KAT-TUN Live Document Photobook "Break the Records"
Nguồn: xmonster1603@LJ
Akanishi Jin
「Âm nhạc chắc chắn có thể vượt xa khỏi những từ ngữ.
Có những thứ chỉ có thể được bày tỏ qua những giai điệu. 」
Đứng trên sân khấu Tokyo Dome vào khoảnh khắc ấy, tôi nghĩ rằng mình đã dần nhận ra được rất nhiều điều kì diệu. 55,000 khán giả đến để xem buổi biểu diễn của chúng tôi, mỗi gương mặt là duy nhất. Hàng ngàn người, họ cùng ở đây, ở nơi gọi là Tokyo Dome vì chúng tôi – hơn cả việc bất chợt nhận ra, trong suốt buổi biểu diễn, tôi luôn nghĩ điều đó thật tuyệt vời và đáng ngạc nhiên. Là một con người bình thường, trước đây tôi chưa từng nghĩ mình có thể có những trải nghiệm như thế này. Tức là, bình thường thì khi có 10 người đứng trước mặt bạn, bạn sẽ không chú ý đến họ lắm, đúng không? Trong trường hợp của chúng tôi, chúng tôi bắt đầu nhận biết được sự tồn tại của tất cả những khán giả đang ở đây. Cám ơn âm nhạc đã lấp đầy những khoảng trống chúng tôi đã cùng chia sẻ với nhau vào thời điểm ấy.
Tôi nghĩ có rất nhiều thứ con người ta muốn diễn đạt bằng lời nói, ví dụ như những giai điệu mà họ thích chẳng hạn. Tôi sẽ chia sẻ thời gian và không gian của mình với những ai đến để nghe những giai điệu tôi yêu thích. Đương nhiên là lời bài hát cũng quan trọng không kém, nhưng mà, thí dụ như, khi tôi nghe một bài hát của Tây Ban Nha, tôi vẫn có thể cảm thấy rằng "Ah, mình thích bài hát này", đúng không? Đó là lý do tại sao tôi tin rằng âm nhạc chắc chắn có thể vượt xa khỏi những từ ngữ, và có những thứ chỉ có thể được bày tỏ qua những giai điệu.
Bởi vì thế, dù cho thế nào đi nữa, tôi luôn muốn mình hát tốt hơn. Nói về những lúc khó khăn nhất, vẫn sẽ tốt thôi nếu như có một buổi biểu diễn mà tôi chỉ có thể đứng đằng sau tấm màn đen, hát mà không cần phải lộ mặt trong suốt buổi diễn. Tôi thường rất vui khi nhảy múa ở những buổi tiệc hay ở club lúc đi chơi cùng bạn bè khi người ta mở những bản nhạc tôi thích. Ngay từ đầu, tôi đã từng xem những buổi biểu diễn trực tiếp giống như những nơi tự do như thế. Đó là lý do tại sao, với tôi, sân khấu lý tưởng là nơi tôi khuấy động không khí và làm tăng tinh thần khán giả chỉ bằng giọng hát.
Vì vậy, tôi luôn muốn mang âm nhạc tôi yêu thích đến những buổi trình diễn live thế này. Rồi sau đó, khi có thời gian, tôi luôn muốn nhìn lại mọi thứ và khẳng định lại mình đang ở mức độ nào, cũng như mình đã tiến bộ như thế nào qua các lần biểu diễn. Với những cảm giác như thế, tôi luôn cảm thấy thú vị khi cộng tác với bạn diễn trong phần solo của mình. Với những cộng sự khác có nhiều ý kiến tham khảo khác nhau, tôi cố gắng để ý tưởng mình vào đó, từ đó, một câu trả lời mới ra đời. Màn trình diễn cuối cùng trên sân khấu mà mọi người thưởng thức, là kết quả của một quá trình như vậy, và chắc chắn đó là những thứ tôi không thể làm được nếu chỉ có một mình. Nghĩ đến điều đó theo cách ấy, chẳng phải là lúc nào tôi cũng cùng phối hợp với KAT-TUN sao? Đó không phải là những tập hợp những kiểu mẫu, chỉ là chúng tôi cùng đóng góp ý kiến mình có. Kết quả cuối cùng là chúng tôi có thể cùng biểu diễn dưới ánh đèn sân khấu rực rỡ, mà chắc rằng không ai trong chúng tôi có thể tạo ra phép màu đó chỉ với một mình.
KAT-TUN Live Document Photobook "Break the Records"
Nguồn: xmonster1603@LJ
Kamenashi Kazuya
「Đó đơn giản chỉ là một quá trình.
