Ewwww (mửa)
Cũng hnay hay nhưng... mửa... mửa...
Printable View
Ewwww (mửa)
Cũng hnay hay nhưng... mửa... mửa...
http://i71.photobucket.com/albums/i1...anhqn/vv1a.jpg
http://i71.photobucket.com/albums/i1...anhqn/vv2a.jpg
22 bức ảnh, được trình tại toà án binh Anh trong vụ xử 3 binh lính tội tra tấn dân thường Iraq, đã gây ra phản ứng phẫn nộ tại xứ sở sương mù.
Thủ tướng Tony Blair bình luận trước Hạ viện hôm qua rằng không thể để việc này làm “tổn hại đến tên tuổi tốt đẹp của quân đội chúng ta”. Theo ông, “đại đa số" các binh lính phục vụ ở Iraq đều thể hiện “lòng can đảm và danh dự lớn lao”.
Vụ xử đang diễn ra tại một một căn cứ quân sự của Anh tại Đức. Các bức ảnh được báo chí nước này công bố hôm qua dưới những tít lớn như “Hổ thẹn”, “Cú sốc” và đặt biệt danh là vụ bê bối “Abu Ghraib của nước Anh". Ảnh chụp hồi tháng 5/2003, bao gồm những cảnh như một người Iraq bị trói và treo trên một chiếc xe tải cần cẩu, một người bị đá, 2 người Iraq bị lột quần áo và ép phải giả các động tác tình dục.
Bên luật sư biện hộ cho biết các binh lính chỉ làm theo lệnh là phải cứng rắn với những người đi cướp đồ cứu trợ và không được chuẩn bị tốt để đối phó với loại tội phạm thông thường.
Ông Blair khẳng định rằng hoàn cảnh dẫn tới những hành vi sai phạm sẽ được điều tra đầy đủ: “Sự khác biệt giữa nền dân chủ và thể chế bạo ngược không phải là ở chỗ trong nền dân chủ, những việc xấu không xảy ra. Nó nằm ở chỗ, khi những việc như vậy xảy ra, kẻ phạm tội phải chịu trách nhiệm”.
Lãnh đạo đảng Bảo thủ Michael Howard tuyên bố, những bức ảnh khiến “đất nước cảm thấy xấu hổ”. Phó chủ tịch Dân chủ Tự do Menzies Campbell bình luận lực lượng Anh giờ đây sẽ đối mặt với nhiều khó khăn, trong "thời kỳ nhạy cảm trước cuộc bầu cử ngày 30/1”. Còn theo Ngoại trưởng Jack Straw, những bức ảnh “đáng ghê tởm” và sẽ làm tổn hại đến hình ảnh của Anh ở nước ngoài.
Hôm thứ ba, người đứng đầu Lục quân Anh - tướng Mike Jackson – lên án các hành vi tra tấn nhưng từ chối bình luận về các hình ảnh.
http://i71.photobucket.com/albums/i1...6147_beach.jpg
Bức ảnh này của phóng viên George Strock chụp 3 người lính Mỹ nằm chết trên bãi biển Papua New Guinea năm 1943. Khi được công bố trên Tạp chí Life vào ngày 20/9/1943, bức ảnh đã làm rúng động dư luận nước Mỹ bởi câu hỏi : "Vì sao lại có thể đưa lên mặt báo cái chết của những đứa trẻ Mỹ ở một bờ biển xa lạ như thế này?"
tai họa !!!
Đọc cái Shuya post về vụ thảm sát Nam Kinh do quân đội Nhật tiến hành mà thấy lạnh cả người -____-;;;;; Ko cần xem hình mà chỉ đọc thôi, cũng thấy đc toàn là nhg~ việc ko phải con ng` làm, mang thú tính tuyệt đối. Cái gì mà " giết người ko thấy cảm giác " ??? MK, đáng sợ quá :((
ko biết nói gì ngoài 2 tiếng "cám ơn"
cám ơn Shuya đã ủng hộ thread cho box
bây giờ thì Ghost đã thực sự sợ trước những bức ảnh kinh khủng mà shuya post
tàm bạo tới mức bất lực về ngôn ngữ.............
http://i71.photobucket.com/albums/i1..._Sharba_r1.jpg
Tại một trại tị nạn sát biên giới, McCurry đã chụp chân dung một bé gái 12 tuổi với ánh mắt đầy “ám ảnh”. Ánh mắt “thấu thị” đó làm cho người xem kinh ngạc với sự hoang vắng và nỗi sợ hãi chiến tranh đến tột cùng. Bức ảnh đó được ông đặt tên là “Cô gái Afghanistan”.
Câu chuyện đau thương của cô là hình ảnh cuộc nội chiến của Afghanistan. Chiến tranh đã cướp đi sinh mạng của cha mẹ cô, nhà cửa bị đốt cháy buộc cô phải lẩn chốn suốt hai tuần trong rừng núi hoang vu trước khi đặt chân tới trại tị nạn.
Bức ảnh đã trở thành biểu tượng khi lên bìa National Geographic vào tháng 6/1985. Kể từ đó, hình ảnh này thường xuyên xuất hiện trên báo chí. Nó trở thành hình ảnh được sử dụng nhiều nhất trên thế giới. Và đó cũng là bức ảnh duy nhất mà ông không kịp hỏi tên nhân vật.
http://i71.photobucket.com/albums/i1...ewCA79OG4Z.jpg
Ban giám khảo giải thưởng Pulitzer đánh giá bức ảnh này là “một bức ảnh nổi tiếng nhất và có sức tố cáo mạnh mẽ nhất đối với cuộc cách mạng ở Iran”. Bức ảnh chụp năm 1979, giới thiệu về một vụ hành quyết 11 người Kurd ngay trên đường băng sân bay sau khi Giáo chủ Ajatollah Khomenei giành được chính quyền.
