông. Họ còn có một đứa con sống sót sau vụ tai nạn ấy, chỉ nhỏ hơn tôi hai tuổi.
Tôi theo dõi ông ấy trong ba ngày, quan sát và thu thập thói quen sinh hoạt. Ông ấy không có thói quen khác lạ nào cả. Ông ấy đi làm, ăn trưa với các đồng nghiệp tại một tiệm ăn gần đó. Rồi trở về khu chung cư tên Golden Falls Estates trên chiếc xe Lexus đời cũ.
Tôi xin từ chức từ phòng cảnh cục tôi đang làm việc sau cuộc rời đi, và xin được thuyên chuyển. Tôi muốn được gần gũi với cha tôi hơn. Đương nhiên, tôi không thể nói vậy với cấp trên của mình. Sự tồn tại của ông ấy chỉ trọng yếu đối với mình tôi. Không cần ai biết cả.
Trước cuối năm, tôi đã là nhân viên mới tại thành phố nơi ông sống và sẽ thường trú tại Golden Falls Estates. Tôi đã nài nỉ người môi giới tìm đúng căn hộ theo yêu cầu. Từ căn hộ của tôi đến căn hộ của ông chỉ cách một khoảng sân nhỏ. Tôi có thể nhìn thấu căn phòng khách của ông ấy từ cửa sổ phòng ngủ của mình. Tôi rất vui. Tôi có thể dậy thật sớm, nhìn ông chuẩn bị đi làm, bước ra khỏi căn hộ và lướt đi với chiếc xe con màu đen của mình. Ngay sau khi ông ấy vừa rời đi, tôi cũng chuẩn bị mình. Cả một ngày dài tràn đầy suy nghĩ về ông ấy.
Tôi không lên kế hoạch viết một bức thư nào cả đến khi tôi thấy ông trở về, vào một chiều thứ Bảy. Bên cạnh là một người phụ nữ. Tôi điên tiết. Cơn tức tối càng bùng mạnh khi cả hai đi dọc lên cầu thang và bước vào trong căn hộ của ông ấy. Từ cửa sổ, tôi chỉ có thể nhìn thấy bóng mờ mờ của cả hai đi qua phòng khách. Tôi nghĩ đến việc mình sẽ phải làm gì nếu ả đàn bà đó ở lại đến ngày Chủ Nhật. Cha cần phải được cảnh báo về những nguy hiểm mà kẻ lạ mang đến.
Nhưng đầu tiên, tôi phải chắc chắn một việc rằng, tuy tôi đã biết ông ấy là cha mình, tôi cần phải xác nhận lại một cách thật chính xác.
________________________(còn tiếp)







Trả Lời Với Trích Dẫn
Bookmarks