Tôi không có chọn lựa nào khác ngoài việc tự vượt qua chính bản thân mình.」
Ngay cả khi tôi được là một phần của kỷ lục hoành tráng như thế này, tôi vẫn chỉ tham gia với một thái độ bình thường. Thật lòng mà nói, tôi đã không hoàn toàn hòa nhập vào cái khoảnh khắc chúng tôi đang đứng giữa cơn lốc ánh sáng lấp lánh ấy. Tôi thậm chí còn cảm thấy ngạc nhiên khi chúng tôi đặt chân bước đi trên ngọn sóng tiếp theo. Bởi vì tôi không ngờ mình đã đắm chìm vào niềm vui ấy nhiều như thế nên trong tôi cũng không đọng lại nhiều kỉ niệm cho lắm. Năm sau, khi trở lại Tokyo Dome, cái tôi luôn ham mê cạnh tranh chắc sẽ chỉ còn nhớ về buổi trình diễn năm nay như một trải nghiệm để học hỏi, và một đối thủ để vượt qua. Đó là lý do tại sao tôi luôn nghĩ, vượt qua chính mình luôn là điều gì đó không thể thiếu.
Bởi vì bản thân là người dễ thay đổi, nên tôi thường ghét phải theo một khuôn mẫu nhất định. Ví dụ như, ngay cả khi tôi có thể hoàn thành bài nhảy một cách hoàn hảo, tôi vẫn không muốn mình lúc nào cũng phải theo các bước nhảy đó. Nếu tôi không liên tục tự thử thách mình, tôi sẽ sớm mệt mỏi với chính bản thân mình. Có những lúc không thể sáng tạo một cái gì đó, tôi cảm thấy điều đó thật sự nghiêm trọng mà chẳng vì lý do gì rõ ràng cả. Đôi khi tôi hay làm những việc như đổi lời bài hát trong lúc đang biểu diễn, những khoảnh khắc đó đột ngột đến và tôi làm ngay tức thì. Tôi cảm giác như mình đang đứng trước cuộc chiến không ngừng nghỉ: không cần biết ý tưởng đầu tiên của tôi tuyệt vời như thế nào, mỗi lần thực hiện ý tưởng đó, tôi như luôn bị thôi thúc làm nó theo một cách khác. Tôi không bao giờ chán khi làm việc theo cách đó, và đó cũng là lý do tại sao tôi luôn luôn cố gắng thay đổi phong cách biểu diễn của mình. Với tôi, chỉ đơn giản là một quá trình.. Sau khi ngày cuối cùng ở Dome kết thúc, tôi lại cố gắng tự trách mình một vài thứ. Tất nhiên là, ở nơi đó, khoảng thời gian đó, có rất nhiều thứ tôi đã đạt được, nhưng tôi vẫn muốn bước một bước xa hơn. Tôi biết rằng, tránh được hối tiếc vì tính toán quá kĩ càng trước khi làm thì sẽ tốt hơn, nhưng tôi không thể làm thế được. Những buổi diễn live là nơi tôi có thể cho khán giả thấy một Kamenashi Kazuya thật sự, bằng tất cả những kinh nghiệm tôi đã học được từ công việc của mình. Vào thời điểm đó, tôi chỉ muốn để bản năng của mình dẫn đường và hoàn toàn dựa vào cảm hứng của chính mình.
Với lập trường sống như vậy, tôi luôn cảm giác mình giống như một batter đang đứng giữa cuộc chiến vậy. Tự do suy nghĩ trong đầu mình sẽ quyết định ném banh như thế nào thật sự rất thú vị. Tôi sẽ nhìn những thành viên khác làm thế nào và sẽ cố gắng đi theo một hướng khác. Thật tốt khi có thể làm bất cứ cái gì mình muốn, mỗi người chúng tôi tự chọn cho mình một cái thể hiện. Trong nhóm, chúng tôi thường không cảm giác như là "hãy cùng làm điều này", nhưng theo một nghĩa tích cực cơ. Bởi vì chúng tôi vừa phải hoàn thành tốt phần của mình trong khi vừa thể hiện cá tính của mỗi người nữa. Có thể đó là lý do các fans đã chọn chúng tôi? Tôi nghĩ rằng chúng tôi có thể tồn tại trong cùng một nhóm như bây giờ là nhờ mọi người đều hiểu điều đó. Cùng đứng trên sân khấu, nếu mỗi người chúng tôi, và những người khác nữa đều nghĩ "Thật tự hào khi được đứng đây cùng KAT-TUN", điều đó cũng đã là quá đủ đối với tôi.