Tác giả của bức ảnh đáng ra đã nhận được một khoản tiền thưởng trị giá 10.000 USD. Thế nhưng, chủ nhân của bức ảnh vẫn bặt vô âm tín, không đến nhận giải. Sau 5 năm tìm kiếm, một phóng viên của tờ Wall Street Journal đã tìm ra được dấu vết.
Jahangir Razmi,năm nay 58 tuổi, sau 27 năm liền ông không thừa nhận mình là tác giả bức ảnh đó, đã miễn cưỡng thừa nhận ông là tác giả bức ảnh có một không hai này. Ông nói: “Giá như người phóng viên đó không bao giờ tìm ra tôi, bởi bức ảnh đó không phải là một sự quảng bá tốt đẹp cho đất nước tôi và tôi e rằng, người ta sẽ nổi giận vì bức ảnh này”. Ông lấy làm ân hận vì đã chính thức thừa nhận tên tuổi mình gắn với bức ảnh được giải thưởng Pulitzer.
Năm 1980, Ban giám khảo đã tuyên bố trao giải thưởng Pulitzer cho tác giả khuyết danh của bức ảnh trên - Razmi không có mặt tại buổi lễ trao giải thưởng. Ông đã trở thành một nhiếp ảnh gia thành đạt, ông có một phòng nhiếp ảnh nhỏ và đồng thời là người chụp ảnh riêng của Tổng thống Iran Mahmud Ahmadinedschad. Ban giám khảo có ý định mời nhiếp ảnh gia này tới Trường đại học Columbia ở New York để chính thức nhận giải thưởng quý giá này.
Ông Razmi là nhân chứng vụ hành quyết tập thể tại thành phố miền Tây Iran Sanandaj, khi đó ông làm việc cho tờ báo Ettela'at. 11 người Kurd bị hành quyết với tội mang lậu vũ khí, gây mất ổn định và phạm tội giết người. Sau khi bị tử hình có một số người được coi là hoàn toàn vô tội vì họ không can dự đến chuyện chính trị mà chỉ là người bán bánh mì bình thường có mang trong người một khẩu súng ngắn phòng thân.
Khi bức ảnh của phóng viên Razmi được công bố, hầu như không mấy người biết về vụ thảm sát đẫm máu này. Chủ bút tờ báo nơi Razmi làm việc là ông Mohammed Heydari đã quyết định đăng tải bức ảnh này bất chấp nguy cơ bị trừng phạt. Hai ngày sau khi bức ảnh được công bố lần đầu tiên vào ngày 29/8/1979 thì Hãng Thông tấn UPI đã truyền bức ảnh này đi khắp thế giới và bức ảnh này đã được in trên trang nhất nhiều tờ báo có tiếng ở nhiều quốc gia. Chỉ ít lâu sau, tờ báo Ettela'at bị Chính phủ Iran quốc hữu hóa.
Nhiều phóng viên ảnh thế giới ca ngợi nhà nhiếp ảnh Razmi về việc ông đã nhận mình là tác giả bức ảnh, cho dù chậm mất hơn 27 năm. Họ coi đây là một hành động dũng cảm bởi việc thừa nhận mình là tác giả của bức ảnh nổi tiếng này có thể đe dọa đến sự an toàn tính mạng của bản thân. Nhà nhiếp ảnh tài liệu hàng đầu người Anh Tom Stoddart nhận xét: “Bức ảnh này là một trong những bức ảnh báo chí tốt nhất của mọi thời đại "
http://i71.photobucket.com/albums/i1...buchenwald.jpg
Margaret Bourke-White, phóng viên ảnh của LIFE đã theo chân những người lính của tướng George Patton giải phóng trại tập trung Buchenwald năm 1945. 43.000 người vô tội đã bị phát xít Đức giết hại ở đây. Tướng Pattron đã ra lệnh cho binh lính của mình buộc một số người dân Đức phải đi cùng để chứng kiến tận mắt sự tàn bạo mà chủ nghĩa phát xít Đức đã gây ra cho con người.
http://i71.photobucket.com/albums/i1...75_vietnam.jpg
Bức ảnh của phóng viên chiến trường Larry Burrows chụp cảnh lính Mỹ ở chiến trường Nam Việt Nam năm 1966 - được đăng ngay sau đó trên tạp chí LIFE - đã củng cố thêm sự khẳng định của dư luận tiến bộ Mỹ rằng, người Mỹ lẽ ra không bao giờ nên tham chiến tại Việt Nam.
http://i71.photobucket.com/albums/i1...26161_dead.jpg
Năm 1969, mỗi tuần, có đến hàng trăm lính Mỹ chết trận tại Việt Nam. Đây là những bức ảnh đã được đăng trên LIFE ngày ghi đầy đủ tên tuổi, quê quán của những lính Mỹ chết trận được Lầu năm góc thông báo trong Tuần lễ tưởng niệm tổ chức từ ngày 28/5 đến 3/6/1969. Đây là cơn ác mộng đối với nước Mỹ trong những ngày hè năm 1969.