KAT-TUN Live Document Photobook "Break the Records"
Nguồn: xmonster1603@LJ
Taguchi Junnosuke
「Trong buổi biểu diễn, điều tôi luôn nghĩ nhiều nhất, đó là làm cách nào để lại dấu ấn trong lòng các fans của mình.」
Nói một cách thẳng thắn thì 8 ngày liên tiếp thật đáng ngạc nhiên đúng không? Đó là lý do tại sao sau khi kết thúc, nghĩ về những gì đã đạt được, tôi thật sự cảm thấy như muốn khóc, mặc dù tôi đâu có khóc (cười). Vẫn còn 2 ngày mới kết thúc tour diễn toàn quốc, nên tôi vẫn cảm thấy như nó chưa kết thúc. Khi tôi bị cuốn hút vào một cái gì đó, tôi luôn cảm giác như mình sẽ trở thành một phần của dòng chảy thời gian. Thực ra thì ngay cả khi tôi đứng trên sân khấu mà cố gắng xem như không có gì xảy ra, từ buổi diễn thứ 3, chân tôi đã bắt đầu đau. Vì vậy, có một lần, khi tràn đầy năng lượng, tôi chạy quanh nửa sân Tokyo Dome trong một bài hát, trong khi cố gắng tính toán xem khoảng cách như thế nào (cười). Bình thường, tôi không thể nào đứng yên một chỗ mà không di chuyển, và lúc đó, vẫn có một phần trong thôi thật sự yêu thích náo động; giữa bài hát, Akanishi-kun và mọi người luôn cỗ vũ cho tôi "Taguchi đang chạy kìa~".
Còn gì nữa à? Mỗi năm, càng có nhiều những đứa trẻ đến xem concerts của chúng tôi. Không cần biết là mấy nhóc đang ngồi ở khu arena hay khu đứng, tôi luôn muốn đến càng gần chúng càng tốt. Những đứa trẻ luôn nhìn mọi thứ xung quanh theo một cách rất trong sáng, đúng không? Hơn thế nữa, tôi muốn sự tồn tại của mình có ảnh hưởng tốt đến chúng. Lần này, khi tôi lần đầu tiên đến trước hàng ghế đứng, tôi đột nhiên muốn biết cảm giác được ngồi xem từ những vị trí khác nhau, và từ đó cảm nhận sự cổ vũ đầy nhiệt tình của khán giả, với sức mạnh mãnh liệt và sự thống nhất đi xa hơn nhiều so với tưởng tượng của tôi. Khi tôi bắt đầu công việc, tôi chưa bao giờ đủ điềm tĩnh để nghĩ về những chuyện này, nhưng qua mỗi buổi biểu diễn, tôi dần dần nhận ra được nhiều thứ. Chắc chắn là chất lượng biểu diễn của tôi ngày càng tiến bộ, nhưng tôi nghĩ cảm xúc của mình còn tăng ấn tượng hơn. Đó là tại sao sức mạnh thúc đẩy tôi luôn liên quan đến khả năng nhận ra tổng thể xung quanh mình.
Một điều tất nhiên là, được ở cùng với những thành viên khác lúc nào cũng vui vè. Chúng tôi chắc chắn muốn khán giả cũng hòa mình vào không khí vui vẻ đó nữa, nhưng trước tiên, ở một buổi diễn live, điều tôi luôn nghĩ nhiều nhất, đó là làm cách nào để lại ấn tượng trong lòng các fans của mình. Vì thế, tôi luôn cố gắng tìm kiếm những cách mới để phục vụ khán giả. Trong suốt phần MC nữa, khi có ai đó nhận xét tôi, tôi luôn cố gắng hoàn thành tốt nhất vai trò ngốc nghếch có thể. Thật ra thì làm tốt chuyện đó hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì, nhưng đó là live mà, các bạn biết đó (cười). Sau tất cả, tôi thật sự muốn cho mọi người thấy hình ảnh KAT-TUN trong cùng một nhóm. Có thể khi tôi giả bộ quá khích hay bị tổn thương nặng nề, tôi nên cố gắng tạo một chút cảm giác u sầu chăng (cười)? Nếu tôi nhận được lời khuyên bảo tôi nên thay đổi hình tượng để phát triển bản thân, tôi có thể cố gắng để tăng thêm sức mạnh của cả nhóm nữa, đúng không? Cuối cùng thì, cả 6 người chúng tôi vẫn bên cạnh nhau, không phải màn solo của riêng một ai cả. Với suy nghĩ như vậy, tôi nghĩ mình có thể mang đến cho fans hâm mộ chúng tôi nhiều sức mạnh hơn nữa.